Đối Thủ Chung Phòng
Chương 16: Người Đứng Sau
Cỡ chữ
# Chương 16: Người Đứng Sau
Tại một quán bar sang trọng ở khu trung tâm Hải Đăng, cách văn phòng K&D Media chỉ vài dãy nhà, Đặng Việt Cường ngồi đối diện với một người đàn ông trung niên trong bộ vest may đo tinh tế — ông Lê Quang Dũng, Tổng giám đốc Khôi Nguyên Communications.
"Kế hoạch đang diễn ra đúng như dự tính," Cường nói, nhấp một ngụm rượu whisky, giọng đầy tự mãn. "Tin đồn đã đến tai Kim Long, và tôi nghe nói họ đang dao động dữ dội. Nếu buổi trình bày thứ Sáu này thất bại, hoặc thậm chí chỉ cần có dấu hiệu bất ổn nhỏ nhất, Kim Long sẽ ngay lập tức mất niềm tin vào K&D Media."
"Cậu chắc chắn về nguồn tin không bị lộ ra chứ?" ông Dũng hỏi, ánh mắt sắc bén đầy toan tính. "Nếu K&D Media phát hiện ra chúng ta đứng sau chuyện này, hậu quả pháp lý sẽ không nhỏ."
"Tôi đã cẩn thận," Cường trấn an, dù trong giọng nói có một chút không chắc chắn thoáng qua. "Tôi chỉ tiết lộ thông tin cho một người bạn cũ ở Kim Long, không để lại bất kỳ dấu vết trực tiếp nào liên hệ đến tôi hay Khôi Nguyên."
"Tốt." Ông Dũng gật đầu hài lòng. "Nếu kế hoạch này thành công, Khôi Nguyên sẽ không chỉ giành được hợp đồng tập đoàn bán lẻ đang cạnh tranh, mà còn có cơ hội tiếp cận cả Kim Long nếu họ quyết định rời bỏ K&D Media sau vụ bê bối này. Đây sẽ là một bước tiến lớn cho công ty."
Cường im lặng một lúc, mắt nhìn xuống ly rượu, một tia gì đó phức tạp thoáng qua trên gương mặt anh ta — không hoàn toàn là sự hài lòng thuần tuý.
"Cậu có vẻ không hoàn toàn thoải mái," ông Dũng nhận xét, quan sát tinh tế.
"Không, tôi ổn," Cường đáp nhanh, cố xua đi biểu hiện đó. "Chỉ là... tôi từng làm việc với Khánh Vy nhiều năm. Dù tôi không ưa gì cô ta, đây vẫn là lần đầu tiên tôi thực sự cố tình phá hoại sự nghiệp của một người tôi từng cùng chung một đội ngũ."
"Cậu vẫn còn nhớ chuyện bốn năm trước à?" Ông Dũng hỏi, giọng có phần châm biếm nhẹ. "Cậu thua trong cuộc bỏ phiếu chỉ vì một phiếu duy nhất, rồi phải làm việc dưới quyền chính người đã đánh bại mình suốt bốn năm liền, trong khi cô ta liên tục được khen ngợi, được trao mọi cơ hội tốt nhất. Giờ đến khi công ty sáp nhập, đáng lẽ đây là cơ hội để mọi thứ được sắp xếp lại công bằng hơn, thì cô ta lại tiếp tục được chọn làm lãnh đạo, còn cậu thì bị gạt hoàn toàn ra khỏi cơ cấu mới."
Những lời đó như khơi dậy lại toàn bộ cơn giận dữ âm ỉ trong lòng Cường suốt bốn năm qua. "Đúng vậy," anh ta nói, giọng cứng lại. "Tôi xứng đáng có được cơ hội đó hơn cô ta nhiều. Ý tưởng của tôi luôn vững chắc hơn về mặt chiến lược, chỉ là cô ta giỏi hơn trong việc lấy lòng hội đồng quản trị bằng những câu chuyện cảm xúc hoa mỹ."
"Vậy hãy nghĩ về việc này như một sự công bằng muộn màng," ông Dũng nói, giọng đầy thuyết phục. "Cậu không làm gì sai cả — cậu chỉ đơn giản là để sự thật về những rạn nứt nội bộ thực sự tồn tại đến tai khách hàng. Nếu K&D Media thực sự vững mạnh như họ tuyên bố, họ sẽ vượt qua được thử thách này. Nếu không, thì đó là hậu quả tất yếu của những vấn đề họ đã có sẵn từ trước, không phải do cậu tạo ra."
Cường gật đầu, dù ánh mắt anh ta vẫn còn vương một chút gì đó không hoàn toàn yên tâm với cách lý giải đó. "Được. Tôi sẽ tiếp tục theo dõi tình hình. Nếu cần, tôi có thể cung cấp thêm thông tin chi tiết hơn để củng cố tin đồn, đảm bảo Kim Long không còn nghi ngờ gì về tính xác thực của nó."
"Tốt lắm." Ông Dũng nâng ly, mỉm cười đầy toan tính. "Chúc mừng cho một sự hợp tác hiệu quả, ông Cường."
Hai ly rượu chạm nhau, và trong ánh đèn mờ ảo của quán bar sang trọng, Đặng Việt Cường uống cạn ly rượu của mình, cố gắng thuyết phục bản thân rằng những gì anh ta đang làm chỉ là một hành động công bằng, không phải sự phản bội đối với những đồng nghiệp cũ đã từng sát cánh cùng anh ta suốt nhiều năm tại Sáng Việt.
---
Cùng lúc đó, tại văn phòng K&D Media, Duy Khang nhận được một cuộc gọi từ một nguồn tin riêng trong ngành — một người quen cũ làm việc tại một agency khác, người tình cờ nghe được câu chuyện về mối quan hệ hợp tác mờ ám giữa Cường và Khôi Nguyên Communications qua một buổi tiệc networking.
"Anh chắc chắn về thông tin này chứ?" Duy Khang hỏi, giọng căng thẳng không giấu giếm.
"Tôi chỉ nghe được một phần cuộc trò chuyện, không có bằng chứng bằng văn bản," người bạn đáp qua điện thoại. "Nhưng đủ rõ để tôi tin rằng Đặng Việt Cường đang hợp tác với Khôi Nguyên để nhắm vào K&D Media, đặc biệt là nhắm vào chị Khánh Vy. Tôi nghe được vài câu về 'sự công bằng muộn màng' và 'cơ hội bị tước đoạt', có vẻ như đây không chỉ là chuyện kinh doanh đơn thuần, mà có yếu tố cá nhân rất sâu."
Duy Khang cảm ơn người bạn, cúp máy, ngồi lặng người một lúc trước khi gọi ngay cho Khánh Vy.
"Chúng ta cần gặp nhau ngay bây giờ," anh nói, giọng nghiêm trọng. "Tôi vừa có được thông tin xác nhận nghi ngờ của chúng ta. Đặng Việt Cường không chỉ đơn thuần bất mãn — anh ta đang chủ động hợp tác với Khôi Nguyên Communications để phá hoại cả chị lẫn công ty."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng Khánh Vy vang lên, chắc chắn nhưng cũng đầy phẫn nộ. "Tôi đến ngay."
*Hết chương 16.*
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...