Đối Thủ Chung Phòng
Chương 5: Con Số Giữa Cuộc Họp
Cỡ chữ
# Chương 5: Con Số Giữa Cuộc Họp
Đêm hôm đó, Khánh Vy và Duy Khang làm việc đến gần mười một giờ, viết đi viết lại kịch bản kết hợp giữa câu chuyện cảm xúc và những con số cụ thể được lồng ghép khéo léo. Đến cuối buổi, cả hai đều hài lòng với bản kịch bản mới — đoạn video giữ nguyên mạch cảm xúc về buổi sáng hỗn loạn của gia đình trẻ, nhưng ở đoạn cao trào, khi các thiết bị Kim Long bắt đầu phát huy tác dụng, nhân vật người mẹ sẽ thốt lên một câu thoại tự nhiên: "Từ ngày có em, mỗi sáng mẹ có thêm hai mươi phút để ngồi uống cà phê cùng con" — một con số cụ thể, được đo lường thực tế qua khảo sát người dùng thử nghiệm của Duy Khang, nhưng được thể hiện qua cảm xúc thay vì một bảng biểu khô khan.
Ba ngày tiếp theo trôi qua trong guồng quay làm việc dồn dập nhưng hiệu quả lạ thường. Khánh Vy phụ trách hoàn thiện kịch bản và chỉ đạo sản xuất video, trong khi Duy Khang xây dựng bộ tài liệu hỗ trợ với các số liệu thị trường, kế hoạch phân bổ ngân sách truyền thông, và một bản dự báo hiệu quả chiến dịch chi tiết. Lần đầu tiên kể từ ngày sáp nhập, hai đội ngũ làm việc như một guồng máy thống nhất, không còn chia phe rõ rệt như những buổi họp trước.
Sáng thứ Ba, buổi trình bày chính thức với Kim Long diễn ra tại phòng họp lớn nhất của K&D Media. Phía khách hàng cử đến năm đại diện, dẫn đầu là ông Vũ Đình Sơn, Giám đốc Marketing của Kim Long — người nổi tiếng trong ngành vì phong cách chất vấn sắc bén, không ngại đặt những câu hỏi hóc búa ngay giữa buổi thuyết trình.
Khánh Vy trình bày phần mở đầu, cho chạy đoạn video hoàn chỉnh. Căn phòng im lặng theo dõi, và khi đoạn video kết thúc bằng câu thoại về hai mươi phút cà phê buổi sáng, Khánh Vy nhận thấy vài đại diện Kim Long khẽ gật đầu, ánh mắt lộ rõ sự xúc động.
"Đây là một câu chuyện rất chạm," ông Sơn nói, giọng có phần bị thuyết phục. "Nhưng tôi cần hỏi thẳng — con số hai mươi phút đó có phải chỉ là một chi tiết sáng tạo, hay có cơ sở thực tế nào không? Kim Long không thể xây dựng một chiến dịch quốc gia dựa trên một con số bịa đặt, dù nó có cảm động đến đâu."
Đây chính xác là câu hỏi mà cả hai đã chuẩn bị sẵn câu trả lời — Duy Khang có đầy đủ số liệu khảo sát để chứng minh con số đó hoàn toàn có cơ sở. Nhưng trước khi Khánh Vy kịp mở lời giới thiệu để Duy Khang trình bày phần dữ liệu như đã thống nhất trước đó, Duy Khang đã tự động đứng dậy, mở ngay bản trình chiếu dữ liệu của mình.
"Con số đó dựa trên khảo sát thực tế với năm trăm hộ gia đình," anh trình bày, giọng chắc chắn và có hệ thống như thường lệ, "cụ thể là mức trung bình hai mươi hai phút tiết kiệm được mỗi sáng, chúng tôi làm tròn xuống hai mươi phút để đảm bảo tính bảo thủ, tránh phóng đại." Anh tiếp tục trình bày một loạt biểu đồ chi tiết, giải thích phương pháp khảo sát, quy mô mẫu, độ tin cậy thống kê — đúng phong cách anh vẫn quen thuộc.
Nhưng khi anh trình bày đến biểu đồ thứ ba, so sánh hiệu quả tiết kiệm thời gian giữa các dòng sản phẩm khác nhau của Kim Long, một trong những đại diện khách hàng đặt câu hỏi về mức độ tin cậy khi so sánh với đối thủ cạnh tranh trực tiếp trong ngành.
"Theo dữ liệu thị trường chúng tôi thu thập được," Duy Khang trả lời ngay, không hề ngập ngừng, "các đối thủ như thương hiệu Việt Phát hiện đang dẫn đầu về tính năng tự động hoá, nhưng lại yếu hơn về độ bền sản phẩm trong dài hạn. Đây chính xác là khoảng trống thị trường mà chiến dịch của chúng tôi có thể khai thác, bằng cách nhấn mạnh vào yếu tố tiết kiệm thời gian bền vững, không chỉ là tiện ích tức thời."
Câu trả lời trôi chảy, đầy tự tin, và rõ ràng gây ấn tượng tốt với phía khách hàng — nhưng Khánh Vy ngồi đó, cảm thấy một sự khó chịu đang dâng lên trong lòng. Cô không được hỏi ý kiến, không được tham gia vào phần trả lời này, dù đây chính xác là loại câu hỏi về định vị thương hiệu và thông điệp cảm xúc mà lẽ ra cô, với vai trò người xây dựng câu chuyện, nên là người trả lời cùng anh, hoặc ít nhất được tham vấn trước khi anh tự ý đưa ra một định hướng chiến lược mới ngay tại chỗ.
Buổi họp tiếp tục trong gần một giờ, với Duy Khang trả lời phần lớn các câu hỏi kỹ thuật và chiến lược, còn Khánh Vy chỉ được hỏi thêm đúng một câu về ý tưởng sáng tạo tổng thể. Đến cuối buổi, ông Sơn gật đầu hài lòng.
"Đây là một trong những buổi trình bày ấn tượng nhất tôi từng dự trong năm nay," ông nói, bắt tay cả hai. "Chúng tôi sẽ phản hồi chính thức trong tuần này, nhưng tôi tin phần lớn khả năng chiến dịch này sẽ được phê duyệt."
Phía Kim Long rời đi trong bầu không khí hài lòng, nhưng ngay khi cánh cửa phòng họp đóng lại, Khánh Vy quay sang Duy Khang, giọng lạnh hẳn.
"Anh có thể giải thích tại sao anh tự ý đưa ra một định vị chiến lược mới về 'độ bền bền vững' ngay giữa buổi họp mà không hỏi ý kiến tôi một câu nào không?"
Duy Khang nhìn cô, có phần bất ngờ trước phản ứng gay gắt này. "Đó chỉ là một câu trả lời dựa trên dữ liệu thị trường tôi đã có sẵn, để trả lời câu hỏi của khách hàng ngay tại chỗ. Tôi không nghĩ cần phải hội ý trước khi trả lời một câu hỏi kỹ thuật đơn giản."
"Đó không phải một câu hỏi kỹ thuật đơn giản!" Giọng Khánh Vy lớn hơn cô định, cảm giác quen thuộc của ba năm trước ùa về mạnh mẽ — cảm giác đứng trên sân khấu, nhìn người khác trình bày phương án và giành lấy sự chú ý mà lẽ ra phải được chia sẻ công bằng. "Đó là một quyết định về định vị thương hiệu, ảnh hưởng trực tiếp đến toàn bộ câu chuyện cảm xúc tôi đã xây dựng! Nếu anh muốn thêm một góc độ chiến lược mới, đó phải là quyết định của cả hai chúng ta, không phải anh tự quyết ngay tại chỗ trước mặt khách hàng, biến tôi thành một người chỉ ngồi nhìn trong khi anh trả lời hết mọi câu hỏi quan trọng."
"Tôi không cố ý gạt chị ra." Duy Khang đáp, giọng cũng bắt đầu có phần căng thẳng dù vẫn cố giữ kiểm soát. "Tôi chỉ đơn giản là người có sẵn dữ liệu để trả lời ngay lập tức, không có thời gian để dừng lại hội ý giữa một buổi họp quan trọng như vậy. Nếu tôi im lặng chờ hội ý, khách hàng sẽ nghĩ chúng ta không đủ tự tin vào chính chiến dịch của mình."
"Vậy anh nghĩ cách duy nhất để thể hiện sự tự tin là để một mình anh nói, còn tôi ngồi im như một khán giả trong chính buổi trình bày ý tưởng của tôi?" Khánh Vy hỏi, giọng run lên vì một cơn giận đang khó kìm nén. "Anh biết không, đây chính xác là những gì đã xảy ra ba năm trước, tại giải Ngôi Sao Sáng Tạo. Ban giám khảo hỏi một câu, và trước khi tôi kịp trả lời, đối tác của tôi khi đó đã nhảy vào nói thay, biến toàn bộ phần trình bày thành của riêng anh ta. Tôi mất giải năm đó không chỉ vì phương án của tôi thua kém, mà vì tôi bị chính đồng đội của mình cướp mất tiếng nói ngay tại khoảnh khắc quan trọng nhất."
Duy Khang im lặng, gương mặt lộ rõ sự bất ngờ trước thông tin này — rõ ràng anh chưa từng biết chi tiết cụ thể về những gì đã xảy ra ba năm trước, chỉ biết đến kết quả cuối cùng của cuộc thi.
"Tôi không biết chuyện đó," anh nói, giọng đã dịu lại đôi chút. "Nhưng tôi cũng không phải người đồng đội đó, chị Vy. Tôi không cố tình cướp lời chị."
"Cố ý hay không cố ý không quan trọng bằng kết quả cuối cùng!" Cô đáp, giọng vẫn còn gay gắt. "Kết quả là tôi lại một lần nữa ngồi im trong khi người khác trả lời hết mọi câu hỏi quan trọng, giống hệt những gì đã xảy ra khiến tôi mất đi cơ hội lớn nhất sự nghiệp của mình. Tôi không thể để điều đó lặp lại, Duy Khang. Tôi không thể."
Cô đứng dậy, thu dọn tài liệu, tay vẫn còn hơi run vì cơn xúc động chưa nguôi. "Tôi cần thời gian để bình tĩnh lại. Chúng ta sẽ nói chuyện này sau."
Cô rời khỏi phòng họp trước khi Duy Khang kịp đáp lại, để anh ngồi lại một mình giữa căn phòng vẫn còn vương lại dư âm của buổi trình bày thành công, nhưng giờ đây bị phủ bóng bởi một cuộc tranh cãi mà anh không hoàn toàn hiểu rõ gốc rễ sâu xa của nó.
---
Ngọc Hà tìm thấy Khánh Vy ở ban công tầng thượng của toà nhà, nơi cô vẫn thường lên đó mỗi khi cần một mình suy nghĩ.
"Chị Vy, em nghe nói buổi họp Kim Long thành công lắm mà, sao chị lại buồn thế này?" Ngọc Hà hỏi, giọng lo lắng.
"Thành công về mặt kết quả, Hà à." Khánh Vy nhìn ra xa, ánh mắt xa xăm. "Nhưng chị lại một lần nữa cảm thấy mình bị gạt sang một bên ngay trong chính buổi trình bày ý tưởng của mình."
Cô kể lại toàn bộ câu chuyện, từ việc Duy Khang tự ý trả lời câu hỏi chiến lược mà không hội ý, cho đến việc nó khơi lại toàn bộ nỗi đau ba năm trước.
"Em nghĩ anh Khang không cố ý làm vậy đâu chị," Ngọc Hà nói, giọng cẩn trọng. "Từ những gì em quan sát mấy tuần nay, anh ấy có vẻ không phải kiểu người thích giành công lao của người khác. Có khi nào đó chỉ đơn giản là phản xạ tự nhiên của anh ấy khi đối mặt với một câu hỏi cần trả lời ngay, không phải một hành động có tính toán?"
Khánh Vy im lặng, cân nhắc lời nhận xét của Ngọc Hà. Cô nhớ lại ánh mắt bất ngờ thật sự của Duy Khang khi nghe câu chuyện về giải thưởng ba năm trước — không phải vẻ mặt của một người đang giả vờ không biết, mà là sự ngạc nhiên chân thật.
"Có lẽ em nói đúng," cô thừa nhận, giọng đã bớt gay gắt hơn. "Nhưng dù là phản xạ tự nhiên hay có tính toán, kết quả vẫn là chị cảm thấy mình bị gạt ra ngoài. Và nếu chúng ta không tìm ra cách để cả hai đều có tiếng nói ngang nhau ngay cả trong những khoảnh khắc áp lực như vậy, mọi cơ chế 'chữ ký song song' mà chúng tôi vừa ký kết chỉ là một tờ giấy vô nghĩa."
Cô đứng lặng ở ban công một lúc lâu, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập của thành phố Hải Đăng bên dưới, tự hỏi liệu vết thương cũ của mình có đang khiến cô phản ứng thái quá với một tình huống mà bản chất không thực sự tệ như cô cảm nhận, hay đó là một tín hiệu cảnh báo thật sự về những gì sẽ còn tiếp diễn nếu cô không lên tiếng ngay từ bây giờ.
*Hết chương 5.*
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...