Đối Thủ Chung Phòng

Chương 25: Nửa Sự Thật

Cỡ chữ
# Chương 25: Nửa Sự Thật Dù hệ thống bảo mật của K&D Media đã được thắt chặt sau vụ xâm nhập trái phép, Đặng Việt Cường không hoàn toàn từ bỏ kế hoạch phá hoại của mình. Ông Lê Quang Dũng, Tổng giám đốc Khôi Nguyên Communications, gọi anh ta đến một cuộc gặp khẩn sau khi biết tin Kim Long đã phê duyệt giai đoạn hai của hợp đồng. "Kế hoạch ban đầu thất bại," ông Dũng nói, giọng không giấu được sự bực bội. "Nhưng tôi vừa nghe được một tin tức thú vị từ một nguồn tin trong Hội đồng quản trị K&D Media — có vẻ Tống Duy Khang đang được đề xuất một vị trí thăng tiến, đứng đầu một chi nhánh mới ở thành phố khác." "Vậy thì sao?" Cường hỏi, chưa hiểu ý đồ của ông Dũng. "Nếu Duy Khang rời khỏi Phòng Sáng tạo Hợp nhất, đó sẽ là một cơ hội hoàn hảo để chúng ta gieo rắc một câu chuyện khác — rằng đây chính là bước đầu tiên trong kế hoạch của anh ta nhằm dần dần loại bỏ hoàn toàn ảnh hưởng của đội ngũ Sáng Việt cũ, bắt đầu bằng việc rút lui khỏi cam kết đồng lãnh đạo, để sau đó dễ dàng sáp nhập hoàn toàn phòng sáng tạo vào cấu trúc K&D Media, xoá sổ thương hiệu Sáng Việt vĩnh viễn." Cường im lặng một lúc, cân nhắc. "Nhưng đó không phải là sự thật. Duy Khang chỉ đơn giản là được đề xuất một cơ hội thăng tiến, không liên quan gì đến kế hoạch xoá sổ Sáng Việt." "Chúng ta không cần phải bịa đặt hoàn toàn," ông Dũng nói, một nụ cười lạnh lùng nở trên môi. "Chúng ta chỉ cần lấy một sự thật có sẵn — việc anh ta sắp rời đi — và diễn giải nó theo một hướng khác, đủ thuyết phục để gieo rắc nghi ngờ trong chính đội ngũ cũ của Sáng Việt. Một nửa sự thật, khi được kể đúng cách, còn nguy hiểm hơn một lời nói dối hoàn toàn, vì nó có một hạt nhân xác thực khiến người nghe khó lòng bác bỏ ngay lập tức." --- Ba ngày sau, tin đồn bắt đầu lan truyền trong nội bộ K&D Media — không phải qua kênh chính thức, mà qua những cuộc trò chuyện rỉ tai, những tin nhắn ẩn danh gửi đến một số nhân viên cũ của Sáng Việt: *"Nghe nói Duy Khang sắp chuyển đi, đây chính là bước đầu để giải thể hoàn toàn đội sáng tạo Sáng Việt, sáp nhập luôn vào K&D, không còn giữ thương hiệu riêng nữa."* Bích Ngọc, thành viên trẻ từng đề xuất ý tưởng "quyết định cảm tính" trong buổi họp trước đây, là một trong những người đầu tiên nghe được tin đồn này. Cô lo lắng tìm đến Khánh Vy. "Chị Vy, em nghe được một chuyện, không biết có đúng không," cô nói, giọng đầy lo lắng. "Người ta đồn rằng anh Khang sắp rời khỏi Phòng Sáng tạo Hợp nhất, và đó là bước đầu để xoá sổ hoàn toàn thương hiệu Sáng Việt, sáp nhập triệt để vào K&D." Khánh Vy sững người. Cô đã biết về việc Duy Khang gần đây có vẻ xa cách hơn, nhưng cô không hề biết về bất kỳ đề xuất thăng tiến nào, càng không biết về bất kỳ kế hoạch xoá sổ thương hiệu nào. "Chị chưa nghe gì về chuyện này," cô nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đã bắt đầu dấy lên một sự lo lắng khó tả. "Để chị tìm hiểu rõ ràng." Cô lập tức tìm đến văn phòng của Duy Khang, gõ cửa bước vào mà không đợi trả lời — một điều hiếm khi cô làm. "Anh có chuyện gì cần nói với tôi không?" cô hỏi thẳng, giọng căng thẳng. Duy Khang ngẩng lên, nhận ra ngay có điều gì không ổn từ vẻ mặt của cô. "Chuyện gì vậy?" "Có tin đồn lan truyền rằng anh sắp rời khỏi Phòng Sáng tạo Hợp nhất để nhận một vị trí khác, và đó là bước đầu để xoá sổ hoàn toàn thương hiệu Sáng Việt." Cô nói, mắt không rời khỏi anh, cố gắng đọc phản ứng của anh. "Có đúng là anh đang cân nhắc rời đi không?" Duy Khang im lặng một lúc lâu — quá lâu, đủ để sự im lặng đó tự nó trở thành một câu trả lời trong mắt Khánh Vy. "Đúng là tôi được đề xuất một vị trí thăng tiến," anh cuối cùng thừa nhận, giọng có phần ngập ngừng hiếm thấy. "Nhưng tôi chưa quyết định gì cả, và chắc chắn không có bất kỳ kế hoạch nào để xoá sổ thương hiệu Sáng Việt. Đó là một sự bóp méo hoàn toàn từ một phần sự thật." "Tại sao anh không nói với tôi về chuyện đề xuất thăng tiến này?" Khánh Vy hỏi, giọng cô giờ đây pha lẫn cả sự tổn thương lẫn phẫn nộ. "Chúng ta là đồng lãnh đạo, mọi quyết định lớn cần có sự trao đổi giữa hai chúng ta, đó chính là điều chúng ta đã cam kết với nhau, đúng không?" "Tôi... tôi cần thời gian để tự suy nghĩ trước," Duy Khang nói, biết rõ lời giải thích đó nghe có phần yếu ớt ngay cả với chính anh. "Tôi không muốn quyết định của tôi bị ảnh hưởng bởi bất kỳ điều gì khác ngoài những cân nhắc khách quan về sự nghiệp." "'Bất kỳ điều gì khác' ý anh là tôi sao?" Khánh Vy hỏi thẳng, giọng cô run lên vì một cảm xúc phức tạp giữa tổn thương và giận dữ. "Anh giữ khoảng cách với tôi suốt cả tuần qua, không phải vì công việc bận rộn, mà vì anh đang âm thầm cân nhắc rời bỏ tất cả những gì chúng ta đã xây dựng, và anh không nghĩ tôi xứng đáng được biết điều đó sao?" "Không phải vậy," Duy Khang đứng dậy, giọng anh cũng bắt đầu có phần căng thẳng. "Tôi chỉ đang cố gắng đảm bảo bất kỳ quyết định nào tôi đưa ra đều dựa trên lý trí, không bị chi phối bởi..." Anh dừng lại, nhận ra mình sắp nói ra điều mà cả hai đều đang né tránh. "Bởi điều gì?" Khánh Vy hỏi, giọng cô nhỏ lại nhưng đầy căng thẳng, chờ đợi câu trả lời. Duy Khang nhìn cô, một cuộc đấu tranh nội tâm rõ ràng hiện trên gương mặt anh, giữa việc tiếp tục né tránh và việc cuối cùng cũng nói ra sự thật. Nhưng trước khi anh kịp trả lời, điện thoại của Khánh Vy reo lên — tin nhắn khẩn từ Ngọc Hà, báo rằng tin đồn đã lan đến cả một vài nhân viên cũ của K&D Media, và một số người đang bắt đầu hoang mang, đặt câu hỏi về tương lai của toàn bộ Phòng Sáng tạo Hợp nhất. Khoảnh khắc để nói ra sự thật vừa mới hé mở đã lại bị gián đoạn, lần này không phải bởi một cuộc gọi công việc tình cờ như ở khu chợ sách, mà bởi chính hậu quả của cuộc khủng hoảng mà cả hai giờ đây phải cùng nhau đối mặt, trong khi khoảng cách và sự nghi ngờ giữa họ, thay vì được giải quyết, lại càng lún sâu hơn vào một hiểu lầm nguy hiểm sắp bùng nổ. *Hết chương 25.*

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...