Đối Thủ Chung Phòng

Chương 18: Hạt Giống Nghi Ngờ

Cỡ chữ
# Chương 18: Hạt Giống Nghi Ngờ Khánh Vy quay lại văn phòng, kể lại chi tiết toàn bộ cuộc gặp với Cường cho Duy Khang nghe. Cả hai dành buổi chiều bàn bạc chiến lược đối phó — không chỉ với tin đồn, mà còn với khả năng Cường sẽ tiếp tục gây rối bằng những cách tinh vi hơn trước buổi trình bày thứ Sáu. "Chúng ta cần đảm bảo mọi quyết định từ giờ đến buổi trình bày đều rõ ràng minh bạch tuyệt đối giữa hai chúng ta," Duy Khang nói, giọng nghiêm túc. "Không để lại bất kỳ khoảng trống nào cho sự nghi ngờ có thể len vào." "Đồng ý," Khánh Vy gật đầu, dù trong lòng vẫn còn dư âm khó chịu từ cuộc gặp với Cường. Tối hôm đó, trong lúc rà soát lại lần cuối bản trình bày, Khánh Vy phát hiện một thay đổi nhỏ trong phần ngân sách phân bổ cho quảng cáo số — con số đã bị điều chỉnh giảm mười lăm phần trăm so với bản cô nhớ đã thống nhất với Duy Khang tuần trước, chuyển hướng phần ngân sách đó sang một kênh truyền thông truyền thống hơn. "Anh Khang," cô gọi anh vào phòng họp, giọng đã có chút căng thẳng. "Tại sao ngân sách quảng cáo số bị giảm mà tôi không được thông báo? Đây là kênh tôi tin sẽ mang lại hiệu quả tốt nhất cho nhóm đối tượng khách hàng trẻ của Kim Long." Duy Khang nhìn vào bản trình bày cô chỉ, có phần bối rối. "Tôi không nhớ đã thay đổi phần này. Để tôi kiểm tra lại lịch sử chỉnh sửa file." Anh mở lại phiên bản trước đó, xác nhận đúng là có sự thay đổi, nhưng không phải do chính anh thực hiện — thời gian chỉnh sửa cho thấy thay đổi được thực hiện lúc gần nửa đêm hôm qua, một thời điểm cả hai đều không còn ở văn phòng. "Đây không phải tôi làm," anh nói, giọng chắc chắn. "Có lẽ ai đó trong đội đã tự ý điều chỉnh mà không thông qua chúng ta, hoặc..." Anh không nói hết câu, nhưng cả hai đều hiểu ý nghĩa còn lại — khả năng ai đó bên ngoài đã truy cập được vào hệ thống tài liệu nội bộ. Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, trước khi lý trí kịp phân tích đầy đủ mọi khả năng, một cảm giác nghi ngờ bất chợt lóe lên trong lòng Khánh Vy — lời của Cường ban trưa vẫn còn văng vẳng trong đầu cô: *"Anh nghe nói Duy Khang gần đây thường tự ý đưa ra quyết định chiến lược quan trọng mà không hỏi ý kiến em trước."* Liệu đây có phải một lần nữa Duy Khang tự ý thay đổi điều gì đó, rồi giờ chối bỏ trách nhiệm khi bị phát hiện? "Anh có chắc không phải anh làm không?" cô hỏi, giọng không kìm được một chút nghi ngờ lộ ra, dù cô biết ngay khi vừa nói xong rằng câu hỏi đó không công bằng. Duy Khang nhìn cô, một sự tổn thương thoáng qua trong ánh mắt anh trước khi anh kịp che giấu nó. "Chị nghĩ tôi sẽ nói dối về chuyện này sao?" "Tôi không có ý đó," Khánh Vy vội chữa lại, nhận ra ngay sự vô lý trong phản ứng của mình. "Chỉ là... xin lỗi. Tôi không nên hỏi vậy." "Không, chị nói đúng khi hỏi," anh đáp, giọng đã kiềm chế lại nhưng vẫn còn chút cứng nhắc. "Nhưng tôi thấy lạ là ngay sau khi chị gặp Cường, chị lại đột nhiên nghi ngờ tôi về một việc tôi hoàn toàn không làm. Có phải cuộc gặp đó ảnh hưởng đến chị nhiều hơn chị nghĩ không?" Câu hỏi ngược lại đó khiến Khánh Vy khựng lại, nhận ra anh đã nhìn thấu chính xác điều đang xảy ra trong lòng cô — dù cô đã tự tin khẳng định với anh qua điện thoại rằng cô sẽ không để Cường thành công trong việc gieo rắc nghi ngờ, nhưng hạt giống đó rõ ràng đã âm thầm bén rễ, chỉ chờ một sự trùng hợp ngẫu nhiên để nảy mầm. "Có lẽ đúng vậy," cô thừa nhận, giọng nhỏ hơn, một sự xấu hổ len vào trong lòng. "Tôi xin lỗi, Duy Khang. Tôi không nên để lời nói của anh ta ảnh hưởng đến cách tôi nhìn nhận anh." "Tôi hiểu," anh nói, dù giọng vẫn còn phảng phất một chút tổn thương chưa hoàn toàn tan biến. "Nhưng chị cần biết, tôi sẽ không bao giờ tự ý thay đổi bất cứ điều gì quan trọng mà không thông qua chị nữa, sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua. Tôi nghĩ mình đã chứng minh điều đó qua nhiều tuần qua rồi." "Anh đã chứng minh điều đó," Khánh Vy nói, giọng chân thành. "Tôi biết. Chỉ là Cường quá khéo léo trong cách gieo rắc nghi ngờ, đến mức ngay cả khi tôi biết rõ động cơ của anh ta, tôi vẫn không hoàn toàn miễn nhiễm." Cả hai đứng đó một lúc, không khí giữa họ có chút gượng gạo hiếm hoi trở lại sau nhiều tuần hài hoà. Duy Khang quay lại màn hình, tiếp tục kiểm tra lịch sử chỉnh sửa file. "Đây," anh nói sau một lúc, giọng đã nghiêm túc trở lại. "Địa chỉ IP thực hiện thay đổi này không khớp với bất kỳ thiết bị nào trong văn phòng chúng ta. Ai đó đã truy cập từ bên ngoài." Khánh Vy nhìn vào màn hình, cảm giác lo lắng lấn át hoàn toàn sự bối rối trước đó. "Vậy có nghĩa là hệ thống của chúng ta thực sự đã bị xâm nhập, không chỉ đơn thuần là rò rỉ thông tin qua lời nói." "Đúng vậy," Duy Khang gật đầu, gương mặt anh căng thẳng. "Và điều đó có nghĩa là Cường, hoặc ai đó làm việc cùng anh ta, có khả năng truy cập trực tiếp vào toàn bộ tài liệu chiến dịch của chúng ta ngay lúc này. Chúng ta cần thay đổi ngay lập tức mọi mật khẩu truy cập, và báo cáo sự việc này lên bộ phận an ninh mạng." "Tôi sẽ gọi cho IT ngay bây giờ," Khánh Vy nói, rút điện thoại ra, nhưng trước khi bấm số, cô dừng lại, nhìn Duy Khang một lần nữa. "Cảm ơn anh vì đã không giận tôi lâu vì câu hỏi vừa rồi." "Tôi hiểu tại sao chị hỏi vậy," anh đáp, một nụ cười nhẹ, có phần mệt mỏi, thoáng qua trên môi anh. "Chúng ta đang ở giữa một cuộc khủng hoảng, và kẻ đứng sau nó biết chính xác cách khai thác những điểm yếu nhất của chúng ta. Điều quan trọng là chúng ta nhận ra nó kịp thời, trước khi nó thực sự phá vỡ được những gì chúng ta đã xây dựng." Khánh Vy gật đầu, gọi điện cho bộ phận IT ngay lập tức, trong lòng vừa lo lắng về cuộc tấn công đang diễn ra, vừa nhẹ nhõm vì cả hai đã kịp nhận ra và vượt qua được cái bẫy nghi ngờ mà Cường đã cố gắng gài đặt, dù chỉ trong gang tấc. *Hết chương 18.*

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...