Đối Thủ Chung Phòng
Chương 11: Phản Ứng Bất Thường
Cỡ chữ
# Chương 11: Phản Ứng Bất Thường
Thứ Hai sau bữa tiệc, Phòng Sáng tạo Hợp nhất bắt tay vào một dự án mới cho một chuỗi siêu thị đang cân nhắc thay đổi hoàn toàn chiến lược thương hiệu. Buổi họp brainstorm diễn ra trong không khí thoải mái hơn nhiều so với những tuần đầu — cả đội giờ đây làm việc như một tập thể thống nhất, không còn ranh giới rõ rệt giữa hai phe cũ.
Một thành viên trẻ từ đội ngũ cũ của Sáng Việt, tên Bích Ngọc, đề xuất một hướng ý tưởng táo bạo: bỏ qua hoàn toàn nghiên cứu thị trường ban đầu, dựa vào cảm nhận trực tiếp của đội ngũ sau khi ghé thăm thực tế vài chi nhánh siêu thị.
"Tôi nghĩ đôi khi chúng ta cần tin vào cảm nhận trực giác của mình, ngay cả khi không có đủ dữ liệu hỗ trợ," Bích Ngọc nói, giọng đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. "Có những quyết định cảm tính hoá ra lại đúng, dù ban đầu không ai có thể chứng minh bằng số liệu."
Ngay khi câu nói đó vừa dứt, Khánh Vy để ý thấy một sự thay đổi rõ rệt trên gương mặt Duy Khang — không phải một biểu cảm rõ ràng, mà là một sự căng cứng thoáng qua ở quai hàm, một khoảng lặng kéo dài hơn bình thường trước khi anh phản hồi.
"Tôi hiểu ý em," anh nói, giọng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh nhưng có một sự cứng nhắc bất thường len vào từng câu chữ. "Nhưng tôi nghĩ chúng ta nên tránh xa cụm từ 'quyết định cảm tính' trong quy trình làm việc của mình. Mọi quyết định, dù xuất phát từ trực giác, đều cần được kiểm chứng bằng một hình thức dữ liệu nào đó trước khi triển khai ở quy mô lớn."
Câu trả lời của anh, dù về mặt nội dung không có gì bất thường, nhưng cách anh nói nó — dứt khoát hơn cần thiết, gần như một phản xạ phòng thủ — khiến Khánh Vy chú ý ngay lập tức. Cô đã làm việc đủ lâu với anh để nhận ra sự khác biệt giữa quan điểm chuyên môn bình thường của anh và một điều gì đó mang tính cá nhân sâu sắc hơn.
Buổi họp tiếp tục, nhưng Khánh Vy để ý thấy Duy Khang trở nên trầm lặng hơn hẳn phần còn lại của buổi họp, thỉnh thoảng xoay chiếc bút trên tay nhanh hơn bình thường — một dấu hiệu căng thẳng cô đã học được cách nhận ra sau nhiều tuần làm việc cùng anh.
---
Sau khi buổi họp kết thúc và mọi người đã rời khỏi phòng, Khánh Vy nán lại, giả vờ thu dọn tài liệu chậm rãi để có cơ hội nói chuyện riêng với anh.
"Anh ổn chứ?" cô hỏi, khi chỉ còn hai người trong phòng họp. "Lúc Bích Ngọc nhắc đến 'quyết định cảm tính', anh có vẻ hơi... căng thẳng."
Duy Khang ngẩng lên, một thoáng bất ngờ lướt qua ánh mắt anh trước khi anh kịp che giấu nó bằng vẻ điềm tĩnh quen thuộc. "Tôi không căng thẳng. Tôi chỉ đang nhấn mạnh tầm quan trọng của quy trình kiểm chứng, như tôi vẫn luôn làm."
"Anh vẫn luôn làm điều đó, đúng," Khánh Vy nói, không chịu bỏ qua dễ dàng, "nhưng không theo cách này. Thường thì anh giải thích quan điểm một cách bình tĩnh, có dẫn chứng cụ thể. Lần này anh chỉ lặp lại rằng cần tránh xa cụm từ đó, gần như một phản xạ hơn là một lập luận."
Anh im lặng một lúc, tay vẫn xoay chiếc bút, ánh mắt tránh nhìn thẳng vào cô. "Tôi không nghĩ có gì khác biệt cả. Chị đang suy diễn quá nhiều từ một câu trả lời bình thường trong công việc."
"Duy Khang." Khánh Vy gọi thẳng tên anh, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua đủ nhiều chuyện để tôi nhận ra khi nào anh đang né tránh điều gì đó. Anh không cần phải kể cho tôi nghe ngay bây giờ, nhưng đừng phủ nhận rằng có điều gì đó đang khiến anh khó chịu."
Anh dừng tay xoay bút, đặt nó xuống bàn, nhìn cô một lúc lâu — một cuộc đấu tranh nội tâm rõ ràng đang diễn ra sau ánh mắt anh, giữa việc tiếp tục giữ kín như thói quen nhiều năm, và một sự thôi thúc mới mẻ muốn chia sẻ với người đang đứng trước mặt.
"Đây không phải lúc thích hợp để nói về chuyện này," cuối cùng anh nói, giọng đã dịu xuống nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. "Nó liên quan đến gia đình tôi, đến công ty cũ trước khi có K&D Media. Tôi chưa sẵn sàng kể chi tiết, ngay cả với chị."
Khánh Vy nhận ra ranh giới anh vừa đặt ra, và dù tò mò dâng lên mãnh liệt, cô quyết định tôn trọng nó — nhớ lại chính cô cũng đã mất một khoảng thời gian dài mới đủ can đảm kể hết câu chuyện về Bảo Trung cho anh nghe.
"Được," cô nói, giọng nhẹ nhàng. "Tôi sẽ không ép anh. Nhưng khi nào anh sẵn sàng, tôi sẽ lắng nghe."
"Cảm ơn chị." Anh nói, một sự nhẹ nhõm thoáng qua trên gương mặt anh, dù vẫn còn vương lại chút căng thẳng chưa hoàn toàn tan biến. "Tôi hứa sẽ kể, chỉ là chưa phải bây giờ."
---
Tối hôm đó, Khánh Vy về nhà, nhưng không thể ngừng suy nghĩ về khoảnh khắc đó. Cô gọi điện cho Ngọc Hà, không hẳn để tìm lời khuyên, mà chỉ để nói ra suy nghĩ của mình với ai đó.
"Anh ấy chưa bao giờ có phản ứng như vậy trước đây, Hà à," cô nói qua điện thoại. "Ngay cả khi chúng tôi tranh cãi gay gắt nhất, anh ấy luôn giữ được sự kiểm soát rõ ràng trong lời nói. Nhưng lần này, chỉ một cụm từ thôi cũng đủ khiến anh ấy mất bình tĩnh trong giây lát."
"Có khi nào đó là điều gì đó thực sự nghiêm trọng không chị?" Ngọc Hà hỏi, giọng lo lắng thật sự.
"Chị không biết." Khánh Vy nhìn ra cửa sổ căn hộ, ánh đèn thành phố Hải Đăng lấp lánh phía xa. "Nhưng chị nhận ra một điều — chị thực sự quan tâm đến việc tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với anh ấy, không phải vì tò mò công việc, mà vì chị lo lắng cho anh ấy như một người bạn thực sự."
"Chỉ là một người bạn thôi ạ?" Ngọc Hà hỏi lại, giọng đầy ẩn ý quen thuộc.
Khánh Vy im lặng một lúc, không trả lời ngay câu hỏi đó, vì chính cô cũng không chắc câu trả lời thành thật của mình sẽ là gì nữa.
"Chị không biết, Hà à," cuối cùng cô thừa nhận, giọng nhỏ hơn hẳn. "Chị thực sự không biết nữa."
*Hết chương 11.*
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...