Đối Thủ Chung Phòng

Chương 7: Không Có Khán Giả

Cỡ chữ
# Chương 7: Không Có Khán Giả Đúng như đã hẹn, sáng hôm sau Duy Khang và Khánh Vy cùng gặp bà Hương, trình bày rõ ràng rằng bản đề xuất Chiến Dịch Mùa Lễ Hội mới chỉ là một phác thảo ban đầu, cần thêm thời gian để hoàn thiện với sự đóng góp của cả hai. Bà Hương, dù có phần ngạc nhiên trước lời giải thích, vẫn chấp nhận với một câu nhắc nhở ngắn gọn: "Tôi mong lần sau mọi đề xuất gửi đến tôi đều đã qua sự đồng thuận đầy đủ của cả hai người, như văn bản chúng ta đã ký." Buổi tối hôm đó, cả hai ở lại văn phòng sau khi mọi người đã về hết, ngồi đối diện nhau tại chiếc bàn dài trong phòng họp nhỏ — không có đội ngũ, không có khán giả, không có ai khác ngoài hai người và một chồng tài liệu. "Trước khi bắt đầu hoàn thiện phương án," Duy Khang mở lời, đẩy một tách trà nóng về phía cô — thói quen nhỏ anh bắt đầu có từ vài ngày gần đây mỗi khi họ làm việc muộn cùng nhau, "tôi muốn hiểu rõ hơn về chuyện ba năm trước. Chị chỉ kể sơ qua trong lúc tức giận, nhưng tôi nghĩ nếu tôi thực sự muốn tránh lặp lại sai lầm đó, tôi cần hiểu đầy đủ hơn." Khánh Vy cầm tách trà, xoay nhẹ giữa hai bàn tay, im lặng một lúc trước khi bắt đầu kể. "Đối tác của tôi khi đó tên Bảo Trung, một Giám đốc sáng tạo từ một agency khác, chúng tôi được ghép đôi làm việc chung cho vòng chung kết vì ban tổ chức muốn thử nghiệm hình thức hợp tác liên công ty. Ý tưởng ban đầu là của tôi hoàn toàn — một chiến dịch về ký ức tuổi thơ cho một thương hiệu sữa. Anh ta chỉ giúp tôi hoàn thiện phần kỹ thuật sản xuất." Cô dừng lại, nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm nhìn về một ký ức không mấy dễ chịu. "Đêm chung kết, khi ban giám khảo hỏi về nguồn cảm hứng của ý tưởng, tôi vừa mở miệng định trả lời thì Bảo Trung đã nhanh nhảu nói trước, kể lại toàn bộ câu chuyện như thể đó là ý tưởng của chính anh ta, còn tôi chỉ là người hỗ trợ thực hiện. Anh ta nói trôi chảy, tự tin, đến mức chính tôi cũng không kịp phản ứng để đính chính ngay lúc đó." "Chị không nói ra sự thật sao?" Duy Khang hỏi, giọng nghiêm túc lắng nghe. "Tôi có cố gắng, nhưng quá muộn." Khánh Vy lắc đầu, giọng chua chát. "Khi tôi lên tiếng đính chính, ban giám khảo đã có ấn tượng ban đầu rồi, và bất kỳ sự đính chính nào của tôi lúc đó cũng chỉ giống như một cuộc tranh công nhỏ nhen giữa hai đối tác, khiến cả hai chúng tôi mất điểm trong mắt ban giám khảo. Kết quả là chúng tôi thua, và Bảo Trung sau đó vẫn tiếp tục được các công ty khác mời làm việc dựa trên 'danh tiếng' từ chính ý tưởng của tôi, còn tôi thì mất đi cơ hội thăng tiến quan trọng nhất sự nghiệp lúc đó, vì Sáng Việt cần một câu chuyện thắng giải để thuyết phục hội đồng quản trị đầu tư thêm vào phòng sáng tạo." Duy Khang im lặng, những mảnh ghép về phản ứng của cô trong những tuần qua dần dần khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh hơn nhiều so với những gì anh từng hiểu. "Vậy khi tôi trả lời câu hỏi của Kim Long mà không hội ý trước," anh nói chậm rãi, "chị không chỉ thấy đó là một sự thiếu tôn trọng thông thường. Chị thấy nó lặp lại chính xác cách chị đã bị tước mất tiếng nói ba năm trước." "Đúng vậy." Khánh Vy gật đầu, giọng nhẹ hơn, không còn phòng thủ như những lần trước cô nhắc đến chuyện này. "Tôi biết anh không phải Bảo Trung, và tôi biết ý định của anh khác hoàn toàn. Nhưng phản xạ sợ hãi của tôi không phân biệt được sự khác nhau đó ngay tức thì. Mỗi khi tôi cảm thấy mình sắp bị gạt ra khỏi cuộc trò chuyện quan trọng, cơ thể tôi phản ứng trước khi lý trí kịp can thiệp." "Điều đó giải thích tại sao chị lại chọn cách gửi thẳng đề xuất cho bà Hương mà không qua tôi." Duy Khang nói, một sự thấu hiểu rõ ràng hiện lên trong ánh mắt anh. "Chị không chỉ đang cố chứng minh giá trị bản thân. Chị đang cố đảm bảo mình sẽ không bao giờ rơi vào vị trí bị im lặng một lần nữa, bằng cách chủ động kiểm soát hoàn toàn ít nhất một phần của tình huống." Sự chính xác trong nhận định của anh khiến Khánh Vy sững lại một chút. Cô chưa từng nghĩ rõ ràng đến mức đó về động cơ thực sự của hành động mình, nhưng khi nghe anh diễn đạt lại, cô nhận ra đó chính xác là những gì đã thúc đẩy cô. "Đúng là vậy," cô thừa nhận, giọng có phần ngạc nhiên trước khả năng thấu hiểu của anh. "Tôi không nhận ra rõ ràng điều đó cho đến khi anh vừa nói ra." "Vậy có lẽ vấn đề không nằm ở việc ai đúng ai sai trong từng tình huống cụ thể." Duy Khang nói, ngả người ra ghế, giọng trầm ngâm như đang suy nghĩ thành tiếng. "Vấn đề là chị cần một cách nào đó để cảm thấy an toàn rằng tiếng nói của mình sẽ không bị tước đoạt, mà không cần phải đơn phương hành động để tự bảo vệ mình." "Và anh cần gì, để cảm thấy an toàn?" Khánh Vy hỏi lại, nhận ra cuộc trò chuyện này đang dần trở thành một sự trao đổi hai chiều thực sự, không còn là cô giải thích còn anh chỉ lắng nghe. Duy Khang im lặng một lúc, có vẻ hơi bất ngờ trước câu hỏi ngược lại đó — như thể anh chưa từng nghĩ đến việc chính mình cũng có những nỗi lo cần được lắng nghe. "Tôi cần biết rằng những quyết định tôi đưa ra dựa trên dữ liệu không bị coi là vô cảm hay thiếu tôn trọng cảm xúc con người," anh nói sau một lúc cân nhắc. "Tôi lớn lên nhìn công ty gia đình sụp đổ vì một quyết định cảm tính của người tiền nhiệm — tôi sẽ không đi vào chi tiết ngay bây giờ, nhưng đó là lý do tôi luôn cần có bằng chứng cụ thể trước khi tin tưởng vào bất kỳ điều gì. Khi chị nói tôi 'chỉ tin vào số liệu lạnh lùng', tôi cảm thấy như thể chị đang phủ nhận toàn bộ bài học đau đớn mà tôi đã phải học, không phải chỉ đang phê bình phong cách làm việc của tôi." Đây là lần đầu tiên Duy Khang hé lộ dù chỉ một phần nhỏ về quá khứ của mình, và Khánh Vy nhận ra ngay giá trị của khoảnh khắc này — một sự trao đổi công bằng, không phải chỉ cô mở lòng còn anh giữ kín. "Tôi xin lỗi vì đã dùng từ đó," cô nói, giọng chân thành. "Tôi không biết có một câu chuyện đằng sau nó. Cảm ơn anh đã chia sẻ, dù chỉ là một phần." "Cảm ơn chị cũng vậy." Anh đáp, khoé miệng khẽ nhếch lên. Cả hai ngồi im lặng một lúc, không phải sự im lặng ngột ngạt của những buổi họp căng thẳng trước đó, mà là một sự im lặng dễ chịu, như thể một lớp rào cản vô hình giữa họ vừa được gỡ bỏ một phần. "Vậy," Khánh Vy nói, phá vỡ sự im lặng, giọng đã trở lại vẻ chuyên nghiệp nhưng ấm áp hơn hẳn mọi khi, "chúng ta hoàn thiện phương án Chiến Dịch Mùa Lễ Hội chứ? Lần này, thực sự cùng nhau, từ đầu đến cuối." "Thực sự cùng nhau." Duy Khang gật đầu, kéo laptop của mình lại gần, mở file đề xuất của cô ra. "Bắt đầu từ đâu?" "Bắt đầu từ việc anh nói cho tôi biết anh nghĩ những con số nào thực sự quan trọng để làm nền cho câu chuyện đoàn tụ gia đình này," cô nói, mỉm cười lần đầu tiên một cách thoải mái với anh kể từ ngày họ gặp lại nhau sau ba năm. "Lần này tôi hứa sẽ lắng nghe hết câu trả lời của anh trước khi phản bác." "Và tôi hứa sẽ hỏi ý kiến chị trước khi tự ý thêm bất kỳ con số nào vào bất kỳ cuộc họp khách hàng nào nữa." Anh đáp lại, và trong ánh đèn phòng họp lúc gần chín giờ tối, cả hai bắt đầu làm việc với một nhịp điệu mới — không còn là hai phe đối đầu tranh giành ai đúng ai sai, mà là hai người đang dần học cách thực sự lắng nghe nhau. Họ làm việc đến gần mười một giờ đêm, và khi Khánh Vy rời khỏi văn phòng, bước ra bãi đỗ xe vắng người dưới ánh đèn đường vàng nhạt, cô nhận ra mình đang mỉm cười một mình mà không rõ lý do — có lẽ vì lần đầu tiên kể từ ngày sáp nhập, cô cảm thấy mình không còn phải chiến đấu đơn độc để bảo vệ tiếng nói của bản thân, mà đang dần tìm thấy một người thực sự sẵn sàng lắng nghe, dù người đó từng là đối thủ cô căm ghét suốt ba năm ròng. *Hết chương 7.*

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...