Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi
Chương5
Cỡ chữ
Tuế Ninh lại mơ thấy biển lửa ấy trong đêm. Nỗi sợ hãi và đau đớn đan xen như những sợi tơ siết chặt lấy cổ họng khiến cậu khó lòng hô hấp.
“Không! Đừng mà!”
Cậu run rẩy bừng tỉnh, tay quẹt ngang mặt, thứ dính trên ngón tay không biết là nước mắt hay mồ hôi. Cậu ngồi dậy ôm lấy chú gấu bông màu vàng để xoa dịu nỗi bất an của chính mình.
Một lát sau. Hứa Thập An thấy đèn phòng Tuế Ninh vẫn sáng, cửa phòng cũng không đóng liền nhẹ nhàng gõ cửa. “Ninh Ninh, Daddy vào được không?”
Tuế Ninh dụi mắt: “Được ạ, Daddy.”
Hứa Thập An thấy vành mắt Tuế Ninh đỏ hoe, vội vàng ngồi xuống mép giường kéo cậu vào lòng: “Lại gặp ác mộng sao?”
Thấy bộ dạng cậu thế này, ông xót xa khôn xiết, nhẹ nhàng vỗ vai cậu hỏi: “Bé con đừng sợ, con đã mơ thấy gì?”
Mấy đêm trước Tuế Ninh đột ngột sốt cao, hôn mê suốt một ngày một đêm. Vất vả lắm mới tỉnh lại, mấy ngày nay lại thường xuyên gặp ác mộng, ban ngày trông đã khá hơn chút, tối đến lại bắt đầu bị bóng đè.
Tuế Ninh lắc đầu, khẽ tựa vào ông: “Không có gì ạ.”
Hứa Thập An thấy cậu không chịu nói, trong lòng cũng sốt ruột theo.
Tuế Mặc đứng ở cửa phòng, ông đã đeo kính đen, ánh đèn phản chiếu ngũ quan anh tuấn, đuôi mắt đã có vài nếp nhăn, tỏa ra khí chất lạnh lùng vững chãi. “Sao thế? Có cần gọi bác sĩ qua không?”
Hứa Thập An sờ trán con trai út, nói: “Không sốt, có lẽ lại là gặp ác mộng thôi.”
Tuế Ninh tựa vào đầu giường, ôm lấy cánh tay Hứa Thập An, nhỏ giọng nói: “Cha, Daddy, con không sao đâu, hai người về nghỉ ngơi đi ạ.”
“Daddy đợi con ngủ say rồi mới đi.”
Tuế Ninh lại nằm xuống ngay ngắn, Hứa Thập An đắp chăn cho cậu, nhẹ nhàng vỗ vai giống như lúc cậu còn nhỏ, điềm tĩnh đưa cậu vào giấc ngủ.
“Ngủ đi, cha và Daddy đều canh chừng cho con mà.”
Thế nhưng Tuế Ninh lại chớp đôi mắt lớn, chẳng hề thấy buồn ngủ. Ánh mắt cậu phác họa lại khuôn mặt của Tuế Mặc và Hứa Thập An, lòng dâng lên một nỗi u sầu. Thật khó tưởng tượng nổi sau khi mình chết, Daddy và cha phải chấp nhận sự thật kẻ đầu bạc tiễn người tóc xanh như thế nào.
Hứa Thập An bất đắc dĩ nói: “Hay là ngày mai xin nghỉ một ngày nhé, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe.”
“Dạ thôi, con muốn tới trường.”
Tuế Ninh nói xong mới ngoan ngoãn khép mắt lại.
Học kỳ sắp kết thúc, nếu còn xin nghỉ e là sẽ ảnh hưởng đến tiến độ học tập. Đây là ngôi trường đại học cậu vất vả lắm mới thi đỗ, kiếp này cậu nhất định phải thuận lợi tốt nghiệp.
Có lẽ sự đồng hành của các bậc phụ huynh đã mang lại cho cậu cảm giác an toàn, cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ lần nữa.
Hứa Thập An nhìn khuôn mặt gầy nhỏ của Tuế Ninh, xót xa đến mức hàng lông mày dịu dàng cau lại. “Mấy ngày nay Ninh Ninh sao cứ gặp ác mộng mãi thế nhỉ?”
Tuế Mặc khoác vai Hứa Thập An, nói khẽ: “Về thôi em, vất vả lắm mới ngủ được, đừng làm thằng bé thức giấc.”
“Ừm.”
Sau khi trở về phòng ngủ của mình. Hứa Thập An vẫn không yên tâm. Ông thẫn thờ ngồi bên giường, lo lắng nói: “Bác sĩ tâm lý xem cho Ninh Ninh hai hôm trước nói, Ninh Ninh nhà mình có khả năng bị trầm cảm mức độ trung bình và chứng hoang tưởng nhẹ.”
Hứa Thập An là một Omega nam, lúc sinh Tuế Ninh ông mới mười tám tuổi. Thanh tú tuấn mỹ, đôi mắt dịu dàng như nước, làn da của ông trắng trẻo kiểu quanh năm không thấy ánh mặt trời, nơi cổ họng lan tỏa những vết đỏ mờ ám đan xen.
Năm thứ mười tám của cuộc hôn nhân, Tuế Mặc đã bước vào tuổi trung niên nhưng ông vẫn mê đắm người bạn đời của mình như cũ. Tuế Mặc hôn lên tóc mai Hứa Thập An từ phía sau, một tay ôm lấy ông: “Đừng nghe tên đó nói bậy, làm vài bài trắc nghiệm đã bảo con chúng ta bị trầm cảm.”
“Có lẽ Ninh Ninh thực sự không thích Thẩm Vọng Hàn, nó đang vì chuyện hôn sự mà…”
Tuế Mặc lạnh lùng ngắt lời Hứa Thập An: “Nếu Ninh Ninh thực sự là vì hôn sự thì hôm nay nó đã không ngoan ngoãn ăn hết bữa cơm đó. Chuyện hôn sự không có chỗ để thương lượng.”
Hứa Thập An cảm nhận được pheromone nóng bỏng. Ông không dám nhắc lại nữa, lại nhỏ giọng nói: “Vậy có lẽ, Ninh Ninh vẫn đang đau lòng chuyện đi du học, em thấy có lẽ chúng ta nên ủng hộ nó…”
“Em yêu à” Giọng điệu Tuế Mặc mang theo hơi lạnh, chậm rãi chất vấn: “Em hy vọng đứa con trai út vừa trưởng thành không lâu của mình bỏ rơi gia đình, vì cái gọi là lý tưởng mà đi du học ở nơi cách xa tám ngàn cây số sao?”
Sau gáy Hứa Thập An bị cắn một cái. Ông rụt người lại, nhưng vẫn kiên trì phản bác: “Nhưng mà, ông bà ngoại của Ninh Ninh đều ở Pháp, chẳng lẽ họ không tính là người nhà sao?”
“Hứa Thập An,” Tuế Mặc nhíu mày, tháo kính xuống, dường như vì giận mà cười khẩy một tiếng: “Đôi khi em không thấy mình rất ích kỷ sao?”
Hứa Thập An bị bế thốc lên đặt trên giường để lộ cổ chân trắng ngần. Trên cổ chân ông có một vòng dấu đỏ nhạt, đó là dấu vết để lại do mười mấy năm trước bị Tuế Mặc cưỡng ép nhốt lại như chim sơn ca.
“Ba mẹ em là người nhà của Tuế Ninh, chẳng lẽ anh và Tuế Hoành không phải người nhà của nó sao?” Tuế Mặc ôm lấy eo Hứa Thập An từ phía sau, nói tiếp: “Tuế Ninh là con của anh và em. Trước tiên nó là thiếu gia út của nhà họ Tuế, sau đó mới là cháu ngoại của ba mẹ em.”
Hứa Thập An cảm nhận được cơn giận lộ ra trong lời nói vô tình của Tuế Mặc.
Tuế Mặc: “Em nên hiểu rõ, học vị đối với Ninh Ninh mà nói chỉ là dệt hoa trên gấm. Cha nó, ông nội nó, đều không cần nó kiếp này phải làm rạng danh tổ tông, càng không cần nó phải nghiến răng chịu những đau khổ dư thừa này chỉ để chứng minh giá trị lý tưởng của bản thân.”
Hứa Thập An nhíu mày: “Nhưng đó cũng là thành quả nó nỗ lực rất lâu mới có được. Biết đâu chính vì chuyện này đã đả kích nó.”
Tuế Mặc dùng cánh tay lực lưỡng ôm lấy người vợ trẻ dịu dàng, an ủi: “Thoải mái đi em. Ninh Ninh không có suy nghĩ nhiều như vậy đâu. Biết đâu qua một thời gian nó sẽ quên chuyện này thôi. Ngủ đi, hửm?”
Hứa Thập An bị hôn lên cổ, đành phải gật đầu: “Ừm.”
…
Buổi sáng vẫn là Tống Ngọc Xuyên đưa Tuế Ninh đi học. Tống Ngọc Xuyên hôm nay lái chiếc Rolls-Royce Phantom mới ra năm kia, vô cùng hào nhoáng, khiến Tuế Ninh càng muốn mua xe hơn.
Tuế Ninh ngồi trên xe ăn bánh bao sữa do chính tay Daddy làm. Cậu ăn như một bé chuột hamster, Tống Ngọc Xuyên nhìn mà thấy mệt thay. “Ăn chậm thôi, còn mười chín phút nữa mới vào học. Cái trường rách này của em sao không cho xe lái vào hả? Có phải lãnh đạo trường thấy các em giành ít giải thể thao quá nên biến tướng bắt các em luyện đi bộ không vậy?”
Tuế Ninh ăn đến mức hai má phúng phính, bị Tống Ngọc Xuyên chọc cười. Cậu tháo dây an toàn, giọng nói mơ hồ mềm mại: “Anh họ, em cũng muốn mua xe mới.”
“Tuế Tiểu Ninh, em còn hai tuần nữa mới tròn mười tám đấy, bằng lái còn chưa thi đã đòi mua xe mới rồi?” Tống Ngọc Xuyên cười nhạo một tiếng, ánh mắt chứa đựng vẻ ngang ngược: “Không được.”
Tuế Ninh không vui, hỏi vặn lại: “Tại sao ạ?”
“Anh không tin tưởng kỹ năng lái xe của em.”
Tuế Ninh đeo ba lô lên lại đổi sang một nguyện vọng khác, mắt cong thành hình trăng khuyết, mềm mỏng nói: “Vậy em muốn ở ký túc xá.”
Tống Ngọc Xuyên đầu cũng không thèm ngẩng lên: “Nghĩ cũng đừng nghĩ.”
“Tại sao chứ, nhưng các bạn thân của em đều ở ký túc xá mà.”
“Em với người khác có giống nhau không?” Tống Ngọc Xuyên nói: “Cái thân hình mảnh khảnh này của em leo cái giường tầng thôi cũng có thể làm chân mình trật khớp xương.”
Cái này không được, cái kia cũng không xong. Mặt Tuế Ninh viết đầy vẻ kháng nghị, đôi môi hồng mím lại lẩm bẩm: “Làm gì mà khoa trương thế ạ.”
Tống Ngọc Xuyên không làm gì được Tuế Ninh. Nghe nói đêm qua cậu lại gặp ác mộng nên việc ở ký túc xá chắc chắn là không thể nào. Nhưng nếu mua cho cậu một chiếc xe có thể khiến cậu vui vẻ một thời gian thì cũng không phải không được, cùng lắm thì thuê thêm cho cậu một tài xế.
Tống Ngọc Xuyên đành nhượng bộ: “Được rồi được rồi, đợi em tan học anh sẽ đưa em đi chọn, được chưa?”
Tuế Ninh cười rạng rỡ, lắc lắc cánh tay Tống Ngọc Xuyên: “Anh họ phải giữ lời đấy nhé. Cảm ơn anh họ, anh họ là tốt nhất.”
Tống Ngọc Xuyên mở cửa xe cho cậu, rất hưởng thụ những lời này, giả vờ mất kiên nhẫn: “Ừm, vào đi kẻo muộn.”
Tuế Ninh vui vẻ đi về phía lớp học, tiết học sáng nay học tại lớp chính. Cậu theo học lớp Sinh học 1 của Đại học thành phố H. Sinh viên trong lớp này có không ít người là thủ khoa của các địa phương, không khí học tập tương đối tốt. Nhưng dù là học sinh giỏi thì cũng là con người, cũng sẽ có lúc hóng hớt drama.
Tuế Ninh vừa mới bước chân vào lớp học, trong phòng đã có không ít người ngẩng đầu nhìn về phía cậu. Bước chân của cậu đột nhiên chậm lại, cảm thấy hoang mang nghi hoặc mà đi về phía chỗ ngồi của mình trong ánh mắt của đám đông.
Tuế Ninh ngồi xuống bên cạnh Lộc Gia Doãn, nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy nhỉ, tớ cảm thấy có rất nhiều người đang nhìn tớ?”
Lộc Gia Doãn ngồi đó với vẻ mặt như đang táo bón, hai tay chống cằm, mắt nhìn thẳng phía trước. Dáng vẻ giống như đã nhìn thấu hồng trần, coi mọi thứ nhẹ tựa lông hồng.
Tuế Ninh khẽ đẩy cậu ta một cái, có hơi lo lắng hỏi: “Gia Duẫn, cậu làm sao vậy?”
“Cậu tự mình xem đi.”
Lộc Gia Doãn đặt điện thoại xuống trước mặt Tuế Ninh. Cậu nhìn rõ tiêu đề tin tức hot gần đây của thành phố H ——
【 CEO của tập đoàn Thẩm thị và tiểu thiếu gia nhà họ Tuế nghi ngờ sắp có tin mừng, phu nhân Thẩm tặng cháu dâu mới món quà quý giá là nhẫn phỉ thúy xanh đế vương năm mươi triệu làm quà gặp mặt… 】
Trên tin tức còn đăng kèm một bức ảnh chụp tập thể của bọn họ tối qua, xa hoa trang trọng, hiển hiện rõ phong thái của giới thượng lưu toàn đại gia.
Lộc Gia Doãn vẻ mặt hốt hoảng: “… Tuế Tiểu Ninh, trước đây cậu nói người nhà cậu ép cậu kết hôn, hóa ra là ép cậu gả vào loại gia đình siêu giàu thế này à?”
Ảnh chụp chung của gia tộc kiểu này nếu không được phép thì không thể nào tự ý lên tin tức được, trừ phi có người cố ý muốn tuyên truyền.
Là ai đã tiết lộ cho truyền thông?
Tuế Ninh suy nghĩ, nhẹ nhàng đặt điện thoại trở lại mặt bàn.
Lộc Gia Doãn đột nhiên tiến lại gần, “Thế nhẫn đâu? Cho tớ xem với!”
Tuế Ninh nhỏ giọng đáp: “Để ở nhà rồi, thật ra tớ hơi muốn trả lại.”
“Trả cái gì mà trả, đó là xanh đế vương đấy! Đó là mấy chục triệu lận đấy!”
Đôi mắt Lộc Gia Doãn trợn tròn, vẻ mặt chấn động kiểu cậu ấm nhà giàu hóa ra ở ngay bên cạnh mình.
“Còn nữa! Vị hôn phu đó của cậu cũng quá quá quá đẹp trai luôn! Mẹ ơi, đẹp mà tưởng người trời luôn á!”
Đột nhiên, Lộc Gia Doãn lại nhớ ra điều gì đó, nói: “Đúng rồi, lúc trước cậu từng nói với tớ là không thích vị hôn phu đó. Nhưng mà tại sao cậu lại không thích chứ?”
Tuế Ninh gia thế hiển hách, nhà họ Thẩm lại là gia đình siêu giàu, vị hôn phu của cậu vừa nhiều tiền vừa đẹp trai. Lộc Gia Doãn với tư cách là người ngoài thực sự là nghĩ không thông vì sao Tuế Ninh lại không thích mối hôn sự này.
Tuế Ninh nhớ lại đoạn tin nhắn thoại tối qua, mặt không tự chủ được mà nóng bừng lên, đôi gò má trắng nõn ửng hồng nhàn nhạt.
Cậu cúi đầu nhỏ giọng nói: “Cũng không hẳn là không thích, nhưng cũng không hẳn là…”
Thích sao?
Thái độ hiện tại của cậu đối với Thẩm Vọng Hàn thực sự rất phức tạp.
Trải qua một lần sống chết, cậu đã tỉnh ngộ ra nhiều điều, cũng nhận thức được ai mới là người yêu mình nhất. Thế nhưng khi đối mặt với tình cảm, cậu vẫn giống như một tờ giấy trắng.
Trống rỗng, mê mang, lại không hiểu rõ lòng mình.
Huống chi, người mà cậu đối mặt lại là Thẩm Vọng Hàn.
…
Tuế Ninh nhìn quanh lớp học một chút. Cậu phát hiện bóng dáng của Lâm Cẩn ở hàng ghế sau của lớp. Lâm Cẩn đeo chéo túi sách, đội mũ lưỡi trai đen ngồi ở hàng cuối cùng gần cửa ra vào.
Ánh mắt cậu khựng lại rồi thu hồi tầm mắt.
Tiết thứ tư buổi sáng là tiết câu lạc bộ thể dục. Tuế Ninh chọn câu lạc bộ bóng chày, còn Lộc Gia Doãn chọn đi câu lạc bộ bóng chuyền.
Cậu luyện tập một mình có hơi mệt, bèn đi tới phòng nghỉ uống nước.
Tuế Ninh ngửa đầu uống hai ngụm nước, vầng trán trắng nõn sạch sẽ lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ li ti như pha lê. Cậu vô tình ngước mắt lên, nhìn thấy Lâm Cẩn đang đứng sau lưng mình không một tiếng động.
Tuế Ninh vặn nắp bình nước, ánh mắt xa cách nhìn về phía y.
Đôi mắt u ám lạnh lẽo của Lâm Cẩn nhìn chằm chằm Tuế Ninh, một hồi lâu sau mới ngồi xuống bên cạnh cậu.
“Tuế Ninh, Kỷ Vân Chu bị tạm giam vì cậu rồi đấy, cậu không biết à?”
Tuế Ninh mang vẻ mặt không hiểu ra làm sao.
“Vì tôi chỗ nào cơ? Không phải nên trách bản thân anh ta kinh doanh dở tệ à?”
“Cậu…” Lâm Cẩn nghiến răng, “Nếu không phải Thẩm Vọng Hàn vu khống anh ấy, anh ấy có bị tạm giam không? Thẩm Vọng Hàn làm như vậy là vì ai, chẳng phải là vì cậu sao?”
Đôi mắt âm u của y nhìn về phía Tuế Ninh, lại cười một tiếng, “Vân Chu còn đang chịu khổ ở nơi tạm giam, cậu vậy mà còn cùng nhà họ Thẩm vui vẻ ăn cơm. Chiếc nhẫn nhà họ Thẩm tặng cậu cũng lớn thật đấy, cậu đeo mà không thấy bất an sao?”
Tuế Ninh bị những lời lẽ không logic này của Lâm Cẩn làm cho buồn cười.
“Rất an tâm.”
Lâm Cẩn bị nghẹn đến mức khựng lại, đứng bật dậy.
Tuế Ninh lại nói: “Cậu lo lắng cho Kỷ Vân Chu như vậy là vì thích thầm anh ta, hay là vì hai người đã ở bên nhau rồi?”
Chuyện Kỷ Vân Chu theo đuổi Tuế Ninh cơ bản không được coi là bí mật.
Kỷ Vân Chu từng nói với cậu rằng chuyện thích cậu, gã hy vọng có thể bày tỏ một cách phô trương và cuồng nhiệt.
Thế là Kỷ Vân Chu đã từng bày 9999 đóa hồng trên sân thể dục của trường, những đóa hồng đỏ xinh đẹp đó được xếp thành hình trái tim, chính giữa có hai chữ viết tắt rõ ràng —— TN.
Cho nên phàm là người trong trường quen biết Tuế Ninh, cơ bản là ai ai cũng biết chuyện Kỷ Vân Chu theo đuổi cậu.
Kỷ Vân Chu nói tấm lòng chân thật của gã có nhật nguyệt chứng giám.
Kiếp trước Tuế Ninh đã ngây thơ tin tưởng.
Nhưng hiện thực lại là vào lúc đó, Kỷ Vân Chu vốn đã sớm lén lút qua lại với Lâm Cẩn rồi.
Lâm Cẩn vậy mà cũng không tức giận, y khoanh tay, “Ba cậu dạy cậu cách tùy tiện vu khống người khác như thế à?”
“Tôi chỉ muốn nói cho cậu biết, tôi không thích Kỷ Vân Chu. Cậu bây giờ hoàn toàn không cần coi tôi là tình địch giả tưởng nữa.”
Tuế Ninh rất ít khi tranh luận với người khác, lúc cậu cãi nhau cũng toàn đi thẳng vào vấn đề, huống chi là đối đãi với kẻ từng muốn hại chết mình.
Cậu nói: “Cậu đã lo lắng cho anh ta như vậy thì nên đi cầu xin ba cậu, chứ không phải ở đây đạo đức châm chọc tôi. Ồ, nghe anh trai tôi nói nhà cậu gần đây lại nhận thêm một đứa con trai về, các chú bác nhà cậu bây giờ chắc là bận rộn lắm nhỉ? Chúc mừng cậu nhé, tìm lại được anh trai song sinh của mình.”
Chuyện nhà họ Lâm sớm đã bị đồn thổi sôi nổi trong giới thượng lưu ở thành phố H. Nghe nói mười mấy năm trước, nhà họ Lâm thất lạc một cặp song sinh, mười mấy năm trước tìm về được một Lâm Cẩn, gần đây lại nhận lại một đứa con trai khác.
Kiếp trước Tuế Ninh hình như có chút ấn tượng, thực ra Lâm Cẩn ban đầu là mạo danh thế chỗ để vào nhà họ Lâm. Với sự trở về của đứa con thật sự của nhà họ Lâm kia, không lâu sau, thân thế thiếu gia giả của Lâm Cẩn sẽ bị vạch trần.
Điều Lâm Cẩn lo lắng nhất lúc này chính là bí mật của mình bị công khai trước bàn dân thiên hạ.
Lâm Cẩn cúi đầu “ha” một tiếng, cười đầy châm biếm: “Tuế Ninh, tôi rất khâm phục sự ngây thơ của cậu. Cậu là mệnh tốt, nhưng cậu thực sự nghĩ số mệnh của mình sẽ luôn tốt như vậy sao? Ba cậu để cậu liên hôn với nhà họ Thẩm, cậu đoán xem người đạt được lợi ích lớn nhất sẽ là ai? Làm gì có cái gì gọi là tình yêu vĩnh cửu, ai mà chẳng vì lợi ích mà sống.”
Ánh mắt Tuế Ninh khựng lại.
Cậu nhận ra Lâm Cẩn và Kỷ Vân Chu quả nhiên là một cặp trời sinh, ngay cả văn mẫu dùng để tẩy não cũng tương đồng như thế.
“Ồ.”
Tuế Ninh quay người bỏ đi.
Lâm Cẩn: “?”
Lâm Cẩn tức đến mức hít ngược một hơi, phản ứng này của Tuế Ninh hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của y.
Y chỉ có thể trơ mắt nhìn Tuế Ninh rời đi.
—
Tuế Ninh lười dây dưa, chỉ vì cậu không thích cãi nhau.
Cậu không khoan dung đến thế, đời này cũng không thể nào giữ một cái đầu nguội mà tha thứ cho Kỷ Vân Chu và Lâm Cẩn.
Nếu Lâm Cẩn đã nói cậu mệnh tốt rồi, vậy cậu chỉ cần an tâm sống tốt cuộc đời của mình, sau đó cao cao tại thượng nhìn cuộc đời của bọn họ bị hủy diệt từng chút từng chút một.
Sau khi tan học.
Tuế Ninh tan học sớm, cậu đeo túi sách, một mình đi tới cửa hàng đồ ngọt trước cổng trường xếp hàng, móc khóa vịt nhỏ màu vàng treo trên túi sách lắc lư theo từng động tác của cậu.
Đến lượt cậu mua, cậu ngẩng đầu nhìn bảng thực đơn đồ ngọt một hồi lâu, sau đó chọn một ly trà sữa và một miếng bánh kem mousse.
Nhân viên phục vụ rất nhanh đã đem trà sữa và bánh kem lên.
Tuế Ninh ngồi trên chiếc bàn cao trước tấm kính. Cậu mặc một chiếc áo khoác hoodie màu trắng nhạt, chiếc mũ hơi rộng choàng trên vai, ngọn tóc đen rủ xuống hai bên má khiến người cậu trông nhỏ nhắn lại ngoan ngoãn.
Tuế Ninh nếm thử một ngụm trà sữa trước, ngọt mà không ngấy, đôi mắt long lanh của cậu sáng bừng lên.
Lại nếm thử một miếng bánh kem.
Ngon quá.
Xem ra vẫn là mỹ thực chữa lành tất thảy.
Tuế Ninh cảm thán, cảm xúc không vui vừa rồi quét sạch sành sanh, bắt đầu nghiêm túc ăn uống mà không hề phát hiện ra có một chiếc xe Maybach màu đen đang đỗ ở cách đó không xa.
Thẩm Vọng Hàn hạ cửa kính xe xuống, nhìn Tuế Ninh mặc một chiếc áo khoác hoodie ngồi trước cửa sổ kính, giống như một bé mèo trắng nhỏ trốn trong góc đang ăn bánh kem.
Trong mắt Thẩm Vọng Hàn hiện lên một tia nhu hòa, nhìn chằm chằm cái mặt nhỏ đang phồng lên của Tuế Ninh, cầm điện thoại lên, nhấn số gọi đi.
Tuế Ninh lại uống một ngụm trà sữa, hai má phồng lên, lại nghe thấy điện thoại truyền đến âm rung.
Cậu vừa nhìn thông tin cuộc gọi đến, do dự một chút, mới vươn ngón tay trắng nõn, nhấn nhận cuộc gọi.
“Tuế Ninh, có ý gì đây?” Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn trầm lạnh, chất giọng từ tính tỏa ra sức quyến rũ đặc biệt.
“Tôi…” Tuế Ninh đang bận ăn không kịp thở. Cậu uống một ngụm trà sữa, giọng nói mềm mại, “Tôi làm sao cơ?”
“Tối qua rõ ràng đã đồng ý, vừa về đến nhà là lật lọng. Hóa ra lời hứa của em chỉ có thời hạn trong một giờ thôi sao?”
Tuyến âm của Thẩm Vọng Hàn thiên về lạnh lùng, mang theo ý vị chất vấn sâu kín.
Tuế Ninh mím mím đôi môi đỏ mọng nước, có tật giật mình nói: “Ai… ai bảo anh nói những lời kỳ lạ.”
Đối phương hình như cười khẽ một tiếng, giọng nói lạnh lùng chứa đựng ý cười đầy nguy hiểm, “Vậy em nói xem, ngày hôm qua câu nào tôi nói là kỳ lạ?”
Tuế Ninh đỏ mặt, không tiện lặp lại thêm một lần nữa.
“Dù sao thì, dù sao thì anh cũng đã nói rồi.”
Giọng nói của Tuế Ninh vừa nhẹ vừa nhỏ, lúc đang ăn phát ra âm thanh càng thêm đáng yêu, nghe vào giống như mèo nhỏ đang làm nũng vậy.
Thẩm Vọng Hàn tựa vào ghế xe, ánh mắt nhìn thẳng về phía Tuế Ninh trước cửa sổ kính, trong mắt hiện lên tình yêu cùng tính chiếm hữu u ám lại cấp thiết.
“Được,” ngón tay thon dài của Thẩm Vọng Hàn nắm lấy điện thoại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia của Tuế Ninh, giọng nói mang theo sự dụ dỗ, “Vậy phải làm thế nào mới chịu cho tôi ra khỏi danh sách chặn đây?”
Tiếng nhai của Tuế Ninh khựng lại. Cậu ngẩng đầu lên, suy nghĩ một hồi lâu, đáp: “Vậy tôi hỏi anh một câu hỏi.”
“Nói đi.”
Tuế Ninh vừa hay có một vấn đề thắc mắc, là vừa rồi nhờ Lâm Cẩn mới nghĩ tới.
Cậu cân nhắc từ ngữ, hỏi: “Giả sử tôi là em trai của anh.”
Thẩm Vọng Hàn nhướng mày, đầu ngón tay anh vân vê cạnh bên của điện thoại, hỏi: “Em trai ruột à?”
“Đúng vậy.”
Thẩm Vọng Hàn nheo nheo đôi mắt, tưởng tượng ra khung cảnh đó. Tuế Ninh mỗi ngày ở chung với anh dưới một mái nhà, còn cả ngày bám lấy anh gọi anh trai. Buổi tối chẳng may gặp ác mộng sợ hãi còn có thể ôm thú bông, mắt lệ nhòa gõ cửa phòng anh.
Tuế Ninh mặc đồ ngủ, lộ ra cánh tay và đôi chân tuyết trắng lại thon dài, đầu gối còn ửng hồng. Đôi mắt mọng nước nhìn anh, còn ngoan ngoãn ngủ bên cạnh anh, toàn thân mềm mại đến không tưởng, trên người tỏa ra hương hoa nhài mê hoặc lòng người……
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn trở nên u ám, lát sau đưa ra kết luận: “Cũng không phải là không thể.”
Nếu Tuế Ninh thực sự có quan hệ huyết thống với anh thì đối với loại người như Thẩm Vọng Hàn mà nói cũng chẳng phải là rào cản, càng đừng nói đến chuyện có gì gọi là không thuần phong mỹ tục, mà là…… một loại cuốn hút đặc trưng khác biệt.
Nếu Tuế Ninh là em trai anh, vậy thì “côn trùng” cũng không phải là không thể.
“Anh đang nói cái gì vậy?” Tuế Ninh lẩm bẩm. Cậu bận rộn ăn uống, nghe không hiểu Thẩm Vọng Hàn đang nói gì.
Tuế Ninh ăn một miếng bánh kem, tiếp tục nói, “Sau đó có một ngày, anh phát hiện tôi thực ra không phải là em trai ruột của anh, anh có ghét tôi không?”
“Không đâu.” Thẩm Vọng Hàn tiện tay đóng cửa xe, nói: “Huyết thống chẳng qua là cách nói trên phương diện sinh học, tôi không tin một kết quả xét nghiệm DNA có thể quan trọng hơn mười mấy năm sớm tối bên nhau.”
Tuế Ninh cũng nghĩ như vậy, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra tư tưởng của Thẩm Vọng Hàn cũng không hoàn toàn bị lệch lạc.
“Nhưng mà nếu là tôi cố ý mạo danh thế chỗ, là tôi đã cướp đi cuộc đời của em trai ruột anh thì sao? Anh sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà chứ?”
“Không.” Thẩm Vọng Hàn trầm ngâm nửa ngày. Anh đứng bên cửa sổ kính, rũ mắt liếc nhìn đôi môi đỏ mọng nước vì đang ăn của Tuế Ninh, thấp giọng nói: “…… Tôi sẽ đem em giấu đi.”
Mua một trang viên thật đẹp, giấu Tuế Ninh vào bên trong, cách biệt với thế giới bên ngoài, để trong mắt Tuế Ninh chỉ có mình anh. Tuế Ninh có lẽ sẽ khóc đỏ cả mắt vì sợ hãi, đuôi mắt sẽ trở nên đỏ hồng sưng húp. Nhưng chỉ cần căn phòng đủ lớn, những tiếng nức nở ngọt ngấy đó của cậu sẽ bị ngăn cách ở bên trong.
Những ngày tháng như thế mới là cuộc sống hạnh phúc lý tưởng trong tương lai của Thẩm Vọng Hàn.
Thẩm Vọng Hàn gõ gõ vào cửa kính.
Tuế Ninh giật mình cắn ống hút, ngơ ngác nhìn anh đột nhiên xuất hiện.
“Này, Tuế Ninh.”
Thẩm Vọng Hàn nhìn cậu qua lớp kính ngăn cách, đôi mắt đen kịt chứa đựng ý cười khiến cậu run rẩy, lại bất thình lình hỏi cậu một câu.
“Em thích loại trang viên như thế nào?”
Tuế Ninh ngơ ngác cả mặt, hàng lông mi như cánh bướm run động, chớp chớp mắt.
“?”
Cua xe gắt vậy sao cậu theo kịp hả trời?
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...