Đối Thủ Chung Phòng
Chương 29: Không Đổi Bằng Tình Cảm
Cỡ chữ
# Chương 29: Không Đổi Bằng Tình Cảm
Một tuần trôi qua sau cuộc gặp ở khu chợ sách, Khánh Vy và Duy Khang vẫn duy trì mối quan hệ công việc chuyên nghiệp, nhưng khoảng cách cá nhân giữa họ vẫn còn đó — không còn sự lạnh lùng gay gắt như đêm hiểu lầm bùng nổ, nhưng cũng chưa trở lại được sự gần gũi ấm áp của những tuần trước đó.
Duy Khang không thúc ép, đúng như lời anh đã hứa. Nhưng anh cũng không đứng yên chờ đợi một cách thụ động — anh tiếp tục thực hiện từng bước trong kế hoạch tái cấu trúc đã được phê duyệt, đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng như những gì anh đã cam kết, độc lập hoàn toàn với việc Khánh Vy có tha thứ cho anh hay không.
Thứ Hai, K&D Media tổ chức một buổi họp toàn thể nhân viên — không chỉ giới hạn trong Phòng Sáng tạo Hợp nhất, mà toàn bộ công ty, bao gồm cả những phòng ban khác chưa từng trực tiếp liên quan đến quá trình sáp nhập. Khánh Vy nhận được lời mời tham dự nhưng không biết trước nội dung cụ thể của buổi họp.
Duy Khang đứng trên sân khấu chính, trước sự chứng kiến của toàn thể nhân viên và cả bà Hương ngồi hàng ghế đầu.
"Tôi có một thông báo quan trọng," anh mở đầu, giọng vang vọng khắp hội trường. "Như nhiều người đã biết, tôi sẽ nhận vị trí đứng đầu chi nhánh mở rộng mới của K&D Media, bắt đầu từ tháng sau. Đây là một quyết định tôi đã cân nhắc kỹ lưỡng, và tôi tin đó là bước đi đúng đắn cho sự nghiệp của mình."
Anh dừng lại một lúc, ánh mắt anh tìm đến Khánh Vy đang ngồi ở hàng ghế giữa hội trường, rồi tiếp tục, giọng anh trở nên trang trọng hơn.
"Nhưng điều quan trọng hơn tôi muốn công bố hôm nay, là về tương lai của Phòng Sáng tạo Hợp nhất. Kể từ ngày tôi chính thức chuyển sang vị trí mới, Phòng Sáng tạo sẽ được tái cấu trúc thành hai nhánh độc lập. Nhánh mang tên và bản sắc Sáng Việt sẽ hoạt động hoàn toàn tự chủ, với toàn quyền quyết định về ngân sách, nhân sự, và định hướng sáng tạo, dưới sự lãnh đạo duy nhất của chị Lâm Khánh Vy."
Một làn sóng xì xào ngạc nhiên lan khắp hội trường. Khánh Vy ngồi đó, tim đập nhanh, không ngờ Duy Khang lại chọn công bố điều này một cách công khai, chính thức đến vậy, trước toàn thể công ty, không chỉ giới hạn trong một cuộc trò chuyện riêng tư.
"Tôi muốn nói rõ trước tất cả mọi người," Duy Khang tiếp tục, giọng anh giờ đây mang một sự chân thành không che giấu, "quyết định này không phải là một sự nhượng bộ, cũng không phải một món quà chia tay. Đây là sự công nhận xứng đáng cho năng lực và sự cống hiến mà chị Khánh Vy đã thể hiện suốt hai tháng qua — không chỉ trong việc xây dựng những chiến dịch xuất sắc, mà còn trong việc bảo vệ và phát triển một đội ngũ đang trải qua giai đoạn chuyển đổi khó khăn nhất trong lịch sử công ty. Thương hiệu Sáng Việt xứng đáng được tiếp tục tồn tại và phát triển, dưới sự lãnh đạo của người đã chứng minh mình hoàn toàn xứng đáng với nó."
Anh nhìn thẳng về phía Khánh Vy, không né tránh ánh mắt của cô giữa hàng trăm người đang theo dõi. "Và tôi muốn nói điều này một cách công khai, rõ ràng, để không ai — kể cả chính chị Vy — có thể nghi ngờ về tính xác thực và sự độc lập của quyết định này: quyết định trao toàn quyền thương hiệu Sáng Việt cho chị Vy không phụ thuộc vào bất kỳ điều gì khác ngoài việc chị ấy xứng đáng với nó. Nó không đổi, dù mối quan hệ giữa chúng tôi có diễn biến ra sao trong tương lai."
Tiếng vỗ tay bắt đầu vang lên rải rác, rồi lan rộng khắp hội trường, khi mọi người dần nhận ra ý nghĩa thực sự của khoảnh khắc này — không chỉ là một quyết định tổ chức đơn thuần, mà là một minh chứng công khai cho sự chính trực và tôn trọng thực sự giữa hai người lãnh đạo.
Khánh Vy ngồi đó, cảm xúc dâng trào không thể kìm nén, nước mắt bất giác ứa ra dù cô cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh giữa đám đông. Cô nhận ra rõ ràng, đây chính là điều Duy Khang muốn nói với cô từ tuần trước — không chỉ là một lời hứa riêng tư dễ dàng bị nghi ngờ, mà là một cam kết công khai, không thể rút lại, không có đường lùi, đặt cược cả danh dự và uy tín của anh trước toàn thể công ty.
---
Sau buổi họp, khi mọi người dần rời khỏi hội trường, Khánh Vy nán lại, đợi cho đến khi phần lớn đám đông đã đi hết. Duy Khang bước xuống từ sân khấu, tiến về phía cô, có phần dè dặt trước phản ứng của cô.
"Tôi hy vọng chị không phiền vì tôi công bố điều này công khai như vậy," anh nói, giọng có chút lo lắng hiếm thấy. "Tôi biết lẽ ra tôi nên hỏi ý kiến chị trước, nhưng lần này, tôi nghĩ chính hành động công khai, không thể rút lại, mới thực sự chứng minh được điều tôi muốn nói, thay vì chỉ là một lời hứa riêng tư dễ dàng lung lay."
Khánh Vy nhìn anh, đôi mắt cô vẫn còn ngấn nước, nhưng ánh mắt cô giờ đây không còn sự dè dặt cảnh giác như tuần trước. "Anh nói đúng," cô nói, giọng cô run nhẹ vì xúc động. "Đây không phải là một lời hứa nữa. Đây là một sự thật không thể chối cãi, trước mặt tất cả mọi người."
"Tôi làm điều này không phải để đòi hỏi chị phải tha thứ ngay lập tức," Duy Khang nói, giọng anh chân thành tuyệt đối. "Tôi làm điều này vì tôi tin chị xứng đáng với nó, bất kể chị có chọn tin tưởng tôi trở lại hay không. Nhưng tôi cũng hy vọng, hành động này có thể là một bước khởi đầu, để chị thấy rằng tôi thực sự nghiêm túc trong việc sửa chữa những sai lầm của mình, không chỉ bằng lời nói."
Khánh Vy đứng đó, nhìn anh một lúc lâu, cảm nhận được sự chân thành tuyệt đối trong từng lời anh nói, trong chính hành động công khai không thể rút lại mà anh vừa thực hiện trước toàn thể công ty.
"Cảm ơn anh, Duy Khang," cô nói, giọng cô nhẹ nhàng hơn hẳn. "Không chỉ vì Sáng Việt. Mà vì đã cho tôi thấy, một lần nữa, rằng anh khác biệt hoàn toàn với những gì tôi từng sợ hãi."
Cô không nói thêm rằng cô đã hoàn toàn tha thứ, không nói rằng mọi thứ đã trở lại như trước — nhưng trong ánh mắt cô, Duy Khang nhận ra một tia hy vọng mới, một cánh cửa đang dần hé mở trở lại, không phải vì anh đòi hỏi nó, mà vì anh đã chứng minh, bằng chính hành động không thể chối cãi, rằng anh xứng đáng để cánh cửa đó được mở ra lần nữa.
*Hết chương 29.*
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...