Đối Thủ Chung Phòng

Chương 3: Chữ Ký Song Song

Cỡ chữ
# Chương 3: Chữ Ký Song Song Sáng thứ Tư, hai ngày sau buổi họp đầu tiên đầy sóng gió, Khánh Vy nhận được email triệu tập từ văn phòng Tổng giám đốc K&D Media — không phải từ Duy Khang, mà từ chính bà Đặng Thanh Hương, Chủ tịch Hội đồng quản trị của tập đoàn, người đã trực tiếp đàm phán thương vụ sáp nhập với ông Phạm Đức Toàn. Cô đến đúng giờ hẹn, thấy Duy Khang đã ngồi sẵn trong phòng họp riêng của bà Hương, vẻ mặt bình thản như thường lệ dù Khánh Vy nghi ngờ anh cũng đang tò mò không kém cô về lý do triệu tập đột xuất này. "Cảm ơn hai người đã đến sớm." Bà Hương, một phụ nữ ngoài năm mươi với phong thái quyết đoán của người đã điều hành K&D Media suốt gần hai thập kỷ, ra hiệu cho cả hai ngồi xuống. "Tôi nhận được báo cáo về buổi họp đầu tiên của Phòng Sáng tạo Hợp nhất." Khánh Vy cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô liếc nhìn Duy Khang, không biết chính xác báo cáo đó đến từ ai và nội dung ra sao, nhưng đoán rằng phần tranh cãi gay gắt giữa hai người chắc chắn không thể giấu được. "Tôi biết buổi họp đó không suôn sẻ như kỳ vọng," bà Hương nói tiếp, giọng không hề trách móc mà mang một sắc thái phân tích lạnh lùng. "Nhưng tôi không triệu tập hai người đến đây để khiển trách. Tôi triệu tập để đưa ra một quyết định mà tôi tin sẽ giải quyết tận gốc vấn đề, thay vì để nó âm ỉ kéo dài." Bà mở một tập hồ sơ, đẩy về phía cả hai. "Ban đầu, đề xuất của Duy Khang là hai người đồng cấp lãnh đạo Phòng Sáng tạo Hợp nhất, cùng có tiếng nói ngang nhau. Về mặt danh xưng, điều đó đã được công bố. Nhưng qua báo cáo buổi họp vừa rồi, tôi nhận ra danh xưng thôi là chưa đủ — nếu không có một cơ chế ra quyết định rõ ràng, hai người sẽ tiếp tục rơi vào những cuộc tranh luận không hồi kết như vừa qua, và đội ngũ bên dưới sẽ tiếp tục chia phe, không ai thực sự làm việc hiệu quả." Bà rút ra một trang giấy khác, đọc to từng điều khoản như đang công bố một sắc lệnh chính thức. "Từ hôm nay, mọi quyết định sáng tạo quan trọng của Phòng Sáng tạo Hợp nhất — từ việc chọn hướng ý tưởng cho một chiến dịch, phân bổ nhân sự, đến ngân sách sáng tạo cho từng dự án — đều bắt buộc phải có chữ ký phê duyệt của cả hai người. Không một quyết định nào được thông qua nếu chỉ có chữ ký của một trong hai." Khánh Vy và Duy Khang cùng im lặng một lúc, để cho ý nghĩa đầy đủ của điều khoản đó thấm vào. "Vậy nếu chúng tôi bất đồng ý kiến," Duy Khang lên tiếng trước, giọng thận trọng, "và không ai chịu nhượng bộ, thì sao? Dự án sẽ bị đình trệ vô thời hạn sao?" "Đó chính xác là điều tôi muốn hai người tự tìm cách giải quyết." Bà Hương nhìn thẳng vào cả hai, ánh mắt sắc bén không chút khoan nhượng. "Tôi không đặt ra một cơ chế trọng tài hay một người có quyền phủ quyết cuối cùng, vì làm vậy sẽ chỉ khiến một trong hai người trở thành cấp dưới trên thực tế, dù danh xưng vẫn là đồng cấp. Tôi muốn hai người học cách thoả hiệp thực sự, không phải chỉ trên giấy tờ." "Đây là một canh bạc lớn với K&D Media, thưa bà." Khánh Vy nói, cố giữ giọng điềm tĩnh dù trong lòng đang dấy lên một sự lo lắng thật sự. "Nếu chúng tôi thực sự bế tắc trong một quyết định quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến khách hàng, tập đoàn sẽ chịu thiệt hại." "Đúng vậy, và đó chính xác là lý do tôi tin cơ chế này sẽ hiệu quả." Bà Hương gật đầu, vẻ mặt không hề lay chuyển. "Vì cả hai người đều đủ chuyên nghiệp để hiểu rằng sự bế tắc kéo dài sẽ gây thiệt hại cho chính sự nghiệp của mình, không chỉ cho công ty. Áp lực đó sẽ buộc hai người phải tìm ra cách làm việc chung thực sự, nhanh hơn bất kỳ cơ chế trọng tài nào tôi có thể áp đặt từ bên ngoài." Bà đẩy hai bản hợp đồng bổ nhiệm chính thức về phía họ, mỗi bản đều có chỗ trống chờ hai chữ ký song song. "Tôi cho hai người một tuần để cân nhắc. Nếu một trong hai không đồng ý với cơ chế này, hãy nói thẳng ngay bây giờ, và chúng ta sẽ tìm phương án khác — có thể là tách riêng hai đội sáng tạo, vận hành độc lập dưới sự giám sát chung, dù tôi tin điều đó sẽ lãng phí tiềm năng hợp lực giữa hai đội ngũ." Khánh Vy nhìn bản hợp đồng trước mặt, rồi liếc sang Duy Khang, thấy anh cũng đang nhìn cô với ánh mắt dò xét tương tự — cả hai đều đang cố đọc xem đối phương nghĩ gì trước khi tự mình lên tiếng. "Tôi không cần một tuần để cân nhắc." Duy Khang nói trước, giọng dứt khoát. Anh cầm bút, ký ngay vào bản hợp đồng của mình. "Tôi tin vào cơ chế này, dù nó đòi hỏi tôi phải từ bỏ nhiều quyền kiểm soát hơn tôi từng quen thuộc. Nhưng tôi cũng tin rằng nếu chúng ta không học cách thoả hiệp thực sự ngay từ đầu, mọi cơ chế phức tạp hơn sau này cũng sẽ chỉ là một lớp vỏ bọc cho một cuộc chiến quyền lực ngầm." Anh đẩy bút về phía Khánh Vy, ánh mắt chờ đợi. Cô cầm lấy cây bút, cảm nhận trọng lượng của quyết định trước mặt. Ký vào bản hợp đồng này đồng nghĩa với việc cô chính thức từ bỏ quyền toàn quyền quyết định mà cô từng có ở Sáng Việt — nhưng cô cũng nhận ra, nếu từ chối ngay lúc này, cô sẽ đánh mất cơ hội chứng minh rằng phong cách làm việc dựa trên trực giác của cô xứng đáng có một chỗ đứng ngang hàng, không phải bị gạt sang một bên chỉ vì công ty cô đang ở thế yếu. "Tôi cũng ký." Cô nói, giọng chắc chắn hơn cả bản thân cô mong đợi, rồi đặt bút xuống trang giấy. Hai chữ ký song song, một của Lâm Khánh Vy, một của Tống Duy Khang, xuất hiện cạnh nhau trên cùng một trang giấy — biểu tượng chính thức cho một mối quan hệ công việc mà cả hai đều biết sẽ đầy va chạm, nhưng không ai trong hai người muốn là kẻ từ chối trước. "Tốt." Bà Hương thu lại hai bản hợp đồng đã ký, gương mặt lần đầu tiên trong buổi gặp lộ ra một nét hài lòng kín đáo. "Tôi sẽ công bố quyết định này chính thức trong ngày hôm nay. Và để bắt đầu ngay, tôi muốn giao cho hai người dự án đầu tiên dưới cơ chế mới này — chiến dịch ra mắt sản phẩm cho Tập đoàn Kim Long, khách hàng lớn nhất chúng ta vừa giành được từ chính Sáng Việt." Khánh Vy sững người trong giây lát. Kim Long — cái tên gợi lại nỗi đau còn tươi mới của việc mất đi khách hàng lớn nhất, nguyên nhân trực tiếp đẩy Sáng Việt vào cảnh phải sáp nhập. Giờ đây, chính cô sẽ phải làm việc để phục vụ khách hàng đó, dưới một cái tên công ty khác. "Tôi biết đây là một sự trớ trêu không nhỏ đối với chị Vy," bà Hương nói, như đọc được suy nghĩ của cô. "Nhưng tôi tin đây cũng chính là phép thử tốt nhất — nếu hai người có thể cùng nhau tạo ra một chiến dịch xuất sắc cho chính khách hàng đã rời bỏ Sáng Việt, đó sẽ là minh chứng rõ ràng nhất cho cả nội bộ công ty lẫn thị trường rằng sự sáp nhập này thực sự tạo ra giá trị lớn hơn, chứ không chỉ đơn thuần là một bên nuốt chửng bên kia." --- Rời khỏi phòng họp, Khánh Vy và Duy Khang cùng bước vào thang máy, không gian chật hẹp khiến sự im lặng giữa hai người càng thêm nặng nề. "Chị ổn chứ?" Duy Khang hỏi, phá vỡ sự im lặng trước, giọng có phần thận trọng. "Về việc phải làm dự án cho Kim Long ấy." Khánh Vy nhìn anh, hơi bất ngờ trước sự quan tâm này — không phải kiểu quan tâm xã giao, mà có vẻ thật lòng. "Tôi ổn. Chỉ là... hơi lạ khi phải chứng minh giá trị của mình trước chính khách hàng đã từ chối công ty cũ của tôi." "Tôi hiểu cảm giác đó khó chịu thế nào." Anh nói, ánh mắt nhìn thẳng phía trước khi thang máy đi xuống. "Nhưng tôi nghĩ chị nên biết một điều — Kim Long chuyển sang K&D không phải vì họ nghĩ đội sáng tạo của Sáng Việt kém. Trưởng phòng marketing của Kim Long từng nói với tôi rằng họ thích ý tưởng của Sáng Việt, chỉ là họ cần một đối tác có quy mô vận hành lớn hơn để đáp ứng chiến dịch toàn quốc sắp tới, thứ mà Sáng Việt ở quy mô cũ chưa đủ nguồn lực đảm nhận." Thông tin đó khiến Khánh Vy khựng lại một chút. Cô chưa từng nghĩ đến khả năng rằng lý do Kim Long rời đi có thể phức tạp hơn một sự đánh giá thấp năng lực sáng tạo của Sáng Việt. "Sao anh không nói điều đó sớm hơn?" cô hỏi, giọng không giấu được chút trách móc. "Vì tôi không nghĩ chị sẽ tin tôi, nếu tôi nói ra ngay sau khi vừa công bố quyết định đồng lãnh đạo." Anh nhìn cô, lần đầu tiên với một ánh mắt gần như thành thật đến bất ngờ. "Tôi cũng đoán chị sẽ nghĩ đó chỉ là một cách để xoa dịu chị, thay vì một sự thật tôi thực sự tin." Cửa thang máy mở ra ở tầng trệt. Cả hai bước ra, dừng lại một khoảnh khắc ở sảnh chính trước khi tách ra hai hướng khác nhau. "Cảm ơn vì đã nói với tôi điều đó." Khánh Vy nói, giọng đã dịu hẳn so với những va chạm gay gắt hai ngày trước. "Nó không thay đổi hoàn toàn cảm giác của tôi, nhưng nó giúp tôi nhìn nhận toàn bộ tình huống này bớt cay đắng hơn một chút." "Vậy có nghĩa là chúng ta có một khởi đầu tốt hơn cho dự án Kim Long chứ?" Anh hỏi, khoé miệng khẽ nhếch lên — không hẳn là một nụ cười trọn vẹn, nhưng là dấu hiệu gần nhất với sự thân thiện mà Khánh Vy từng thấy ở anh. "Chúng ta sẽ xem," cô đáp, cũng để lộ một nụ cười nhẹ đầy ẩn ý. "Nhưng đừng mong tôi sẽ nhượng bộ dễ dàng chỉ vì một câu chuyện cảm động về Kim Long, ông Tống Duy Khang." "Tôi không mong đợi gì khác từ chị cả, chị Vy." Anh đáp, rồi quay người bước về phía thang máy khác, để lại Khánh Vy đứng đó một mình giữa sảnh chính, nhìn theo bóng lưng anh với một cảm giác lẫn lộn giữa lo lắng về những va chạm còn ở phía trước và một tia hy vọng mong manh rằng có lẽ, chỉ có lẽ thôi, hai người sẽ tìm ra cách làm việc cùng nhau thực sự. Cô rút điện thoại, gọi ngay cho Ngọc Hà. "Hà, chuẩn bị lịch họp gấp cho chị chiều nay. Chúng ta sắp bắt tay vào dự án lớn nhất kể từ ngày sáp nhập — và chị cần đội ngũ sẵn sàng ngay từ bây giờ." *Hết chương 3.*

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...