Đối Thủ Chung Phòng

Chương 10: Bữa Tiệc Chung

Cỡ chữ
# Chương 10: Bữa Tiệc Chung Thủ tục pháp lý cuối cùng của thương vụ sáp nhập hoàn tất vào một buổi chiều thứ Sáu, đúng một tháng sau ngày thông báo đầu tiên. Để đánh dấu cột mốc này, Hội đồng quản trị K&D Media quyết định tổ chức một bữa tiệc lớn tại khách sạn năm sao trung tâm Hải Đăng, quy tụ toàn bộ nhân viên của cả hai công ty cũ — lần đầu tiên kể từ ngày sáp nhập, mọi người tụ họp trong một không gian không phải là văn phòng làm việc. "Chị có hồi hộp không?" Ngọc Hà hỏi khi giúp Khánh Vy chỉnh lại chiếc váy dạ hội màu xanh cổ vịt trước gương phòng thay đồ tại khách sạn. "Có chút." Khánh Vy thừa nhận, nhìn vào gương. "Đây là lần đầu tiên toàn bộ nhân viên hai bên gặp nhau trong một bối cảnh không phải công việc. Chị không biết mọi người sẽ phản ứng thế nào khi thấy chị và anh Khang xuất hiện cùng nhau." "Sau vụ Hoà Bình tuần trước, em nghĩ mọi người đã nhìn hai người khác đi nhiều rồi đấy," Ngọc Hà nói, nháy mắt. "Tin chiến thắng thuyết phục được ông Hải khó tính lan nhanh lắm." Khánh Vy bước vào sảnh tiệc đúng bảy giờ tối, ánh đèn chùm pha lê phản chiếu lên những chiếc ly champagne, tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên từ ban nhạc sống ở góc phòng. Cô nhìn thấy Duy Khang gần như ngay lập tức — anh đứng ở phía xa, trong bộ vest đen trang trọng, đang trò chuyện với vài thành viên ban lãnh đạo, nhưng ánh mắt anh cũng lập tức tìm thấy cô giữa đám đông. Anh bước đến, khẽ gật đầu chào. "Chị trông rất đẹp tối nay." "Cảm ơn anh." Khánh Vy cảm thấy một chút bối rối trước lời khen bất ngờ, không giống phong cách trang trọng thường ngày của anh. "Anh cũng vậy — lịch lãm hơn hẳn mọi ngày trong bộ vest công sở." Bà Hương bước lên sân khấu nhỏ giữa sảnh tiệc, cầm micro phát biểu ngắn gọn về hành trình sáp nhập, cảm ơn toàn thể nhân viên đã kiên nhẫn thích nghi với những thay đổi lớn trong tháng qua. Đến cuối bài phát biểu, bà mời Khánh Vy và Duy Khang lên sân khấu. "Tôi muốn công khai cảm ơn hai người lãnh đạo Phòng Sáng tạo Hợp nhất," bà nói, ánh mắt nhìn về phía họ với sự trân trọng thật sự. "Chỉ trong một tháng, họ đã mang về ba chiến dịch thành công, bao gồm cả việc thuyết phục được Tập đoàn Dược phẩm Hoà Bình — một khách hàng mà cả hai công ty cũ đều từng thất bại khi tiếp cận riêng lẻ. Đây chính là minh chứng rõ ràng nhất cho giá trị thực sự của sự hợp nhất này." Tiếng vỗ tay vang lên khắp sảnh tiệc. Khánh Vy đứng cạnh Duy Khang trên sân khấu nhỏ, cả hai cùng cúi đầu cảm ơn, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong ánh mắt của đám đông — không còn là hai phe nhìn nhau dè chừng như buổi họp đầu tiên, mà là một tập thể đang dần nhìn nhận họ như một cặp lãnh đạo thực sự gắn kết. --- Sau phần phát biểu chính thức, bữa tiệc chuyển sang không khí thoải mái hơn. Khánh Vy đứng trò chuyện với vài đồng nghiệp cũ của Sáng Việt, khi một trong những đại diện của Kim Long — được mời đến dự tiệc với tư cách khách hàng quan trọng — bất ngờ tiến đến gần. "Chị Vy, anh Khang," ông ta chào, tay cầm ly rượu. "Tôi tình cờ nghe được câu chuyện thú vị về cách hai người xây dựng chiến dịch Mùa Lễ Hội. Có thật là ban đầu hai người có hai hướng hoàn toàn trái ngược nhau không?" Khánh Vy và Duy Khang nhìn nhau một thoáng, cùng bật cười trước câu hỏi đó. "Đúng vậy," Duy Khang trả lời trước, giọng thoải mái hiếm thấy trong một buổi tiệc xã giao. "Tôi muốn một chiến dịch toàn số liệu, chị Vy muốn một chiến dịch toàn cảm xúc. Chúng tôi tranh cãi gay gắt đến mức cả phòng họp phải nín thở." "Anh ấy nói đúng," Khánh Vy tiếp lời ngay, không cần chờ tín hiệu, "nhưng anh ấy quên kể phần anh ấy cũng từng nói con số hai mươi phút tiết kiệm thời gian buổi sáng là 'chi tiết sáng tạo được làm tròn xuống để đảm bảo tính bảo thủ' — nghe có vẻ rất khoa học, nhưng thực ra là cách anh ấy nói giảm nói tránh để không làm tôi cảm thấy phần cảm xúc của mình bị lấn át bởi một con số quá chính xác." Duy Khang bật cười thành tiếng — một tiếng cười trọn vẹn, hiếm hoi, khiến vài người xung quanh cũng quay lại nhìn với vẻ ngạc nhiên thích thú. "Chị nhớ chi tiết đó kỹ quá đấy." "Tôi nhớ mọi chi tiết khi tranh luận với anh," cô đáp lại, ánh mắt tinh nghịch. Vị đại diện Kim Long cười lớn, có vẻ rất hài lòng với màn tung hứng ăn ý giữa hai người. "Tôi phải nói, nghe cách hai người kể chuyện, tôi tin tưởng thêm vào quyết định hợp tác dài hạn với K&D Media. Một đội ngũ có thể biến một cuộc tranh cãi gay gắt thành một chiến dịch xuất sắc, chắc chắn sẽ tạo ra nhiều điều bất ngờ hơn nữa trong tương lai." Khi vị khách rời đi để trò chuyện với nhóm khác, Khánh Vy quay sang Duy Khang, vẫn còn cười. "Chúng ta vừa làm gì vậy?" "Tôi nghĩ chúng ta vừa tự nhiên biến một câu chuyện xung đột thành một câu chuyện thú vị để kể, không cần chuẩn bị trước." Anh nói, có phần ngạc nhiên với chính bản thân. "Tôi chưa từng làm điều đó với bất kỳ ai trong công việc trước đây — thường thì tôi rất thận trọng về việc chia sẻ chi tiết nội bộ với khách hàng." "Vậy tại sao lần này lại khác?" Khánh Vy hỏi, thực sự tò mò. Anh im lặng một lúc, nhìn cô với ánh mắt trầm ngâm. "Tôi nghĩ vì tôi tin chị sẽ biết cách kể câu chuyện đó theo hướng có lợi cho cả hai, không phải theo hướng khiến một trong hai chúng ta trông tệ hơn. Đó là một cấp độ tin tưởng tôi không nhận ra mình đã có cho đến khi tôi vừa hành động theo nó." Câu nói của anh khiến Khánh Vy im lặng một lúc, cảm nhận được sức nặng thật sự đằng sau nó — không phải một lời khen xã giao, mà một sự thừa nhận chân thành về khoảng cách đã được thu hẹp giữa họ. "Cảm ơn anh đã tin tưởng tôi như vậy," cô nói, giọng nhẹ nhàng hơn hẳn không khí ồn ào xung quanh. Ban nhạc chuyển sang một bản nhạc chậm rãi hơn. Vài cặp đôi trong sảnh tiệc bắt đầu bước ra sàn nhảy. Duy Khang nhìn về phía đó, rồi quay lại nhìn Khánh Vy, có một khoảnh khắc do dự thoáng qua trên gương mặt anh. "Chị có muốn..." anh bắt đầu, nhưng rồi dừng lại, như thể chợt nhận ra ranh giới nào đó anh sắp bước qua. "Muốn gì cơ?" Khánh Vy hỏi, tim đập nhanh hơn một nhịp không rõ lý do. "Không có gì." Anh lắc đầu, mỉm cười nhẹ, rút lại câu hỏi chưa hoàn thành. "Chỉ là nghĩ đến việc chúng ta nên đi chào bà Hương trước khi bà ấy về sớm. Bà ấy thường không ở lại tiệc lâu." Khánh Vy gật đầu, dù trong lòng cảm nhận rõ ràng có điều gì đó vừa bị bỏ lỡ — một câu hỏi chưa được hỏi, một khoảnh khắc chưa được nắm bắt — nhưng cô cũng không chắc mình đã sẵn sàng đối diện với điều gì sẽ xảy ra nếu anh hoàn thành câu hỏi đó. Họ cùng bước về phía bà Hương, sát cánh bên nhau giữa đám đông, và dù không ai trong hai người nói thêm về khoảnh khắc vừa rồi, cả hai đều biết nó đã xảy ra, và nó đã để lại một dấu vết nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian giữa họ. *Hết chương 10.*

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...