Đối Thủ Chung Phòng
Chương 28: Vạch Trần
Cỡ chữ
# Chương 28: Vạch Trần
Cùng buổi sáng hôm đó, trong khi Duy Khang đang cố gắng tìm cách liên lạc với Khánh Vy, bộ phận pháp lý của K&D Media hoàn tất quá trình điều tra chính thức về vụ xâm nhập hệ thống, dựa trên toàn bộ bằng chứng mà đội IT và Duy Khang đã thu thập suốt hai tuần qua.
Bà Hương triệu tập một cuộc họp khẩn cấp, không chỉ với ban lãnh đạo K&D Media, mà còn mời cả đại diện pháp lý của Sáng Việt cũ tham dự — nay đã trở thành một bộ phận tư vấn độc lập sau sáp nhập — để đảm bảo tính minh bạch tuyệt đối trong việc xử lý một cựu nhân viên từng thuộc về công ty đó.
"Chúng tôi đã có đầy đủ bằng chứng," luật sư trưởng của K&D Media trình bày trước cuộc họp, "xác nhận ông Đặng Việt Cường đã sử dụng trái phép tài khoản truy cập cũ để xâm nhập hệ thống tài liệu nội bộ, đánh cắp thông tin về cơ chế lãnh đạo và các chi tiết chiến lược nhạy cảm, sau đó cố tình lan truyền thông tin sai lệch nhằm phá hoại uy tín và các mối quan hệ hợp tác của công ty. Đồng thời, chúng tôi cũng có bằng chứng về sự hợp tác giữa ông Cường và ông Lê Quang Dũng, Tổng giám đốc Khôi Nguyên Communications, cho thấy đây là một âm mưu có tổ chức, không đơn thuần là hành động bộc phát của một cá nhân bất mãn."
Cuộc họp quyết định chuyển toàn bộ hồ sơ vụ việc cho cơ quan chức năng xử lý theo đúng quy định pháp luật về xâm nhập trái phép hệ thống thông tin và cạnh tranh không lành mạnh, đồng thời gửi công văn chính thức đến Khôi Nguyên Communications, cảnh báo về hành vi vi phạm nghiêm trọng của tổng giám đốc công ty này.
Tin tức về vụ việc, dù được xử lý kín đáo trong nội bộ ngành, cũng nhanh chóng lan truyền trong giới quảng cáo Hải Đăng. Đặng Việt Cường, khi biết tin mình đã bị vạch trần hoàn toàn, không còn bất kỳ khả năng nào để tiếp tục gây rối — uy tín của anh ta trong ngành coi như đã chấm dứt, và Khôi Nguyên Communications, để tránh liên luỵ pháp lý sâu hơn, buộc phải chính thức chấm dứt mọi liên hệ với anh ta, phủ nhận công khai bất kỳ sự chỉ đạo nào từ phía công ty.
Đó là một chiến thắng rõ ràng, dứt khoát — mối đe doạ đã bị loại bỏ hoàn toàn, uy tín của K&D Media được bảo toàn nhờ cách xử lý minh bạch, đúng quy trình mà Khánh Vy và Duy Khang đã cùng nhau lựa chọn.
Nhưng chiến thắng đó lại mang một vị đắng khó tả đối với Duy Khang, khi anh nhận ra người anh muốn chia sẻ tin vui này đầu tiên, người đã cùng anh chiến đấu suốt cả hành trình đối phó với âm mưu phá hoại này, lại chính là người đang giữ khoảng cách xa nhất với anh lúc này.
---
Đến chiều, Khánh Vy cuối cùng cũng trả lời điện thoại của anh, giọng cô mệt mỏi nhưng đã bình tĩnh hơn hẳn so với buổi tối hôm trước.
"Tôi nghe nói vụ Cường đã được xử lý xong," cô nói, giọng không còn gay gắt nhưng vẫn giữ một khoảng cách rõ ràng. "Cảm ơn anh đã theo đuổi vụ việc đến cùng."
"Chúng ta cùng nhau làm điều đó," Duy Khang nói, cố gắng nắm bắt cơ hội để nói thêm. "Khánh Vy, tôi cần gặp chị. Tôi có điều quan trọng cần nói, không phải qua điện thoại."
Một khoảng im lặng kéo dài ở đầu dây bên kia. "Tôi không chắc bây giờ là thời điểm thích hợp, Duy Khang."
"Làm ơn," anh nói, giọng anh mang một sự khẩn thiết hiếm khi anh để lộ ra. "Chỉ mười lăm phút thôi."
Cô đồng ý, dù giọng vẫn còn dè dặt, hẹn gặp anh tại chính khu chợ sách cũ nơi mọi chuyện bắt đầu trở nên phức tạp — có lẽ, dù không nói ra, cả hai đều cảm nhận được một sự biểu tượng nhất định trong việc quay lại đúng nơi đó.
Khi Duy Khang đến, anh thấy Khánh Vy đã đứng đợi, dáng vẻ cô có phần mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự sắc bén thường ngày.
"Tôi đã nói chuyện với bà Hương sáng nay," anh bắt đầu, không vòng vo. "Tôi đề xuất và đã được phê duyệt chính thức — tôi sẽ nhận vị trí thăng tiến, nhưng Phòng Sáng tạo Hợp nhất sẽ được tái cấu trúc, tách thành hai nhánh độc lập. Nhánh mang thương hiệu Sáng Việt sẽ hoàn toàn thuộc quyền quản lý của chị, với đầy đủ quyền tự chủ, không còn phải chia sẻ quyền quyết định với bất kỳ ai từ K&D Media nữa."
Anh đưa cho cô bản sao tài liệu đã được phê duyệt. Khánh Vy đọc lướt qua, sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt cô.
"Đây... đây là những gì anh đã âm thầm chuẩn bị suốt thời gian qua?" cô hỏi, giọng cô có phần lẫn lộn giữa cảm động và bối rối.
"Đúng vậy," Duy Khang gật đầu. "Tôi muốn đảm bảo trước khi nói với chị, đây không chỉ là một lời hứa suông, mà là một cam kết thực sự, đã được chính thức phê duyệt. Đó là lý do tôi im lặng quá lâu — một sai lầm tôi giờ đây nhận ra là nghiêm trọng hơn tôi từng nghĩ."
Khánh Vy đứng lặng, cầm tập tài liệu trong tay, cảm xúc trong lòng cô hỗn loạn giữa niềm vui vì được trao toàn quyền cho thương hiệu cô đã cố gắng bảo vệ, và một nỗi đau vẫn chưa hoàn toàn nguôi ngoai từ đêm hôm trước.
"Tôi cảm kích vì những gì anh đã làm cho Sáng Việt, cho tôi," cô nói, giọng chậm rãi, cẩn trọng chọn từng lời. "Nhưng Duy Khang, tờ giấy này không xoá đi được cảm giác tôi đã có đêm qua — cảm giác rằng anh sẵn sàng đưa ra một quyết định lớn ảnh hưởng đến cả tương lai của tôi, mà không hề nghĩ đến việc trao đổi trước với tôi. Dù kết quả cuối cùng có tốt đẹp đến đâu, cách anh xử lý nó vẫn khiến tôi cảm thấy mình không thực sự được coi là một đối tác bình đẳng trong mắt anh."
Duy Khang im lặng, nhận ra sự thật trong lời cô nói — dù ý định của anh tốt đẹp, cách anh thực hiện nó vẫn lặp lại đúng sai lầm cũ, sự thiếu trao đổi mà cả hai đã từng cam kết khắc phục.
"Chị nói đúng," anh thừa nhận, giọng anh trầm xuống. "Tôi đã sai khi nghĩ rằng một kết quả tốt đẹp có thể bù đắp cho một quá trình thiếu minh bạch. Tôi xin lỗi, Khánh Vy. Không phải chỉ vì đã giữ kín kế hoạch này, mà vì tôi đã để nỗi sợ của chính mình — sợ để cảm xúc ảnh hưởng đến quyết định, sợ lặp lại sai lầm của cha tôi — khiến tôi đối xử với chị theo cách chị không đáng phải chịu."
"Tôi cần thời gian, Duy Khang," Khánh Vy nói, giọng cô nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn giữ một khoảng cách thận trọng. "Tôi tin những gì anh vừa nói là thật lòng. Nhưng lời nói, dù chân thành đến đâu, cũng cần thời gian để tôi thực sự tin tưởng lại hoàn toàn, sau tất cả những gì đã xảy ra."
"Tôi hiểu," anh nói, dù trong lòng không giấu được sự thất vọng. "Tôi sẽ chờ, bao lâu cũng được. Nhưng tôi muốn chị biết, dù chị cần bao nhiêu thời gian đi nữa, quyết định trao thương hiệu Sáng Việt cho chị không hề phụ thuộc vào việc chị có tha thứ cho tôi hay không. Đó là điều tôi tin chị xứng đáng, độc lập hoàn toàn với bất kỳ điều gì xảy ra giữa chúng ta."
Khánh Vy nhìn anh một lúc lâu, cảm nhận được sự chân thành trong lời nói đó, nhưng vẫn chưa đủ để xoá tan hoàn toàn nỗi đau còn vương lại từ đêm hôm trước. Cô gật đầu nhẹ, không nói thêm gì, rồi quay người bước đi, để lại Duy Khang đứng đó một mình giữa khu chợ sách, nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết rằng có những vết thương, dù xuất phát từ ý định tốt đẹp nhất, vẫn cần nhiều hơn một lời xin lỗi và một tờ giấy phê duyệt để có thể thực sự được chữa lành.
*Hết chương 28.*
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...