Đối Thủ Chung Phòng

Chương 6: Qua Đầu

Cỡ chữ
# Chương 6: Qua Đầu Kim Long phản hồi chính thức vào thứ Năm, sớm hơn dự kiến hai ngày — họ phê duyệt chiến dịch "Buổi Sáng Được Cứu Rỗi", nhưng kèm theo một yêu cầu bổ sung: mở rộng chiến dịch thành ba giai đoạn, thêm một phần "Chiến Dịch Mùa Lễ Hội" ra mắt đúng dịp cuối năm, với ngân sách còn lớn hơn cả giai đoạn đầu. Tin vui đáng lẽ phải khiến cả đội phấn khởi, nhưng với Khánh Vy, nó lại mang theo một áp lực mới. Cô biết rõ giai đoạn tiếp theo sẽ cần thêm một buổi trình bày chiến lược với Kim Long, và sau những gì xảy ra ở buổi họp vừa rồi, cô không muốn lặp lại cảm giác ngồi im nhìn Duy Khang trả lời hết mọi câu hỏi quan trọng. Cô quyết định, mà không thông báo trước với Duy Khang, tự mình phát triển một phương án chiến lược riêng cho giai đoạn "Chiến Dịch Mùa Lễ Hội" — một hướng đi thuần cảm xúc, tập trung hoàn toàn vào câu chuyện đoàn tụ gia đình dịp cuối năm, không có bất kỳ con số hay dữ liệu thị trường nào chen vào. Cô làm việc một mình suốt hai ngày, cùng với Ngọc Hà và hai thành viên tin cậy từ đội cũ Sáng Việt, giữ kín hoàn toàn với phía đội K&D Media. "Chị Vy, chị có chắc là nên làm vậy không?" Ngọc Hà hỏi khi thấy Khánh Vy chuẩn bị bản trình bày để gửi thẳng lên bà Hương. "Theo cơ chế chữ ký song song, mọi phương án đều cần có sự đồng thuận của cả anh Khang mà." "Chị biết," Khánh Vy đáp, giọng có phần cứng rắn. "Nhưng chị chỉ đang trình bày một phương án tham khảo, không phải quyết định cuối cùng. Chị muốn bà Hương thấy rằng đội ngũ sáng tạo thuần cảm xúc của Sáng Việt vẫn có khả năng tự đứng vững, không cần phải luôn đi kèm với dữ liệu của K&D mới được coi là đủ thuyết phục." "Nhưng nếu anh Khang biết chị làm việc này mà không thông báo..." Ngọc Hà ngập ngừng. "Chị sẽ giải thích với anh ấy sau, khi mọi chuyện đã rõ ràng hơn." Khánh Vy khép lại cuộc trò chuyện, gửi email kèm bản trình bày trực tiếp đến hộp thư của bà Đặng Thanh Hương, đề ngày thứ Sáu. --- Bà Hương đọc bản đề xuất ngay trong buổi sáng, và vì đúng phong cách quản lý luôn minh bạch trong mọi trao đổi công việc quan trọng, bà chuyển tiếp email đó — kèm theo câu hỏi xin ý kiến — đến cả hộp thư của Duy Khang, nghĩ rằng đó là điều hiển nhiên với một quyết định thuộc thẩm quyền của cả hai đồng Giám đốc sáng tạo. Duy Khang đọc email đó vào giữa trưa, đang ngồi ăn trưa một mình tại bàn làm việc. Anh đọc lại tiêu đề hai lần để chắc chắn mình không nhầm lẫn: "Đề xuất chiến lược Chiến Dịch Mùa Lễ Hội — Kim Long (Giai đoạn 2)", gửi từ Lâm Khánh Vy, không có tên anh trong danh sách người nhận ban đầu. Anh mở file đính kèm, đọc lướt qua toàn bộ bản trình bày — một phương án hoàn chỉnh, chi tiết, rõ ràng đã được đầu tư nhiều công sức, nhưng hoàn toàn không có dấu vết nào cho thấy anh đã được tham vấn. Anh đóng laptop lại, ngồi im một lúc lâu, cố gắng kiểm soát cơn giận đang dâng lên. Đây không đơn thuần là chuyện một ý tưởng bị bỏ qua — đây là việc phá vỡ trực tiếp cơ chế mà cả hai đã đồng ý ký kết chỉ vài ngày trước, ngay trước mặt bà Hương. Anh tìm đến văn phòng của Khánh Vy ngay sau đó, gõ cửa nhưng không chờ trả lời, bước thẳng vào. "Chúng ta cần nói chuyện." Giọng anh lạnh hơn hẳn bình thường, một sự kiềm chế rõ ràng đang được giữ chặt. Khánh Vy ngẩng lên, nhận ra ngay lý do anh đến. "Về bản đề xuất Chiến Dịch Mùa Lễ Hội." "Đúng vậy." Anh đóng cửa lại, đứng đối diện bàn làm việc của cô. "Chị gửi thẳng cho bà Hương mà không cho tôi biết một chữ nào. Chị có nhớ chúng ta vừa ký một văn bản cam kết mọi quyết định chiến lược quan trọng đều cần chữ ký của cả hai không?" "Đó chỉ là một bản đề xuất tham khảo, không phải quyết định cuối cùng." Khánh Vy đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù cô cũng cảm nhận được sự căng thẳng đang leo thang. "Tôi muốn có một phương án hoàn chỉnh, độc lập, để chứng minh khả năng của đội sáng tạo cảm xúc, trước khi chúng ta ngồi lại thảo luận chung." "Chị gọi đó là 'đề xuất tham khảo', nhưng chị gửi thẳng đến Chủ tịch Hội đồng quản trị, không phải đến tôi trước." Duy Khang phản bác, giọng vẫn giữ được sự kiểm soát nhưng rõ ràng đã căng lên. "Nếu bà Hương đọc bản đề xuất đó và có ấn tượng ban đầu nghiêng về hướng của chị, thì khi chúng ta ngồi lại thảo luận, tôi đã ở thế bất lợi ngay từ đầu, không phải vì ý tưởng của tôi kém hơn, mà vì chị đã đi trước một bước qua đầu tôi." Câu nói đó khiến Khánh Vy khựng lại — cô chưa từng nghĩ đến khía cạnh đó, chỉ tập trung vào mong muốn chứng minh giá trị của bản thân mà không lường trước hậu quả đối với sự công bằng trong mối quan hệ làm việc giữa hai người. "Đó không phải ý định của tôi." Cô nói, giọng đã bớt cứng rắn hơn. "Ý định không quan trọng bằng hành động và hậu quả, chị Vy." Duy Khang nói, lặp lại gần như nguyên văn câu cô từng nói với anh sau buổi họp Kim Long, khiến cả hai cùng nhận ra sự trớ trêu trong khoảnh khắc đó. "Chị vừa trách tôi vì tự ý trả lời một câu hỏi trong cuộc họp mà không hội ý trước, giờ chị lại tự ý gửi cả một bản đề xuất chiến lược hoàn chỉnh mà không nói với tôi một lời nào. Chị không thấy đó là một tiêu chuẩn kép sao?" Khánh Vy im lặng, cảm nhận sức nặng của lời chỉ trích đó đâm thẳng vào chính lý lẽ cô đã dùng để bảo vệ mình trước đó. Cô muốn phản bác ngay, nhưng nhận ra mình không có lý lẽ vững chắc nào để chống lại điểm này. "Tôi... tôi thừa nhận là không công bằng." Cô nói, giọng chậm rãi, khó khăn để thừa nhận sai lầm của chính mình. "Tôi phản ứng thái quá sau buổi họp Kim Long, và thay vì nói chuyện thẳng thắn với anh về điều đó, tôi lại chọn cách chứng minh bản thân bằng một hành động khác cũng vi phạm chính nguyên tắc tôi vừa đòi hỏi ở anh." Duy Khang im lặng một lúc, cơn giận trong anh dần dịu xuống trước sự thừa nhận thẳng thắn của cô. Anh ngồi xuống ghế đối diện, giọng đã bớt căng thẳng hơn. "Tôi hiểu tại sao chị làm vậy, sau những gì chị chia sẻ về giải thưởng ba năm trước." Anh nói, ánh mắt không còn gay gắt như lúc mới bước vào. "Nhưng nếu mỗi lần một trong hai chúng ta cảm thấy bị gạt ra ngoài, chúng ta lại phản ứng bằng cách gạt người kia ra ngoài ở một việc khác, chúng ta sẽ không bao giờ thoát khỏi cái vòng lặp trả đũa lẫn nhau này." "Anh nói đúng." Khánh Vy gật đầu, giọng đã hoàn toàn mất đi sự phòng thủ ban đầu. "Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ? Bản đề xuất đã gửi đến bà Hương rồi, không thể rút lại được nữa." Duy Khang suy nghĩ một lúc, rồi đề xuất, giọng đã trở lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc nhưng lần này mang theo một sự thiện chí rõ ràng. "Chúng ta cùng gặp bà Hương, thừa nhận rằng đây chỉ là một bản phác thảo ban đầu chưa qua thảo luận đầy đủ giữa hai người, và xin phép bổ sung góc nhìn của tôi trước khi hoàn thiện phương án chính thức. Không phải để phủ nhận công sức của chị, mà để đảm bảo phương án cuối cùng thực sự là sản phẩm của cả hai, đúng như cơ chế chúng ta đã cam kết." "Được." Khánh Vy đồng ý ngay, cảm thấy nhẹ nhõm trước cách giải quyết không mang tính trừng phạt của anh. "Cảm ơn vì đã không biến chuyện này thành một cuộc chiến quyền lực khác." "Tôi cũng không muốn thế." Anh đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi phòng, nhưng dừng lại ở cửa, quay lại nhìn cô. "Chị Vy, tôi nghĩ chúng ta cần một quy tắc rõ ràng hơn cho những lúc một trong hai người cảm thấy bị gạt ra ngoài — một cách để nói ra ngay lập tức, thay vì để nó âm ỉ rồi bùng nổ thành một hành động phản ứng khác. Chị nghĩ sao?" Khánh Vy nhìn anh, cảm thấy một sự tôn trọng mới mẻ dành cho cách anh xử lý xung đột — không né tránh, không đổ lỗi hoàn toàn, mà tìm cách xây dựng một giải pháp thực sự cho cả hai. "Tôi nghĩ đó là một ý tưởng tốt. Chúng ta nói chuyện kỹ hơn về nó vào ngày mai được không? Hôm nay tôi nghĩ cả hai chúng ta đều cần một buổi tối để bình tâm lại." "Đồng ý." Anh gật đầu, khoé miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhẹ hiếm hoi. "Hẹn gặp lại ngày mai, chị Vy." Khi cánh cửa khép lại sau lưng anh, Khánh Vy ngồi lại một mình, nhìn vào màn hình laptop nơi bản đề xuất gây tranh cãi vẫn còn mở, và nhận ra rằng dù cuộc đối đầu vừa rồi khó chịu đến mức nào, nó cũng đã dạy cho cô một điều quan trọng — rằng nỗi sợ bị gạt ra ngoài của cô, nếu không được xử lý đúng cách, có thể khiến chính cô trở thành người gạt người khác ra ngoài, lặp lại chính vòng lặp tổn thương mà cô luôn cố gắng tránh né. *Hết chương 6.*

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...