Đối Thủ Chung Phòng

Chương 13: Điều Anh Chưa Từng Kể

Cỡ chữ
# Chương 13: Điều Anh Chưa Từng Kể Một tuần sau cuộc gặp với bà Trang, Phòng Sáng tạo Hợp nhất tạm thời có một khoảng lặng hiếm hoi giữa các dự án — ba chiến dịch lớn đã hoàn thành, dự án tiếp theo còn chưa chính thức bắt đầu. Duy Khang đề nghị cả đội nghỉ ngơi hai ngày trước khi bước vào giai đoạn tiếp theo, một quyết định hiếm thấy từ một người vốn luôn ưu tiên hiệu suất công việc. Khánh Vy tận dụng buổi chiều rảnh rỗi để ở lại văn phòng muộn hơn thường lệ, sắp xếp lại một số tài liệu cũ. Cô không ngờ Duy Khang cũng ở lại, ngồi một mình trong văn phòng riêng với cửa để mở, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, không làm việc như thường lệ. Cô gõ nhẹ vào khung cửa. "Anh không về sớm à? Em tưởng anh khuyến khích cả đội nghỉ ngơi." "Tôi khuyến khích mọi người, không phải chính mình," anh đáp, khẽ mỉm cười. Nhưng nụ cười đó nhanh chóng nhạt đi, thay bằng một vẻ trầm ngâm khác thường. "Vào đi. Ngồi một lúc được không?" Khánh Vy bước vào, ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc của anh, cảm nhận được có điều gì đó khác biệt trong không khí — không phải sự căng thẳng công việc thường thấy, mà một sự tĩnh lặng nặng nề hơn. "Tôi đã suy nghĩ nhiều về cuộc trò chuyện tuần trước," anh bắt đầu, giọng chậm rãi hơn bình thường. "Về phản ứng của tôi khi Bích Ngọc nhắc đến 'quyết định cảm tính'. Tôi nghĩ tôi nợ chị một lời giải thích, dù tôi vẫn chưa hoàn toàn sẵn sàng kể hết mọi chi tiết." Khánh Vy im lặng, không nói gì về việc cô đã biết một phần câu chuyện từ bà Trang, chỉ lắng nghe, để anh tự do kể theo nhịp độ của riêng mình. "Trước khi có K&D Media, gia đình tôi từng điều hành một công ty quảng cáo nhỏ hơn nhiều," anh nói, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần nhuộm cam bầu trời Hải Đăng. "Cha tôi là người sáng lập, một người tài năng, đầy đam mê, nhưng cũng có một điểm yếu — ông quá tin vào trực giác của chính mình trong mọi quyết định, kể cả những quyết định mang tính sống còn với công ty." Anh dừng lại một lúc, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn — thói quen quen thuộc của anh khi đối diện với những suy nghĩ khó khăn. "Có một quyết định lớn, dựa hoàn toàn vào cảm tính, không có sự kiểm chứng dữ liệu nào, đã khiến công ty sụp đổ hoàn toàn. Tôi khi đó còn là sinh viên, chứng kiến toàn bộ quá trình đó diễn ra — từ những dấu hiệu cảnh báo đầu tiên, đến sự sụp đổ không thể cứu vãn, đến việc cha tôi mất tất cả những gì ông đã xây dựng cả đời." "Tôi rất tiếc," Khánh Vy nói khẽ, không muốn ngắt lời anh bằng những câu hỏi dồn dập. "Tôi không kể chi tiết cụ thể ngay bây giờ," anh nói tiếp, giọng vẫn giữ một khoảng cách nhất định dù đã cởi mở hơn rất nhiều so với mọi khi. "Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ kể đầy đủ hơn. Nhưng điều tôi muốn chị hiểu là, từ ngày đó, tôi tự nhủ mình sẽ không bao giờ để cảm xúc hay trực giác đơn thuần dẫn dắt bất kỳ quyết định quan trọng nào trong đời, dù là trong công việc hay bất cứ điều gì khác. Tôi cần bằng chứng, cần dữ liệu, cần một nền tảng vững chắc trước khi tin tưởng vào bất cứ điều gì." Khánh Vy im lặng một lúc, để những lời anh vừa nói lắng xuống trong không gian giữa hai người. "Điều đó giải thích rất nhiều về cách anh làm việc," cô nói, giọng nhẹ nhàng. "Và cả cách anh sống, có lẽ vậy." "Có lẽ vậy." Anh gật đầu, một nụ cười buồn thoáng qua khoé môi. "Tôi biết đôi khi điều đó khiến tôi có vẻ lạnh lùng, cứng nhắc trong mắt người khác, kể cả trong mắt chị lúc mới bắt đầu làm việc chung. Nhưng đó là cách duy nhất tôi biết để đảm bảo mình không bao giờ lặp lại sai lầm đã phá huỷ mọi thứ cha tôi từng gây dựng." "Tôi không còn thấy anh lạnh lùng nữa," Khánh Vy nói, giọng chân thành. "Tôi thấy một người đã học cách tự bảo vệ mình theo cách duy nhất anh biết, sau khi chứng kiến một điều đau đớn ở tuổi còn quá trẻ để đối diện với nó một mình." Duy Khang nhìn cô, ánh mắt anh lộ rõ một sự ngạc nhiên xen lẫn cảm động trước cách cô diễn giải câu chuyện của anh — không phải với sự thương hại, mà với một sự thấu hiểu thực sự. "Cảm ơn chị," anh nói, giọng khẽ khàng hơn hẳn thường ngày. "Tôi chưa từng kể chuyện này cho ai ở K&D Media, kể cả những người thân cận nhất. Không hiểu sao với chị, tôi lại thấy dễ dàng hơn để mở lời." "Có lẽ vì chúng ta đã cùng nhau đi qua đủ nhiều va chạm để xây dựng được một nền tảng tin tưởng nhất định," Khánh Vy nói, mỉm cười nhẹ. "Ba năm trước, tôi không bao giờ tưởng tượng được có ngày mình ngồi đây, nghe anh — người từng là đối thủ tôi ghét nhất — chia sẻ một phần sâu kín như vậy trong cuộc đời anh." "Tôi cũng không tưởng tượng được," anh đáp, và trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hai người gặp nhau lâu hơn bình thường, một sự im lặng dễ chịu bao trùm căn phòng, không còn ranh giới rõ ràng của hai đối thủ cũ, mà là một điều gì đó gần gũi hơn nhiều, dù cả hai đều chưa gọi tên được nó là gì. Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ dần chuyển sang màu tím thẫm, và cả hai vẫn ngồi đó, không ai vội vàng phá vỡ khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi này, như thể sợ rằng bất kỳ lời nói nào tiếp theo cũng có thể làm tan biến đi sự kết nối mong manh vừa mới hình thành. *Hết chương 13.*

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...