Đối Thủ Chung Phòng

Chương 4: Hai Hướng Đi

Cỡ chữ
# Chương 4: Hai Hướng Đi Buổi họp brief dự án Kim Long diễn ra vào chiều thứ Sáu, quy tụ toàn bộ đội ngũ nòng cốt của Phòng Sáng tạo Hợp nhất — tám người từ cả hai công ty cũ, ngồi quanh chiếc bàn hình chữ nhật dài trong phòng họp chính. Đại diện Kim Long đã gửi brief chi tiết từ sáng: một chiến dịch ra mắt dòng sản phẩm gia dụng thông minh mới, nhắm đến phân khúc gia đình trẻ thành thị, ngân sách lớn nhất mà K&D Media từng nhận trong quý này, thời hạn trình bày ý tưởng chỉ vỏn vẹn một tuần. "Đây là dự án quan trọng nhất chúng ta có kể từ ngày sáp nhập," Duy Khang mở đầu, đứng cạnh màn hình trình chiếu đã hiện sẵn bản brief của khách hàng. "Kim Long không chỉ muốn một chiến dịch quảng cáo thông thường — họ muốn một tuyên ngôn thương hiệu mới, định vị họ là công ty tiên phong công nghệ trong ngành gia dụng, không chỉ là nhà sản xuất truyền thống." Khánh Vy đọc lướt qua bản brief trên máy tính bảng, gật gù. "Áp lực không nhỏ. Nhưng đây cũng là cơ hội tốt để chúng ta chứng minh giá trị của việc hợp nhất hai đội ngũ." "Đồng ý." Duy Khang gật đầu. "Tôi đề xuất chúng ta chia thành hai nhóm nhỏ, mỗi nhóm phát triển một hướng ý tưởng độc lập trong ba ngày tới, sau đó tập hợp lại đánh giá và chọn ra hướng mạnh nhất để hoàn thiện." "Tôi nghĩ cách đó sẽ phân tán nguồn lực không cần thiết." Khánh Vy phản đối ngay. "Tại sao không để tôi và anh cùng brainstorm chung ngay từ đầu, kết hợp trực tiếp cả hai góc nhìn thay vì phát triển song song rồi mới chọn lọc? Như vậy chúng ta tiết kiệm được thời gian, và ý tưởng cuối cùng sẽ tự nhiên tích hợp cả hai phong cách." "Brainstorm chung ngay từ đầu có rủi ro là ý tưởng sẽ bị pha loãng, không đủ sắc bén theo bất kỳ hướng nào." Duy Khang lắc đầu. "Tôi thà có hai phương án rõ ràng, mỗi phương án mạnh theo cách riêng của nó, để sau đó chúng ta chọn phương án tối ưu nhất, thay vì một phương án lai tạp không rõ bản sắc." Cả phòng họp im lặng theo dõi cuộc trao đổi, không ai muốn là người lên tiếng trước giữa lúc hai lãnh đạo còn đang tìm cách thống nhất phương pháp làm việc. "Được rồi," Khánh Vy nhượng bộ sau một lúc cân nhắc, "chúng ta thử theo cách của anh lần này. Hai nhóm, hai hướng độc lập, gặp lại sau ba ngày." Cô phân nhóm nhanh chóng — nhóm của cô gồm ba thành viên chủ chốt từ đội sáng tạo cũ của Sáng Việt, còn nhóm của Duy Khang gồm ba thành viên từ đội K&D Media. Sự phân chia đó, dù không ai nói ra, lại một lần nữa vô tình tái hiện đúng ranh giới hai phe đã hình thành từ buổi họp đầu tiên. --- Ba ngày sau, cả đội tập hợp lại trong phòng họp chính để trình bày hai hướng ý tưởng. Không khí căng thẳng hơn hẳn buổi brief đầu tuần — ai cũng cảm nhận được đây sẽ là màn va chạm quyết định. Khánh Vy trình bày trước. Cô đứng dậy, không dùng slide trình chiếu đầy biểu đồ như thường lệ của Duy Khang, mà thay vào đó mở một video ngắn cô và nhóm đã tự dựng trong ba ngày qua — một đoạn phim ngắn theo phong cách điện ảnh, kể câu chuyện một buổi sáng hỗn loạn của một gia đình trẻ thành thị, cho đến khi các thiết bị gia dụng thông minh của Kim Long lặng lẽ giải quyết từng vấn đề nhỏ, biến sự hỗn loạn thành một buổi sáng êm đềm bất ngờ. "Ý tưởng của chúng tôi là 'Buổi Sáng Được Cứu Rỗi'," cô giải thích khi đoạn video kết thúc, giọng đầy nhiệt huyết. "Không nói về tính năng sản phẩm một cách khô khan, mà chạm vào cảm xúc thật của các bậc cha mẹ trẻ — sự hỗn loạn, áp lực thời gian, và khát khao có thêm vài phút bình yên mỗi sáng. Chúng tôi tin cảm xúc chân thật này sẽ tạo được sự kết nối sâu sắc hơn bất kỳ bảng thông số kỹ thuật nào." Một vài thành viên trong phòng gật gù tán thưởng, đặc biệt là những người từ đội cũ của Sáng Việt. Nhưng Khánh Vy nhận ra Duy Khang đang giữ một vẻ mặt trung lập cẩn trọng, không để lộ phản ứng rõ ràng. Đến lượt Duy Khang. Anh đứng dậy, mở bản trình chiếu với biểu đồ, số liệu khảo sát thị trường, và một bản kế hoạch truyền thông đa kênh chi tiết đến từng ngày. "Ý tưởng của nhóm tôi là 'Thông Minh Hơn Mỗi Ngày'," anh trình bày, giọng chắc chắn và có hệ thống. "Dựa trên dữ liệu khảo sát năm trăm gia đình trẻ tại Hải Đăng, chúng tôi phát hiện điểm đau lớn nhất không phải là sự hỗn loạn cảm xúc, mà là nỗi lo về chi phí vận hành và độ tin cậy công nghệ mới. Chiến dịch của chúng tôi tập trung vào việc chứng minh bằng số liệu cụ thể — sản phẩm Kim Long tiết kiệm bao nhiêu phần trăm điện năng, giảm bao nhiêu phút công việc nhà mỗi ngày, được bao nhiêu phần trăm người dùng thử nghiệm đánh giá tin cậy." Anh trình bày tiếp một kế hoạch truyền thông chi tiết: quảng cáo trên nền tảng số nhắm mục tiêu chính xác theo dữ liệu nhân khẩu học, hợp tác với các chuyên gia công nghệ gia đình để tăng độ tin cậy, một chiến dịch dùng thử sản phẩm có kiểm chứng thực tế thay vì chỉ dựa vào hình ảnh cảm xúc. "Ý tưởng của tôi thiếu đi phần cảm xúc mà chị Vy vừa trình bày rất xuất sắc," anh thừa nhận thẳng thắn khi kết thúc, "nhưng tôi tin nó vững chắc hơn về mặt chuyển đổi thực tế thành doanh số — thứ mà khách hàng như Kim Long, sau khi vừa trải qua một quyết định kinh doanh lớn là chuyển đổi đối tác quảng cáo, chắc chắn sẽ đặc biệt quan tâm." Câu nói cuối cùng của anh, dù không cố ý, lại một lần nữa chạm vào chỗ nhạy cảm của Khánh Vy — nhắc lại việc Kim Long từng rời bỏ Sáng Việt, như một lời ngầm khẳng định rằng cách tiếp cận cảm xúc của cô đã không đủ sức giữ chân khách hàng này trước đây. "Tôi không nghĩ thiếu số liệu đồng nghĩa với thiếu hiệu quả." Cô lên tiếng ngay, giọng đã có phần gay gắt. "Những chiến dịch thành công nhất trong lịch sử ngành quảng cáo đều là những chiến dịch chạm được vào cảm xúc con người trước, rồi mới thuyết phục bằng lý trí sau. Nếu chúng ta mở đầu bằng một loạt số liệu khô khan, khán giả sẽ tắt quảng cáo trước khi kịp nghe hết thông điệp." "Và nếu chúng ta chỉ dựa vào cảm xúc mà không có bằng chứng cụ thể, khán giả sẽ cảm động trong ba mươi giây rồi quên ngay sau đó, không chuyển hoá thành hành động mua hàng thực sự." Duy Khang phản biện, giọng vẫn giữ được sự điềm tĩnh nhưng rõ ràng không nhượng bộ. "Dữ liệu của chúng tôi cho thấy rõ điều đó — các chiến dịch thuần cảm xúc trong ngành gia dụng có tỷ lệ chuyển đổi thấp hơn hẳn so với các chiến dịch kết hợp bằng chứng cụ thể." "Vậy anh đang nói video của tôi vô dụng?" Khánh Vy hỏi thẳng, giọng đã không còn giữ được vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp ban đầu. "Tôi không nói vậy." Anh đáp, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định không lùi bước. "Tôi nói rằng nếu phải chọn một hướng duy nhất để trình bày với khách hàng trong một tuần ngắn ngủi, tôi tin hướng dựa trên dữ liệu sẽ an toàn hơn, dễ bảo vệ hơn trước một khách hàng vốn đã tỏ ra thận trọng sau một lần thay đổi đối tác lớn." Cả phòng họp lại một lần nữa chìm trong sự căng thẳng, hai nhóm nhân viên nhìn nhau với ánh mắt lo lắng, không biết cuộc tranh cãi này sẽ đi đến đâu. Một vài người từ đội cũ của K&D Media bắt đầu gật đầu ủng hộ lập luận của Duy Khang, trong khi những người từ Sáng Việt siết chặt quai bút, ánh mắt bất bình hiện rõ khi nghe sếp cũ của họ bị chất vấn. "Chúng ta không thể tiếp tục thế này." Một giọng nói cất lên từ cuối bàn — Hoàng Nam, một thành viên kỳ cựu của đội K&D Media, người hiếm khi lên tiếng trong các buổi họp. "Xin lỗi vì chen ngang, nhưng deadline chỉ còn bốn ngày nữa. Nếu hai anh chị không thống nhất được hướng đi ngay hôm nay, chúng ta sẽ không kịp hoàn thiện bất kỳ phương án nào cho ra hồn." Lời nhắc nhở đó như một gáo nước lạnh dội vào cả Khánh Vy lẫn Duy Khang, kéo cả hai ra khỏi cuộc đối đầu ý thức hệ đang leo thang. Khánh Vy hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. "Hoàng Nam nói đúng." Cô nói, giọng đã dịu lại. "Chúng ta cần tìm ra cách kết hợp, không phải chọn một bỏ một." "Tôi cũng nghĩ vậy," Duy Khang đồng tình, dù giọng vẫn còn chút căng thẳng sót lại. "Nhưng vấn đề là chúng ta chưa tìm ra cách kết hợp mà không làm loãng đi sức mạnh của cả hai hướng." "Vậy có lẽ chúng ta cần nhiều thời gian hơn để thảo luận riêng, không phải trước mặt cả đội." Khánh Vy nhìn quanh phòng, nhận ra sự căng thẳng đã lan sang cả những nhân viên vốn không liên quan trực tiếp đến cuộc tranh luận. "Cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn. Anh Khang và tôi sẽ tiếp tục thảo luận riêng, sẽ có phương án cụ thể để thông báo trong ngày mai." Buổi họp kết thúc trong một bầu không khí ngột ngạt, các thành viên lặng lẽ rời phòng, không ai dám bàn tán công khai nhưng ai cũng có thể cảm nhận được sự chia rẽ đang ngày càng rõ rệt giữa hai nhóm. --- Khi phòng họp chỉ còn lại hai người, Khánh Vy ngồi xuống, xoa hai bên thái dương, cảm giác kiệt sức lan khắp cơ thể. "Tôi không nghĩ chúng ta lại để mọi chuyện căng thẳng đến mức này trước mặt cả đội, lần thứ hai." Cô nói, giọng mệt mỏi hơn là giận dữ. "Tôi cũng không nghĩ vậy." Duy Khang ngồi xuống đối diện cô, gương mặt lộ rõ vẻ căng thẳng hiếm khi anh để lộ ra. "Tôi xin lỗi vì câu nói về việc Kim Long rời bỏ Sáng Việt. Tôi không có ý dùng nó như một vũ khí, nhưng tôi hiểu tại sao chị lại phản ứng như vậy." "Cảm ơn anh." Khánh Vy nhìn anh, giọng đã bớt gay gắt. "Nhưng vấn đề thực sự không nằm ở câu nói đó. Vấn đề là chúng ta cứ liên tục rơi vào thế đối đầu mỗi khi phải đưa ra quyết định chung, và tôi không biết làm sao để phá vỡ cái vòng lặp đó." Duy Khang im lặng một lúc, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn — thói quen anh vẫn có mỗi khi suy nghĩ căng thẳng. "Có lẽ vấn đề không phải là chọn giữa cảm xúc và số liệu. Có lẽ vấn đề là chúng ta luôn cố thuyết phục đối phương từ bỏ hoàn toàn cách tiếp cận của mình, thay vì tìm cách để cả hai cùng tồn tại trong cùng một ý tưởng." "Ý anh là sao?" Khánh Vy hỏi, tò mò trước sự thay đổi trong giọng điệu của anh — không còn là sự cứng rắn bảo vệ lập trường, mà là một sự cởi mở hiếm thấy. "Ý tưởng 'Buổi Sáng Được Cứu Rỗi' của chị rất mạnh về mặt cảm xúc, đủ để khiến khán giả nhớ và yêu thích thương hiệu." Anh nói chậm rãi, như đang tự mình khám phá ý tưởng ngay trong lúc nói. "Nhưng nếu chúng ta lồng ghép những con số cụ thể — không phải trình bày khô khan như một bảng biểu, mà biến chúng thành một phần của câu chuyện, ví dụ như để nhân vật trong video nói ra một con số cụ thể về thời gian tiết kiệm được, thay vì chỉ mô tả cảm xúc chung chung — chúng ta có thể có cả cảm xúc lẫn bằng chứng thuyết phục trong cùng một chiến dịch." Khánh Vy im lặng, cân nhắc đề xuất của anh với một sự nghiêm túc thực sự lần đầu tiên kể từ khi cuộc tranh cãi bắt đầu. "Đó... thực ra không phải là một ý tưởng tệ. Nếu chúng ta khéo léo, con số đó có thể trở thành một chi tiết đắt giá trong câu chuyện, chứ không phá vỡ mạch cảm xúc." "Vậy chúng ta thử không?" Duy Khang hỏi, ánh mắt lộ rõ một sự hy vọng thận trọng. "Chúng ta thử." Khánh Vy gật đầu, cảm thấy một luồng năng lượng mới sau cả một buổi chiều căng thẳng. "Nhưng lần này, tôi muốn cả hai chúng ta cùng ngồi viết lại kịch bản, không phải mỗi người làm riêng rồi ghép lại. Ngay bây giờ, nếu anh có thời gian." Duy Khang nhìn đồng hồ, rồi nhìn lại cô, gật đầu dứt khoát. "Tôi có thời gian. Gọi thêm cà phê được không? Tôi nghĩ chúng ta sẽ ở đây một lúc lâu đấy." Lần đầu tiên kể từ ngày sáp nhập, Khánh Vy bật cười thành tiếng trước một câu nói của Duy Khang — không phải nụ cười gượng gạo xã giao, mà là một tiếng cười thật sự, nhẹ nhõm sau cả buổi chiều căng thẳng. "Được. Nhưng lần này để tôi gọi, anh trả tiền cà phê hôm qua rồi." "Thoả thuận công bằng." Anh đáp, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, giữa căn phòng họp vẫn còn vương lại dư âm của cuộc tranh cãi gay gắt, một điều gì đó mới mẻ và mong manh đã bắt đầu hình thành giữa hai người — không hẳn là tình bạn, càng không phải tình yêu, nhưng là dấu hiệu đầu tiên của một sự tôn trọng thực sự đang dần thay thế cho ba năm kình địch cũ. *Hết chương 4.*

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...