Đối Thủ Chung Phòng

Chương 12: Mảnh Ghép Từ Quá Khứ

Cỡ chữ
# Chương 12: Mảnh Ghép Từ Quá Khứ Vài ngày sau cuộc trò chuyện dang dở trong phòng họp, Khánh Vy có một cuộc gặp không hẹn trước với một người quen cũ — bà Lý Thu Trang, cựu Giám đốc tài chính của một công ty quảng cáo nhỏ đã đóng cửa từ lâu, người từng là bạn thân của mẹ Khánh Vy và biết rõ giới kinh doanh quảng cáo Hải Đăng qua nhiều thập kỷ. Họ gặp nhau tại một quán cà phê quen thuộc, nơi bà Trang thường lui tới mỗi cuối tuần. Cuộc trò chuyện ban đầu chỉ xoay quanh những chuyện thường nhật, cho đến khi bà Trang tình cờ hỏi về công việc mới của Khánh Vy. "Cháu làm việc ở K&D Media à?" bà Trang hỏi, giọng có phần ngạc nhiên. "Vậy chắc cháu biết cậu Tống Duy Khang rồi." "Dạ, cháu làm việc trực tiếp cùng anh ấy," Khánh Vy đáp, không giấu được sự tò mò trước cách bà Trang nhắc đến cái tên đó với một sự quen thuộc nhất định. "Tội nghiệp thằng bé," bà Trang lắc đầu, giọng đầy thương cảm. "Cô từng biết gia đình nó khá rõ, hồi công ty Tống Gia Phát còn hoạt động." "Tống Gia Phát?" Khánh Vy hỏi lại, chưa từng nghe đến cái tên này trước đây. "Cháu không biết à?" Bà Trang có phần ngạc nhiên. "Trước khi có K&D Media, cha của Duy Khang, ông Tống Gia Bảo, từng điều hành một công ty quảng cáo gia đình tên Tống Gia Phát, khá thành công trong khoảng mười năm. Duy Khang lớn lên trong công ty đó, học nghề từ nhỏ." Khánh Vy ngồi im lặng, chăm chú lắng nghe, cảm nhận rõ ràng đây chính là mảnh ghép cô đã tìm kiếm từ sau cuộc trò chuyện dang dở trong phòng họp. "Chuyện gì đã xảy ra với công ty đó?" cô hỏi, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang nôn nóng muốn biết. Bà Trang thở dài, nhấp một ngụm cà phê trước khi kể tiếp. "Đó là câu chuyện buồn của cả giới quảng cáo Hải Đăng thời đó. Ông Bảo, dù là người sáng lập tài năng, lại có một điểm yếu chí mạng — ông quá tin vào trực giác của bản thân, thường ra những quyết định kinh doanh lớn chỉ dựa vào cảm tính, không chịu lắng nghe những cảnh báo dữ liệu từ đội ngũ tài chính." Bà dừng lại một lúc, ánh mắt xa xăm nhớ lại một ký ức cũ. "Năm đó, ông Bảo quyết định đầu tư toàn bộ vốn công ty vào một chiến dịch quảng cáo lớn cho một đối tác mới, hoàn toàn dựa trên 'linh cảm tốt' của ông về tiềm năng đối tác đó, bất chấp mọi cảnh báo từ bộ phận tài chính về tình hình nợ nần bất ổn của đối tác này. Ông tin rằng mối quan hệ cá nhân và trực giác kinh doanh của mình đủ để đảm bảo thành công." "Rồi chuyện gì xảy ra?" Khánh Vy hỏi, dù cô đã đoán được phần nào câu trả lời. "Đối tác đó phá sản chỉ ba tháng sau, không thanh toán được bất kỳ khoản nào cho Tống Gia Phát." Bà Trang lắc đầu. "Công ty mất trắng khoản đầu tư lớn nhất trong lịch sử hoạt động, kéo theo một chuỗi khủng hoảng tài chính không thể cứu vãn. Công ty phá sản chỉ sáu tháng sau đó, cả trăm nhân viên mất việc, và ông Bảo suy sụp hoàn toàn về sức khoẻ lẫn tinh thần." "Duy Khang khi đó bao nhiêu tuổi?" Khánh Vy hỏi, giọng đã trầm hẳn xuống. "Cô nhớ nó khoảng mười chín, hai mươi tuổi, đang học năm hai đại học ngành kinh tế." Bà Trang nói. "Cô nhớ rõ, vì đó là lúc cô gặp lại nó lần cuối trước khi nó chuyển hẳn sang một hướng khác — nó bỏ ngành marketing sáng tạo đang học, chuyển sang học thêm về phân tích dữ liệu và quản trị rủi ro, như thể muốn tự mình sửa chữa toàn bộ sai lầm của cha nó bằng một cách tiếp cận hoàn toàn đối lập." Bà Trang nhìn Khánh Vy, ánh mắt có phần dò hỏi. "Sao cháu hỏi kỹ vậy? Có chuyện gì với nó à?" "Không, không có gì ạ," Khánh Vy vội đáp, không muốn tiết lộ quá nhiều về sự tò mò cá nhân của mình. "Cháu chỉ tò mò về đồng nghiệp thôi." --- Trên đường về nhà, Khánh Vy không thể ngừng suy nghĩ về câu chuyện vừa nghe được. Giờ đây, mọi mảnh ghép đã dần khớp lại với nhau — nỗi ám ảnh của Duy Khang với dữ liệu và số liệu không chỉ là một sở thích cá nhân hay phong cách quản lý, mà là một cơ chế tự vệ được xây dựng từ chính nỗi đau chứng kiến cha mình đánh mất cả sự nghiệp và công ty chỉ vì một quyết định cảm tính không được kiểm chứng. Cô nhớ lại câu nói của anh trong buổi họp — "tôi nghĩ chúng ta nên tránh xa cụm từ 'quyết định cảm tính'" — và giờ đây, câu nói đó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, nặng nề hơn nhiều so với một quan điểm chuyên môn đơn thuần. Cô cũng hiểu rõ hơn tại sao anh luôn cần kiểm chứng mọi thứ bằng dữ liệu trước khi tin tưởng, tại sao anh phản ứng mạnh mẽ đến vậy trước ý tưởng "tin vào trực giác mà không cần bằng chứng" — không phải vì anh coi thường sự sáng tạo, mà vì anh đã tận mắt chứng kiến hậu quả tàn khốc của việc thiếu kiểm chứng đó. Nhưng cô cũng nhận ra một điều khác, quan trọng không kém — nếu Duy Khang biết cô đã tìm hiểu được câu chuyện này từ một nguồn khác, không phải từ chính anh, anh có thể cảm thấy bị xâm phạm một ranh giới riêng tư anh chưa sẵn sàng chia sẻ. Cô quyết định giữ kín thông tin này, chờ đợi đến khi chính anh chọn thời điểm để kể cho cô nghe, thay vì chủ động nhắc đến nó trước. Nhưng dù không nói ra, kiến thức mới này đã thay đổi hoàn toàn cách cô nhìn nhận anh — không còn là một người đàn ông lạnh lùng chỉ tin vào số liệu vì thiếu khả năng cảm nhận, mà là một người đã học cách bảo vệ bản thân và những người xung quanh khỏi việc lặp lại một bi kịch anh đã chứng kiến quá sớm trong đời, bằng cách duy nhất anh biết — kỷ luật tuyệt đối với sự thật có thể kiểm chứng. Tối hôm đó, khi Khánh Vy nằm trên giường, không thể ngủ được, cô nhận ra sự thấu hiểu mới này không chỉ làm dịu đi phần nào sự khó chịu cô từng có với phong cách làm việc của anh, mà còn khiến cô cảm thấy một sự gần gũi sâu sắc hơn nhiều — như thể cô vừa được nhìn thấy phần con người thật sự đằng sau lớp vỏ kỷ luật lạnh lùng mà cả thành phố Hải Đăng vẫn nghĩ về anh. Và trong sự gần gũi mới mẻ đó, cô nhận ra một nỗi sợ khác đang âm thầm lớn lên — nếu cô càng hiểu anh nhiều hơn, càng cảm thấy gần gũi với con người thật của anh hơn, liệu cô có đang tự đẩy mình vào một điều gì đó lớn hơn nhiều so với một mối quan hệ đồng nghiệp, một điều mà cả hai đều chưa sẵn sàng đối diện. *Hết chương 12.*

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...