Đối Thủ Chung Phòng
Chương 27: Kế Hoạch Thật Sự
Cỡ chữ
# Chương 27: Kế Hoạch Thật Sự
Đêm đó, sau khi Khánh Vy rời khỏi văn phòng, Duy Khang ngồi lại một mình rất lâu, cảm giác nặng trĩu trong lòng không hề nguôi ngoai dù đã cố gắng tập trung vào công việc. Anh nhận ra rõ ràng — sự im lặng và né tránh của mình suốt cả tuần qua không phải là sự thận trọng khôn ngoan như anh từng tự thuyết phục bản thân, mà là một sai lầm nghiêm trọng, đẩy chính người anh trân trọng nhất vào một nỗi đau không đáng có.
Sáng hôm sau, trước khi Khánh Vy kịp đến văn phòng, Duy Khang đã có mặt tại phòng làm việc của bà Đặng Thanh Hương từ rất sớm.
"Tôi cần bà phê duyệt chính thức một đề xuất, ngay hôm nay nếu có thể," anh nói, giọng dứt khoát hơn bao giờ hết.
Bà Hương nhìn anh, có phần ngạc nhiên trước sự khẩn cấp bất thường này. "Đề xuất gì vậy, Duy Khang?"
Anh đặt lên bàn một tập tài liệu dày, mà anh đã âm thầm chuẩn bị suốt hai tuần qua, ngay từ khi nhận được đề xuất thăng tiến. "Đây là kế hoạch tái cấu trúc Phòng Sáng tạo Hợp nhất mà tôi đã soạn thảo. Thay vì tiếp tục mô hình đồng lãnh đạo tạm thời như hiện tại, tôi đề xuất chính thức tách Phòng Sáng tạo Hợp nhất thành hai nhánh chuyên biệt trực thuộc K&D Media — một nhánh giữ nguyên thương hiệu và bản sắc sáng tạo của Sáng Việt, hoạt động độc lập với đầy đủ quyền tự chủ về ngân sách và nhân sự, do chị Lâm Khánh Vy làm Giám đốc toàn quyền."
Bà Hương đọc lướt qua tài liệu, gương mặt dần hiện lên sự ngạc nhiên xen lẫn tán thưởng. "Đây là một đề xuất khá lớn. Còn cậu, cậu sẽ đứng ở vị trí nào trong cấu trúc mới này?"
"Tôi sẽ nhận vị trí thăng tiến mà Hội đồng quản trị đã đề xuất, đứng đầu chi nhánh mở rộng mới," Duy Khang nói, giọng anh không hề do dự. "Nhánh sáng tạo còn lại của K&D Media sẽ được chuyển giao cho một Giám đốc sáng tạo khác trong đội ngũ hiện tại, người tôi tin đủ năng lực để đảm nhận vị trí đó."
"Vậy tại sao cậu đề xuất trao toàn quyền thương hiệu Sáng Việt cho chị Vy, thay vì giữ nguyên cơ chế đồng lãnh đạo hoặc chọn một giải pháp khác?" bà Hương hỏi, ánh mắt sắc bén quan sát phản ứng của anh.
Duy Khang im lặng một lúc, rồi trả lời, giọng chân thành hiếm thấy trước mặt cấp trên. "Vì tôi tin chị Vy xứng đáng có được điều đó, độc lập với bất kỳ quyết định nào của tôi. Trong suốt hai tháng qua, chị ấy đã chứng minh không chỉ năng lực sáng tạo xuất sắc, mà còn khả năng lãnh đạo, khả năng bảo vệ và phát triển một đội ngũ đang trong giai đoạn chuyển đổi khó khăn nhất. Thương hiệu Sáng Việt tồn tại được đến ngày hôm nay, một phần lớn là nhờ sự kiên định của chị ấy. Tôi không muốn quyết định sự nghiệp cá nhân của tôi trở thành lý do khiến chị ấy phải đánh mất đi những gì chị ấy đã dày công xây dựng."
Bà Hương gật đầu, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt bà. "Đây là một đề xuất tôi ủng hộ hoàn toàn, Duy Khang à. Nhưng tôi tò mò — tại sao cậu không thảo luận trước với chị Vy về kế hoạch này? Đây rõ ràng ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai của chị ấy."
Câu hỏi đó khiến Duy Khang khựng lại, nhận ra chính xác sai lầm anh đã mắc phải. "Tôi định sẽ nói với chị ấy ngay khi có được sự phê duyệt chính thức từ bà, để đảm bảo đây không chỉ là một ý tưởng mơ hồ, mà là một cam kết thực sự tôi có thể trao cho chị ấy. Nhưng tôi nhận ra, có lẽ tôi đã chờ đợi quá lâu, và sự im lặng đó đã gây ra một hiểu lầm nghiêm trọng giữa chúng tôi."
"Vậy cậu nên đi giải quyết hiểu lầm đó ngay, trước khi tiếp tục bất kỳ điều gì khác," bà Hương nói, giọng bà mang một sự thấu hiểu bất ngờ. "Tôi sẽ ký phê duyệt chính thức ngay hôm nay. Nhưng tờ giấy phê duyệt này sẽ không có ý nghĩa gì nhiều, nếu cậu không thể sửa chữa được niềm tin đã bị tổn thương."
---
Duy Khang rời khỏi văn phòng bà Hương với bản phê duyệt chính thức trong tay, nhưng khi anh đến văn phòng của Khánh Vy, anh phát hiện cô không có ở đó. Ngọc Hà, với vẻ mặt lo lắng, cho anh biết Khánh Vy đã xin nghỉ nửa ngày, nói rằng cần thời gian giải quyết một số việc cá nhân.
Anh gọi điện cho cô, nhưng cuộc gọi không được trả lời. Anh nhắn tin, nhưng tin nhắn cũng chỉ hiện trạng thái đã gửi, không có phản hồi.
Duy Khang đứng giữa văn phòng, cầm tập tài liệu phê duyệt trong tay, cảm giác bất lực dâng lên mạnh mẽ hơn bất kỳ khủng hoảng công việc nào anh từng đối mặt trước đây. Anh nhận ra, dù kế hoạch của anh có ý nghĩa cao đẹp đến đâu, dù bản phê duyệt chính thức kia có giá trị thực sự thế nào, nó vẫn không thể tự động chữa lành vết thương mà chính sự im lặng và né tránh của anh đã gây ra.
"Anh Khang," Ngọc Hà nói, giọng cẩn trọng khi thấy vẻ mặt căng thẳng của anh. "Em không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra giữa hai người, nhưng em biết chị Vy đang rất tổn thương. Nếu anh thực sự có điều gì quan trọng cần nói với chị ấy, có lẽ một cuộc gọi hay tin nhắn sẽ không đủ."
Duy Khang nhìn cô, nhận ra lời khuyên đó chứa đựng một sự thật đơn giản nhưng quan trọng — rằng sau tất cả những chiến lược tinh vi, những kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng, đôi khi điều một người cần nhất chỉ là sự xuất hiện trực tiếp, chân thành, không phòng thủ, không toan tính.
"Cảm ơn em, Ngọc Hà," anh nói, rồi quay người rời khỏi văn phòng, tập tài liệu phê duyệt vẫn nằm chặt trong tay, quyết tâm tìm ra Khánh Vy, dù có phải đi khắp thành phố Hải Đăng để làm điều đó.
*Hết chương 27.*
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...