Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi
Chương6
Cỡ chữ
Thẩm Vọng Hàn kéo chiếc ghế bên cạnh Tuế Ninh ra rồi ngồi xuống. Vai của anh ép xuống rất thấp, chiếc ghế ma sát với mặt đất phát ra tiếng động nhẹ, giống như một sức mạnh vô hình trong nháy mắt làm cho không khí xung quanh trở nên đông đặc.
Tuế Ninh vô thức dịch sang bên cạnh một chút, đầu ngón tay vịn vào mép bàn, bên hông cảm nhận được áp lực của lớp vải chạm vào nhau.
Thẩm Vọng Hàn vậy mà lại nghiêng người tới theo, đầu gối gần như dán sát vào chân cậu.
Bờ vai Tuế Ninh run lên một cái, nuốt chửng thức ăn trong miệng xuống.
Cậu tránh né ánh mắt của Thẩm Vọng Hàn, giọng nói yếu ớt hỏi: “Sao anh cũng ở đây?”
“Đi ngang qua.”
“Tôi bảo sao mời em ăn cơm mãi mà không chịu đi,” Thẩm Vọng Hàn liếc nhìn miếng bánh kem cậu ăn gần hết, giọng nói lạnh lùng như băng giá, thong thả nói: “Hóa ra em thích ăn loại đồ ăn rác này à?”
Tuế Ninh ngồi thẳng người dậy. Cậu giống như một đứa trẻ lén ăn vặt trước bữa cơm bị bắt quả tang, siết lấy chiếc ly thủy tinh đựng trà sữa, phản bác lại: “Đây không phải là đồ ăn rác.”
“Được, vậy khi nào em mới cùng tôi ăn một bữa cơm?” Thẩm Vọng Hàn đặt điện thoại xuống trước mắt Tuế Ninh, đưa mấy trang web của các nhà hàng trên du thuyền trên màn hình cho cậu xem.
“Tự em chọn lấy một cái mình thích đi. Tối nay du thuyền Đông Hàng sẽ đi vòng qua bờ biển Quần Chương, lúc đó có thể nhìn thấy đàn rùa biển. Không phải em thích xem rùa nhất sao, tôi đề nghị em chọn cái này.”
Thẩm Vọng Hàn một tay chống cằm, ý cười thật sâu.
Ánh mắt Tuế Ninh né tránh, gò má bắt đầu căng thẳng mà ửng hồng.
Cái gì với cái gì thế này.
Cậu…… cậu đồng ý đi ăn cơm với anh lúc nào chứ.
“Tôi không muốn, ai thèm thích xem rùa cơ chứ.” Tuế Ninh từ chối, ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Vọng Hàn, trong ánh mắt chứa đựng vài phần khiếp sợ, “Thẩm Vọng Hàn, tôi phải về nhà rồi.”
Tuế Ninh ngẩng đầu, đôi mắt ươn ướt nhìn anh, hàng lông mi rõ ràng từng sợi, cong vút lại thon dài. Đôi môi hồng mềm mại mọng nước mím lại, trong mỗi nhịp thở dường như đều tỏa ra hương nhài quyến rũ.
“……” Thẩm Vọng Hàn rũ mắt, nhìn chằm chằm cậu hai giây, hơi thở khựng lại.
Yết hầu của anh lăn động, lại hỏi lại một lần nữa câu hỏi vừa nãy, “Tuế Ninh, em thích loại trang viên như thế nào?”
Đôi lông mày xinh đẹp của Tuế Ninh hơi nhíu lại, có hơi không hiểu vì sao Thẩm Vọng Hàn lại hỏi vấn đề này lần nữa.
“Xây ở trong rừng thì thấy thế nào? Nếu em thích thì trồng đầy loại hoa mình thích ở trong vườn, tôi thấy có thể trồng nhiều hoa nhài một chút, khá là thơm.”
Tuế Ninh nhanh chóng chớp chớp mắt.
Cậu biết rồi.
Thẩm Vọng Hàn là đang dự định mua nhà tân hôn rồi……
Cứ ở lại đây thêm nữa, cậu sợ giây tiếp theo Thẩm Vọng Hàn sẽ lấy nhẫn cầu hôn ra mất.
Ngày mai sẽ đi đăng ký kết hôn.
Ngày kia sẽ tổ chức hôn lễ.
Ngày kìa chẳng lẽ phải sinh con cho Thẩm Vọng Hàn sao?
Thật đáng sợ……
Không được!
Cậu còn chưa học xong mà!
Tuế Ninh “tằng” một cái đứng bật dậy, đeo túi sách của mình lên, hoảng hốt đến mức nói lắp, “Tôi…… tôi không thèm!”
Nói xong, Tuế Ninh hoảng loạn chạy ra khỏi cửa hàng đồ ngọt.
Thẩm Vọng Hàn nhìn chằm chằm bóng dáng chạy trốn trối chết của Tuế Ninh, trong đôi mắt đen kịt chứa đựng một tia khó hiểu, thấp giọng nói.
“Chạy cái gì không biết.”
Thẩm Vọng Hàn lấy ra chiếc hộp nhung trắng vẫn chưa tặng đi từ túi áo vest.
Anh dùng đầu ngón tay khẽ gạt một cái, bên trong đặt một chiếc nhẫn kim cương mười carat hình bầu dục, ánh sáng trên mặt nhẫn lung linh rực rỡ.
…
Cũng may Tuế Ninh không chạy quá xa đã nhìn thấy xe của Tống Dục Xuyên ở cách đó không xa.
Tuế Ninh vẫy tay với Tống Dục Xuyên.
Tống Dục Xuyên liếc thấy bóng dáng Tuế Ninh trong gương chiếu hậu liền quay đầu xe, lái xe dừng lại bên cạnh Tuế Ninh.
“Tuế Tiểu Ninh, em lại đi ăn mấy món đồ ăn rác đó rồi phải không?”
“Không có mà.” Tuế Ninh ngồi lên xe, ngoan ngoãn thắt dây an toàn, “Em chỉ đi dạo loanh quanh thôi.”
“Tốt nhất là vậy.” Tống Dục Xuyên liếc nhìn Tuế Ninh, “Đến lúc đó lại đau bụng là anh mặc kệ em luôn đấy.”
“Thật sự không có mà.” Tuế Ninh cười hi hi, đôi mắt sáng lên như bảo thạch, “Anh họ, chúng ta mau đi mua xe đi.”
Tống Dục Xuyên dẫn Tuế Ninh tới cửa hàng 4S của Porsche trước. Anh ta dắt tay Tuế Ninh, quản lý bán xe tươi cười đầy mặt đứng đợi ở cửa.
“Cứ xem trước xem có mẫu cơ bản nào yêu thích không, lát nữa anh lại đưa em đi đặt làm riêng.”
Cậu nhìn về phía sảnh trưng bày, liếc mắt nhìn qua, toàn là những chiếc siêu xe kiểu dáng bóng bẩy.
Bước chân Tuế Ninh khựng lại, ngẩng đầu nhìn Tống Dục Xuyên, “Anh họ, em không muốn mua loại này.”
Tống Dục Xuyên không ngờ ánh mắt em trai mình lại độc đáo sắc sảo như vậy.
Anh ta lại quay người dắt em trai quay lại gara.
“Vậy em thích mẫu nào? Không vội, tối nay cứ thong thả mà chọn.”
Tuế Ninh lấy điện thoại ra, nhấn mở album ảnh, tìm thấy chiếc xe cực ngầu của bạn thân giơ ra trước mắt Tống Dục Xuyên.
Cậu mang vẻ mặt đầy mong đợi nhìn về phía anh họ, “Em thích loại này cơ.”
Tống Dục Xuyên nhìn một cái, cúi đầu nhịn cười đến suýt co giật..
……
Thế là, Tuế Ninh mãn nguyện nhìn trong gara nhà mình có thêm một chiếc xe điện màu vàng trắng.
Trước chỗ ngồi của xe có in một chú mèo vàng cực ngầu. Chú mèo đeo hai chiếc găng tay boxing lớn, giữ tư thế sẵn sàng xuất kích bất cứ lúc nào.
Còn là mẫu thiết kế kết hợp với Mèo Điện Quang mà cậu yêu thích.
Tuế Ninh vừa vào cửa, túi sách của cậu đã được quản gia mang về phòng. Cậu tìm một vòng, phát hiện Hứa Thập An đang bận rộn trong bếp.
Trên chiếc bàn trà trước tivi phòng khách đã bày biện sẵn sườn xào chua ngọt và cánh gà nóng hổi nghi ngút khói.
Tuế Ninh thay dép lê, vui vẻ gọi lớn, “Daddy, con về rồi đây.”
“Ơ kìa cục cưng, hôm nay sao về nhà muộn hơn vậy?”
Hứa Thập An mặc một chiếc áo len cao cổ. Ông đeo tạp dề màu nâu, càng làm nổi bật làn da trắng nõn, ông mỉm cười bưng trà sơn tra tự mình làm tới cho hai người.
Tuế Ninh đang gặm cánh gà do Hứa Thập An làm, lại cắn một miếng sườn, bận rộn đến mức không có tay để nhận trà sơn tra.
Cánh tay dài của Tống Dục Xuyên vươn ra, đỡ lấy hai ly trà sơn tra đó.
Anh ta tiện tay cắm một chiếc ống hút vào từng ly trà, đưa tới bên miệng Tuế Ninh, “Hôm nay con đưa nó đi mua một chiếc xe.”
Tuế Ninh vừa nhai vừa hút một ngụm trà sơn tra do anh họ đưa tới, ăn vui vẻ đến mức đôi mắt sáng lấp lánh.
Hứa Thập An bực mình ngồi xuống, nói: “Nó mới bao lớn chứ, mua xe mới cho nó làm gì.”
Tống Dục Xuyên cười nói: “Thằng nhóc này xe mấy triệu tệ không lấy, chỉ lấy mỗi một chiếc xe điện.”
Tuế Ninh nhận ra bây giờ mình có hơi giống một đứa trẻ to xác. Cậu vội vàng tháo găng tay ra, đón lấy ly trà mà Tống Dục Xuyên đang cầm cho cậu, lại hút thêm hai ngụm mới đặt xuống.
Sau đó cậu giơ điện thoại lên, đưa ảnh chụp chiếc xe mới cho Hứa Thập An xem.
“Daddy nhìn xem, đẹp không ạ?”
Hứa Thập An nhìn một cái, cong khóe môi, “…… Đẹp. Nhưng mà ước pháp tam chương nhé, chỉ được thỉnh thoảng mới được dùng, khi dùng nhất định phải đội mũ bảo hiểm, ra ngoài phải báo cáo.”
Tuế Ninh gật đầu như gà mổ thóc, “Con biết rồi, daddy.”
Sau bữa cơm tối.
Tống Dục Xuyên đi ra ngoài uống rượu với đám bạn bè xấu của anh ta rồi.
Tuế Ninh ngồi bên cạnh tấm kính hồ cá sau nhà, thường lệ ngắm nhìn những chú rùa nhỏ cậu nuôi.
Trong hồ cá là lối đi kiểu dòng chảy thông với hồ nước ở sân sau, bên trong có những chú cá koi béo múp míp đang bơi lội. Trên một bục đá nhỏ bên bờ chính là nơi nuôi hai chú rùa nhỏ của cậu.
Rùa nhỏ đang thong thả hóng mát trên bục đá, chúng nhỏ chưa bằng một quả trứng gà.
Tuế Ninh chỉ cần dùng chiếc thìa dài cho ăn gõ nhẹ một cái, hai chú rùa nhỏ này sẽ vươn dài cổ, ngửa đầu chờ chủ nhân cho ăn, trông đần đần ngố ngố.
Tuế Ninh trêu chọc một hồi mới bắt đầu cho rùa nhỏ ăn.
Hứa Thập An thấy Tuế Ninh ngồi bên cửa kính hồ cá, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười khẽ đầy mới lạ, trong lòng khẽ thở dài một tiếng.
Tin tức về việc nhà họ Tuế và nhà họ Thẩm sắp có tin mừng đã bay rợp trời tại thành phố H, vậy mà con trai ông vẫn còn đang vui vẻ chơi đùa với rùa.
“Ninh Ninh, chiếc nhẫn đó đâu rồi?” Hứa Thập An đi đến bên cạnh Tuế Ninh.
“À, con cất đi rồi ạ.” Tuế Ninh lại múc một thìa thức ăn đưa đến bên miệng rùa nhỏ, “Daddy, con định lúc nào đó sẽ trả lại.”
“Ừm.”
Hứa Thập An đương nhiên ủng hộ con trai. Ông xoa xoa ngọn tóc mềm mại của cậu: “Ngày mai bác sĩ Lam sẽ về nước rồi, đến lúc đó để anh họ đưa con đi khám nhé.”
Tuế Ninh ngẩn ra, không kìm được mà gật đầu: “Vâng ạ.”
Nhưng mà cậu thực sự không hề bị trầm cảm.
…
Trong đêm.
Tuế Ninh tắm rửa sạch sẽ, toàn thân sảng khoái đi tới ngồi tĩnh lặng năm phút trên chiếc sofa cạnh cửa sổ, còn thành tâm thắp một nén hương xông an thần, cuối cùng mới lật chăn chui vào, nằm ngay ngắn.
Lần này chắc chắn sẽ không gặp ác mộng nữa đâu nhỉ.
Cậu khép đôi mắt lại, ý thức dần trở nên mơ hồ, nhưng cơn ác mộng giống như bàn tay của tử thần vươn tới siết chặt lấy cổ họng cậu.
…
Đêm khuya, mấy chiếc xe tiến vào trang trại sản xuất rượu ở ngoại ô.
Nơi này phía xa là những ngọn đồi nhấp nhô nối tiếp nhau, trên sườn dốc trồng đầy những hàng nho san sát, những phiến lá tản ra ánh xanh nhạt dưới làn gió đêm, trải dài cho đến tận cuối tầm mắt.
Môi trường ở đây khá yên tĩnh, thông thường chỉ có những khách hàng VIP yêu thích thưởng rượu mới tới đây vào lúc đêm muộn.
Thẩm Vọng Hàn ngồi trước ban công phòng bao, tay cầm một ly rượu vang đỏ.
“Người anh em, thực sự không phải tôi cố ý muốn đả kích cậu đâu.”
Mạnh Nguy châm thêm rượu cho Thẩm Vọng Hàn, tiếp tục nói: “Cậu và Tuế Ninh nhìn qua là thấy không giống người cùng một đường rồi. Người ta mười lăm tuổi đã đỗ đại học, suy nghĩ sâu sắc tư tưởng phóng khoáng, biết đâu đối với cậu ấy, hôn nhân chính là nấm mồ. Cậu nhìn cậu ấy bây giờ xem, chẳng phải vẫn cứ thấy cậu là trốn sao?”
Mạnh Nguy và Thẩm Vọng Hàn cùng nhau lớn lên từ nhỏ, ngoài giết người phóng hỏa ra thì những việc thất đức khác đều đã làm qua, không lấy làm nhục mà trái lại còn lấy làm vinh.
Hắn nhìn Tuế Ninh, giống như đang nhìn một tờ giấy trắng.
Tuế Ninh sạch sẽ, non nớt và Thẩm Vọng Hàn căn bản không giống người cùng một thế giới.
Thẩm Vọng Hàn uống một ngụm rượu vang, mắng Mạnh Nguy một câu, đáp: “Tôi và Tuế Ninh đang rất tốt.”
“?”
Mạnh Nguy ở bên cạnh Thẩm Vọng Hàn, hoài nghi có phải Thẩm Vọng Hàn yêu mà không được quá lâu nên sinh ra ảo giác rồi không. Hắn nhíu mày: “Cậu nhìn ra thế chỗ nào vậy?”
Thẩm Vọng Hàn khẽ cong đôi môi mỏng, trong đầu hiện lên đôi mắt vừa hờn dỗi vừa linh động kia của Tuế Ninh.
Đôi mắt xếch của anh mang theo khí thế hung ác và lạnh nhạt bẩm sinh, đáy mắt dần trở nên sâu hơn, cười mà không nói.
Mạnh Nguy nhìn mà rùng mình một cái.
Tuế Ninh mà bị tên điên này để mắt tới, e là sau này “có phúc” rồi.
Mạnh Nguy tựa vào sofa, anh nói: “Này, tôi nghe nói Kỷ Vân Chu hôm nay ra ngoài rồi.”
Thẩm Vọng Hàn liếc nhìn Mạnh Nguy. Mạnh Nguy cười một tiếng đầy ác ý, hắn hiểu được ý anh, quay người cầm điện thoại lên gọi điện hỏi vị trí.
…
Kỷ Vân Chu nhờ sự bảo lãnh của nhà họ Kỷ, cộng thêm việc thể hiện tốt trong trại tạm giam nên hôm nay đã được ra tù sớm.
Sau khi khởi động điện thoại, việc đầu tiên gã làm là gửi tin nhắn cho Tuế Ninh.
Nhưng gã không ngờ rằng, sau khi mình gửi tin nhắn xong lại nhìn thấy một dấu chấm than màu đỏ nổi bật.
Đôi mắt hiền lành của Kỷ Vân Chu thoáng qua một tia ngạc nhiên, hơi nhíu mày, lại đổi sang tin nhắn SMS thử một chút.
…… Cũng bị chặn nốt.
Kỷ Vân Chu lên xe, bảo tài xế lái thẳng về hướng nhà Tuế Ninh.
Hồi trước khi Kỷ Vân Chu còn là hàng xóm với Tuế Ninh, hầu như ngày nào gã cũng đến tìm Tuế Ninh, nghĩ đủ mọi cách để làm Tuế Ninh vui vẻ. Sau này gia đình Tuế Ninh chuyển đến khu biệt thự Đông Sơn, gã cũng không quản mưa gió thường xuyên đến thăm hỏi.
Trong lòng Kỷ Vân Chu nôn nóng, gã siết chặt chiếc điện thoại trong tay, các đốt ngón tay phát ra tiếng kêu răng rắc.
Gã tha thiết muốn giải thích với Tuế Ninh nguyên nhân mình bị tạm giam, cũng lo lắng những nỗ lực bấy lâu nay của mình đều bị Thẩm Vọng Hàn hủy hoại trong chốc lát.
Đợi đến khoảnh khắc gã đi tới trước cổng lớn nhà họ Tuế, Kỷ Vân Chu mới tỉnh táo lại.
Bây giờ đã là đêm khuya rồi.
Kỷ Vân Chu nhìn ô cửa sổ đã tắt đèn phòng của Tuế Ninh, nghiến chặt răng, đành phải bảo tài xế quay đầu về nhà.
Xe cộ trên đường phố ban đêm thưa thớt hẳn đi, bóng đèn đường lướt nhanh qua cửa kính khiến Kỷ Vân Chu hoa cả mắt, Gã bực bội day day huyệt thái dương.
Gã lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại cho Lâm Cẩn.
“A Cẩn, anh ra khỏi trại tạm giam rồi, bây giờ em có thể ra ngoài không? Anh nhớ em lắm.”
Kỷ Vân Chu liếc nhìn biển báo chỉ đường ngoài cửa sổ xe, giọng nói dịu dàng: “Ừ đúng, anh đang ở phía đường Quần Sơn này. Em bắt xe chú ý an toàn nhé, nhớ gửi biển số xe cho anh nha, lát nữa gặp.”
Xe của gã dừng lại bên lề đường, gã bảo tài xế đi trước, dự định lát nữa tìm một khách sạn gần đây, đợi Lâm Cẩn tới để giải quyết nhu cầu sinh lý cho mình.
Kỷ Vân Chu ngồi một mình trong xe nhắm mắt nghỉ ngơi, hồi tưởng lại khuôn mặt của Thẩm Vọng Hàn và Mạnh Nguy liền hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Gã thảm hại thế này, tất cả đều nhờ ơn Thẩm Vọng Hàn ban cho.
Gã hận.
Gã hận không thể ngay bây giờ đâm chết Thẩm Vọng Hàn, rồi đâm chết cả Tuế Ninh cao cao tại thượng kia, sau đó xóa sạch mọi dấu vết rằng mình đã làm chó cho Tuế Ninh suốt bấy nhiêu năm qua.
Đột nhiên, một chiếc xe đen lao thẳng về phía đầu xe của Kỷ Vân Chu, đâm nó văng vào hàng rào bên cạnh.
Đầu xe của Kỷ Vân Chu bị đâm nát bét.
Cánh tay gã bị kính vỡ đâm bị thương, đau đến hít ngược một hơi lạnh, mà giây tiếp theo, gã đã bị người ta mở cửa xe, xách cổ lôi ra ngoài xe.
“Thẩm…… Thẩm Vọng Hàn, mày muốn làm gì?”
Sức mạnh và tính tấn công của một Alpha đỉnh cấp là vượt xa người thường. Kỷ Vân Chu cho dù là Alpha cấp S cũng không thể là đối thủ của anh.
Trên người Thẩm Vọng Hàn mang theo chút hơi men, ánh mắt chứa đựng sát ý âm lãnh, cười âm hiểm nói: “Kỷ Vân Chu, nghe nói mày ra rồi, tao tới đón gió tẩy trần cho mày đây.”
Sau đó.
Kỷ Vân Chu bị ném mạnh vào giữa bãi đỗ xe xếp đầy xe đạp điện công cộng, cánh tay truyền đến tiếng xương gãy răng rắc. Gã cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều đã bị dịch chuyển vị trí.
“Hự……” Kỷ Vân Chu gượng sức, vịn vào cánh tay đứng dậy, ôn tồn nói: “Mày làm như vậy, Ninh Ninh sẽ chỉ càng ghét mày thêm thôi.”
Thẩm Vọng Hàn cười lạnh một tiếng, sát ý trong mắt càng đậm hơn. Anh chỉ muốn xé nát khuôn mặt giả tạo này của Kỷ Vân Chu. Anh cúi đầu xắn tay áo, hoạt động gân cốt.
Alpha vốn khá nhạy cảm với sự tấn công và đe dọa.
Kỷ Vân Chu nhanh chóng cảm nhận được sát ý tàn nhẫn của Thẩm Vọng Hàn.
Kỷ Vân Chu lùi lại một bước: “Ở…… ở đây đâu đâu cũng có camera giám sát, mày điên rồi à!”
“Tao không hiểu mày đang nói gì cả, chẳng phải chúng ta đang đánh nhau qua lại sao?”
Trong mắt Thẩm Vọng Hàn chứa đựng ý cười, vặn cánh tay của Kỷ Vân Chu gập lại một vòng, tư thế này nhìn qua giống như Kỷ Vân Chu đang tiến lên tấn công anh vậy.
Mà giây tiếp theo, cánh tay của Kỷ Vân Chu bị vặn gãy, ngay sau đó lại bị Thẩm Vọng Hàn đẩy một cái va mạnh vào cột điện phía sau. Đùi bị một sợi dây sắt sống sờ sờ đâm xuyên qua, máu tươi phun ra tung tóe.
Kỷ Vân Chu nhíu mày, miệng không kìm được phun ra một ngụm máu, đau đến mức toàn thân tê dại.
“Thằng điên này……”
…
Thẩm Vọng Hàn thở hắt ra một hơi, anh ngồi trở lại trong xe.
Ngoài cửa sổ xe, ánh đèn của xe cứu thương nhấp nháy, Lâm Cẩn ngấn lệ, cùng Kỷ Vân Chu lên xe cứu thương.
Anh lạnh lùng liếc nhìn một cái, tùy tay mở điện thoại lên.
“Ting!”
Trên màn hình điện thoại hiện lên một dòng tin nhắn đến từ Tuế Ninh.
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn tối sầm lại. Tưởng rằng loại hèn nhát như Kỷ Vân Chu sắp chết đến nơi rồi mà vẫn không quên nhắn tin cho Tuế Ninh để mách lẻo, anh nhấn vào xem.
Tuế Ninh nói:
【 Thẩm Vọng Hàn, tôi vừa nãy mơ thấy anh chết rồi. 】
【 Khóc.jpg 】
Thẩm Vọng Hàn ngẩn ra, đôi mắt âm u dần hiện lên một tia ý cười.
swh: 【 Vậy tôi chết rồi em có đau lòng vì tôi không? 】
Tuế Ninh: 【 Có. 】
Sau đó, khung chat của Tuế Ninh liên tục hiển thị trạng thái đang nhập tin nhắn, qua vài giây, cậu lại gửi tới một tin nhắn nữa:
【 Anh đừng chết. 】
Thẩm Vọng Hàn khẽ cười thành tiếng, sát ý tàn nhẫn và cảm xúc điên cuồng vừa rồi tan biến không ít.
Tuế Ninh ngồi ở đầu giường, cậu sợ hãi không dám nằm xuống nữa.
Cảm giác đau đớn kịch liệt khi bị biển lửa thiêu đốt trong giấc mơ vô cùng chân thực. Thẩm Vọng Hàn vì cứu cậu, cổ bị một sợi dây sắt đâm xuyên qua, dòng máu ấm nóng bắn lên mặt cậu.
Cậu muốn cầm máu cho Thẩm Vọng Hàn, nhưng làm cách nào cũng không được.
Tuế Ninh cứ thế bị dọa cho tỉnh giấc trong sự hoảng loạn đó.
Cậu ôm điện thoại, giơ tay lau sạch nước mắt, giây tiếp theo liền thấy Thẩm Vọng Hàn gọi video tới cho mình.
Tuế Ninh bị dọa không hề nhẹ, chẳng kịp suy nghĩ gì đã nhấn nhận cuộc gọi.
Ánh đèn đầu giường đang sáng, ánh sáng ấm áp phản chiếu khuôn mặt của Tuế Ninh. Những giọt lệ nơi đuôi mắt cậu có thể nhìn thấy rõ ràng, đuôi mắt ửng đỏ, trông đáng thương vô cùng.
Thẩm Vọng Hàn hỏi: “Gặp ác mộng à?”
Tuế Ninh dựa vào gối, co hai chân lại, dùng giọng mũi trả lời: “Vâng.”
“Tuế Ninh, em mơ thấy tôi chết, cho nên sợ đến mức khóc tỉnh luôn sao.”
Tuế Ninh gật đầu: “Đúng vậy.”
Thẩm Vọng Hàn nhìn chằm chằm vào xương quai xanh trắng sạch của cậu, ánh mắt trở nên tối tăm, giọng anh chứa đựng ý cười: “Em quan tâm tôi đến thế sao?”
Tuế Ninh vội vàng bổ sung thêm: “Cũng không hoàn toàn là vậy……”
Cậu cũng chết rồi.
Hơn nữa còn chết rất thảm.
Sự sợ hãi vẫn đang chi phối cậu, Tuế Ninh rúc ở đầu giường, bờ vai vẫn không tự chủ được mà run rẩy.
Cậu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo hẳn sau giấc mơ, thoáng thấy áo của Thẩm Vọng Hàn trông có vẻ hơi ướt thì lại giật mình một cái, tưởng rằng giấc mơ của mình đã trở thành sự thật.
Cậu tiến lại gần màn hình, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào cổ áo sơ mi của Thẩm Vọng Hàn: “Thẩm Vọng Hàn.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tuế Ninh ghé sát vào màn hình điện thoại của anh, một đôi mắt long lanh đáng thương cứ thế nhìn chằm chằm anh, trông giống hệt như một bé mèo nhỏ đang tò mò quan sát anh vậy.
“Áo của anh sao lại ướt thế, là máu sao?”
Thẩm Vọng Hàn chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, anh nói: “Không phải. Ra mồ hôi thôi.”
Anh đang mặc áo sơ mi đen và quần dài, áo trên ướt đẫm. Trên quần áo của anh thực sự dính đầy máu, tuy nhiên không phải của anh mà là máu của Kỷ Vân Chu.
Tuế Ninh mới yên tâm lại: “Ồ.”
Thẩm Vọng Hàn nhìn chằm chằm Tuế Ninh, giọng nói trở nên trầm thấp: “Ninh Ninh, em đang run phải không?”
Tay Tuế Ninh cứ không tự chủ được mà run rẩy, không cách nào dừng lại được.
Cậu lúc này cảm thấy rất bất lực, khẽ “vâng” một tiếng.
“Tôi dạy em một cách để hết run, đặt điện thoại ra xa một chút.”
Tuế Ninh thực sự sợ hãi đến mức chẳng còn cách nào. Cậu nghe theo lời Thẩm Vọng Hàn, đặt điện thoại lên chiếc sofa đối diện giường.
Tuế Ninh để lộ toàn thân, cậu mặc một bộ đồ ngủ hoạt hình màu vàng sữa, quần ngủ chỉ vừa vặn đến đùi. Đôi chân đẹp vừa dài vừa trắng, cổ chân mảnh khảnh đến mức một bàn tay cũng có thể nắm trọn.
“Nằm phẳng ra trên giường, làm theo lời tôi nói.”
Tuế Ninh xoay người nằm ngay ngắn, lại hơi kéo chăn che lên chân mình.
“Đừng đắp chăn.”
Tuế Ninh nghiêng đầu, đôi mắt sạch sẽ lại thanh thuần: “Tại sao ạ?”
Thẩm Vọng Hàn: “Tôi phải nhìn rõ mới được chứ, nếu không sao mà dạy em.”
Tuế Ninh: “Ồ.”
“Bây giờ điều chỉnh nhịp thở, co hai chân lại hướng về phía lòng bàn chân, sau đó thở ra.”
Tuế Ninh làm theo, hai bàn chân cậu chụm vào nhau, gập về phía mình hết mức có thể, sau đó từ từ thở ra một hơi.
Hình như, có chút tác dụng thật.
Toàn thân Tuế Ninh trắng đến phát sáng, mu bàn chân trắng hồng mềm mại, đôi chân trông có vẻ dẻo dai.
Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn ôn hòa chứa đựng cả ý dẫn dụ: “Bây giờ cảm thấy thế nào?”
“Đỡ hơn một chút rồi ạ.”
Tuế Ninh nhỏ giọng đáp. Cậu nhìn lên trần nhà, lông mi khẽ run, thực sự có thể cảm nhận được nhịp tim không còn đập nhanh như vậy nữa.
Mười mấy giây sau.
Thẩm Vọng Hàn nhìn chằm chằm vào đôi bàn chân trắng nõn nhỏ nhắn của Tuế Ninh, đôi mắt thâm sâu trở nên nóng bỏng, trong mắt chứa đựng d*c v*ng và chiếm hữu âm u.
Giọng anh thấp xuống.
“Tuế Ninh.”
Tuế Ninh vừa nghe thấy đã nhận ra sự bất thường của Thẩm Vọng Hàn, vội vàng kéo chăn che kín lại.
Cậu cảnh giác lườm Thẩm Vọng Hàn, nhỏ giọng: “Gì vậy.”
Bị Tuế Ninh lườm một cái, những suy nghĩ đen tối đang kìm nén trong lòng Thẩm Vọng Hàn suýt chút nữa là mất khống chế.
“Chân của em sao lại nhỏ thế.”
……
Trông cứ như sinh ra là để đặt lên vai anh vậy.
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...