Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi
Chương1
Cỡ chữ
“Tí tách.”
Giọt nước màu nâu thuận theo đường ống gỉ sét nhỏ xuống, âm thanh đó cực kỳ rõ ràng và lạnh lẽo trong không khí, gõ nhịp lên dây thần kinh căng cứng của Tuế Ninh.
Tuế Ninh bị trói chặt hai chân còn bị ném thô bạo xuống nền xi măng. Làn da cậu vốn non mịn, đầu gối và khuỷu tay đều bị mặt đất thô ráp cọ rách vết thương.
Khắp người cậu bẩn thỉu, trông vô cùng chật vật.
Trong không khí tràn ngập mùi bụi bặm lâu năm. Nơi này từng là một xưởng sản xuất, nay đã trở thành một khu cũ nát chỉ còn cái khung.
Cậu bị vải đen bịt kín hai mắt, lờ mờ nhìn thấy trước mắt có hai bóng người mơ hồ đang đứng. Bọn họ đều cầm một thanh đao rất dài, hình như chính là đám côn đồ bắt cóc cậu.
Cậu cảm giác được bên cạnh mình còn một người nữa bị trói, tay người đó tựa sát cánh tay cậu, không hề động đậy, có vẻ đã ngất đi.
Hai tay Tuế Ninh bị dây thừng trói ngược sau lưng. Cậu ra sức ma sát với mặt đất thô ráp, đáng tiếc dây thừng quá dày, da lòng bàn tay ngược lại bị cọ đến tróc da.
Đau quá…
Đôi tay Tuế Ninh đang run rẩy, sức lực của cậu sắp cạn kiệt rồi. Lưỡi hái của tử thần dường như đã kề sát yết hầu cậu khiến cậu bất an.
Không biết qua bao lâu, trong xưởng sản xuất bỏ hoang có tiếng giày da nện bước vang lên, bước chân người đó không nhanh không chậm.
Tên côn đồ che mặt đi tới bên cạnh Kỷ Vân Chu, nói: “Ông chủ, tôi đã làm theo yêu cầu của anh gọi điện cho nhà họ Lâm và nhà họ Tuế bắt bọn họ chuẩn bị tiền chuộc rồi.”
Kỷ Vân Chu nhìn về phía Tuế Ninh, thấy cậu đang co quắp nơi góc đất, dường như đang run rẩy vì sợ hãi.
Gã nhìn sang Lâm Cẩn bên cạnh Tuế Ninh, chân mày nhíu lại, trong ánh mắt lộ vẻ lo lắng và xót xa.
“Ai cho phép chúng mày bắt em ấy!” Kỷ Vân Chu giật lấy con dao của tên côn đồ.
Giọng nói của Kỷ Vân Chu vốn trong sáng ôn hòa, Tuế Ninh lập tức nhận ra là gã.
Trong lòng Tuế Ninh loé lên một tia hy vọng sống.
Cậu mong chờ Kỷ Vân Chu sẽ hướng về phía mình, cứu cậu khỏi đau đớn.
Thế nhưng, Kỷ Vân Chu không hề cứu cậu.
Trong tầm mắt Tuế Ninh như tối đen nhưng vẫn lờ mờ nhìn Kỷ Vân Chu đi đến bên cạnh Lâm Cẩn qua lớp vải bịt mắt, dùng dao cẩn thận cắt đứt dây thừng trên người y rồi bế y lên.
“Chúng mày bắt nhầm người rồi, em ấy không phải thiếu gia nhà họ Lâm.”
Một tên côn đồ trong đó do dự, “Nhưng mà ông chủ, tin tức bắt cóc thiếu gia hai nhà này đã tiết lộ ra ngoài rồi, nếu bây giờ anh thả cậu ta…”
Kỷ Vân Chu ngắt lời hắn, bảo vệ Lâm Cẩn như bảo bối mà nói: “Em ấy vốn không có cửa so sánh với Tuế Ninh. Nhà họ Tuế cưng chiều nhất là đứa con út này, chỉ cần chúng ta nắm thóp được Tuế Ninh thì mọi chuyện đều dễ nói.”
Tuế Ninh đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát, giống như có ngàn vạn mũi kim đâm vào trái tim mình, còn đau hơn vết thương trên người gấp trăm lần.
Kỷ Vân Chu cùng cậu lớn lên từ nhỏ, dịu dàng chu đáo, thấu hiểu lòng người.
Tuế Ninh từng ngây thơ tưởng rằng, tình yêu của Kỷ Vân Chu dành cho cậu là đến chết không đổi.
Kỷ Vân Chu từng vì Tuế Ninh sợ tối mà có thể cầm nến đứng canh dưới lầu nhà cậu suốt cả đêm, còn nói dù mình bị muỗi đốt đầy người, ngứa đến mọc mụn chảy mủ cũng cam lòng.
Họ từng cùng nhau đi ngắm hoàng hôn trên du thuyền. Mũ của Tuế Ninh bị gió thổi bay xuống mặt biển, Kỷ Vân Chu cũng có thể không chút do dự nhảy từ du thuyền xuống đại dương chỉ để nhặt lại cho cậu một chiếc mũ.
Tình yêu của Kỷ Vân Chu luôn biểu hiện một cách thành kính và bất chấp tất cả như thế.
Kỷ Vân Chu luôn nghiêm túc nói với cậu: “Ninh Ninh, anh hy vọng em mãi mãi vui vẻ. Anh cũng sẽ mãi mãi bảo vệ em.”
Tuế Ninh đỏ mặt hỏi: “Vậy lỡ như anh thay đổi thì sao?”
Kỷ Vân Chu khi đó giơ bốn ngón tay lên, một tay đặt bên ngực trái nơi gần trái tim giống như muốn để đất trời làm chứng, ngữ khí kiên định nói với cậu.
“Nếu anh thất hứa, anh sẽ không được chết tử tế.”
…
Tuế Ninh nhắm nghiền hai mắt, một giọt lệ trong suốt từ hàng mi rơi xuống, thấm ướt tấm vải đen trước mắt.
Hóa ra chân tình lại mỏng manh chẳng đáng một đồng, thay đổi trong chớp mắt như vậy.
“Kỷ Vân Chu.”
Tuế Ninh lên tiếng gọi gã lại.
Bước chân Kỷ Vân Chu khựng lại, trong mắt gã loé lên một tia ngạc nhiên, ngoảnh lại nhìn Tuế Ninh đang nằm trên mặt đất bẩn thỉu.
Lúc này, Lâm Cẩn cũng lờ mờ tỉnh lại.
Kỷ Vân Chu dịu dàng nói với Lâm Cẩn: “Tỉnh rồi sao? Đừng sợ. Đợi bọn anh giải quyết xong những việc này sẽ đưa em ra nước ngoài, được không?”
Lâm Cẩn gật đầu: “Ừm, vậy anh nhanh lên, chỗ này ghê tởm quá.”
Kỷ Vân Chu cưng chiều hôn một cái lên má Lâm Cẩn, sau đó đi về phía Tuế Ninh, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng.
“Cậu thế mà chưa ngất đi à?”
Kỷ Vân Chu ngồi xổm xuống bên cạnh Tuế Ninh, cởi bỏ tấm vải đen che mắt cậu ra.
Sau khi tấm vải đen được lấy đi, gã chỉ thấy Tuế Ninh mở ra đôi mắt đẹp đẽ mà ửng đỏ, nước mắt thấm ướt hàng mi, một giọt nước mắt tròn xoe thuận theo sống mũi cao vút lăn xuống.
Kỷ Vân Chu ngẩn ra, đôi mắt chứa đựng vẻ lạnh lùng và một tia cảm xúc phức tạp.
Tuế Ninh hỏi: “Tại sao lại bắt tôi?”
“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi. Nhà họ Thẩm và nhà họ Tuế năm nay liên thủ đánh sập sản nghiệp nhà tôi, chỉ tốn tám mươi triệu đã thu mua được công ty của tôi. Bây giờ tôi bắt cậu đòi lại một chút tiền thuộc về mình, chắc là rất hợp lý chứ nhỉ?”
Hơi thở Tuế Ninh trì trệ: “Vậy anh muốn bao nhiêu?”
“Tám trăm triệu.”
Tuế Ninh nhìn Kỷ Vân Chu, đến giờ cậu mới phát hiện Kỷ Vân Chu lại không biết xấu hổ đến thế.
“Tám trăm triệu mua mạng của cậu, tôi nghĩ nhà họ Tuế chắc hẳn rất sẵn lòng bỏ ra số tiền này.”
Kỷ Vân Chu thản nhiên nói. Gã muốn vươn tay gạt đi lọn tóc dính trước trán Tuế Ninh.
Tuế Ninh chán ghét né tránh, giống như đang trốn tránh một thứ gì đó bẩn thỉu.
“Đừng tìm những cái cớ đó, là chính anh kinh doanh không tốt mới khiến sản nghiệp nhà họ Kỷ hủy hoại trong tay mình. Cho dù nhà họ Tuế không thu mua cũng sẽ có doanh nghiệp khác đến thu mua thôi.”
Tuế Ninh cúi đầu, lại nói: “Hơn nữa tại sao anh chỉ dám bắt tôi, sao không dám bắt người của nhà họ Thẩm?”
Sắc mặt Kỷ Vân Chu cứng đờ. Gã siết chặt nắm đấm, đốt ngón tay cũng trắng bệch theo. Từng câu từng chữ của Tuế Ninh đều đâm trúng chỗ hiểm của Kỷ Vân Chu.
Nhà họ Thẩm tương đương với hào môn thế gia đứng đầu ở thành phố H. Huống hồ Thẩm Vọng Hàn lại là một kẻ điên triệt để, Kỷ Vân Chu đương nhiên không muốn mạo hiểm như vậy.
Kỷ Vân Chu là con riêng của nhà họ Kỷ, mười mấy năm trước mới được đón vào cửa. Bề ngoài gã là một đại thiếu gia dịu dàng như ngọc, thực chất lại là một kẻ cặn bã đạo đức giả nhu nhược.
Tuế Ninh thấy hối hận, cậu nên tỉnh táo sớm hơn một chút mới phải.
Kỷ Vân Chu bị Tuế Ninh khích tướng đến mức trong mắt nổi lên sát ý.
Lúc này, điện thoại cuối cùng cũng vang lên. Tiếng chuông vang vọng trong xưởng sản xuất lạnh lẽo.
Kỷ Vân Chu sải bước cầm lấy điện thoại. Gã đeo thiết bị biến âm, nhấn nhận cuộc gọi: “Tiền đã chuẩn bị xong chưa?”
“Bốn trăm triệu, đã không chuyển vào tài khoản của mày thiếu một xu rồi.”
Người gọi điện tới không phải người nhà họ Tuế mà là Thẩm Vọng Hàn.
Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn bình tĩnh mà âm lãnh.
Trong thời gian ngắn, việc chuyển số tiền này ra ngoài lãnh thổ là điều không thể. Thẩm Vọng Hàn đã lợi dụng một số kênh sản nghiệp thuộc vùng xám để đổi tiền thành đồng tiền ổn định sau đó mới đổi thành tiền tệ mục tiêu, cuối cùng chuyển vào tài khoản tiền ảo mà đối phương cung cấp.
Yết hầu Kỷ Vân Chu chuyển động: “Còn một nửa nữa đâu?”
“Bây giờ quay cho tao một đoạn video của Tuế Ninh, tao muốn xác nhận an toàn của em ấy.”
Trong trạng thái căng thẳng, Kỷ Vân Chu đã sắp mất đi lý trí: “Mày đừng có mà được nước lấn tới.”
Thẩm Vọng Hàn lạnh giọng nói: “Mày hiện tại vẫn còn ở trong nước, không chừng giây tiếp theo cảnh sát đã tìm đến mày rồi. Liệu mày có trụ nổi không?”
Kỷ Vân Chu nghiến răng nói: “Được.”
Gã mở điện thoại, hướng về phía Tuế Ninh quay một đoạn video mười mấy giây, sau đó gửi đi bằng phương thức tin nhắn.
Nào ngờ, vào khoảnh khắc gã gửi đi, vị trí của gã đã ngay lập tức bị bại lộ.
Ngay sau đó, Thẩm Vọng Hàn lại gọi vào điện thoại của Kỷ Vân Chu.
“Nếu mày đã có gan nhận tiền của tao, vậy thì đừng quên lời hứa của mày đấy. Nếu em ấy bị thương một chút xíu nào thôi… tao nhất định sẽ cắt lưỡi và moi nội tạng của mày ra, nhét tiền vào thẳng trong miệng mày.”
Tuế Ninh không ngờ tới Thẩm Vọng Hàn vậy mà lại cứu cậu. Hơn nữa cậu càng không ngờ tới, Thẩm Vọng Hàn lại nhanh hơn nhà họ Tuế một bước chuyển tám trăm triệu qua đó.
Tinh thần của Kỷ Vân Chu đã căng thẳng đến cực độ. Cổ tay gã không khống chế được mà run rẩy: “Mày bớt dùng bộ dạng đe dọa đó đi. Mày đừng quên, Tuế Ninh hiện đang ở trong tay tao.”
Thẩm Vọng Hàn: “Nửa còn lại sẽ được chuyển vào tài khoản của mày sau nửa phút nữa. Bây giờ mau kiểm tra tài khoản, thả người ra.”
Kỷ Vân Chu nhanh chóng cúp điện thoại. Gã nửa tin nửa ngờ đứng dậy, đợi sau ba mươi giây mới gọi điện cho người đại diện tài khoản nước ngoài để xác nhận.
“Đã xác nhận, trong tài khoản của ngài hiện có tám trăm triệu theo đơn vị tiền mục tiêu.”
Kỷ Vân Chu thở phào nhẹ nhõm. Gã đứng dậy ném một vali tiền mặt cho hai tên côn đồ.
Hai tên côn đồ ôm lấy vali hành lý, cười đến không khép miệng được: “Cảm ơn ông chủ!”
Kỷ Vân Chu nhìn chằm chằm Tuế Ninh, lại nhớ về giọng nói của Thẩm Vọng Hàn, trong lòng vẫn còn hơi sợ hãi.
“Anh nói xem Thẩm Vọng Hàn có nhận ra anh không?” Lâm Cẩn khoanh tay, thêm dầu vào lửa nói: “Loại người có thù tất báo như hắn thì cho dù anh có trốn ra nước ngoài, hắn sẽ dễ dàng tha cho anh sao?”
“A Cẩn, bây giờ không phải lúc bàn lùi.” Kỷ Vân Chu thực chất cũng đang lo lắng.
Tên côn đồ cũng tán đồng nói: “Ông chủ, dù sao chúng ta cũng nhận được tiền rồi. Thay vì cứ lo sợ thế này, hay là chúng ta trực tiếp đốt trụi chỗ này hủy thi diệt tích luôn đi.”
Lâm Cẩn nhún vai vẻ không quan tâm: “Em thấy cũng được đấy.”
“Không được!” Kỷ Vân Chu lắc đầu, thực ra trong lòng gã đã bắt đầu dao động.
“Nếu anh không nỡ ra tay, vậy để em.”
Ánh mắt Lâm Cẩn loé lên vẻ không cam lòng, y nhặt thanh đao dài sắc bén lên ấn thẳng vào gò má Tuế Ninh.
“Tuế Ninh, mày biết tao ghét nhất điểm gì ở mày không? Tao ghét mày cậy mình mệnh tốt, lúc nào cũng bày ra bộ dạng lương thiện ngây thơ.”
Lâm Cẩn nhìn chằm chằm Tuế Ninh: “Lần đầu nhìn thấy mày, tao đã hận không thể khoét đi đôi mắt này của mày.”
Gò má Tuế Ninh bị lưỡi đao sắc lẹm rạch ra một vệt máu, khiến cậu hít vào một ngụm khí lạnh.
Tinh thần của Kỷ Vân Chu đang bên bờ vực sụp đổ. Dù bây giờ gã đã có được tám trăm triệu nhưng gã luôn cảm thấy bất an.
Muốn chặt đứt mọi rủi ro sau này, cách duy nhất chính là trước khi Thẩm Vọng Hàn phát hiện ra người bắt cóc là gã phải xóa sạch toàn bộ dấu vết ở nơi này.
Kỷ Vân Chu nghiến răng, giật phắt con dao trong tay Lâm Cẩn.
Gã không hy vọng tay người mình yêu phải dính máu tươi bẩn thỉu.
Nếu gã đã làm tổn thương Tuế Ninh, vậy thì hãy để sự tổn thương đó trở nên triệt để.
Tuế Ninh co quắp cơ thể. Cậu nhìn Kỷ Vân Chu lạnh lùng chỉ huy đám côn đồ cùng gã tưới xăng khắp xung quanh, sau đó lắp đặt bốn quả bom nổ trên tường.
Sau khi chuẩn bị sẵn sàng, Lâm Cẩn và hai tên côn đồ liền bước ra khỏi khu vực an toàn của xưởng sản xuất trước.
Ánh mắt Kỷ Vân Chu tê dại, tay cầm đao cúi đầu nói với Tuế Ninh.
“Ninh Ninh, nể tình tôi đã làm chó cho cậu bấy nhiêu năm, cậu coi như tiễn tôi một đoạn để tôi có quãng đời còn lại bình yên đi.”
Tuế Ninh ra sức giãy giụa, trong mắt cậu chứa đầy nước mắt và căm hận, hận không thể xé nát chiếc mặt nạ giả tạo của kẻ cặn bã này.
“Kỷ Vân Chu! Nếu anh thực sự giết tôi thì đừng bao giờ vọng tưởng có được quãng đời còn lại bình yên.”
Nhà họ Tuế nâng niu Tuế Ninh như bảo bối, nếu Tuế Ninh chết sao có thể dễ dàng bỏ qua.
Kỷ Vân Chu lại như thể đã sớm mất đi lý trí: “Tôi biết cậu sợ đau, chắc chắn không chịu nổi cảnh bị lửa thiêu, để tôi tiễn cậu một đoạn.”
Tuế Ninh phát ra một tiếng nức nở, thanh đao dài sắc bén đâm vào bụng cậu. Cơn đau theo đó xé rách lục phủ ngũ tạng, đau đến mức khiến cậu cảm thấy mình như đang bị lăng trì.
Khói đặc cuộn lấy tàn lửa thiêu đốt những xà gỗ mục nát, xăng khiến ngọn lửa điên cuồng nhảy nhót trên mặt đất, thanh đao dính máu đâm bị thương cậu bị ném ở cách đó không xa, đang được ánh lửa bập bùng chiếu rọi sáng choang.
Nơi này hóa thành lò hỏa táng của cậu.
“Tuế Ninh!”
Trong lúc thoi thóp, Tuế Ninh đã nhìn thấy bóng dáng của Thẩm Vọng Hàn.
Thẩm Vọng Hàn điên cuồng xông vào biển lửa, ánh lửa đáng sợ phản chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng của anh.
“Oàng——!”
Quả bom nổ đầu tiên bị kích hoạt. Tầm mắt Tuế Ninh mờ đi, chỉ thấy bức tường phía xa đổ sập sau tiếng nổ, gạch đá và sắt thép trên tường bắn tung tóe.
Thẩm Vọng Hàn che chở Tuế Ninh trong lòng, một mẩu sắt thép bắn lên đâm sâu vào mạn cổ anh. Mẩu thép đó dài chừng hai centimet, sau khi c*m v** cổ Thẩm Vọng Hàn máu liền chảy thành dòng xuống dưới cổ anh.
Thẩm Vọng Hàn ôm Tuế Ninh lên, bế cậu đi về phía lối ra của biển lửa.
Tuế Ninh thoi thóp. Cậu cảm thấy mình lúc này giống như một nhân vật làm nền phải chết vì một kẻ cặn bã.
Tầm nhìn của cậu dần xám xịt và tối tăm, chỉ nhìn rõ được máu tươi lan rộng nơi cổ Thẩm Vọng Hàn.
Sắc đỏ đó đâm nhức đôi mắt cậu.
Bản thân cậu tâm mù mắt quáng, chết thì chết thôi. Nhưng cậu không hy vọng Thẩm Vọng Hàn vì cậu mà chết.
Hốc mắt Tuế Ninh tràn đầy nước mắt, nhìn về phía khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Vọng Hàn.
Thẩm Vọng Hàn ôm chặt lấy cậu, thậm chí còn đang an ủi cậu: “Đừng sợ.”
Thẩm Vọng Hàn là một Alpha cấp cao, vết thương trên cổ đối với anh không đủ để chí mạng.
Tuế Ninh lúc này ngay cả hít thở cũng cảm thấy đau đớn dị thường. Cậu vươn tay ra muốn nhổ mẩu sắt sắc nhọn kia đi, bịt lại vết thương đang chảy máu cho Thẩm Vọng Hàn.
Nhưng cậu không còn sức nữa rồi.
Bàn tay Tuế Ninh đang giơ lên giữa không trung đột nhiên rơi xuống. Giống như một chiếc lá dần khô héo, hơi thở của cậu ngày càng nhẹ đi, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài gần như không thể nghe thấy rơi vào hõm cổ Thẩm Vọng Hàn.
Bước chân Thẩm Vọng Hàn khựng lại. Đôi mắt anh đỏ ngầu, vẫn còn đang cố gắng khẽ gọi cậu.
“Tuế Ninh, tỉnh lại đi, Tuế Ninh.”
Thẩm Vọng Hàn cúi đầu ôm Tuế Ninh vào lòng, vùi mặt vào cổ cậu, cố gắng níu giữ chút hơi ấm còn sót lại.
Đôi mắt anh đen kịt một màu, sắc mặt bình tĩnh đến mức gần như b*nh h**n, anh cố chấp mà nói rằng: “Em còn chưa gả cho tôi.”
Thẩm Vọng Hàn lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, viên kim cương chính đính trên đó to bằng trứng bồ câu tỏa ra sắc xanh thẳm như đại dương, còn có những viên kim cương trắng nhỏ li ti xếp dọc theo vòng nhẫn, tinh xảo mà rực rỡ.
“Tuế Ninh, đời này mắt nhìn của em thật kém, đời sau nhất định phải chọn tôi đấy.”
Thẩm Vọng Hàn hôn lên trán Tuế Ninh, đeo chiếc nhẫn đó vào ngón tay áp út của cậu.
Anh khẽ nói: “Oui, je le veux.”
*Tiếng pháp, là câu tôi đồng ý hay được dùng trong hôn lễ
Tôi đồng ý.
Vào khoảnh khắc sinh mệnh hoàn toàn kết thúc có lẽ thính giác của con người sẽ biến mất muộn hơn, Tuế Ninh trước khi chết đã nghe rõ câu nói đó của Thẩm Vọng Hàn.
—
Tuế Ninh lại gặp một cơn ác mộng.
Cậu lại mơ thấy biển lửa đáng sợ đó, cơn đau thấu xương truyền đến từ sau lưng, và cả dòng máu đỏ tươi trên cổ Thẩm Vọng Hàn.
Máu nhuộm đỏ tay cậu, thuận theo lòng bàn tay chảy xuống cánh tay, làm thế nào cũng không cầm lại được.
Cậu th* d*c lau đi hơi ẩm lạnh lẽo trên mặt, cậu không phân biệt được đó là nước mắt hay là mồ hôi.
Tuế Ninh đã liên tiếp mấy ngày gặp loại ác mộng này, hồi tưởng về giấc mộng về cái chết rõ ràng đến mức khiến người ta buồn nôn.
Cậu đã trở lại năm mười tám tuổi, cách ngày cậu chết thảm vẫn còn một năm.
Có lẽ ông trời cũng thấy cậu quá đen đủi, rốt cuộc cũng mở ra một con đường, ban tặng cho cậu cơ hội được sống lại một lần nữa.
Cậu không muốn lại giống như một nhân vật làm nền, vì kẻ cặn bã mà chết thảm thiết trong kho chứa bỏ hoang, kết thúc cuộc đời này một cách cẩu thả.
Lần này, Tuế Ninh quyết tâm phải sống thật tốt.
Tuế Ninh bật đèn đầu giường, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu lên khuôn mặt cậu. Phong cách bài trí trong phòng ngủ tinh tế xinh đẹp, bên giường còn đặt mấy chú gấu bông nhỏ đáng yêu.
Cậu mở điện thoại nhấn vào tin nhắn, bên trong lại có thêm mười mấy tin nhắn làm phiền đến từ Thẩm Vọng Hàn.
Gia thế của Tuế Ninh tuy không bằng nhà họ Thẩm nhưng hai nhà thực sự là thế giao trăm năm. Hai nhà có tình nghĩa lại liên kết chặt chẽ với nhau, Tuế Ninh và Thẩm Vọng Hàn ba năm trước đã được định trước hôn ước.
Nhưng tính cách của Thẩm Vọng Hàn cố chấp lại đáng sợ, Tuế Ninh trước đây sợ hãi đến mức khóc lóc đòi hủy hôn bằng được nhưng ông nội và ba đều không đồng ý. Họ đều rất hài lòng với Thẩm Vọng Hàn.
Tuế Ninh không còn cách nào khác chỉ có thể trốn tránh Thẩm Vọng Hàn.
Cậu đã block tất cả phương thức liên lạc của Thẩm Vọng Hàn, nhưng cậu không ngờ số điện thoại của Thẩm Vọng Hàn còn nhiều hơn cả bạn bè của cậu.
Cậu không chặn hết nổi, vô tận vô biên cứ như giòi đục xương.
Tuế Ninh nhấn vào xem, là Thẩm Vọng Hàn gửi tới trong hai ngày nay.
[Nghe nói hôm kia em đi gặp bác sĩ tâm lý à?]
[Tỉ lệ chẩn đoán sai là 83.5%, đề nghị ngừng loại tư vấn vô hiệu này lại.]
[Có tâm sự có thể đến tìm tôi]
[Cho tôi ra khỏi danh sách chặn đi, đưa em ra ngoài chơi giải khuây chút nhé]
[Cùng đi cưỡi ngựa ở trang viên không?]
[Câu cá hồ băng? Ăn tối trên du thuyền?]
[Nhà hát lớn Paris?]
[Kiêu ngạo quá]
…
[Hôm nay cũng vẫn rất muốn gặp em]
[Ngủ ngon, Tuế Ninh.]
Tuế Ninh nhìn những tin nhắn làm phiền này, thật kỳ lạ là không còn bài xích và sợ hãi như kiếp trước nữa.
Cậu vào khoảnh khắc cận kề cái chết mới bừng tỉnh hiểu ra, người yêu cậu nhất hóa ra lại là Thẩm Vọng Hàn mà cậu vẫn luôn khiếp sợ.
Là vị hôn phu đã đeo nhẫn kim cương cho cậu vào lúc sinh mệnh của cậu kết thúc.
Nếu đã được ông trời chiếu cố cho Tuế Ninh sống lại một đời, cậu tuyệt đối sẽ không ngu ngốc dẫm vào vết xe đổ nữa.
Đời này, cậu hy vọng trở thành một Tuế Ninh tự do hạnh phúc.
Hy vọng Thẩm Vọng Hàn cũng vậy.
Tuế Ninh gõ chữ trả lời:
[Ngủ ngon, Thẩm Vọng Hàn.]
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...