Đối Thủ Chung Phòng

Chương 26: Bùng Nổ

Cỡ chữ
# Chương 26: Bùng Nổ Sau khi nhận tin nhắn khẩn từ Ngọc Hà, Khánh Vy vội vàng ra khỏi văn phòng Duy Khang để xử lý tình hình hoang mang đang lan rộng trong đội ngũ, để lại câu hỏi dang dở và cuộc đối thoại chưa hoàn thành giữa hai người. Cả buổi chiều, cô bận rộn trấn an từng nhóm nhân viên, khẳng định không có bất kỳ kế hoạch xoá sổ thương hiệu nào, dù trong lòng cô vẫn còn ngổn ngang bởi chính những nghi ngờ chưa được giải đáp của bản thân. Đến tối, khi phần lớn nhân viên đã về, Khánh Vy quay lại văn phòng Duy Khang, quyết tâm có được câu trả lời rõ ràng, dứt khoát. "Chúng ta cần nói chuyện, ngay bây giờ," cô nói khi bước vào, giọng không còn giữ được sự kiềm chế như buổi sáng. Duy Khang ngẩng lên, gương mặt anh cũng đầy mệt mỏi sau một ngày dài xử lý khủng hoảng riêng theo cách của mình. "Tôi biết. Xin lỗi vì buổi sáng bị gián đoạn." "Tôi không cần lời xin lỗi," Khánh Vy nói, giọng cứng rắn. "Tôi cần biết sự thật. Anh có định nhận vị trí thăng tiến đó không? Và nếu có, chuyện gì sẽ xảy ra với Phòng Sáng tạo Hợp nhất, với thương hiệu Sáng Việt, với tất cả những gì chúng ta đã cùng nhau xây dựng?" "Tôi chưa quyết định," Duy Khang đáp, cố giữ giọng bình tĩnh. "Nhưng tôi có thể đảm bảo với chị, dù tôi có nhận vị trí đó hay không, tôi sẽ không bao giờ để thương hiệu Sáng Việt bị xoá sổ. Đó hoàn toàn là một sự bóp méo ác ý từ tin đồn." "Vậy tại sao anh giữ kín chuyện này với tôi suốt cả tuần qua?" Khánh Vy hỏi, giọng cô bắt đầu run lên. "Tại sao tôi phải nghe về nó từ một tin đồn ác ý, thay vì từ chính anh, người đáng lẽ phải là đối tác đáng tin cậy nhất của tôi trong công việc này?" "Vì tôi cần thời gian để tự mình cân nhắc trước," anh trả lời, nhưng ngay cả anh cũng nhận ra lời giải thích đó nghe thật yếu ớt trong bối cảnh hiện tại. "'Tự mình cân nhắc' hay là anh đã thực sự có ý định rời đi, và chỉ đang tìm cách trì hoãn việc nói cho tôi biết vì anh biết rõ nó sẽ ảnh hưởng thế nào đến toàn bộ đội ngũ, đến chính tôi?" Khánh Vy hỏi, giọng cô giờ đây đầy tổn thương không giấu diếm. "Anh biết tôi đã hy sinh bao nhiêu để bảo vệ đội ngũ Sáng Việt trong suốt hai tháng qua, để chứng minh rằng chúng tôi xứng đáng có một chỗ đứng bình đẳng trong công ty mới này. Nếu anh rời đi, tôi sẽ phải một mình gánh vác tất cả, một mình chứng minh lại từ đầu rằng Sáng Việt không chỉ là một cái tên bị nuốt chửng bởi K&D." "Tôi không hề có ý định bỏ rơi chị hay đội ngũ Sáng Việt," Duy Khang nói, giọng anh cũng bắt đầu căng thẳng theo. "Nhưng chị cũng phải hiểu, đây là sự nghiệp của tôi, một cơ hội tôi đã làm việc nhiều năm để đạt được. Tôi không thể để bất kỳ điều gì — kể cả những gì đang xảy ra giữa chúng ta — ngăn cản tôi đưa ra quyết định đúng đắn nhất cho tương lai của chính mình." Câu nói đó, dù không có ý xúc phạm, lại vô tình chạm đúng vào nỗi sợ sâu kín nhất mà Khánh Vy đã cố gắng kìm nén suốt cả tuần — nỗi sợ rằng cô, một lần nữa, sẽ chỉ là người đứng lại phía sau, trong khi người cô tin tưởng nhất tiến lên phía trước mà không cần đến cô. "Vậy đó là những gì tôi thực sự là đối với anh sao?" cô hỏi, giọng cô giờ đây run rẩy vì một cơn giận dữ pha lẫn tổn thương sâu sắc. "Một trở ngại tiềm ẩn cần được cân nhắc trước khi anh đưa ra 'quyết định đúng đắn nhất' cho sự nghiệp của mình? Tôi đã tin tưởng anh, Duy Khang. Tôi đã để mình mở lòng, kể cho anh nghe về Bảo Trung, về những nỗi sợ sâu kín nhất của tôi, tin rằng anh khác biệt hoàn toàn với những gì tôi từng trải qua. Nhưng giờ đây, khi có cơ hội thăng tiến, anh cũng sẵn sàng rời đi mà không cần thông báo trước, để tôi lại phải một mình đối mặt với hậu quả, giống hệt như những gì đã từng xảy ra." "Đó không công bằng, Khánh Vy," Duy Khang phản bác, giọng anh cũng đã mất đi sự kiềm chế thường thấy. "Tôi chưa hề quyết định gì cả. Chị đang so sánh tôi với Bảo Trung chỉ vì tôi cần thời gian suy nghĩ về một quyết định lớn của cuộc đời mình, điều đó không công bằng chút nào." "Không công bằng?" Khánh Vy gần như hét lên, những cảm xúc bị kìm nén suốt nhiều tuần giờ đây tuôn trào không kiểm soát được nữa. "Không công bằng là khi tôi phải nghe tin về tương lai của chính đội ngũ tôi từ những kẻ đang cố tình phá hoại chúng ta, thay vì từ chính người đồng lãnh đạo của tôi! Có lẽ tôi đã sai khi tin rằng chúng ta thực sự là một đội, rằng cơ chế 'chữ ký song song' đó có ý nghĩa gì hơn một tờ giấy vô nghĩa. Có lẽ, ngay từ đầu, tôi chỉ đang tự lừa dối bản thân rằng một người như anh — người luôn đặt lý trí và sự nghiệp lên trên mọi thứ khác — có thể thực sự coi tôi là một đối tác bình đẳng, chứ không phải chỉ là một yếu tố cần cân nhắc trong bài toán lớn của cuộc đời anh." Những lời đó, sắc bén và đầy tổn thương, khiến Duy Khang lặng người. Anh nhìn cô, thấy rõ ràng nỗi đau thực sự đằng sau cơn giận dữ đó, nhưng trong khoảnh khắc bị tổn thương bởi chính những lời buộc tội đó, anh cũng không tìm được cách để xoa dịu tình hình, chỉ có thể đáp lại bằng một sự phòng thủ lạnh lùng quen thuộc. "Nếu chị đã quyết định nghĩ về tôi theo cách đó," anh nói, giọng anh giờ đây trở nên xa cách, kiểm soát đến mức lạnh lùng, "thì có lẽ không có gì tôi nói lúc này có thể thay đổi được suy nghĩ của chị." Câu nói đó, dù không phải ý anh muốn, lại giáng một đòn nặng nề vào Khánh Vy, xác nhận trong tâm trí cô rằng mọi nghi ngờ tồi tệ nhất của cô đều đúng — rằng khi bị dồn vào chân tường, Duy Khang đã chọn rút lui vào sự lạnh lùng kiểm soát, thay vì chiến đấu để giữ lại những gì họ đã cùng nhau xây dựng. "Được rồi," cô nói, giọng cô giờ đây phẳng lặng đến đáng sợ, một sự bình tĩnh giả tạo che giấu một trái tim đang tan vỡ. "Vậy anh cứ làm những gì anh cho là đúng đắn nhất cho sự nghiệp của mình. Tôi sẽ tự mình tìm cách bảo vệ những gì còn lại của Sáng Việt, như tôi vẫn luôn phải làm." Cô quay người bước ra khỏi văn phòng, không chờ anh trả lời, để lại Duy Khang đứng đó một mình giữa căn phòng im lặng, cảm giác như vừa để tuột mất một điều gì đó vô cùng quý giá qua chính sự cứng nhắc và nỗi sợ của bản thân anh, nhưng lại không tìm được bất kỳ lời nào đủ mạnh để gọi cô quay lại ngay lúc đó. *Hết chương 26.*

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...