Đối Thủ Chung Phòng
Chương 24: Nỗi Sợ Của Duy Khang
Cỡ chữ
# Chương 24: Nỗi Sợ Của Duy Khang
Sự thay đổi trong thái độ của Khánh Vy không lọt qua được sự chú ý của Duy Khang. Anh nhận ra ngay sự né tránh tinh tế của cô — những lời từ chối ăn trưa, những cuộc trò chuyện ngắn hơn hẳn thường lệ, một khoảng cách vô hình nhưng rõ ràng đã xuất hiện giữa họ kể từ sau buổi gặp gỡ ở khu chợ sách.
Anh không trách cô, vì chính anh cũng đang vật lộn với nỗi sợ hãi của riêng mình, một nỗi sợ mà anh chưa từng chia sẻ đầy đủ với bất kỳ ai, kể cả với Khánh Vy trong buổi tối họ mở lòng với nhau tại phòng họp nhỏ.
Tối thứ Sáu, khi văn phòng đã vắng người, Duy Khang ngồi một mình trong phòng làm việc, đối diện với một quyết định quan trọng — Hội đồng quản trị vừa đề xuất anh đứng đầu một dự án mở rộng lớn, một chi nhánh mới của K&D Media tại một thành phố khác, cơ hội thăng tiến hiếm có mà bất kỳ ai ở vị trí anh cũng sẽ khao khát.
Nhưng chấp nhận vị trí đó đồng nghĩa với việc anh sẽ phải rời khỏi Phòng Sáng tạo Hợp nhất, rời xa Khánh Vy, trong khi phần con người lý trí trong anh biết rõ đây là cơ hội sự nghiệp anh không nên bỏ lỡ.
Anh gọi điện cho Hữu Phát, một người bạn thân từ thời đại học, hiện đang làm cố vấn tài chính độc lập, người anh vẫn tin tưởng để xin lời khuyên trong những quyết định quan trọng nhất đời mình.
"Cậu nghĩ tôi nên nhận vị trí đó không?" anh hỏi, giọng có phần mệt mỏi hiếm thấy.
"Về mặt sự nghiệp, đó rõ ràng là một cơ hội cậu không nên từ chối," Hữu Phát trả lời qua điện thoại. "Nhưng tôi nghe trong giọng cậu có gì đó không ổn. Có chuyện gì khác đang khiến cậu do dự à?"
Duy Khang im lặng một lúc, rồi thú nhận, giọng nhỏ hơn hẳn thường ngày. "Tôi nghĩ tôi đang có tình cảm với Khánh Vy. Không phải kiểu cảm mến thông thường giữa đồng nghiệp, mà là một điều gì đó sâu sắc hơn nhiều."
"Vậy vấn đề là gì? Cậu sợ nói ra sẽ làm hỏng mối quan hệ công việc à?" Hữu Phát hỏi.
"Không chỉ vậy." Duy Khang xoa mặt, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ hỗn loạn. "Tôi sợ nếu tôi để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến những quyết định liên quan trực tiếp đến công ty, tôi sẽ lặp lại chính xác sai lầm của cha tôi."
"Cha cậu để tình cảm ảnh hưởng đến quyết định kinh doanh sao? Tôi tưởng ông ấy ra quyết định dựa trên trực giác và niềm tin cá nhân về đối tác, chứ không phải vì tình cảm lãng mạn."
"Đó là một dạng khác của cùng một vấn đề," Duy Khang giải thích, giọng trầm xuống. "Ông tin tưởng một cách mù quáng vào cảm nhận cá nhân của mình về một mối quan hệ, để nó chi phối một quyết định lẽ ra cần được đánh giá khách quan hoàn toàn. Nếu tôi từ chối vị trí thăng tiến này chỉ vì tôi không muốn xa Khánh Vy, tôi sẽ đang làm chính xác điều tương tự — để một mối quan hệ cá nhân quyết định một lựa chọn lẽ ra cần dựa trên lợi ích khách quan của công ty và sự nghiệp của chính tôi."
"Nhưng cậu cũng có thể lập luận ngược lại," Hữu Phát nói, giọng thận trọng. "Rằng việc từ chối một cơ hội tốt chỉ vì sợ cảm xúc cá nhân, đó cũng là một quyết định bị chi phối bởi nỗi sợ, không phải một sự đánh giá khách quan thuần tuý. Cậu đang cố gắng loại bỏ hoàn toàn cảm xúc ra khỏi quyết định, nhưng chính nỗi sợ về cảm xúc cũng là một dạng cảm xúc, Duy Khang à."
Lời nhận xét đó khiến Duy Khang im lặng một lúc lâu, cảm nhận được sức nặng của một nghịch lý anh chưa từng nghĩ đến — rằng cố gắng tránh né hoàn toàn ảnh hưởng của cảm xúc, bản thân nó cũng là một hình thức để cảm xúc — cụ thể là nỗi sợ — điều khiển quyết định của anh.
"Tôi không biết phải làm gì nữa," anh thú nhận, giọng đầy bối rối hiếm thấy ở một người luôn tự tin vào khả năng phân tích logic của mình.
"Tôi nghĩ cậu nên hỏi chính Khánh Vy xem cô ấy nghĩ gì, trước khi tự mình quyết định thay cho cả hai người," Hữu Phát gợi ý. "Có khi nào cậu đang giả định cô ấy sẽ bị tổn thương nếu cậu nhận vị trí đó, mà chưa từng thực sự hỏi cô ấy muốn gì?"
Duy Khang cân nhắc lời khuyên đó, nhận ra một phần sự thật trong nó — anh đã tự đưa ra một loạt giả định về hậu quả của quyết định này mà chưa từng trực tiếp trao đổi với Khánh Vy, y hệt như cách anh từng tự ý đưa ra quyết định chiến lược mà không hỏi ý kiến cô trong buổi họp Kim Long đầu tiên.
"Cảm ơn cậu, Hữu Phát," anh nói. "Tôi cần suy nghĩ thêm."
---
Nhưng thay vì tìm đến Khánh Vy ngay lập tức để trao đổi thẳng thắn, Duy Khang lại chọn một hướng đi khác, ẩn mình sau chính nỗi sợ mà anh vừa nhận ra — anh quyết định giữ khoảng cách với cô trong vài ngày tới, cho đến khi anh đưa ra được quyết định rõ ràng về vị trí thăng tiến, để đảm bảo bất kỳ lựa chọn nào anh đưa ra cũng hoàn toàn dựa trên lý trí, không bị "làm nhiễu" bởi sự hiện diện của cô.
Đó là một sự né tránh, dù anh tự thuyết phục bản thân rằng đó là một sự thận trọng cần thiết.
Trong tuần tiếp theo, cả hai vô tình rơi vào một vòng lặp kỳ lạ — Khánh Vy giữ khoảng cách vì nỗi sợ đánh mất chính mình, còn Duy Khang giữ khoảng cách vì nỗi sợ để cảm xúc chi phối một quyết định quan trọng — cả hai đều không nói ra lý do thật sự của mình, và khoảng cách giữa họ, vốn đã được thu hẹp dần qua bao tuần va chạm và thấu hiểu, giờ đây lại âm thầm nới rộng ra, không phải vì thiếu tình cảm, mà chính vì tình cảm đó quá lớn, khiến cả hai đều hoảng sợ trước những gì nó có thể đòi hỏi ở họ.
Ngọc Hà, người quan sát tinh tế nhất trong văn phòng, nhận ra ngay sự thay đổi kỳ lạ này. "Chị Vy," cô nói một buổi chiều khi thấy Khánh Vy nhìn về phía văn phòng của Duy Khang với một ánh mắt xa xăm, "em không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng em nghĩ hai người đang tự làm khổ nhau vì một điều gì đó mà lẽ ra chỉ cần nói thẳng ra là giải quyết được."
Khánh Vy không trả lời ngay, chỉ thở dài, biết rõ Ngọc Hà đúng, nhưng vẫn chưa tìm được đủ can đảm để phá vỡ bức tường vô hình mà cả cô và Duy Khang, mỗi người vì lý do riêng, đang cùng nhau dựng lên giữa họ.
*Hết chương 24.*
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...