Đối Thủ Chung Phòng

Chương 23: Nỗi Sợ Của Khánh Vy

Cỡ chữ
# Chương 23: Nỗi Sợ Của Khánh Vy Suốt cả tuần sau buổi gặp gỡ tình cờ ở khu chợ sách, Khánh Vy nhận thấy mình liên tục nghĩ về Duy Khang theo một cách khác hẳn trước đây — không chỉ là một đồng nghiệp đáng tin cậy, mà là một người khiến tim cô đập nhanh hơn mỗi khi anh bước vào phòng, một người cô tìm lý do để trò chuyện thêm ngay cả khi công việc đã giải quyết xong. Cô cố gắng gạt bỏ những cảm xúc đó, tập trung hoàn toàn vào dự án mới — một chiến dịch cho một thương hiệu thời trang trẻ, ít áp lực hơn hẳn so với Kim Long hay Hoà Bình. Nhưng đến thứ Năm, khi cả hai cùng ở lại muộn để hoàn thiện bản trình bày, một khoảnh khắc nhỏ đã khiến mọi cảm xúc cô cố kìm nén bùng lên mạnh mẽ. Duy Khang, mải mê tập trung vào máy tính, vô tình làm đổ ly cà phê lên một số tài liệu quan trọng. Trong lúc hoảng hốt cố gắng cứu vãn giấy tờ, anh cười phá lên vì sự vụng về hiếm hoi của chính mình — một tiếng cười hồn nhiên, không chút kiểm soát, khác hẳn hình ảnh điềm tĩnh anh vẫn giữ mọi lúc. Khánh Vy nhìn anh cười, cảm nhận một cơn sóng cảm xúc ấm áp dâng lên trong lòng mạnh mẽ đến mức khiến cô sững người. Cô nhận ra, trong khoảnh khắc đó, rằng cô đã yêu anh — không phải một sự cảm mến mơ hồ, mà một tình cảm rõ ràng, sâu sắc, đã âm thầm lớn lên qua từng va chạm, từng khoảnh khắc tin tưởng được xây dựng suốt hai tháng qua. Nhận thức đó khiến cô hoảng sợ hơn là hạnh phúc. Tối đó, sau khi về nhà, cô ngồi một mình rất lâu, cố gắng phân tích chính xác tại sao nhận ra tình cảm của mình lại khiến cô sợ hãi đến vậy, thay vì vui mừng như lẽ ra nên có. Cô gọi cho mẹ mình, người duy nhất cô có thể thực sự trải lòng về những nỗi sợ sâu kín nhất. "Con nghĩ con đang thích một người, mẹ à," cô nói, giọng có phần ngập ngừng hiếm thấy. "Nhưng con sợ, mẹ ạ. Con sợ hơn bất kỳ điều gì con từng sợ trước đây." "Sợ điều gì, con gái?" mẹ cô hỏi, giọng dịu dàng quen thuộc. "Người đó có vị trí ngang hàng với con trong công việc," Khánh Vy giải thích, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ hỗn loạn của mình thành lời. "Nếu con để mình yêu anh ấy thật sự, con sợ con sẽ dần dần đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó — giống như những gì đã xảy ra với con ba năm trước, khi con để một đồng nghiệp có vị trí ngang hàng chiếm mất tiếng nói của con, cướp đi cơ hội quan trọng nhất sự nghiệp con." "Nhưng người này có giống Bảo Trung không?" mẹ cô hỏi thẳng, nhắc lại cái tên mà Khánh Vy hiếm khi nhắc đến ngay cả với mẹ mình. "Không," Khánh Vy thừa nhận ngay lập tức, gần như theo phản xạ. "Anh ấy hoàn toàn khác. Anh ấy luôn tôn trọng tiếng nói của con, thậm chí còn chủ động nhường sân cho con trong nhiều dự án. Anh ấy đã chứng minh sự tin tưởng đó nhiều lần rồi." "Vậy con đang sợ điều gì thực sự, Khánh Vy?" mẹ cô hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng sắc bén, đúng phong cách luôn giúp con gái nhìn thẳng vào vấn đề cốt lõi. Khánh Vy im lặng một lúc lâu, suy nghĩ thật sự về câu hỏi đó. "Con nghĩ... con sợ rằng nếu con để mình yêu một người có quyền lực ngang hàng trong công việc, con sẽ không còn biết được liệu mỗi lần con nhượng bộ trong công việc là vì lý lẽ chuyên môn thực sự, hay vì con đang để tình cảm chi phối quyết định của mình. Con sợ đánh mất sự rõ ràng trong ranh giới giữa công việc và tình cảm, và cuối cùng, con sẽ không còn biết mình đang đứng ở đâu, tiếng nói của mình còn thực sự là của mình hay không." "Con gái," mẹ cô nói, giọng đầy yêu thương, "con luôn là người mạnh mẽ nhất mẹ từng biết, ngay cả khi con còn nhỏ. Con nghĩ tình yêu sẽ khiến con yếu đuối đi sao? Hay con nghĩ rằng chính vì con quá sợ trở nên yếu đuối, nên con đang tự đóng cửa trái tim mình trước một người thực sự xứng đáng với con?" Câu hỏi đó khiến Khánh Vy lặng người, nhận ra một sự thật cô chưa từng dám đối diện — rằng nỗi sợ của cô không hẳn là về Duy Khang, mà là về chính bản thân cô, về việc liệu cô có đủ mạnh mẽ để vừa yêu một người, vừa giữ vững được chính mình, sau tất cả những tổn thương cô đã trải qua. "Con không biết, mẹ à," cô nói, giọng nhỏ đi. "Con không biết liệu con có đủ can đảm để thử lần nữa không." "Con không cần phải biết ngay bây giờ," mẹ cô nói, giọng an ủi. "Nhưng đừng để nỗi sợ của quá khứ quyết định thay con về tương lai, chỉ vì nó dễ dàng hơn là đối mặt với rủi ro của việc tin tưởng lần nữa." --- Sáng hôm sau, khi Khánh Vy đến văn phòng, cô cố gắng giữ khoảng cách chuyên nghiệp hơn với Duy Khang, dù bản thân anh không hề thay đổi cách cư xử thân thiện, ấm áp như mọi khi. Cô tự nhủ đó chỉ là một cách để bảo vệ chính mình, để có thời gian suy nghĩ thấu đáo trước khi để cảm xúc dẫn dắt bất kỳ quyết định nào. Nhưng khi Duy Khang mời cô cùng ăn trưa như thói quen gần đây của cả hai, cô viện cớ bận rộn để từ chối — một sự né tránh nhỏ mà cô biết rõ ràng xuất phát từ nỗi sợ hãi vừa được khơi dậy đêm qua, không phải từ khối lượng công việc thực sự. Cô nhìn thấy một thoáng bối rối lướt qua gương mặt anh trước sự từ chối bất ngờ đó, nhưng anh không hỏi thêm, chỉ gật đầu và quay lại công việc của mình. Ngồi một mình trong văn phòng, Khánh Vy nhìn ra cửa sổ, cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng vì đã tạo ra khoảng cách không cần thiết với người mà chỉ vài ngày trước, cô còn muốn ở gần hơn bất kỳ ai khác. Nhưng nỗi sợ vẫn còn đó, âm ỉ, nhắc nhở cô về một bài học đau đớn cô đã học được ba năm trước — rằng tin tưởng một người ngang hàng có thể đồng nghĩa với việc đánh mất chính mình, nếu cô không đủ cẩn trọng. *Hết chương 23.*

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...