Đối Thủ Chung Phòng

Chương 22: Ngoài Giờ Làm Việc

Cỡ chữ
# Chương 22: Ngoài Giờ Làm Việc Sau chiến thắng với Kim Long, K&D Media cho toàn bộ Phòng Sáng tạo Hợp nhất nghỉ một ngày cuối tuần để lấy lại sức sau nhiều tuần làm việc căng thẳng. Khánh Vy, vốn không quen với việc hoàn toàn rảnh rỗi, quyết định dành buổi sáng thứ Bảy đi dạo quanh khu chợ sách cũ ở trung tâm Hải Đăng — một thói quen cô vẫn giữ từ nhiều năm trước, mỗi khi cần một khoảng lặng để suy nghĩ. Cô đang lật giở một cuốn sách cũ về lịch sử nghệ thuật thị giác thì một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. "Tôi không ngờ lại gặp chị ở đây." Cô ngẩng lên, sững người khi thấy Duy Khang đứng đó, mặc một chiếc áo sơ mi giản dị thay vì bộ vest quen thuộc, tay cầm một túi giấy đựng vài cuốn sách. "Anh cũng đến đây à?" cô hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên. "Tôi tưởng cuối tuần anh sẽ dành thời gian xem lại báo cáo tài chính hay gì đó." "Đôi khi tôi cũng cần một khoảng nghỉ khỏi những con số," anh đáp, khẽ mỉm cười. "Chợ sách cũ này là nơi tôi vẫn hay đến từ hồi còn là sinh viên. Tôi tìm những cuốn sách cũ về lịch sử kinh tế, dù nghe có vẻ không liên quan gì đến sự lãng mạn của một khu chợ sách." "Tôi lại tìm những cuốn về nghệ thuật thị giác," Khánh Vy nói, giơ cuốn sách cô đang cầm lên. "Có lẽ chúng ta vẫn giữ đúng bản chất của mình, ngay cả khi không phải trong giờ làm việc." Họ cùng đi dạo qua các quầy sách, không có mục đích cụ thể nào, chỉ đơn giản là trò chuyện về những chủ đề hoàn toàn không liên quan đến công việc — những cuốn sách họ từng đọc thời thơ ấu, những bộ phim họ yêu thích, những kỷ niệm nhỏ nhặt mà trong suốt hai tháng làm việc căng thẳng, họ chưa từng có cơ hội chia sẻ với nhau. "Tôi không biết anh thích đọc tiểu thuyết trinh thám," Khánh Vy nói khi thấy Duy Khang nhặt lên một cuốn sách của một tác giả trinh thám kinh điển. "Có rất nhiều điều về tôi mà công việc không bao giờ có cơ hội bộc lộ," anh đáp, giọng có phần tự giễu nhẹ. "Tôi thích giải đố logic, thích tìm ra mảnh ghép còn thiếu trong một câu chuyện phức tạp. Có lẽ đó cũng là lý do tôi thích làm việc với dữ liệu — nó giống như giải một câu đố lớn." "Vậy còn tôi thì sao trong mắt anh?" Khánh Vy hỏi, nửa đùa nửa thật. "Một câu đố không có lời giải logic nào cả?" Duy Khang dừng bước, nhìn cô một lúc lâu hơn cô mong đợi, ánh mắt anh có một sự nghiêm túc bất ngờ len vào giữa không khí đùa cợt nhẹ nhàng trước đó. "Không," anh nói, giọng chậm rãi. "Tôi nghĩ chị là lời giải cho một câu đố tôi còn chưa biết mình đang cố giải suốt nhiều năm qua." Câu nói đó khiến Khánh Vy đứng lặng, tim đập nhanh hơn hẳn. Cô không chắc anh có ý thức được trọng lượng của những gì vừa nói ra hay không, nhưng chính cô cũng cảm nhận rõ ràng một điều gì đó đã thay đổi trong khoảnh khắc ấy — không phải là một sự thay đổi đột ngột, mà là một sự thừa nhận muộn màng cho một điều đã âm thầm lớn lên từ lâu. "Duy Khang..." cô bắt đầu, không chắc mình định nói gì tiếp theo. Nhưng đúng lúc đó, điện thoại của anh reo lên, phá vỡ khoảnh khắc mong manh đó. Anh nhìn màn hình, một sự tiếc nuối thoáng qua trước khi anh trả lời cuộc gọi. "Xin lỗi, tôi phải nghe cái này," anh nói, rồi bước sang một bên để trả lời cuộc gọi công việc khẩn cấp từ một dự án khác. Khánh Vy đứng đó, tim vẫn còn đập nhanh, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc đang hỗn loạn trong lòng. Cô nhìn Duy Khang đang đứng cách đó vài bước, dáng vẻ nghiêm túc trở lại khi anh xử lý công việc, và tự hỏi liệu câu nói vừa rồi của anh có thực sự mang ý nghĩa cô nghĩ, hay chỉ là một lời nói bộc phát trong khoảnh khắc thư giãn hiếm hoi. Khi Duy Khang quay lại, kết thúc cuộc gọi, không khí giữa họ đã có chút thay đổi — không còn hoàn toàn thoải mái như trước, mà có một sự ý thức mới mẻ, hơi ngượng ngùng. "Xin lỗi vì cuộc gọi đó," anh nói. "Chúng ta đang nói đến đâu rồi nhỉ?" "Không có gì quan trọng," Khánh Vy nói, quyết định lùi lại, không muốn đẩy cuộc trò chuyện quay lại điểm nhạy cảm đó ngay lúc này. "Tôi nghĩ tôi nên về thôi, còn vài việc nhà cần giải quyết." "À, tất nhiên," Duy Khang nói, có phần hụt hẫng thoáng qua trong giọng anh mà anh cố che giấu. "Hẹn gặp lại chị vào thứ Hai." Họ chia tay tại lối ra của khu chợ sách, mỗi người đi về một hướng khác nhau. Nhưng khi Khánh Vy bước đi, cô không thể ngừng suy nghĩ về câu nói đó — *"lời giải cho một câu đố tôi còn chưa biết mình đang cố giải suốt nhiều năm qua"* — và tự hỏi liệu cô có nên khích lệ anh nói tiếp, hay liệu sự né tránh của cả hai ngay lúc đó chỉ đơn giản là phản xạ tự nhiên của hai người chưa sẵn sàng đối diện với một điều gì đó quá lớn, quá bất ngờ, để có thể gọi tên ngay lập tức. Về đến căn hộ của mình, cô ngồi xuống ghế sofa, nhìn ra cửa sổ mà không thực sự nhìn thấy gì, tâm trí vẫn còn vướng lại khoảnh khắc ở khu chợ sách. Cô rút điện thoại, định nhắn tin cho Ngọc Hà để kể lại mọi chuyện như thường lệ, nhưng rồi lại dừng tay, nhận ra lần này, cô muốn giữ khoảnh khắc đó cho riêng mình một chút lâu hơn, trước khi biến nó thành một câu chuyện để chia sẻ với người khác. *Hết chương 22.*

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...