Kiều Loan - Xán Diêu

Chương7: Ca Ca

Cỡ chữ
Ánh nắng mùa thu xuyên qua khung cửa sổ, rưới lên người hai người họ, viền thêm một lớp kim quang rực rỡ. Khương Diệu nói: "Không cần ở lại chăm sóc đâu." Khương Ngâm Ngọc nhíu mày: "Chuyện này suy cho cùng là do muội mà ra. Nếu muội trốn kỹ hơn một chút, hoặc lanh lợi hơn một chút, Hoàng huynh đã chẳng phải lên núi tìm muội." Khương Ngâm Ngọc biết trong lòng hắn chắc chắn rất khó chịu. Người thường đột nhiên mù lòa, nhất thời còn chẳng chấp nhận nổi, huống chi là hắn? Đêm qua tâm trạng hắn rõ ràng rất tệ. Khương Ngâm Ngọc cúi đầu, v**t v* chú mèo nhỏ trong lòng. Sáng sớm nay, Ngô Hoài phát hiện con mèo này nằm thoi thóp bên rừng trúc Đông Cung. Con mèo trông thật đáng thương, chân trái bị thương m.á.u thịt lẫn lộn. Khương Ngâm Ngọc nhìn mà xót xa, bèn tắm rửa sạch sẽ, băng bó vết thương rồi mang nó vào đại điện. Khương Diệu cảm nhận được sự chuyển động trên đầu gối, bèn nói: "Đừng lộn xộn." Khương Ngâm Ngọc lập tức ngồi im thin thít. Ngược lại, con mèo đang gác chân lên đầu gối Khương Diệu lại không yên phận, vặn vẹo thân mình, ngẩng cái đầu nhỏ lên, hướng về phía Khương Diệu kêu một tiếng "meo" nũng nịu. Tiếng mèo kêu vang vọng trong đại điện trống trải nghe rõ mồn một. Khương Diệu thoáng chút chần chừ rất khó nhận ra, một lát sau mới gọi tên nàng: "Nhu Trinh?" Khương Ngâm Ngọc đặt con mèo lên đầu gối hắn. Con vật này dường như cực kỳ thích hắn, vừa được đặt lên đã quấn lấy cổ tay hắn, cọ cọ mềm mại. Bàn tay nam nhân thon dài, khớp xương rõ ràng, đặt trên bộ lông trắng muốt của con mèo trông như khối ngọc quý, dưới ánh nắng hiện lên một tầng ánh sáng thanh khiết. Hắn xoa nhẹ gáy con mèo, nó thoải mái rên lên một tiếng: "Meo." Khương Ngâm Ngọc ngồi thẳng dậy, cầm chân trước của con mèo chạm vào tay hắn, dịu dàng gọi: "Ca ca, huynh đang giận muội sao?" Đây là lần đầu tiên kể từ khi trưởng thành, Khương Ngâm Ngọc gọi hắn thân mật như vậy. Nói xong, nàng ngẩng đầu quan sát phản ứng của hắn, không muốn bỏ lỡ bất kỳ biến đổi nào trên gương mặt ấy. Con mèo trên đầu gối hắn làm nũng, dụi đầu vào tay hắn kêu meo meo liên hồi, cũng ngước đôi mắt sáng long lanh chờ đợi câu trả lời. Khương Ngâm Ngọc lại gọi thêm tiếng nữa: "Ca ca, huynh đừng giận muội nữa mà." Cuối cùng Khương Diệu cũng mở miệng: "Ta không giận muội." "Nhưng thái độ của ca ca đối với muội như vậy, chắc hẳn vẫn còn để bụng chuyện muội làm mắt huynh không nhìn thấy." Khương Diệu không hiểu sao nàng lại nghĩ thế, đáp: "Chuyện này không liên quan đến muội. Trước khi lên núi ta đã phải tự biết thân thể mình có chịu được gió lạnh hay không. Tình trạng hiện giờ là thứ ta có thể chịu đựng được, muội không cần vơ hết trách nhiệm vào mình." Khương Ngâm Ngọc thấy con mèo giơ vuốt đập nhẹ vào tay hắn một cái, vội vàng ôm nó về lòng, hỏi: "Thật không?" Khương Diệu hỏi: "Mèo ở đâu ra vậy?" "Ở bên rừng trúc phía sau Đông Cung ạ. Sáng sớm nay Ngô Hoài tìm thấy con mèo con này, mới chừng bốn năm tháng tuổi, chân sau bên trái bị gãy, m.á.u chảy mãi." "Nếu mắt ca ca không sao thì tốt biết mấy, huynh sẽ thấy lông của nó đẹp đến nhường nào." "Muội muốn để nó lại Đông Cung nuôi một thời gian, có được không?" Khương Ngâm Ngọc nói xong câu này, tim thắt lại, đôi mắt dán chặt vào Khương Diệu, lời nói đầy ẩn ý: "Nó thật sự rất đáng thương, cầu xin ca ca hãy thu nhận nó." "Ca ca, muội cũng muốn ở lại." Thiếu nữ nghiêng người về phía hắn, hương thơm thoang thoảng từ mái tóc lan tỏa. Nàng vươn một bàn tay đặt lên tay Khương Diệu. Năm ngón tay thon thả như búp măng non, mềm mại không xương, tạo nên sự tương phản mạnh mẽ với bàn tay rắn rỏi của hắn. Bàn tay nam nhân từng cầm bút, từng giương cung điêu khắc, nơi hổ khẩu còn hằn một vết sẹo mờ, ẩn chứa sức mạnh kiên cường. Khi Khương Diệu quay đầu, ánh nhìn xuyên qua lớp băng trắng hướng về phía nàng, Khương Ngâm Ngọc cảm thấy tim mình nóng rực. Khí chất thanh lãnh trên người hắn áp đảo toàn thân nàng, dễ dàng phá vỡ phòng tuyến của nàng. Thiếu nữ tóc đen xõa dài đến eo, đôi mắt đẹp long lanh ngập tràn sóng nước mùa thu, mang theo vài phần e sợ, định rút tay về. Nàng khẽ gọi lí nhí: "Ca ca." Khương Diệu nói: "Ban nãy Phụ hoàng và Mẫu hậu sai người sang hỏi ta định xử lý chuyện muội đào hôn thế nào." Khương Ngâm Ngọc sững sờ, buột miệng: "Huynh đừng khai muội ra nhé." Khương Diệu hỏi: "Muội có thể trốn cả đời không ra ngoài sao?" Khương Ngâm Ngọc lắc đầu: "Muội chỉ muốn ở lại Đông Cung thêm vài ngày, đợi mắt Hoàng huynh khỏi rồi sẽ đi." Nàng thẳng lưng dậy: "Vệ Yến thả ch.ó săn lên núi, muốn dồn muội vào chỗ c.h.ế.t, muội không muốn chịu kết cục như vậy. Hoàng huynh có thể tìm một cái xác, ngụy tạo thành việc muội bị ch.ó săn c.ắ.n c.h.ế.t để đ.á.n.h lừa thiên hạ được không? Muội biết huynh có khả năng làm được việc này mà." Nàng nửa quỳ xuống, ánh mắt van lơn, giọng nói bi thương. "Muội không còn đường nào khác để đi, muội không thể quay về." Nàng hy vọng những lời này sẽ khơi dậy chút lòng trắc ẩn của Khương Diệu, nhưng không ngờ hắn lại đưa ra một câu trả lời khác. "Sao lại không có đường khác?" Ánh nắng vàng nhạt mùa thu ngoài cửa sổ chiếu vào, đậu trên sống mũi cao thẳng của hắn, hắt xuống một bóng nghiêng tinh tế. Hắn ngồi với tư thế thả lỏng, lưng hơi tựa vào ghế: "Vệ Hầu đã muốn làm chuyện đại nghịch bất đạo, vậy thì trừ khử hắn đi là được." Lời nói thốt ra nhẹ tênh, mang theo vài phần lười biếng, nhưng lọt vào tai Khương Ngâm Ngọc lại như sấm sét nổ vang. Nàng ngẩn người, tưởng mình nghe nhầm. Nhưng câu nói ấy lại vang lên trong đầu nàng lần nữa. Hoàng huynh nói huynh ấy sẽ... "Ta nói trừ khử Vệ Hầu, được không?" Khương Diệu ngồi dưới ánh nắng, vẫn giữ vẻ cao quý tuấn tú, tay véo nhẹ gáy con mèo trên đầu gối. Con mèo lại kêu lên một tiếng mềm mại, làm nũng với hắn, đôi mắt tròn xoe nhìn Khương Ngâm Ngọc. Sống lưng Khương Ngâm Ngọc tê dại, như thể lần đầu tiên chứng kiến một âm mưu được bày ra tr*n tr** đến thế. Dường như chỉ vài câu nói nhẹ nhàng, hắn đã định đoạt sự sống c.h.ế.t của Vệ Hầu. Quyền sinh sát trong tay hắn đơn giản như trở bàn tay. Lòng Khương Ngâm Ngọc dậy sóng, hồi lâu sau nàng mới run run hàng mi, đáp một câu: "Được." Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, giọng nam nhân vang lên: "Tam ca, Tam ca có đó không..." Khương Ngâm Ngọc quay đầu, nhìn qua bình phong thấy bóng một nam nhân đang đi vào điện. Ngô Hoài vội vã chạy ra đón, đi bên cạnh người đó, nói: "Lục Điện hạ, ngài chờ một chút, Thái t.ử điện hạ đang uống t.h.u.ố.c bên trong." "Chờ cái gì? Tam ca uống t.h.u.ố.c mà cũng phải tránh mặt ta sao? Quan hệ hai ta thế nào ngươi còn không biết à?" Lời còn chưa dứt, Ngô Hoài đã lẻn qua bình phong, mấp máy môi với Khương Ngâm Ngọc: "Công chúa, người mau ra ngoài lánh tạm, Kỳ Vương điện hạ đến rồi, muốn bàn chuyện với Thái tử." "Lục ca đến sao?" Khương Ngâm Ngọc biết Kỳ Vương và Khương Diệu xưa nay quan hệ rất tốt, nhưng chẳng phải huynh ấy đang ở đất phong sao, sao đột nhiên lại về Trường An? Lúc này không kịp suy nghĩ nhiều, Khương Ngâm Ngọc vội vã đứng dậy, nhân lúc Kỳ Vương chưa vào, theo Tào công công vòng qua bên kia bình phong đi ra ngoài. Sau khi ra ngoài, Khương Ngâm Ngọc được Tào công công dẫn đến hành lang bên cạnh khóm hoa, nơi này bình thường ít người lui tới. Nàng ngồi trong đình hóng mát, lẳng lặng chờ Kỳ Vương bàn chuyện xong rồi đi. Nàng sẽ không quay về nhận tội với Phụ hoàng, từ khoảnh khắc đào hôn, nàng đã đưa ra quyết định của mình. Đông Cung ít người, nàng sẽ giả làm cung nữ, ở lại bên cạnh chăm sóc Hoàng huynh. Chỉ cần cẩn thận một chút chắc sẽ không bị ai phát hiện. Đợi mười bữa nửa tháng nữa, bệnh tình Hoàng huynh thuyên giảm, lính canh trên núi lơi lỏng cảnh giác, nàng sẽ tìm cơ hội trốn khỏi cung. Nghĩ đến đây, nàng ngước mắt nhìn cánh cửa điện đóng chặt, không biết Lục ca khi nào mới bàn chuyện xong. ... Đông Cung nội điện. Kỳ Vương sau khi hết ngỡ ngàng vì biết tin Khương Diệu bị mù, giờ đã bình tĩnh lại. Lần này hắn về Trường An là để dự lễ mừng thọ năm mươi tuổi của Hoàng đế, Thiên Thu tiết sắp đến nên hắn đặc biệt về chúc thọ. Kỳ Vương Khương Diệp hàn huyên với Khương Diệu vài câu, rồi lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một bức thư, đưa đến trước mặt Khương Diệu. Chợt nhớ ra Khương Diệu không nhìn thấy, hắn rụt tay về, nói: "Đệ có một bức thư muốn chuyển cho Tam ca, là do Lan gia ở Hà Tây nhờ đệ mang cho huynh." "Lan gia Hà Tây?" "Đúng vậy, chính là nhà mẹ đẻ của Lan Chiêu nghi, mẫu thân của Công chúa Nhu Trinh." Lan gia Hà Tây trấn thủ Tây Bắc, nắm giữ dải hành lang Hà Tây mấy chục năm nay, uy vọng lẫy lừng, là một thế lực không thể khinh thường ở vùng biên ải. Khương Diệu hỏi: "Trong thư nói gì?" Kỳ Vương bóc thư, đọc lướt qua một lượt rồi nói: "Là về hôn sự của Thập tứ muội. Gia chủ hiện tại của Lan gia, cũng là cậu của Thập tứ muội, nghe tin Phụ hoàng định gả muội ấy cho Vệ Hầu thì kịch liệt phản đối, hy vọng Tam ca có thể đứng ra xoay chuyển tình thế, hủy bỏ hôn sự này." Chỉ là tin tức ở Tây Bắc quá chậm trễ, người nhà họ Lan e rằng vẫn chưa biết hôn sự này đã náo loạn đến mức nào rồi. Thiếu niên thu bức thư lại, ngẩng đầu nhìn người bên cạnh: "Tam ca, huynh có biết Thập tứ muội trốn ở đâu không?" Khương Diệu nhận lấy lá thư, giọng điệu bình thản: "Ta và muội ấy không thân." "Cũng phải." Thiếu niên ném lá thư lên bàn, hai tay gối sau đầu, thoải mái dựa vào ghế: “Nhưng nhắc đến Thập tứ muội này, đệ lại nhớ hồi nhỏ muội ấy đặc biệt bám huynh đấy." "Hồi đó muội ấy mới năm tuổi thì phải. Nghe nói Tam ca bị Huyền Tịch đại sư đưa lên chùa ở, muội ấy khóc lóc chạy theo sau, đòi huynh đưa đi cùng, ôm chặt lấy huynh sống c.h.ế.t không chịu buông, phải mấy bà v.ú đến kéo mãi mới gỡ được muội ấy ra khỏi chân huynh." Khương Diệu đương nhiên nhớ, đó là ký ức sâu sắc nhất của hắn về Khương Ngâm Ngọc. Kỳ Vương trêu chọc: "Nếu đệ là Thập tứ muội, cậy vào chút giao tình hồi nhỏ ấy, đệ cũng sẽ chạy đến Đông Cung tìm huynh. Dù sao Tam ca chắc chắn sẽ không thấy c.h.ế.t mà không cứu, nhất định sẽ chứa chấp muội ấy." Khương Diệu lướt tay trên miệng chén trà: "Cho dù là đệ đào hôn chạy đến chỗ ta, ta cũng chưa chắc đã chứa chấp đâu." Kỳ Vương cười cười, bỗng nhớ ra điều gì, ho khan một tiếng, hạ thấp giọng: "Mấy năm trước khi đệ còn nhỏ, có nghe loáng thoáng vài lời đồn đại, nói rằng Lan Chiêu nghi trước khi vào cung đã từng gả cho người khác, vào cung chưa bao lâu thì mang thai, trong chuyện này dường như có ẩn tình gì đó..." Khương Diệu nhắc nhở: "Cẩn trọng lời nói." Kỳ Vương lập tức im bặt. Kể từ khi Lan Chiêu nghi qua đời, bà trở thành nhân vật cấm kỵ trong cung, không ai dám nhắc tới. Kỳ Vương luôn cảm thấy có điều bất thường, hỏi những người già trong cung thì ai nấy đều lảng tránh, khiến người ta không muốn nghi ngờ cũng khó. Nhưng dù sao cũng là chuyện của mười mấy năm trước rồi, Kỳ Vương cũng chẳng cần thiết phải đào sâu thêm. Hắn tiếp tục hàn huyên với huynh trưởng, mãi đến giờ dùng cơm trưa mới cáo từ ra về. Cung Kiến Chương. Vệ Hầu bước ra từ một cung điện bên cạnh, sắc mặt khó coi, ném mạnh tấu chương trên tay xuống đất. Mấy ngày nay, chuyện của Khương Ngâm Ngọc cứ ám ảnh hắn mãi. Hắn đã lục tung cả hoàng cung cũng không tìm thấy tung tích nàng, sự kiên nhẫn gần như cạn kiệt. Thuộc hạ thấy sắc mặt hắn, không dám lại gần, đợi đến khi vẻ mặt hắn dịu đi đôi chút mới dám tiến lên, ghé tai thì thầm vài câu. "Chủ thượng, Lý Bí đã tỉnh rồi." Vệ Yến nới lỏng cổ áo cho bớt nóng, hỏi: "Tỉnh rồi à?" Thuộc hạ cẩn trọng đáp: "Tỉnh rồi, nhưng đêm đó Lý Bí bị ngài rút kiếm cắt lưỡi, giờ không thể mở miệng nói chuyện được nữa." Vệ Yến vừa nhớ đến cảnh tượng đêm đó, trong lòng không khỏi cười lạnh. Phu nhân của Lý Bí thề thốt rằng chồng bà ta nhìn thấy Khương Ngâm Ngọc đi về phía sau núi, nhưng Vệ Yến đã đào ba thước đất lên cũng chẳng thấy bóng dáng người đâu. Nếu không phải chồng bà ta còn chút giá trị lợi dụng, sao có thể để hắn sống đến ngày hôm nay? Vệ Yến sải bước nhanh: "Dẫn ta đi gặp Lý Bí." Đã tỉnh rồi thì cuối cùng cũng có thể tra khảo cho ra lẽ. Hắn ta chẳng phải đã nhặt được ngọc bội của Khương Ngâm Ngọc sao? Chắc chắn hắn đã thấy nàng chạy về hướng nào. Hai bên, những con ch.ó săn vẫy đuôi chạy ra đón, miệng phả ra hơi thở đục ngầu. "Hôi thật đấy.” Vệ Yến ngửi thấy mùi m.á.u tanh trong miệng chúng, đáy mắt nổi lên sát khí âm u, cười nói: “Đợi tìm được Khương Ngâm Ngọc, sẽ cho các ngươi một bữa no nê." ... , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...