Đối Thủ Chung Phòng

Chương 9: Vị Khách Khó Tính Nhất

Cỡ chữ
# Chương 9: Vị Khách Khó Tính Nhất Một tuần sau thành công của chiến dịch Nắng Sớm, Phòng Sáng tạo Hợp nhất nhận được một dự án mới — lần này không phải một khách hàng dễ chịu như Kim Long hay Nắng Sớm, mà là Tập đoàn Dược phẩm Hoà Bình, một trong những khách hàng khó tính nhất mà cả hai công ty cũ từng phải làm việc cùng. "Tôi đã nghe danh tiếng của họ," Khánh Vy nói khi đọc qua hồ sơ khách hàng, giọng không giấu được sự lo lắng. "Sáng Việt từng có hai lần hợp tác ngắn hạn với họ trước đây, cả hai lần đều kết thúc không suôn sẻ vì phía Hoà Bình liên tục yêu cầu chỉnh sửa, không bao giờ hài lòng ngay từ lần trình bày đầu tiên." "K&D Media cũng từng thử tiếp cận họ hai năm trước nhưng không thành công," Duy Khang bổ sung, giọng cũng có phần dè dặt hiếm thấy ở anh. "Ông Đinh Quang Hải, Tổng giám đốc Hoà Bình, nổi tiếng là người cực kỳ hoài nghi với ngành quảng cáo, cho rằng phần lớn các chiến dịch chỉ là 'những lời hoa mỹ không có cơ sở khoa học' — nguyên văn lời ông ấy từng nói trong một buổi phỏng vấn báo chí." Buổi họp brief đầu tiên với ông Hải diễn ra đúng như những gì cả hai lo ngại. Ông ngồi nghe với vẻ mặt lạnh lùng, thỉnh thoảng ngắt lời để đặt những câu hỏi hóc búa về cơ sở khoa học đằng sau mọi tuyên bố quảng cáo, yêu cầu bằng chứng cụ thể cho từng luận điểm mà đội ngũ đưa ra. "Sản phẩm của chúng tôi là thuốc bổ sung vi chất cho người cao tuổi," ông nói, giọng đều đều nhưng đầy uy lực. "Tôi không muốn một chiến dịch quảng cáo kiểu 'cảm động lòng người' mơ hồ, biến thuốc của tôi thành một câu chuyện tình cảm sáo rỗng không có giá trị thông tin thực sự. Nhưng tôi cũng không muốn một bảng thông số kỹ thuật khô khan mà không ai buồn đọc hết. Các bạn có bảy ngày để thuyết phục tôi rằng các bạn hiểu được sự khác biệt đó." Rời khỏi buổi họp, cả hai cùng đi bộ về văn phòng trong im lặng nặng nề. "Đây chính xác là loại khách hàng khiến tôi lo lắng nhất," Khánh Vy thừa nhận. "Cách tiếp cận cảm xúc thuần tuý của tôi có thể bị ông ấy coi là 'sáo rỗng' ngay lập tức." "Và cách tiếp cận số liệu của tôi có thể bị coi là khô khan, không chạm được đến người tiêu dùng thực sự — con cái của những người cao tuổi, những người sẽ là người ra quyết định mua hàng chính." Duy Khang gật đầu, thừa nhận điểm yếu tiềm ẩn trong phong cách của chính mình. "Vậy lần này, có lẽ chúng ta cần một cách tiếp cận khác hẳn những dự án trước." Khánh Vy dừng lại, suy nghĩ. "Không phải tôi dẫn dắt trước rồi anh bổ sung số liệu sau, hay ngược lại. Lần này, chúng ta cần xây dựng song song ngay từ đầu, từng bước một, kiểm tra chéo lẫn nhau liên tục." Duy Khang gật đầu đồng tình. "Đồng ý. Đây là lúc chúng ta thực sự cần cả hai phong cách hoạt động cùng lúc, không phải luân phiên." --- Suốt năm ngày tiếp theo, cả hai làm việc với một cường độ chưa từng có kể từ ngày sáp nhập. Khánh Vy phát triển một loạt ý tưởng về câu chuyện gia đình — con cái quan tâm đến sức khoẻ cha mẹ già, nhưng mỗi ý tưởng đều được cô chủ động mang sang cho Duy Khang kiểm tra ngay, hỏi xem có cơ sở khoa học hoặc dữ liệu nào có thể củng cố thêm cho câu chuyện đó hay không, trước khi đầu tư công sức phát triển sâu hơn. Duy Khang, ngược lại, thay vì chỉ đưa ra dữ liệu thị trường chung chung, anh đào sâu tìm kiếm những nghiên cứu khoa học cụ thể về tác dụng của các vi chất trong sản phẩm Hoà Bình, tìm ra một chi tiết thú vị: một hoạt chất trong sản phẩm giúp cải thiện trí nhớ ngắn hạn ở người cao tuổi, với một nghiên cứu lâm sàng độc lập chứng minh hiệu quả rõ rệt sau tám tuần sử dụng. "Đây có thể là chìa khoá," anh nói khi mang phát hiện đó đến bàn làm việc của Khánh Vy vào ngày thứ ba. "Không phải chỉ nói sản phẩm 'tốt cho sức khoẻ' một cách mơ hồ, mà kể một câu chuyện cụ thể về trí nhớ — điều mà bất kỳ ai có cha mẹ già đều lo lắng nhất." Mắt Khánh Vy sáng lên ngay lập tức. "Trí nhớ. Đó chính là chất liệu cảm xúc mạnh nhất chúng ta có thể dùng — không phải nói về bệnh tật chung chung, mà về những khoảnh khắc cụ thể: một người mẹ quên tên cháu mình, rồi dần dần nhớ lại. Nếu chúng ta xây dựng câu chuyện xung quanh đúng cơ chế khoa học anh vừa tìm ra, chúng ta sẽ có một chiến dịch vừa chạm cảm xúc, vừa có cơ sở khoa học vững chắc để đứng vững trước sự hoài nghi của ông Hải." Cô bắt đầu phác thảo ngay tại chỗ, với Duy Khang ngồi cạnh, liên tục kiểm tra từng chi tiết cảm xúc cô đưa ra có thực sự khớp với cơ chế khoa học của hoạt chất hay không, tránh để câu chuyện đi quá xa khỏi sự thật đã được kiểm chứng. "Ở đây," anh chỉ vào một đoạn kịch bản, "chị viết rằng người mẹ 'nhớ lại ngay lập tức' sau khi dùng sản phẩm. Nghiên cứu cho thấy hiệu quả rõ rệt chỉ xuất hiện sau tám tuần sử dụng liên tục, không phải ngay lập tức. Nếu chúng ta phóng đại điều này, ông Hải chắc chắn sẽ bắt lỗi ngay." "Anh nói đúng." Khánh Vy sửa lại ngay, không hề phòng thủ như những lần trước. "Vậy chúng ta thể hiện quá trình đó qua thời gian — không phải một khoảnh khắc thần kỳ, mà một hành trình dần dần, từ những lần quên nhỏ, đến những khoảnh khắc nhớ lại ngày càng rõ ràng hơn qua từng tuần." "Chính xác là cách nên làm." Anh gật đầu, và trong khoảnh khắc đó, Khánh Vy nhận ra sự kiểm tra chéo liên tục này không hề làm chậm quá trình sáng tạo của cô như cô từng lo sợ — ngược lại, nó khiến câu chuyện trở nên chắc chắn hơn, đáng tin hơn, mà vẫn giữ được toàn bộ sức nặng cảm xúc. --- Đến ngày thứ sáu, họ hoàn thiện một bản trình bày hoàn chỉnh — một đoạn phim ngắn kể câu chuyện tám tuần của một gia đình, từ những khoảnh khắc quên lãng nhỏ đầu tiên của người mẹ, đến sự lo lắng của con gái, đến quá trình sử dụng sản phẩm, và cuối cùng là khoảnh khắc người mẹ nhớ lại chính xác sinh nhật của cháu ngoại — một chi tiết nhỏ nhưng đầy sức nặng cảm xúc, được đặt đúng vào tuần thứ tám theo đúng cơ sở khoa học của nghiên cứu lâm sàng. Buổi trình bày chính thức diễn ra vào ngày thứ bảy, đúng hạn ông Hải đưa ra. Ông ngồi xem toàn bộ đoạn phim trong im lặng tuyệt đối, gương mặt không lộ một chút cảm xúc nào suốt quá trình — điều khiến cả Khánh Vy và Duy Khang đều cảm thấy tim đập nhanh hơn bình thường. Khi đoạn phim kết thúc, ông Hải im lặng thêm một lúc lâu, rồi hỏi câu đầu tiên. "Con số tám tuần này lấy từ đâu?" Duy Khang trả lời ngay, trình bày chi tiết về nghiên cứu lâm sàng, phương pháp nghiên cứu, quy mô mẫu — chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ câu hỏi phản biện nào tiếp theo. Ông Hải gật đầu, ghi chép gì đó, rồi quay sang hỏi Khánh Vy. "Còn câu chuyện về đứa cháu và sinh nhật, đó có phải chi tiết bịa ra để tạo cảm xúc không?" "Đó là một tình huống hư cấu, dựa trên khảo sát định tính chúng tôi thực hiện với mười hai gia đình có người thân sử dụng sản phẩm tương tự," Khánh Vy trả lời, giọng vững vàng hơn cô tưởng. "Chúng tôi chọn chi tiết cụ thể này vì nó phản ánh chính xác loại khoảnh khắc mà các gia đình chúng tôi phỏng vấn đều nhắc đến — không phải một cải thiện sức khoẻ chung chung, mà những chi tiết rất con người, rất cụ thể." Ông Hải im lặng một lúc lâu nữa, nhìn từ Khánh Vy sang Duy Khang, rồi trở lại màn hình đang chiếu khung hình cuối của đoạn phim. "Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm làm việc với ngành quảng cáo," ông cuối cùng nói, giọng vẫn giữ nguyên sự nghiêm khắc nhưng đã có phần nhượng bộ, "tôi thấy một chiến dịch vừa đủ cảm xúc để tôi tin nó chạm được đến khách hàng, vừa đủ cơ sở khoa học để tôi tin nó không phải một lời hứa suông. Tôi phê duyệt." Cả phòng họp thở phào nhẹ nhõm. Khi ông Hải và đoàn của mình rời đi, Khánh Vy quay sang Duy Khang, không giấu được nụ cười rạng rỡ. "Chúng ta làm được rồi." Cô nói, giọng đầy phấn khích. "Chúng ta làm được." Anh đáp lại, và lần này, thay vì chỉ gật đầu điềm tĩnh như thường lệ, anh đưa tay ra, một cử chỉ tự nhiên đề nghị bắt tay ăn mừng. Khánh Vy nắm lấy tay anh, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cô nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết điều mà tuần trước cô vẫn còn cố phủ nhận với Ngọc Hà — kỷ luật số liệu của Duy Khang không phải là thứ đối lập với sự sáng tạo của cô, mà là một nền móng vững chắc giúp những câu chuyện cảm xúc nhất của cô có thể đứng vững trước những vị khách khó tính nhất, những người mà một mình cô, với chỉ trực giác và cảm hứng, có lẽ sẽ không bao giờ thuyết phục nổi. "Cảm ơn anh," cô nói, giọng chân thành hơn cô định, "vì đã không để tôi một mình đối mặt với ông Hải bằng chỉ những câu chuyện cảm động." "Cảm ơn chị," anh đáp lại, "vì đã cho những con số của tôi một trái tim để chúng thực sự có ý nghĩa." Hai người đứng đó một lúc, tay vẫn chưa rời nhau hoàn toàn, cho đến khi Ngọc Hà bước vào phòng thông báo có cuộc gọi khác đang chờ, phá vỡ khoảnh khắc mà cả hai đều không biết chính xác nó mang ý nghĩa gì, nhưng đều cảm nhận được nó quan trọng hơn một cái bắt tay ăn mừng thông thường. *Hết chương 9.*

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...