Đối Thủ Chung Phòng
Chương 1: Thông Báo Sáng Thứ Hai
Cỡ chữ
# Chương 1: Thông Báo Sáng Thứ Hai
Sáng thứ Hai, mưa lất phất trên những mái nhà cao tầng của thành phố Hải Đăng, Lâm Khánh Vy đến văn phòng Sáng Việt Communications sớm hơn thường lệ nửa tiếng, tay ôm một cốc cà phê chưa kịp uống ngụm nào. Cô có linh cảm hôm nay sẽ là một ngày dài — không phải vì công việc, mà vì cái email "Thông báo quan trọng toàn thể nhân viên" gửi lúc 6 giờ sáng từ địa chỉ ban giám đốc, tiêu đề ngắn gọn đến đáng sợ.
Cô mở email ngay khi vừa đặt cốc cà phê xuống bàn, mắt lướt nhanh qua từng dòng, và cảm giác sàn nhà như sụp xuống dưới chân.
*"Kính gửi toàn thể cán bộ nhân viên Sáng Việt Communications,*
*Sau quá trình đàm phán kéo dài, Hội đồng quản trị Sáng Việt Communications chính thức thông báo: công ty đã đồng ý sáp nhập vào Tập đoàn K&D Media, có hiệu lực từ ngày hôm nay. Thương hiệu Sáng Việt sẽ tiếp tục hoạt động dưới sự quản lý của K&D Media. Chi tiết về cơ cấu tổ chức mới sẽ được thông báo trong buổi họp toàn thể lúc 9 giờ sáng nay tại Hội trường lớn..."*
Khánh Vy đọc lại đoạn văn ba lần, như thể càng đọc nhiều lần thì nội dung sẽ càng bớt thật hơn. Sáng Việt — công ty cô đã gắn bó năm năm, nơi cô từ một copywriter tập sự leo lên vị trí Giám đốc sáng tạo ở tuổi hai mươi lăm, giờ chỉ còn là một cái tên "tiếp tục hoạt động dưới sự quản lý" của kẻ khác.
"Chị Vy thấy email chưa?" Trợ lý của cô, Ngọc Hà, hớt hải chạy vào phòng làm việc, mặt tái mét. "Cả tầng đang xôn xao lắm rồi. Người ta bảo K&D Media thâu tóm mình vì bên đó vừa giành được hợp đồng của tập đoàn bán lẻ Kim Long — khách hàng lớn nhất của mình đó chị."
Khánh Vy nhắm mắt lại một giây, ghép các mảnh thông tin rời rạc trong đầu thành một bức tranh hoàn chỉnh. Ba tháng trước, Kim Long đột ngột chấm dứt hợp đồng với Sáng Việt sau bốn năm hợp tác, chuyển sang một agency khác mà không ai biết rõ lý do. Cô nhớ mình đã thức trắng nhiều đêm cố gắng tìm hiểu tại sao, đã tự trách bản thân vì nghĩ ý tưởng chiến dịch mới không đủ thuyết phục. Giờ thì rõ ràng — Kim Long chuyển sang K&D Media, và khoản doanh thu khổng lồ bị mất đó chính là cú đấm cuối cùng đẩy Sáng Việt vào thế phải bán mình.
"K&D Media." Cô lặp lại cái tên đó, giọng khàn đi vì một cảm giác gì đó còn tệ hơn cả sốc — một nỗi bất an mơ hồ đang dần thành hình. "Ai là người phụ trách sáng tạo bên đó nhỉ, Hà?"
"Em không rõ lắm, nhưng hình như..." Ngọc Hà ngập ngừng, rồi nhìn Khánh Vy với ánh mắt vừa áy náy vừa lo lắng. "Hình như là anh Tống Duy Khang, chị ạ."
Cốc cà phê trong tay Khánh Vy suýt rơi xuống sàn.
---
Cái tên Tống Duy Khang không xa lạ gì với giới quảng cáo Hải Đăng — và càng không xa lạ với riêng Khánh Vy. Ba năm trước, tại lễ trao Giải thưởng Ngôi Sao Sáng Tạo Hải Đăng, cô và Duy Khang cùng lọt vào vòng chung kết hạng mục Ý tưởng Chiến dịch Xuất sắc Nhất Năm — cô đại diện cho Sáng Việt, còn Duy Khang khi đó vừa mới được bổ nhiệm Giám đốc sáng tạo trẻ nhất của K&D Media.
Đêm trao giải năm ấy, ban giám khảo tranh luận gay gắt giữa hai phương án của hai người, và cuối cùng phần thắng nghiêng về phía Duy Khang với lý do "tính khả thi và cơ sở dữ liệu vững chắc hơn". Khánh Vy không bao giờ quên cảm giác đứng trên sân khấu, nhận giải Á quân, nhìn Duy Khang bước lên bục cao nhất với vẻ mặt điềm tĩnh gần như lạnh lùng, không một lời chia sẻ nào dành cho đối thủ vừa thua cuộc.
Từ đó, mỗi lần chạm mặt nhau tại các sự kiện ngành, hai người đều giữ một khoảng cách lịch sự nhưng đầy cảnh giác — Khánh Vy luôn cảm thấy Duy Khang nhìn cô như nhìn một đối thủ cần phải tính toán, còn cô thì không giấu được sự khó chịu trước phong cách làm việc "biến mọi thứ thành con số" của anh, thứ mà cô cho là giết chết sự sáng tạo thuần túy.
Ba năm kình địch ngầm ấy, giờ sắp trở thành ba mươi ngày, ba trăm ngày, hay biết đâu là mãi mãi làm việc chung một mái nhà.
---
Hội trường lớn của Sáng Việt lúc 9 giờ chật kín người, không khí căng như dây đàn. Khánh Vy ngồi ở hàng ghế đầu cùng các trưởng phòng, cố giữ vẻ mặt bình thản dù trong lòng đang cuộn trào hàng trăm câu hỏi.
Ông Phạm Đức Toàn, Tổng giám đốc Sáng Việt — người sáng lập công ty, cũng là người đã đích thân tuyển Khánh Vy từ những ngày đầu — bước lên bục phát biểu với gương mặt mệt mỏi hơn hẳn mọi khi.
"Tôi biết đây là tin không ai trong chúng ta mong muốn." Giọng ông trầm xuống, có phần nghẹn ngào. "Nhưng sau khi mất hợp đồng Kim Long, dòng tiền của công ty không còn đủ sức trụ vững qua quý tới. Sáp nhập vào K&D Media là lựa chọn duy nhất để bảo toàn công ăn việc làm cho tất cả các bạn, thay vì phải đóng cửa hoàn toàn."
Một tiếng xì xào lan khắp hội trường. Ông Toàn giơ tay ra hiệu im lặng, rồi tiếp tục.
"Theo thoả thuận sáp nhập, mọi nhân sự của Sáng Việt sẽ được giữ nguyên vị trí và chuyển sang cơ cấu tổ chức mới của K&D Media, không có sa thải hàng loạt." Ông dừng lại, ánh mắt lướt qua Khánh Vy một thoáng, như thể biết trước phần tiếp theo sẽ khó đón nhận nhất với cô. "Phòng Sáng tạo của Sáng Việt sẽ hợp nhất với Phòng Sáng tạo của K&D Media, thành một Phòng Sáng tạo Hợp nhất duy nhất."
Cửa hội trường bật mở đúng lúc đó, và một người đàn ông cao ráo trong bộ vest xám tro bước vào, theo sau là hai trợ lý mang theo laptop và tài liệu. Không cần ai giới thiệu, Khánh Vy cũng nhận ra ngay — Tống Duy Khang, ngoài đời trông còn điềm tĩnh và sắc sảo hơn trong những lần chạm mặt ngắn ngủi tại các sự kiện ngành.
"Xin phép được giới thiệu," ông Toàn nói, giọng đã lấy lại phần nào sự chuyên nghiệp, "anh Tống Duy Khang, Giám đốc sáng tạo của Tập đoàn K&D Media, người sẽ cùng phụ trách Phòng Sáng tạo Hợp nhất từ hôm nay."
Duy Khang bước lên phía trước hội trường, ánh mắt quét một lượt qua đám đông với vẻ bình thản đến mức gần như xa cách, cho đến khi dừng lại đúng chỗ Khánh Vy đang ngồi. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt hai người giao nhau — không một nụ cười xã giao, không một cái gật đầu chào hỏi, chỉ có sự nhận diện lạnh lùng giữa hai đối thủ cũ vừa bị số phận đẩy vào cùng một chiến tuyến.
"Cảm ơn anh Toàn." Duy Khang cất giọng, đều đều và rõ ràng, không một chút thừa thãi trong từng câu chữ — đúng phong cách người ta vẫn đồn về anh. "Tôi biết đây là một thay đổi lớn với tất cả các bạn, và tôi không đến đây để giả vờ rằng mọi thứ sẽ dễ dàng. Nhưng tôi cam kết Phòng Sáng tạo Hợp nhất sẽ được vận hành công bằng, minh bạch, dựa trên năng lực thực sự của từng người, không phân biệt ai đến từ công ty nào."
Anh dừng lại, mắt lại một lần nữa lướt về phía Khánh Vy, lần này không né tránh. "Và để đảm bảo sự công bằng đó ngay từ vị trí lãnh đạo cao nhất, Phòng Sáng tạo Hợp nhất sẽ có hai Giám đốc sáng tạo đồng cấp, không ai có quyền quyết định cao hơn ai. Tôi rất vui khi biết người đồng cấp của mình sẽ là chị Lâm Khánh Vy."
Cả hội trường quay sang nhìn Khánh Vy, và cô cảm nhận rõ ràng gương mặt mình đang tái đi vì sốc — không phải vì bất ngờ trước quyết định (cô đã đoán trước phần nào từ lúc nghe cái tên Duy Khang), mà vì cách anh công bố nó một cách quá đỗi bình thản, như thể đang thông báo một chỉ số doanh thu quý chứ không phải một quyết định sẽ đảo lộn hoàn toàn cuộc sống công việc của cô.
Cô đứng dậy theo phản xạ, cố giữ giọng vững vàng nhất có thể trước hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. "Cảm ơn anh Khang đã tin tưởng. Tôi tin rằng với sự chuyên nghiệp của cả hai phía, chúng ta sẽ tìm ra cách vận hành Phòng Sáng tạo Hợp nhất hiệu quả nhất."
Câu trả lời của cô nhận được vài tiếng vỗ tay lác đác, nhưng Khánh Vy biết rõ hơn ai hết rằng đó chỉ là lớp vỏ ngoài lịch sự nhất mà cô có thể dựng lên trong tình huống này. Bên trong, cô đang quay cuồng với hàng loạt câu hỏi: Làm sao để cùng lãnh đạo với một người mà cô từng xem là đối thủ số một? Làm sao để giữ được tiếng nói của mình khi công ty của cô giờ chỉ là bên bị thâu tóm? Và tệ hơn cả — làm sao để không lặp lại nỗi đau ba năm trước, khi cô đứng trên sân khấu ấy, nhìn người khác giành lấy vị trí xứng đáng thuộc về mình.
---
Buổi họp kết thúc lúc gần 10 giờ, nhưng dư âm của nó còn kéo dài suốt cả buổi sáng. Khánh Vy trở về phòng làm việc, đóng cửa lại, cho phép mình một khoảnh khắc ngắn ngủi để thở dốc trước khi phải đối diện với hàng chục tin nhắn hỏi thăm từ đồng nghiệp.
Có tiếng gõ cửa nhẹ. Ngọc Hà thò đầu vào, tay cầm một tách trà nóng. "Chị Vy, em nghĩ chị cần cái này."
"Cảm ơn Hà." Khánh Vy nhận tách trà, tay vẫn còn hơi run. "Em thấy buổi họp thế nào?"
"Em thấy... anh Khang có vẻ không phải kiểu người dễ bắt nạt." Ngọc Hà ngồi xuống ghế đối diện, giọng cẩn trọng. "Nhưng chị cũng đâu phải kiểu người dễ bị bắt nạt, đúng không chị?"
Khánh Vy bật cười nhẹ, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang. "Chị không sợ làm việc chung với anh ta vì anh ta giỏi, Hà à. Chị sợ vì..." Cô ngừng lại, cân nhắc có nên nói hết suy nghĩ của mình không, rồi quyết định thành thật. "Ba năm trước, tại giải Ngôi Sao Sáng Tạo, chị đã đối đầu trực tiếp với anh ta và thua. Không phải vì ý tưởng của chị tệ hơn, mà vì ban giám khảo thích cách anh ta trình bày mọi thứ bằng số liệu, biểu đồ, nghe có vẻ chắc chắn hơn. Từ đó chị luôn cảm thấy anh ta xem sự sáng tạo thuần cảm xúc là thứ yếu, không đáng tin bằng những con số lạnh lùng."
"Vậy giờ chị phải làm việc ngang hàng với chính người từng đánh bại chị." Ngọc Hà thở dài. "Nghe thôi đã thấy mệt rồi."
"Vấn đề không chỉ là chuyện thắng thua cũ." Khánh Vy nhấp một ngụm trà, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ đang rối như tơ vò. "Vấn đề là giờ đây, mỗi quyết định chị đưa ra trong Phòng Sáng tạo Hợp nhất đều phải có sự đồng thuận của anh ta. Chị không còn toàn quyền như khi còn ở Sáng Việt nữa. Và nếu anh ta thực sự tin rằng cảm xúc và trực giác không đáng tin, chị sợ mọi ý tưởng của chị sẽ liên tục bị anh ta bác bỏ, giống như những gì đã xảy ra ở giải thưởng đó."
Cô nhìn ra cửa sổ, nơi cơn mưa sáng nay đã tạnh hẳn, để lộ bầu trời Hải Đăng trong xanh một cách trớ trêu so với tâm trạng ngổn ngang của cô. "Chị đã mất năm năm để xây dựng vị trí này ở Sáng Việt, Hà à. Chị không muốn để công ty thâu tóm — hay chính xác hơn, để một người cụ thể trong công ty đó — xoá sổ mọi thứ chị đã cố gắng gây dựng."
Ngọc Hà im lặng một lúc, rồi nói, giọng chắc chắn hơn hẳn. "Chị Vy, em làm việc với chị năm năm nay, em chưa từng thấy chị lùi bước trước bất kỳ khách hàng khó tính nào, kể cả những người từ chối thẳng thừng ý tưởng của chị ngay lần gặp đầu tiên. Em nghĩ anh Khang sẽ sớm nhận ra chị không phải người dễ bị gạt sang một bên."
Khánh Vy mỉm cười, cảm thấy phần nào được trấn an bởi lời động viên chân thành của cô trợ lý trẻ. "Cảm ơn Hà. Chị hy vọng em nói đúng."
---
Cùng lúc đó, tại trụ sở Tập đoàn K&D Media cách đó không xa, Tống Duy Khang ngồi trong phòng làm việc riêng, nhìn ra khung cửa kính lớn hướng về phía trung tâm thành phố, tay xoay nhẹ chiếc bút trên bàn — thói quen anh vẫn giữ mỗi khi cần sắp xếp lại suy nghĩ.
Trợ lý của anh, Minh Tuấn, gõ cửa bước vào, tay ôm một chồng hồ sơ về thương vụ sáp nhập vừa hoàn tất. "Anh Khang, ban lãnh đạo vừa gửi bản ghi nhớ chính thức. Mọi thứ đã được phê duyệt đúng như phương án anh đề xuất."
"Cảm ơn Tuấn." Duy Khang nhận tập hồ sơ, lướt mắt qua vài trang đầu mà không thực sự đọc kỹ — tâm trí anh vẫn còn vướng lại khoảnh khắc ở hội trường Sáng Việt sáng nay, ánh mắt sốc và có phần phòng thủ của Lâm Khánh Vy khi nghe tên mình được công bố.
"Anh có chắc là quyết định đúng không?" Minh Tuấn ngồi xuống ghế đối diện, giọng có phần dè dặt. "Đề xuất hai Giám đốc sáng tạo đồng cấp ấy. Ban lãnh đạo ban đầu muốn anh nắm toàn quyền phòng sáng tạo hợp nhất mà, dễ quản lý hơn nhiều."
"Chính vì thế mới cần thận trọng." Duy Khang đặt tập hồ sơ xuống, ngả người ra ghế. "Sáng Việt có đội ngũ sáng tạo tốt, nếu không thì Kim Long đã không hợp tác với họ suốt bốn năm trước khi chuyển sang chúng ta. Nếu tôi nắm toàn quyền và gạt bỏ hoàn toàn cách làm việc của họ, chúng ta sẽ mất đi chính giá trị khiến thương vụ sáp nhập này đáng giá — không chỉ là mua lại khách hàng, mà còn là mua lại năng lực sáng tạo thực sự."
"Nhưng chị Lâm Khánh Vy..." Minh Tuấn ngập ngừng. "Anh biết rõ giữa hai người có... lịch sử riêng mà, từ giải thưởng ba năm trước."
Duy Khang im lặng một lúc, ngón tay vẫn xoay nhẹ chiếc bút. Anh nhớ rõ đêm trao giải đó — nhớ ánh mắt Khánh Vy khi cô đứng trên bục Á quân, không phải ánh mắt cam chịu thất bại, mà là ánh mắt của một người đang âm thầm ghi nhớ, chuẩn bị cho một lần đối đầu khác trong tương lai. Anh cũng nhớ rõ, dù không bao giờ thừa nhận công khai, rằng phương án của cô đêm đó thực sự có một điểm sáng tạo mà phương án của anh không có — chỉ là ban giám khảo năm đó ưu ái sự chắc chắn của số liệu hơn.
"Chính vì có lịch sử đó, tôi mới càng chắc chắn đây là lựa chọn đúng." Anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát. "Nếu tôi chọn một Giám đốc sáng tạo khác dễ bảo hơn từ phía Sáng Việt, mọi người sẽ nghĩ tôi chỉ đang tìm cách kiểm soát hoàn toàn, không thực sự tôn trọng năng lực của họ. Chọn đúng người từng đối đầu trực tiếp với tôi, và trao cho cô ấy quyền ngang hàng thực sự — đó là cách duy nhất để chứng minh cam kết công bằng của tôi không phải lời nói suông."
"Nghe có lý." Minh Tuấn gật gù, nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng. "Nhưng nếu hai người cứ đối đầu nhau trong mọi quyết định thì sao? Phòng Sáng tạo Hợp nhất sẽ tê liệt mất."
"Thì chúng tôi sẽ phải học cách không đối đầu nữa." Duy Khang đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. "Tôi không mong đợi mọi thứ sẽ suôn sẻ ngay từ đầu, Tuấn à. Nhưng tôi tin rằng nếu cả hai chúng tôi đều thực sự đặt lợi ích công ty lên trên cái tôi cá nhân, chúng tôi sẽ tìm ra cách phối hợp — dù có phải va chạm nhiều lần trước khi đến được điểm đó."
Anh nhìn đồng hồ trên tường, thấy đã gần trưa. Buổi họp đầu tiên của Phòng Sáng tạo Hợp nhất được lên lịch vào chiều mai, và anh biết đó sẽ là phép thử đầu tiên cho toàn bộ quyết định táo bạo anh vừa đưa ra.
"Chuẩn bị phòng họp lớn cho buổi họp ngày mai," anh nói với Minh Tuấn, giọng đã trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Và gửi trước cho tôi toàn bộ hồ sơ nhân sự của đội sáng tạo bên Sáng Việt. Nếu tôi sắp phải làm việc ngang hàng với chị Vy, tôi cần hiểu rõ đội ngũ của cô ấy trước khi bước vào phòng họp đó."
Minh Tuấn gật đầu, thu dọn tài liệu rồi rời khỏi phòng. Duy Khang đứng lại một mình bên cửa sổ thêm một lúc, ánh mắt vô định nhìn về phía xa, nơi tòa nhà Sáng Việt Communications ẩn hiện giữa những cao ốc khác của thành phố — nơi giờ đây đang có một người phụ nữ, người mà chỉ vài giờ trước còn là đối thủ không đội trời chung của anh, đang phải đối diện với chính cú sốc tương tự anh vừa gây ra cho cô.
Cả hai đều không biết rằng, buổi họp chiều mai sẽ chỉ là màn mở đầu cho một hành trình dài hơn cả hai có thể tưởng tượng — nơi ranh giới giữa đối thủ và đồng nghiệp, rồi có lẽ là một điều gì đó khác nữa, sẽ dần dần bị xóa nhòa theo những cách không ai trong hai người có thể lường trước.
*Hết chương 1.*
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...