Đối Thủ Chung Phòng
Chương 2: Hai Phong Cách, Một Căn Phòng
Cỡ chữ
# Chương 2: Hai Phong Cách, Một Căn Phòng
Phòng họp lớn của K&D Media nằm trên tầng hai mươi, nơi cửa kính bao trọn tầm nhìn xuống trung tâm thành phố Hải Đăng. Khánh Vy bước vào đúng hai giờ chiều thứ Ba, mang theo một tập bìa da đựng bản phác thảo ý tưởng cô đã thức đến ba giờ sáng để hoàn thiện — không phải vì công việc gấp, mà vì cô cần một thứ gì đó chắc chắn để bám vào trong buổi họp đầu tiên đầy bất định này.
Căn phòng đã có khoảng hai mươi người ngồi kín, chia thành hai nhóm rõ rệt dù không ai cố ý sắp xếp — bên trái là đội ngũ sáng tạo cũ của Sáng Việt, gương mặt còn chưa hết bàng hoàng sau cú sốc sáp nhập; bên phải là đội ngũ của K&D Media, ngồi thẳng lưng với vẻ tự tin quen thuộc của bên thắng thế. Khánh Vy nhận ra ngay cả cách mọi người chọn chỗ ngồi cũng đã tự nói lên toàn bộ câu chuyện chính trị nội bộ sắp diễn ra.
Duy Khang đã có mặt từ trước, đứng ở đầu phòng cạnh một màn hình trình chiếu lớn, trên đó hiện sẵn tiêu đề: "Phòng Sáng Tạo Hợp Nhất — Định Hướng Vận Hành." Anh mặc một bộ vest xanh navy, tay cầm remote trình chiếu, gương mặt điềm tĩnh đến mức gần như không thể đọc được cảm xúc.
"Mời chị Vy ngồi." Anh chỉ về phía chiếc ghế trống ngay cạnh mình ở đầu bàn — một cử chỉ mang tính biểu tượng rõ ràng, đặt hai người ngang hàng trước mặt cả hai đội ngũ. "Chúng ta bắt đầu luôn được chứ?"
Khánh Vy ngồi xuống, đặt tập bìa da lên bàn, gật đầu. "Được."
Duy Khang bắt đầu buổi họp bằng một bài trình bày ngắn gọn, súc tích — đúng phong cách người ta vẫn đồn về anh. Slide đầu tiên là biểu đồ tổng hợp hiệu suất của cả hai đội sáng tạo trong ba năm qua: tỷ lệ chiến dịch được khách hàng phê duyệt ngay lần đầu, thời gian trung bình hoàn thành một dự án, mức độ hài lòng của khách hàng đo qua khảo sát sau chiến dịch.
"Đây là dữ liệu khách quan về năng lực của cả hai đội," anh nói, giọng đều đều nhưng rõ ràng. "Tôi muốn chúng ta bắt đầu từ những con số này, thay vì từ cảm tính về ai giỏi hơn ai, để tránh những định kiến không cần thiết ngay từ ngày đầu làm việc chung."
Một vài cái gật đầu tán thành từ phía đội K&D Media. Nhưng Khánh Vy cảm thấy có gì đó không ổn ngay từ cách mở đầu này — quá lạnh lùng, quá kỹ thuật cho một buổi họp lẽ ra cần truyền cảm hứng cho một đội ngũ đang hoang mang.
"Tôi xin phép bổ sung một góc nhìn khác," cô lên tiếng, đứng dậy bước đến gần màn hình. "Những con số này quan trọng, nhưng chúng không kể hết câu chuyện. Ví dụ, chiến dịch mùa hè năm ngoái của Sáng Việt cho một thương hiệu mỹ phẩm nội địa — theo số liệu ban đầu, tỷ lệ phê duyệt lần đầu chỉ đạt sáu mươi phần trăm, thấp hơn mức trung bình. Nhưng đó là vì chúng tôi cố tình trình bày ba phương án khác biệt hoàn toàn để khách hàng có nhiều lựa chọn sáng tạo hơn, chứ không phải vì chất lượng ý tưởng kém. Kết quả cuối cùng, chiến dịch đó tăng doanh số hai mươi ba phần trăm — một trong những con số ấn tượng nhất năm của khách hàng đó."
Cả phòng im lặng một lúc. Duy Khang nhìn cô, không phản bác ngay nhưng cũng không đồng tình rõ ràng. "Đó là một trường hợp cụ thể có kết quả tốt. Nhưng tôi không thể xây dựng quy trình vận hành chung dựa trên những trường hợp ngoại lệ, chị Vy à. Chúng ta cần một hệ thống có thể dự đoán được, lặp lại được — không phải chỉ dựa vào may mắn hay trực giác của một cá nhân."
"Trực giác không phải là may mắn." Giọng Khánh Vy hơi gằn lại, cảm nhận rõ ràng câu nói của anh chạm đúng vào điều cô nhạy cảm nhất. "Đó là kinh nghiệm được tích lũy qua hàng trăm dự án, được chuyển hoá thành cảm nhận nhanh về việc gì sẽ chạm được cảm xúc khách hàng cuối. Anh không thể đo lường mọi thứ bằng bảng tính, Duy Khang."
"Và anh không nghĩ tôi đang cố làm vậy." Anh đáp lại, giọng vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh dù ánh mắt đã có phần sắc hơn. "Nhưng nếu Phòng Sáng tạo Hợp nhất vận hành hoàn toàn dựa trên cảm nhận cá nhân của từng người, không có cơ chế đo lường và kiểm chứng rõ ràng, chúng ta sẽ không thể báo cáo hiệu quả cho ban lãnh đạo, không thể tối ưu hoá quy trình, và tệ nhất — chúng ta sẽ lặp lại sai lầm mà không nhận ra, vì không có dữ liệu để soi chiếu lại."
Đội ngũ Sáng Việt bắt đầu xì xào nhỏ, ánh mắt lo lắng nhìn về phía Khánh Vy như đang chờ cô lên tiếng bảo vệ cách làm việc quen thuộc của họ. Phía đội K&D Media thì gật gù đồng tình với những gì Duy Khang vừa nói, càng khiến ranh giới giữa hai phe trong phòng họp trở nên rõ rệt hơn.
"Vậy anh đề xuất gì?" Khánh Vy hỏi thẳng, cố giữ giọng chuyên nghiệp dù trong lòng đang dâng lên một cảm giác quen thuộc — cảm giác của ba năm trước, đứng trên sân khấu trao giải, nghe ban giám khảo giải thích tại sao phương án dựa trên số liệu của anh thuyết phục hơn phương án dựa trên cảm xúc của cô.
Duy Khang bấm remote, chuyển sang slide tiếp theo — một sơ đồ quy trình chi tiết với các bước được đánh số rõ ràng: Nghiên cứu thị trường và đối tượng mục tiêu, Xây dựng brief chi tiết dựa trên dữ liệu, Phát triển tối thiểu ba phương án ý tưởng, Đánh giá từng phương án theo bộ tiêu chí lượng hoá, Kiểm chứng qua nhóm khảo sát nhỏ trước khi trình khách hàng.
"Đây là quy trình tôi đã áp dụng cho đội sáng tạo K&D Media trong hai năm qua," anh giải thích. "Nó đảm bảo mọi ý tưởng đều được kiểm chứng khách quan trước khi tốn nguồn lực phát triển toàn diện, giảm thiểu rủi ro bị khách hàng từ chối ở phút chót."
Khánh Vy nhìn sơ đồ, cảm thấy một sự ngột ngạt lan dần trong lồng ngực. Đây chính xác là kiểu quy trình cô luôn cho rằng sẽ giết chết sự sáng tạo tự nhiên — biến mọi ý tưởng thành một bài toán cần tối ưu hoá, thay vì để nó nảy sinh từ cảm hứng thật sự.
"Quy trình này có thể hiệu quả với những chiến dịch cần sự an toàn, ổn định." Cô nói, cố gắng giữ giọng xây dựng thay vì đối đầu trực diện. "Nhưng những chiến dịch đột phá nhất của Sáng Việt — những chiến dịch từng đưa chúng tôi vào chung kết giải Ngôi Sao Sáng Tạo — đều bắt đầu từ một khoảnh khắc cảm hứng bất chợt, không phải từ một quy trình được lập trình sẵn. Nếu anh bắt mọi ý tưởng phải đi qua năm bước kiểm chứng trước khi được phép tồn tại, anh sẽ giết chết chính những ý tưởng táo bạo nhất trước khi chúng kịp lớn lên."
"Hay là những ý tưởng táo bạo đó chỉ đơn giản là may mắn sống sót qua một quy trình không có kiểm soát?" Duy Khang phản biện, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng câu chữ sắc hơn. "Chị Vy, tôi tôn trọng những gì Sáng Việt đã đạt được. Nhưng chị cũng nên nhớ, công ty theo đuổi cách làm việc thuần cảm hứng đó giờ đang ngồi ở vị trí công ty bị thâu tóm, không phải công ty đi thâu tóm."
Câu nói đó như một nhát dao lạnh cắt ngang không khí phòng họp. Khánh Vy cảm thấy máu dồn lên mặt, không phải vì xấu hổ mà vì một cơn giận dữ đang cố kìm nén. Cô biết anh không hoàn toàn sai về mặt sự thật — Sáng Việt đúng là đang ở thế yếu — nhưng cách anh dùng chính sự thật đó như một vũ khí ngay giữa buổi họp đầu tiên, trước mặt toàn bộ nhân viên cũ của cô, là điều cô không thể chấp nhận.
"Nếu anh nghĩ vị thế công ty quyết định giá trị của một phương pháp làm việc," cô nói, giọng lạnh hẳn, "thì có lẽ chúng ta nên nói rõ ngay từ đầu rằng cái gọi là 'đồng cấp lãnh đạo' này chỉ là một danh xưng đẹp đẽ che giấu một sự thật khác."
Cả phòng họp chìm trong im lặng nặng nề. Duy Khang nhìn cô một lúc lâu, và trong khoảnh khắc đó, Khánh Vy thấy một tia gì đó thoáng qua ánh mắt anh — không hẳn là hối hận, nhưng gần như một sự nhận ra rằng anh đã đi quá giới hạn.
"Đó không phải ý tôi." Anh nói, giọng đã dịu lại một chút, dù vẫn giữ vẻ kiểm soát quen thuộc. "Tôi xin lỗi nếu câu nói vừa rồi nghe như một sự công kích cá nhân. Ý tôi chỉ là chúng ta cần một hệ thống đủ vững để bảo vệ cả hai đội ngũ khỏi những quyết định sai lầm trong tương lai, không phải để phủ nhận giá trị của bất kỳ ai."
"Xin lỗi không xoá đi được điều anh vừa nói trước mặt toàn bộ đội ngũ của tôi." Khánh Vy đáp, giọng vẫn chưa hạ nhiệt hoàn toàn, nhưng cô kịp nhận ra tiếp tục leo thang sẽ chỉ khiến buổi họp đầu tiên này trở thành một thảm hoạ không thể cứu vãn. Cô hít một hơi sâu, ép mình quay lại trạng thái chuyên nghiệp. "Nhưng tôi đồng ý rằng chúng ta cần tìm ra một cách vận hành chung. Chỉ là tôi không nghĩ đáp án là áp đặt hoàn toàn quy trình của một bên lên bên còn lại."
"Vậy chị đề xuất gì?" Duy Khang hỏi lại, câu hỏi giống hệt câu cô vừa hỏi anh trước đó, như một sự công nhận ngầm rằng cuộc tranh luận này cần một hướng đi khác thay vì tiếp tục đối đầu trực diện.
Khánh Vy im lặng một lúc, nhìn quanh phòng họp, thấy rõ sự căng thẳng hiện trên gương mặt của cả hai đội ngũ đang chờ đợi xem ai sẽ thắng thế trong cuộc đối đầu ý thức hệ này. Cô nhận ra nếu tiếp tục để buổi họp trở thành một trận chiến thắng thua, người thiệt hại cuối cùng sẽ là chính đội ngũ của cô — những người đang cần một người lãnh đạo đủ khôn ngoan để bảo vệ họ, không phải một người chỉ biết chiến đấu vì cái tôi.
"Tôi đề xuất thế này," cô nói, giọng đã lấy lại được sự điềm tĩnh chuyên nghiệp. "Chúng ta thử nghiệm cả hai cách tiếp cận trên cùng một dự án sắp tới — không phải để so sánh xem ai đúng ai sai, mà để xem cách nào phù hợp với loại dự án nào. Có những chiến dịch cần sự an toàn, dự đoán được — quy trình của anh sẽ phù hợp. Có những chiến dịch cần đột phá, khác biệt — cách làm việc dựa trên trực giác của tôi sẽ phù hợp hơn. Thay vì chọn một cách duy nhất áp đặt cho tất cả, chúng ta học cách nhận diện khi nào nên dùng cách nào."
Duy Khang im lặng, cân nhắc đề xuất của cô với một sự nghiêm túc mà Khánh Vy không ngờ tới. "Đó là một đề xuất hợp lý," anh nói sau một lúc, "nhưng nó đòi hỏi cả hai chúng ta phải tin tưởng phán đoán của nhau về việc khi nào nên dùng cách nào. Và thành thật mà nói, chị Vy, sau những gì vừa xảy ra trong hai mươi phút qua, tôi không chắc chúng ta đã đủ tin tưởng nhau để làm điều đó ngay từ dự án đầu tiên."
"Vậy thì chúng ta có một mục tiêu rõ ràng để làm việc hướng tới," Khánh Vy đáp, giọng cứng cỏi nhưng không còn gay gắt như trước. "Xây dựng sự tin tưởng đó, bắt đầu từ chính dự án đầu tiên."
Một khoảng lặng ngắn bao trùm căn phòng, rồi Duy Khang gật đầu, khép lại phần tranh luận căng thẳng nhất của buổi họp. "Được. Chúng ta sẽ có dự án thử nghiệm đầu tiên trong tuần này — tôi đã nhận được yêu cầu từ một khách hàng tiềm năng lớn, cần một chiến dịch ra mắt sản phẩm mới. Đây sẽ là phép thử đầu tiên cho cách vận hành hỗn hợp mà chị vừa đề xuất."
Buổi họp kết thúc sau đó với một loạt thông tin hành chính khô khan hơn — cơ cấu tổ chức mới, quy trình báo cáo, lịch làm việc — nhưng không khí căng thẳng từ màn đối đầu đầu buổi vẫn còn lảng vảng khắp căn phòng khi mọi người lần lượt rời đi.
---
"Chị Vy, chị ổn chứ?" Ngọc Hà hỏi khi hai người bước ra khỏi thang máy, giọng đầy lo lắng.
"Chị ổn." Khánh Vy thở dài, cảm thấy kiệt sức hơn cả một ngày làm việc bình thường dù mới chỉ qua một buổi họp. "Chỉ là... chị không ngờ mọi thứ lại căng thẳng đến vậy ngay từ lần gặp đầu tiên."
"Em thấy cả phòng chia phe rõ luôn," Ngọc Hà nói, giọng có phần ái ngại. "Đội bên K&D nhìn chị như kiểu... không tin tưởng lắm."
"Chị không trách họ." Khánh Vy nhìn ra cửa kính hành lang, ánh nắng chiều đang dần ngả vàng trên những toà cao ốc của Hải Đăng. "Chị đoán họ cũng đang lo lắng y như đội của chị, chỉ là theo chiều ngược lại — họ sợ phải làm việc theo cách 'thiếu kỷ luật' của Sáng Việt, giống như đội mình sợ bị ép vào khuôn khổ cứng nhắc của K&D vậy."
Cô dừng lại một lúc, hồi tưởng lại khoảnh khắc căng thẳng nhất của buổi họp — câu nói của Duy Khang về vị thế công ty bị thâu tóm, và tia gì đó thoáng qua ánh mắt anh ngay sau đó, như một sự hối hận không nói ra lời.
"Nhưng có một điều chị nhận ra," cô nói tiếp, giọng trầm ngâm hơn. "Anh ta không hoàn toàn là kiểu người chỉ tin vào số liệu một cách máy móc như chị nghĩ ban đầu. Anh ta biết dừng lại khi nhận ra mình đi quá xa. Đó không phải điều chị mong đợi từ một người vẫn được đồn là lạnh lùng tuyệt đối."
"Vậy có phải là một dấu hiệu tốt không chị?" Ngọc Hà hỏi, có chút hy vọng trong giọng nói.
Khánh Vy không trả lời ngay, chỉ nhìn ra xa, nghĩ đến dự án thử nghiệm sắp tới — phép thử đầu tiên cho một mối quan hệ công việc mà cả hai đều chưa biết sẽ đi về đâu, giữa một người tin vào trực giác và một người tin vào số liệu, giữa hai đội ngũ đang đứng ở hai đầu chiến tuyến, và giữa hai con người từng là đối thủ suốt ba năm giờ buộc phải học cách tin tưởng lẫn nhau, dù cả hai đều chưa sẵn sàng thừa nhận điều đó.
"Chị không biết," cuối cùng cô nói, giọng thành thật hơn cả bản thân cô mong đợi. "Nhưng chị nghĩ mình sắp tìm ra câu trả lời rất sớm thôi."
*Hết chương 2.*
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...