Đối Thủ Chung Phòng
Chương 17: Lời Thăm Hỏi Giả Dối
Cỡ chữ
# Chương 17: Lời Thăm Hỏi Giả Dối
Khánh Vy và Duy Khang bàn bạc đến khuya, nhưng nhận ra thông tin họ có được — dù đáng tin — vẫn chỉ là lời kể lại từ một nguồn thứ ba, chưa đủ vững chắc để đối chất trực tiếp hay báo cáo chính thức lên bà Hương. Họ quyết định tạm thời giữ kín, tiếp tục thu thập thêm bằng chứng trong lúc vẫn phải toàn tâm hoàn thiện chiến dịch cho buổi trình bày thứ Sáu.
Sáng thứ Tư, hai ngày trước buổi trình bày, khi Khánh Vy đang một mình ăn trưa tại quán cà phê gần văn phòng, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
"Khánh Vy, lâu rồi không gặp."
Cô quay lại, sững người khi thấy Đặng Việt Cường đứng đó, khoác một nụ cười thân thiện đầy toan tính mà cô không hề hay biết.
"Anh Cường." Cô cố giữ giọng bình thản, dù trong lòng ngay lập tức dấy lên một sự cảnh giác cao độ sau những gì cô vừa biết được tối qua. "Lâu rồi không gặp thật. Anh dạo này thế nào?"
"Cũng ổn," anh ta đáp, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô mà không đợi được mời, một cử chỉ tự nhiên như thể họ vẫn còn là đồng nghiệp thân thiết. "Nghe nói em giờ làm đồng Giám đốc sáng tạo ở K&D Media, cùng với Tống Duy Khang. Chúc mừng em."
"Cảm ơn anh." Khánh Vy đáp, quan sát kỹ từng biểu cảm trên gương mặt Cường, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của sự giả dối đằng sau vẻ thân thiện đó.
"Anh nghe nói công việc khá vất vả," Cường tiếp tục, giọng có vẻ quan tâm chân thành. "Làm việc chung với một người từng là đối thủ trực tiếp, chắc không dễ dàng gì. Đặc biệt là với một người như Tống Duy Khang — anh nghe nói cậu ta khá độc đoán trong cách ra quyết định, thường tự ý quyết mà không hỏi ý kiến người khác."
Câu nói đó chạm đúng vào một điểm nhạy cảm, dù Khánh Vy cố không để lộ phản ứng ra ngoài. "Anh nghe từ đâu vậy?"
"Chỉ là tin đồn trong ngành thôi," Cường nhún vai, vẻ mặt vô tội. "Em biết đấy, giới quảng cáo Hải Đăng nhỏ lắm, chuyện gì xảy ra cũng lan truyền nhanh chóng." Anh ta ngừng lại, ánh mắt quan sát phản ứng của cô. "Anh chỉ lo cho em thôi, Khánh Vy à. Anh nhớ chuyện xảy ra với em ba năm trước, ở giải Ngôi Sao Sáng Tạo. Bảo Trung cướp công của em ngay trước mặt ban giám khảo, còn em thì không có ai đứng ra bảo vệ, chỉ có thể đứng im nhìn cơ hội của mình bị người khác chiếm đoạt."
Sự nhắc lại chính xác chi tiết cay đắng đó, từ một người mà Khánh Vy không hề kể lại câu chuyện này một cách công khai, khiến cô bất ngờ — nhưng cô cũng nhanh chóng nhận ra, đây có lẽ chính là điều Cường muốn cô cảm nhận: một cảm giác bị theo dõi, bị hiểu rõ, để dễ dàng gieo rắc nghi ngờ hơn.
"Sao anh biết chi tiết về chuyện đó?" cô hỏi thẳng, giọng đã lạnh hơn.
"Ồ, chuyện đó ai trong ngành cũng biết mà," Cường đáp, vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên. "Anh chỉ nhắc lại vì anh lo em có thể đang lặp lại chính sai lầm đó một lần nữa — tin tưởng một người đồng đội, chia sẻ tiếng nói bình đẳng với họ, để rồi cuối cùng bị chính họ gạt sang một bên khi có cơ hội. Anh nghe nói Duy Khang gần đây thường tự ý đưa ra quyết định chiến lược quan trọng mà không hỏi ý kiến em trước, đúng không?"
Khánh Vy im lặng, cảnh giác cao độ. Cô nhớ lại chuyện xảy ra ở buổi họp Kim Long đầu tiên — nhưng đó là chuyện đã qua nhiều tuần, và kể từ đó, mối quan hệ giữa cô và Duy Khang đã thay đổi sâu sắc. Việc Cường vẫn còn nhắc đến chuyện cũ như thể nó vừa mới xảy ra khiến cô nghi ngờ về động cơ thật sự của cuộc gặp gỡ "tình cờ" này.
"Anh Cường," cô nói, giọng đã trở nên sắc bén hơn hẳn, "anh gặp em hôm nay có phải chỉ để hỏi thăm sức khoẻ không, hay còn mục đích nào khác?"
Một thoáng bối rối lướt qua gương mặt Cường, nhanh chóng bị che giấu bằng một nụ cười gượng gạo. "Anh chỉ lo cho em thôi mà, Khánh Vy. Chúng ta từng là đồng nghiệp nhiều năm, anh không muốn thấy em bị tổn thương lần nữa."
"Cảm ơn anh đã quan tâm," Khánh Vy đáp, giọng giờ đây hoàn toàn lạnh lùng, không còn chút thân thiện xã giao nào. "Nhưng em nghĩ em đủ khả năng tự đánh giá mối quan hệ công việc của mình, không cần ai nhắc nhở em về quá khứ để khiến em nghi ngờ hiện tại."
Cường im lặng một lúc, nhận ra chiến thuật của mình không đạt được hiệu quả như mong đợi. "Anh chỉ muốn tốt cho em thôi," anh ta nói, cố vớt vát, rồi đứng dậy. "Dù sao thì, chúc em may mắn với buổi trình bày sắp tới. Anh nghe nói Kim Long đang khá lo lắng về sự ổn định nội bộ của các em."
Câu nói cuối cùng đó, dù được nói với vẻ ngoài tình cờ, lại xác nhận chắc chắn hơn bao giờ hết mối liên hệ của Cường với tin đồn đang lan truyền. Chỉ có người nắm rõ thông tin nội bộ về phản ứng của Kim Long mới có thể biết chính xác điều đó.
Cường rời đi, để lại Khánh Vy ngồi một mình, tim đập nhanh vì phẫn nộ lẫn lo lắng. Cô rút điện thoại, gọi ngay cho Duy Khang.
"Anh Khang, tôi vừa gặp Đặng Việt Cường," cô nói ngay khi anh bắt máy, giọng không giấu được sự căng thẳng. "Anh ta cố tình khơi lại chuyện Bảo Trung ba năm trước, cố gieo nghi ngờ giữa tôi và anh. Và anh ta biết chi tiết về việc Kim Long đang lo lắng — điều đó gần như xác nhận anh ta chính là nguồn tin đứng sau tất cả chuyện này."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng Duy Khang vang lên, đầy quyết đoán. "Chị ổn chứ? Anh ta nói gì khác không?"
"Tôi ổn," Khánh Vy đáp, giọng đã bình tĩnh trở lại. "Nhưng tôi nhận ra anh ta đang cố dùng chính vết thương cũ của tôi để làm tôi nghi ngờ anh, phá vỡ sự tin tưởng chúng ta đã xây dựng. Tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
"Tôi cũng sẽ không để điều đó xảy ra," Duy Khang đáp, giọng chắc chắn không chút do dự. "Chị về văn phòng ngay được không? Chúng ta cần lên kế hoạch đối phó ngay lập tức, trước khi Cường và Khôi Nguyên có thể gây thêm bất kỳ thiệt hại nào nữa."
"Tôi đến ngay," Khánh Vy nói, đứng dậy rời khỏi quán cà phê với một quyết tâm mới, cảm nhận rõ ràng rằng dù Cường có cố gắng thế nào để reo rắc nghi ngờ, anh ta đã đánh giá thấp mức độ tin tưởng thực sự mà cô và Duy Khang đã xây dựng được qua hai tháng đầy va chạm nhưng cũng đầy trưởng thành.
*Hết chương 17.*
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...