Kiều Loan - Xán Diêu
Chương6: Sống Cùng
Cỡ chữ
Bên ngoài điện, ánh sáng chập chờn lúc tỏ lúc mờ, hắt lên người nàng.
Ngay từ khoảnh khắc nàng bước vào, một làn hương nồng nàn đã từ tay áo nàng lan tỏa ra không gian. Đó không phải là mùi hương liệu xông trên y phục, mà giống như hương thơm cơ thể tự nhiên, thấm đẫm từ trong da thịt qua năm tháng mà thành.
Giữa đêm mưa ẩm ướt, giọng nói nàng vang lên nhẹ bẫng: "Muội hơi sợ, muốn đến tìm huynh."
Nàng nắm lấy ống tay áo hắn, đầu ngón tay khẽ khàng v**t v* lớp vải gấm. Khi làm động tác này, trái tim Khương Ngâm Ngọc đập nhanh như trống dội.
Khương Diệu rũ mắt nhìn lướt qua tay nàng, hỏi: "Ở thiên điện ngủ không ngon sao?"
Khương Ngâm Ngọc lắc đầu nguầy nguậy: "Không ngon chút nào. Thiên điện tối nay có mèo hoang lẻn vào, các cung nữ thức dậy đuổi bắt suýt nữa thì phát hiện ra muội. Muội lại sợ bóng tối, ở đó trằn trọc mãi chẳng thể nào yên giấc được."
Càng về cuối, giọng nàng càng nhỏ dần, nghe như thể đang sợ hãi tột độ.
Bất chợt, Khương Ngâm Ngọc nhớ lại hồi còn bé, dường như nàng cũng từng nói những lời tương tự với Khương Diệu.
Khi ấy nàng mới lên ba bốn tuổi, sống ở Tây điện của Hoàng đế. Có một đêm sấm chớp ầm ầm, nàng khóc lóc chạy sang Đông điện của Khương Diệu, nằng nặc nói mình sợ tối, đòi ngủ cùng hắn cho bằng được. Cuối cùng, nàng quấy đến mức Khương Diệu hết cách, đành phải ngồi bên mép giường dỗ dành cả đêm mới ru nàng ngủ yên.
Tình cảnh lúc này, chẳng khác nào quay ngược thời gian trở về thuở nàng còn bé xíu, nhất quyết bám lấy hắn không buông.
Khương Ngâm Ngọc tựa lưng vào cánh cửa điện lạnh lẽo, khẩn khoản: "Một mình muội thật sự không ngủ nổi, muốn đến tìm huynh, có được không?"
Ánh mắt Khương Diệu nhìn nàng khẽ d.a.o động.
Khương Ngâm Ngọc từ từ thẳng người dậy, lấy hết can đảm vươn tay ra nắm lấy cổ tay hắn.
Một đầu ngón tay mềm mại, ấm áp chạm vào phần xương cổ tay hơi lạnh, cảm giác như bông tuyết tan chảy giữa ngọn lửa.
Thiếu nữ khẽ khàng hỏi: "Muội có thể ở lại không?"
Dung nhan nàng kiều mỵ, đôi mắt long lanh như hồ thu, trên má vẫn còn vài vết xước nhỏ do cành cây quẹt phải ban ngày, rớm chút m.á.u đỏ, trông thật sự đáng thương vô ngần.
"Ngô Hoài bảo với muội rằng, trong đại điện Đông Cung vẫn còn một gian phòng phụ bỏ trống. Nếu muội ở đó, chắc sẽ không bị cung nữ phát hiện đâu."
Lời vừa dứt, bên ngoài điện lại vang lên từng tràng tiếng mèo kêu t.h.ả.m thiết, chói tai, tiếp đó là tiếng bước chân hoảng loạn của các cung nữ chạy đi đuổi bắt.
Khương Ngâm Ngọc cứ ngỡ mình đã hạ mình đến mức này, Khương Diệu sẽ đồng ý cho nàng vào. Nhưng hắn không nói gì, chỉ dùng ánh mắt bình thản nhất nhìn nàng.
Khương Diệu sở hữu đôi mắt cực kỳ tinh xảo, không thể chỉ dùng từ "đẹp" để hình dung. Chúng tựa như những vì sao lạnh lẽo trên bầu trời đêm, khi nhìn vào hắn, người ta bất giác nín thở.
Sâu thẳm nhưng vẫn trong veo, minh tịnh mà lại u tối.
Đối diện với ánh mắt ấy, người ta rất dễ bị hút hồn vào đó đến mức quên mất bản thân, cảm giác này thật sự chẳng an toàn chút nào.
Khương Ngâm Ngọc để mái tóc đen xõa dài trên vai, ngước nhìn hắn.
Để lấy lòng phụ hoàng, nàng vốn quen thói giả vờ ngoan ngoãn, làm nũng, nhưng những chiêu trò ấy đứng trước mặt hắn lại trở nên vô dụng, vụng về như trò trẻ con.
Hắn rõ ràng đã nhận ra ý đồ của nàng, nhưng vẫn ung dung hỏi lại, ánh mắt dịu dàng kia tựa như một chiếc roi mềm mại, từ từ quất nhẹ lên da thịt nàng.
Hắn cất giọng trầm thấp: "Muội muốn ở lại?"
Khương Ngâm Ngọc mím môi, cánh môi đỏ mọng hằn lên một vết lõm nhạt, nàng thấp thỏm gật đầu.
Sau một hồi lâu im lặng, Khương Diệu nhìn nàng một cái, cuối cùng cũng xoay người đi vào nội điện, ngầm đồng ý với lời thỉnh cầu của nàng.
Khương Ngâm Ngọc như được giải thoát khỏi ánh nhìn nghẹt thở kia, thở phào nhẹ nhõm, vội vã theo sau hắn bước vào trong.
...
Trong Đông Cung có một gian phòng phụ, vốn dành cho người hầu trực đêm, nhưng vì Khương Diệu ưa tĩnh lặng, không thích bị quấy rầy nên vẫn luôn bỏ trống.
Sau khi vào phòng, Khương Ngâm Ngọc cố gắng nhẹ nhàng hết mức, không dám phát ra bất kỳ tiếng động thừa thãi nào. Tuy nhiên, vì hai gian phòng thông nhau, nên hễ bên phòng phụ có động tĩnh gì, bên ngoài đều nghe thấy rõ mồn một.
Và tất nhiên, nàng cũng nghe thấy tiếng ho húng hắng của nam nhân thỉnh thoảng vọng lại từ bên ngoài.
Đêm đã qua canh ba, tiếng giọt nước đồng hồ tí tách vang vọng trong đại điện tĩnh mịch.
Lúc này, Khương Diệu vẫn chưa ngủ. Hắn ngồi yên lặng bên mép giường, một tay day day mi tâm.
Từ lúc dầm mưa trên núi trở về, người hắn đã thấy không khỏe. Ban đầu chỉ là sốt nhẹ, sau đó trước mắt cứ tối sầm lại từng cơn, đến giờ thì hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa.
Tầm mắt hắn, chỉ còn là một màn đêm đen kịt.
Hắn đoán được nguyên nhân, hẳn là do bệnh cũ tái phát. Hắn cứ ngồi im lìm như thế, chờ đợi bóng tối trước mắt tan đi.
Không biết qua bao lâu, từ xa vọng lại tiếng bước chân sột soạt, tiếp đó là tiếng rèm châu va vào nhau lanh canh giòn giã do ai đó vén lên.
Giọng nói dịu dàng của thiếu nữ vang lên: "Hoàng huynh, huynh vẫn ổn chứ? Ở phòng bên muội nghe thấy tiếng huynh ho, có cần muội gọi Ngô công công hay Tào công công giúp không?"
Khương Diệu không đáp, mi mắt rũ xuống.
Khương Ngâm Ngọc đứng bên rèm châu, không thấy hắn trả lời, nghĩ rằng mình đã lo chuyện bao đồng nên định quay gót rời đi.
Nhưng ngay sau đó, nàng nghe thấy tiếng hắn: "Lại đây."
Khương Ngâm Ngọc sững sờ, bước lại gần hắn, lòng bàn tay bất giác siết chặt vì căng thẳng.
Bốn mắt nhìn nhau, không ai lên tiếng.
Nàng chăm chú nhìn vào đôi mắt phượng dài hẹp tuyệt đẹp của hắn, một lát sau mới phát hiện đôi mắt ấy dường như đã mất đi tiêu cự, ảm đạm hơn trước rất nhiều.
Khương Ngâm Ngọc lo lắng hỏi: "Hoàng huynh, huynh sao vậy?"
Khương Diệu vẫn nhìn về phía nàng nhưng ánh mắt bất động: "Trong điện có thắp đèn không?"
"Đèn nến vẫn luôn sáng mà." Khương Ngâm Ngọc không hiểu sao hắn lại hỏi câu đó.
Ánh mắt Khương Diệu có chút m.ô.n.g lung: "Vậy sao?"
Hắn cụp mắt, suy tư một lát rồi nói: "Giúp ta gọi Tào công công vào đây. Nói với ông ấy, mắt ta không nhìn thấy gì nữa rồi."
Khương Ngâm Ngọc mở to mắt kinh ngạc, đưa tay huơ huơ trước mặt Khương Diệu, quả nhiên thấy con ngươi hắn không hề chuyển động.
Nàng khẽ hít sâu một hơi lạnh: "Huynh đợi ở đây, muội ra gọi Tào công công ngay."
Khương Ngâm Ngọc đội mưa chạy ra ngoài điện, đập cửa phòng Tào công công.
Nửa đêm về sáng, Tôn thái y vội vã đến Đông Cung.
Khương Ngâm Ngọc lánh sau bức bình phong, nghe loáng thoáng tiếng nói chuyện bên ngoài.
Tào công công hỏi: "Tôn thái y, sức khỏe của Điện hạ thế nào rồi?"
Tôn thái y đáp: "Trước đây vi thần đã dặn dò Điện hạ phải tĩnh dưỡng cho tốt, tuyệt đối không được để nhiễm phong hàn, cũng không được lao lực quá độ. Hôm nay mắt tái phát bệnh là do sốt cao, khiến dư độc trong cơ thể phát tán."
Tào công công lo âu: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Khương Ngâm Ngọc đứng nép bên cửa, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt.
Trước nay Hoàng huynh luôn nói với bên ngoài là long thể bất an, nhưng rốt cuộc bệnh tình nghiêm trọng đến mức nào thì Khương Ngâm Ngọc cũng mù mờ như người ngoài.
Thấy tiểu thái giám đang đi đi lại lại đầy vẻ nôn nóng, nàng vẫy tay gọi hắn lại hỏi chuyện.
Ngô Hoài lắc đầu quầy quậy, nhất định không chịu nói.
Khương Ngâm Ngọc biết hắn lo sợ điều gì, bèn nhẹ nhàng trấn an: "Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói lung tung ra ngoài đâu."
Dưới sự gặng hỏi liên hồi của nàng, Ngô Hoài cuối cùng cũng đành hé lộ đôi chút.
"Thực ra sức khỏe Điện hạ vẫn luôn không tốt. Một năm nay ngài cáo bệnh không ra ngoài, không phải vì không muốn ra, mà là không thể ra được."
Một nỗi bất an lập tức tràn ngập trong lồng n.g.ự.c Khương Ngâm Ngọc.
Ngô Hoài kể tiếp: "Công chúa cũng biết, năm mười sáu tuổi, Điện hạ từng thay mặt Thiên t.ử đi tuần thú biên cương."
"Cữu cữu ruột của Điện hạ là Trấn Quốc Đại tướng quân. Ở vùng Tây Bắc, hai người họ đã cùng nhau ra trận..."
Sự hùng vĩ và bi tráng của chiến trường cổ xưa đã mang lại cho Thái t.ử sự chấn động mạnh mẽ. Khi ấy, Thái t.ử vốn sống lâu trong thâm cung, lần đầu tiên thấy giang sơn hùng vĩ nhường ấy, bèn nhất quyết ở lại biên ải, cùng cậu mình trấn thủ biên cương.
Vốn dĩ chuyến đi chỉ dự định kéo dài ba bốn tháng, nào ngờ lại thành ra đằng đẵng bốn năm trời.
Thái t.ử ở biên quan học binh pháp, luyện cung kiếm, thậm chí còn cầm quân ra trận.
Đại Chiêu lập quốc trăm năm, quốc lực dần suy yếu. Đến triều đại này, Thiên t.ử bỏ bê triều chính, trong giặc ngoài thù, giang sơn như ngọn đèn trước gió.
Mãi cho đến khi Thái t.ử đi tuần biên, đích thân ra trận, liên tiếp gửi về những bức quân báo thắng trận giòn giã. Nỗi lo âu bao trùm triều đình bấy lâu nay tan biến như mây khói.
Thái t.ử tuổi trẻ tài cao, chiến công hiển hách, vốn đã có tiếng hiền đức, qua sự việc này uy vọng càng lên cao, cho đến khi...
Nghe hắn nhắc lại, Khương Ngâm Ngọc cũng nhớ ra, bèn hỏi: "Vết thương của Hoàng huynh là để lại từ lúc đó sao?"
Ngô Hoài nhíu mày sầu não: "Là chuyện của một năm trước. Vốn dĩ Điện hạ đã chuẩn bị hồi kinh, nhưng lại bị Trấn Quốc Đại tướng quân giữ lại, muốn ngài cùng ông ấy đ.á.n.h dẹp một bộ tộc du mục phía Bắc. Người ta thường nói 'giặc cùng chớ đuổi', nhưng trưởng t.ử của Đại tướng quân lại tham công liều lĩnh, truy kích địch đến cùng, ép đối phương vào đường cùng khiến chúng liều c.h.ế.t phản kích, dẫn đến việc rơi vào tuyệt cảnh."
"Điện hạ dẫn binh đi giải cứu, trên đường rút về doanh trại thì bị trúng tên lạc."
"Nếu chỉ là tên thường thì không nói làm gì, đằng này trên mũi tên lại tẩm kỳ độc. Điện hạ ngã ngựa, hôn mê bất tỉnh, tìm bao nhiêu danh y cũng đều lắc đầu nói loại độc này vô phương cứu chữa. Một khi trúng độc, người bệnh sẽ ngày càng suy kiệt, cuối cùng tim phổi suy tàn mà c.h.ế.t, chứng bệnh về mắt cũng là một trong những triệu chứng đó."
Nghe đến đây, lưng áo Khương Ngâm Ngọc đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Ngô Hoài nói tiếp: "Sau khi Điện hạ hồi cung, không phải ngài không muốn lo việc triều chính, mà là lực bất tòng tâm. Đến đọc sách còn khó khăn thì làm sao xử lý tấu chương? Mãi đến một hai tháng gần đây, Tôn thái y tìm được một phương t.h.u.ố.c cổ trong sách cũ, cho Điện hạ dùng thử thì bệnh tình mới thuyên giảm đôi chút, ai ngờ hôm nay lại tái phát."
Khương Ngâm Ngọc đứng chôn chân tại chỗ, nhất thời không thể tiếp nhận nổi sự thật này.
Nàng cố trấn tĩnh, nấp sau rèm cửa, nghe tiếng Tôn thái y bên ngoài vọng vào: "Vi thần sẽ châm cứu trước để phong bế huyệt đạo của Điện hạ, ngăn độc tố lan rộng, sau đó xem có thể ép bớt độc ra ngoài được không."
Không biết qua bao lâu, Tôn thái y mới rời đi.
Người đi rồi, Khương Ngâm Ngọc mới bước ra, hỏi: "Mắt của Hoàng huynh đã khỏi chưa?"
Tào công công quay đầu lại, lắc đầu đầy bất lực.
Trong lòng Khương Ngâm Ngọc dâng lên một nỗi bất an, nàng nhìn về phía Khương Diệu.
Mái tóc đen của hắn xõa tung trên vai, vùng mắt vừa châm cứu xong được băng một dải lụa trắng mỏng, bên trên lấm tấm vài vệt m.á.u thấm ra.
Tào công công nói: "Điện hạ châm cứu xong vẫn chưa nhìn thấy gì, Tôn thái y cũng bó tay, đành phải về trước..."
Khương Ngâm Ngọc nghe vậy thì biết tình hình rất tệ.
Đáng lẽ Hoàng huynh phải ở yên trong Đông Cung dưỡng bệnh, hôm nay dầm mưa dãi gió, tất cả đều là vì lên núi tìm nàng.
Khương Diệu ngồi dưới ánh đèn, dải lụa trắng che mắt, toàn thân toát lên vẻ lạnh lẽo như sương tuyết, cô độc như ánh trăng.
"Ra ngoài hết đi."
Giọng nói bình thản, không nghe ra bất kỳ sự d.a.o động cảm xúc nào.
Khương Ngâm Ngọc định tiến lên nhưng bị Tào công công ngăn lại.
Tào công công thở dài thườn thượt. Không ai biết Thái t.ử điện hạ đã phải chịu đựng khổ sở thế nào trong suốt một năm qua, cơ thể ngài đã có dấu hiệu suy bại, làm sao có thể hồi phục như xưa?
Ông than: "Công chúa, hãy để Điện hạ nghỉ ngơi, chúng ta đi thôi."
Khương Ngâm Ngọc mắt đượm buồn, nhìn hắn thật lâu rồi cuối cùng cũng lặng lẽ lui ra ngoài.
...
Lại nói lúc này, tại Vị Ương Cung, nơi ở của Thiên tử.
Bên ngoài vang lên tiếng thái giám thông báo: "Hoàng hậu cầu kiến!"
Vi Hoàng hậu với phong thái quý phái, vận bộ y phục lụa là màu nguyệt bạch lộng lẫy, chậm rãi bước vào tẩm điện của Hoàng đế.
Trong Vị Ương Cung ánh sáng lờ mờ, rèm lụa bay phấp phới, ánh nến hắt lên bóng một nam một nữ quấn quýt sau trướng rủ.
Vị phi tần trên giường đang nũng nịu rúc vào lòng Đế vương, bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, quay đầu lại thì thấy một bàn tay trắng muốt đã vén rèm lên.
Vi Hoàng hậu vén màn, đứng đó nhìn xuống với vẻ bề trên.
"Nương... Nương nương!"
Vị phi tần thất kinh hồn vía, luống cuống bò xuống giường vơ lấy y phục.
Sau khi phi tần lui ra, Vi Hoàng hậu nhìn Hoàng đế trên giường, khóe môi nhếch lên nụ cười châm biếm: "Đã đến nước này rồi mà Bệ hạ còn tâm trí vui đùa với phi tần sao? Con gái cưng Công chúa Nhu Trinh của ngài đến giờ vẫn bặt vô âm tín đấy."
Người đàn ông trung niên nghe tiếng, từ từ mở mắt.
"Đêm hôm khuya khoắt Hoàng hậu đến đây có việc gì?" Giọng nói khàn đặc.
Vi Hoàng hậu tao nhã ngồi xuống, nói thẳng mục đích.
"Vệ Hầu đòi người, hắn yêu cầu Bệ hạ trong vòng ba ngày phải đưa Công chúa Nhu Trinh đến trước mặt hắn."
Khương Huyền "ừm" một tiếng: "Trẫm chẳng phải đã giao Ngự lâm quân cho hắn rồi sao? Vẫn chưa tìm thấy người à?"
"Chưa.” Vi Hoàng hậu nhướng mi mắt: “Bệ hạ chẳng lẽ không biết bên ngoài đang đồn đại thế nào sao? Thiên hạ đều nói Công chúa Nhu Trinh tính tình ngang ngược, kiêu căng phóng túng, do được Bệ hạ nuông chiều quá sinh hư mới làm ra chuyện tày đình, coi thường tôn nghiêm hoàng thất như vậy."
Khương Huyền tỏ vẻ chán chường, không muốn nghe: "Nó nhất thời nghĩ quẩn, bỏ trốn cũng là chuyện thường tình."
"Nhưng dường như trong chuyện này còn có ẩn tình khác."
Khương Huyền lười biếng hỏi: "Ẩn tình gì?"
Vi Hoàng hậu nhếch môi: "Người ta bảo nó rốt cuộc cũng là con gái do Lan Chiêu nghi sinh ra, giống mẹ nó như đúc, đến cả cái thói đào hôn trước ngày cưới cũng y hệt. Chỉ không biết lần này Công chúa Nhu Trinh bỏ trốn, có phải cũng là để chạy theo gã tình lang nào đó hay không?"
Lời này vừa thốt ra, giọng điệu Khương Huyền lập tức thay đổi, nhíu mày gằn giọng: "Bà nói cái gì?"
Năm xưa, mẹ của Khương Ngâm Ngọc là Lan thị, vốn là Thái t.ử phi được định là gả cho Khương Huyền. Ai ngờ Lan thị to gan lớn mật, dám làm ra chuyện tư thông bỏ trốn cùng người khác ngay trước khi cưới.
Chuyện này trở thành chấp niệm trong lòng Khương Huyền, nên sau khi đăng cơ, ông ta đã dùng mọi thủ đoạn để đoạt Lan thị về cung.
Khương Huyền như bị chọc đúng chỗ đau, vơ vội tấm áo khoác lên người, đi chân trần xuống giường, siết chặt lấy cổ tay Vi Hoàng hậu, gương mặt đằng đằng sát khí: "Bà vừa nói cái gì? Nhắc lại lần nữa xem!"
Khương Huyền tiện tay vớ lấy chén trà trên án, ném mạnh xuống đất.
"Xoảng" một tiếng, mảnh sứ vỡ tan tành, b.ắ.n tung tóe.
Khương Huyền một tay bóp chặt cằm Vi Hoàng hậu, ép bà ta ngửa mặt lên, đáy mắt lộ rõ vẻ hung tàn.
"Trẫm nói cho bà biết, con gái trẫm muốn gả cho ai thì gả, đến lượt bà ở đây khua môi múa mép sao? Bà là cái thá gì? Nhà mẹ đẻ cho bà cái mặt mũi để bà được đằng chân lân đằng đầu à? Tưởng trẫm không biết bà đã dùng thủ đoạn đê hèn gì để ép nó gả cho Vệ Hầu sao? Bà còn dám chuốc t.h.u.ố.c mê, đưa người lên giường Vệ Hầu? May mà sự việc không thành, nếu không trẫm nhất định sẽ lột da, rút gân bà!"
Vi Hoàng hậu bị đẩy mạnh va vào bàn, suýt ngã, tóc mai rối bời, quay đầu nhìn Khương Huyền, hàm răng va vào nhau lập cập vì đau đớn.
"Còn không mau cút!"
Khương Huyền đập bàn phẫn nộ, lạnh lùng quát tháo.
Vi Hoàng hậu c.ắ.n chặt răng, chẳng buồn chỉnh lại y phục, mặt đỏ gay vì giận dữ bước nhanh ra khỏi đại điện.
Cung nữ vội vàng vào dọn dẹp đống mảnh vỡ trên sàn.
Trên bậc thềm đại điện, Khương Huyền ngồi bệt xuống đất, sắc mặt hầm hầm, khí áp quanh người trầm xuống đáng sợ.
Lão thái giám đứng bên cạnh khuyên nhủ: "Bệ hạ, dù ngài có thương yêu Công chúa Nhu Trinh đến đâu thì việc cấp bách bây giờ là phải tìm thấy người. Ngài hiểu công chúa nhất, chắc ngài đoán được công chúa đang trốn ở đâu chứ?"
Khương Huyền sao lại không biết?
Ông thở dài một hơi, nhắm mắt lại, như một con sư t.ử già nua trút bỏ hết lớp phòng ngự hung dữ.
Không ai hiểu con bằng cha. Ngay từ đầu, khi nghe tin Khương Ngâm Ngọc từng đến sau núi, ông đã đoán được ý đồ của nàng.
Quả đúng là con gái ông nuôi lớn, lanh lợi vô cùng, biết trốn ở đâu là an toàn nhất, không ai dám lục soát.
Khương Huyền vẫn luôn giấu Vệ Yến chuyện trên núi có mật đạo. Có lẽ vì chút lòng thương cảm, cảm thấy có lỗi với con gái, nghĩ rằng nếu nó trốn được thì cứ để nó trốn, coi như một sự giải thoát.
Vừa nghĩ đến cái tên Vệ Yến, trong lòng Khương Huyền lại trào lên nỗi căm ghét tột độ.
Ông hỏi lão thái giám: "Trước đây thái y có nói sức khỏe Thái t.ử đã đỡ hơn rồi phải không?"
"Vâng, sắc mặt Điện hạ đã tốt hơn trước nhiều ạ."
Khương Huyền gật đầu: "Ngươi mang ít nhân sâm và tuyết liên đến, bảo Diệu nhi tẩm bổ cho tốt. Tiện thể hỏi xem, chuyện của Công chúa Nhu Trinh, nó có thể đứng ra nói chuyện với Vệ Hầu để giải quyết êm xuôi được không."
Lão thái giám lập tức đi làm ngay.
Cùng lúc đó, Vi Hoàng hậu ra khỏi Vị Ương Cung, quay lại dặn dò cung nữ thân tín: "Ngươi đến Đông Cung, nhắn với Thái t.ử rằng Bổn cung hy vọng nó có thể ra mặt, giúp Vệ Hầu tìm Công chúa Nhu Trinh về."
...
Mưa đã tạnh, trời dần sáng. Trời vừa tờ mờ sáng, Đông Cung đã liên tiếp đón hai đợt người.
Tào công công truyền lời cho Khương Diệu: "Chuyện Công chúa Nhu Trinh không thể trì hoãn thêm được nữa, Bệ hạ và Nương nương đều muốn ngài đứng ra giải quyết..."
Nói đến đây, giọng Tào công công nhỏ dần.
Sau bức bình phong sơn thủy, một bóng người chậm rãi bước ra. Khương Ngâm Ngọc đã thay một bộ cung trang, tóc đen búi lỏng lẻo, mặt mộc không phấn son, làn da trắng như tuyết, dưới mắt có quầng thâm nhàn nhạt, chứng tỏ đêm qua nàng ngủ không ngon.
Tào công công hành lễ rồi thức thời lui ra ngoài, trong điện chỉ còn lại hai người bọn họ.
"Hoàng huynh." Khương Ngâm Ngọc bước lại gần, khẽ gọi.
Nam nhân trẻ tuổi ngồi bên mép giường, y phục trắng muốt như tuyết, đôi mắt quấn một dải lụa mỏng, những vệt nắng loang lổ nhảy múa trên dải băng trắng.
Khương Ngâm Ngọc đi đến bên cạnh, từ từ quỳ ngồi xuống, ngước mắt nhìn hắn, trong đáy mắt như có làn nước trong veo chuyển động.
Đêm qua xảy ra chuyện như vậy, nàng trằn trọc cả đêm vì áy náy.
Từ nhỏ đến lớn, hễ ai đối tốt với nàng một phần, nàng đều khắc ghi trong lòng. Nàng cực kỳ trân trọng tình cảm ấy, không muốn Hoàng huynh vì chuyện này mà sinh lòng hiềm khích với mình.
Thiếu nữ khẽ mấp máy môi, giọng nói nhẹ tênh: "Hoàng huynh, hôm qua nếu không phải vì muội, huynh cũng sẽ không lên núi mà nhiễm phong hàn. Trong lòng muội thực sự áy náy khôn nguôi, muội muốn ở lại chăm sóc huynh, có được không?"
...
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...