Đối Thủ Chung Phòng
Chương 15: Dấu Vết Đầu Tiên
Cỡ chữ
# Chương 15: Dấu Vết Đầu Tiên
Suốt hai ngày tiếp theo, Khánh Vy và Duy Khang chia nhau điều tra theo hai hướng khác nhau, cố gắng giữ kín toàn bộ quá trình này với phần lớn nhân viên để tránh gây thêm hoang mang trong đội ngũ đang tất bật chuẩn bị cho buổi trình bày Kim Long.
Duy Khang làm việc với bộ phận IT, rà soát lại toàn bộ nhật ký truy cập vào hệ thống tài liệu nội bộ trong tháng qua. Phát hiện đầu tiên: văn bản hợp đồng bổ nhiệm có điều khoản "hai chữ ký" — vốn chỉ được lưu trong một thư mục có quyền truy cập hạn chế — đã được tải xuống bởi một tài khoản không còn hoạt động, thuộc về một nhân viên đã rời công ty ngay sau ngày sáp nhập.
"Tên tài khoản là Đặng Việt Cường," báo cáo IT ghi rõ. "Cựu Phó giám đốc Sáng tạo của Sáng Việt Communications, chấm dứt hợp đồng lao động ba ngày sau khi thông báo sáp nhập được công bố."
Cái tên đó khiến Khánh Vy sững người khi Duy Khang báo lại cho cô nghe.
"Đặng Việt Cường," cô lặp lại, giọng đầy suy tư. "Tôi biết anh ta. Chúng tôi từng cạnh tranh trực tiếp cho vị trí Giám đốc sáng tạo ở Sáng Việt bốn năm trước. Anh ta thua tôi trong vòng bỏ phiếu cuối cùng của hội đồng quản trị, chỉ cách nhau một phiếu."
"Vậy anh ta có lý do để bất mãn với chị từ trước cả khi sáp nhập xảy ra," Duy Khang nói, ghép nối các mảnh thông tin lại với nhau.
"Đúng vậy, nhưng anh ta vẫn ở lại công ty làm việc dưới quyền tôi suốt bốn năm, dù rõ ràng không hài lòng." Khánh Vy nhớ lại. "Khi thông báo sáp nhập được đưa ra, tôi nhớ anh ta là một trong số ít người phản ứng gay gắt nhất, nói rằng đây là 'sự sỉ nhục cuối cùng' đối với những người từng cống hiến cho Sáng Việt. Anh ta nộp đơn nghỉ việc ngay lập tức, trước cả khi cơ cấu tổ chức mới được công bố chi tiết."
"Vậy có khả năng anh ta không chỉ bất mãn vì sáp nhập nói chung, mà đặc biệt bất mãn vì chị được chọn làm đồng Giám đốc sáng tạo, trong khi anh ta, người từng cạnh tranh trực tiếp với chị cho vị trí tương tự, lại chọn rời đi thay vì được xem xét cho bất kỳ vị trí nào trong cơ cấu mới." Duy Khang phân tích, giọng chậm rãi như đang ghép từng mảnh của một bức tranh phức tạp.
"Có thể lắm," Khánh Vy gật đầu. "Nhưng tôi cần thêm bằng chứng cụ thể hơn là chỉ một lượt tải xuống tài liệu. Anh ta có thể chỉ đơn giản là tò mò trước khi rời công ty, không nhất thiết liên quan đến việc tung tin đồn cho Kim Long."
---
Chiều hôm đó, một manh mối khác xuất hiện. Một cựu đồng nghiệp của Khánh Vy tại Sáng Việt, người vẫn giữ liên lạc thân thiết với cô sau sáp nhập, nhắn tin riêng cho cô.
*"Chị Vy, em nghe được chuyện này có thể liên quan đến chị. Anh Cường gần đây có làm việc với một agency mới, hình như là Khôi Nguyên Communications — đối thủ cạnh tranh trực tiếp với K&D Media trong vài thương vụ gần đây. Em không chắc có liên quan gì đến chị không, nhưng thấy lạ nên báo chị biết."*
Khánh Vy đọc tin nhắn, cảm giác các mảnh ghép bắt đầu khớp lại rõ ràng hơn. Cô gọi ngay cho Duy Khang.
"Khôi Nguyên Communications," Duy Khang lặp lại khi nghe cô kể, giọng trở nên căng thẳng rõ rệt. "Đó chính xác là agency đang cạnh tranh trực tiếp với chúng ta để giành lấy hợp đồng dài hạn của một tập đoàn bán lẻ lớn khác — một thương vụ mà nếu chúng ta mất Kim Long ngay lúc này vì tin đồn bất ổn nội bộ, uy tín của K&D Media sẽ bị tổn hại nghiêm trọng, tạo cơ hội hoàn hảo cho Khôi Nguyên chiếm lấy cả hai khách hàng."
"Vậy đây không chỉ là chuyện cá nhân của Cường bất mãn vì mất vị trí," Khánh Vy nói, giọng nặng trĩu. "Đây có thể là một âm mưu có tổ chức, phối hợp giữa sự bất mãn cá nhân của anh ta và lợi ích kinh doanh của một đối thủ cạnh tranh."
"Chúng ta cần thêm bằng chứng cụ thể trước khi đưa ra bất kỳ cáo buộc nào," Duy Khang nói, dù giọng anh đã lộ rõ sự lo lắng bị kiềm nén. "Nhưng nếu suy đoán này đúng, chúng ta đang đối mặt với một mối đe doạ nghiêm trọng hơn nhiều so với một tin đồn ngẫu nhiên — đây là một chiến dịch phá hoại có chủ đích, nhắm thẳng vào thời điểm dễ tổn thương nhất của chúng ta."
Khánh Vy nhìn ra cửa sổ văn phòng, ánh chiều tà nhuộm vàng những toà cao ốc của Hải Đăng, cảm giác một áp lực mới đè nặng lên vai — không chỉ là áp lực hoàn thành một chiến dịch xuất sắc, mà giờ đây còn là áp lực phải bảo vệ toàn bộ những gì cả hai đã xây dựng được suốt hai tháng qua, trước một kẻ thù giấu mặt đang tìm cách phá huỷ nó từ bên trong.
"Chỉ còn ba ngày nữa là đến buổi trình bày," cô nói, giọng cương quyết hơn dù trong lòng vẫn đầy lo lắng. "Chúng ta cần vừa hoàn thiện chiến dịch một cách hoàn hảo, vừa tìm ra đủ bằng chứng để đối phó với bất kỳ động thái tiếp theo nào từ phía Cường hay Khôi Nguyên."
"Chúng ta sẽ làm được." Duy Khang nói, ánh mắt anh gặp ánh mắt cô, một sự quyết tâm chung được thắp lên giữa hai người, không phải như những đối thủ cạnh tranh của ba năm trước, mà như hai người đồng đội thực sự, sẵn sàng cùng nhau đối mặt với thử thách lớn nhất kể từ ngày họ buộc phải làm việc chung.
*Hết chương 15.*
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...