Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý
Chương54
Cỡ chữ
Thực tập sinh thời Dân quốc (năm)
Ban ngày, Tống Kỳ miêu tả túi tiền của Vu Mạn Di là “Can đảm lắm”, nhưng cô biết bản thân mình lại không có can đảm. Người chọn thứ mà mình không biết khi đứng trước sự lựa chọn tốt hơn mới là can đảm, là đi ngược với bản ngã của con người. Còn tất cả những gì cô làm là chọn thứ mà cô không biết khi phải lựa chọn giữa thứ mà cô không biết và thứ tồi tệ hơn.
Cho nên cô không những không có can đảm mà vận may cũng không tốt, không thì tại sao cô luôn phải đối mặt với sự lựa chọn này.
Nhưng chuyện đã đến nước này, Vu Mạn Di chỉ hy vọng mình có thể dùng hết vận may đã tích lũy vào kỳ thi sắp tới. Cô dùng gần hết tiền rồi, còn nợ Tống Kỳ tình nghĩa và tiền bạc, cô thật sự không muốn nợ ai cái gì. Cô rất muốn và cũng rất cần đi đến cái nơi tên là Thương vụ Ấn thư quán.
Cô cố gắng thu hẹp phạm vi hoạt động của mình trong nhà của Tống Kỳ, chỉ dùng một cái ly, một cái ghế, lúc ngủ thì nằm sát mép giường lớn trong phòng ngủ cho khách. Cô lần mò tắt hết công tắc đèn, chỉ chừa lại đèn bàn trên tủ đầu giường khi ngủ.
Lúc đi ngủ trong nhà trọ, cô luôn phải nghe tiếng ngáy của những người phụ nữ khác, nhưng nhà của Tống Kỳ lại rất yên tĩnh. Cô ngủ một giấc đến hừng đông, không sợ bị người khác đánh thức, không sợ người của Lưu Phong Diêm đột ngột xông vào nhà trọ bắt cô đi, thậm chí ngọn lửa đã hành hạ cô hơn nửa tháng qua cũng không quấy rầy giấc mơ của cô.
Nhưng cô vẫn ngủ rất nông. Lúc trời còn chưa sáng, Vu Mạn Di nghe thấy tiếng mở cửa trong phòng khách. Cô lập tức mở mắt, còn chưa kịp ngồi dậy, cô đã nghe đối phương đặt thứ gì đó lên bàn rồi lại vội vàng rời đi.
Vu Mạn Di chạy ra phòng khách, thấy trên bàn có một cái túi, là đồ dùng con gái mà Tống Kỳ mua cho cô. Anh không biết chọn, Vu Mạn Di nhìn qua, nhất định là anh đã bị lừa rồi.
Anh rất vội vàng, đặt đồ xuống rồi lại rời đi ngay, không đợi cô ra ngoài nói chuyện. Vu Mạn Di mang những thứ này về phòng mình, sau đó ra ngoài ăn bữa sáng mà anh đã mua. Nhất định anh đã nhìn thấy giáo trình mỹ thuật mà cô mua, bởi vì chúng được bày ra trên bàn. Vu Mạn Di rửa sạch chén cơm, sau đó ngồi vào bàn, vừa xem vừa vẽ tiếp.
Nội thất trong căn hộ và trong nhà hơi khác biệt, nhưng cũng không khác biệt nhiều. Vu Mạn Di nghĩ Tống Kỳ chưa trở về, cô cũng không thể để bụng đói mãi, vậy là cô thận trọng lấy một củ khoai tây từ trong tủ. Nồi được đặt lên bếp, bên dưới có một viên cồn khô. Vu Mạn Di lấy can đảm làm thí nghiệm, cho que diêm cháy vào, ngọn lửa bốc lên, nước trong nồi nhanh chóng sôi ùng ục.
Vu Mạn Di chuẩn bị luộc một củ khoai tây cho chính mình thì có tiếng gõ cửa.
Cô giật mình, lập tức ra sức thổi tắt ngọn lửa, giữ căn nhà thật im lặng. Cũng may không phải là cảnh sát, cô nghe giọng nói của chú Tề truyền vào cửa:
“Cô Vu, bây giờ có tiện không? Tôi vào nhé?”
Vu Mạn Di nghĩ Tống Kỳ hơi tin tưởng chú Tề quá, ông ấy còn giữ chìa khóa nhà họ. Cô vừa ngồi trở lại vào bàn ăn, đối phương đã cầm một phần cơm đi vào, đặt lên bàn cho cô.
“Không cần, không cần.” Vu Mạn Di lập tức lên tiếng, “Con tự nấu là được rồi.”
“Tống tiên sinh bảo trước mắt cô đừng đụng đến lửa, cô chưa quen dùng đồ đạc trong nhà.” Chú Tề nói, “Huống hồ chi cô sắp đi thi, mấy ngày tới tôi mang cơm đến cho cô là được.”
Anh thật sự đã nhìn thấy mấy quyển giáo trình mà cô mua, chỉ là lúc đó anh không nói đến. Nhưng Vu Mạn Di lại chú ý đến câu nói khác: “Mấy ngày tới sao? Khi nào anh ấy mới trở về?”
“Nhanh thì ngày mai sẽ về, chậm thì tầm ba đến năm ngày.” Chú Tề nói, “Cô Vu, Tống tiên sinh nói cô sắp thi vào Thương vụ Ấn thư quán sao?”
“Dạ.”
“Đó là một nơi rất tốt.” Chú Tề nói, “Nghe nói công chức có công đoàn và câu lạc bộ đọc sách riêng, còn có phòng tắm và phòng ăn riêng. Lứa nhân viên đầu tiên cũng trạc tuổi tôi, tôi chưa từng nghe nói ở đâu người ta không làm việc mà chủ thuê vẫn trả lương bao giờ, nghe nói cái đó gọi là lương hưu. Nơi đó tốt thật.”
Vu Mạn Di cũng chưa từng nghe qua. Tá điền không làm là chết đói, lúc còn trẻ có gắng sức thế nào cũng không thoát khỏi tuổi già thê thảm. Nếu có tiền lương hưu thế này, chẳng phải là không cần dựa dẫm vào sự phụng dưỡng của con cái hay sao? Vậy e là câu “nuôi con để dưỡng già” cũng mất hiệu lực.
Vài suy nghĩ thần kỳ lướt qua trong đầu Vu Mạn Di, thần kỳ mà lại đại nghịch bất đạo. Xã hội tư bản và nền văn minh hiện đại bắt đầu lay chuyển cốt lõi tư tưởng nhà nông của cô, suy nghĩ này kéo dài gần hai giây.
Hai giây sau, cô hoàn hồn, nói với chú Tề: “Chú Tề, cảm ơn chú đã mang phần cơm này lên. Sau này cứ để con tự nấu, con đã học được cách dùng nồi rồi.”
Lúc này chú Tề mới ngửi thấy mùi cồn trong nhà, ông ấy liếc mắt nhìn sang, hóa ra Vu Mạn Di dùng bếp cồn. Tống Kỳ nhờ vả ông ấy, nhưng Vu Mạn Di cũng có ý kiến riêng.
Đắn đo một hồi, người gác cổng mới nói: “Vậy thế này, cô Vu, tối nay tôi mua một ít thức ăn mang lên cho cô, cô có thể nấu bằng cái nồi này. Cô đừng đụng vào những dụng cụ khác, được không?”
Một già một trẻ thống nhất ý kiến.
Phạm vi hoạt động của Vu Mạn Di lại mở rộng đến nhà bếp, đồ vật cô dùng cũng tăng thêm một cái nồi và một cái chén. Cô nấu cơm, ôn thi, đi ngủ trong nhà, lại một mình trải qua một ngày, một đêm, lại thêm một ngày. Người của Lưu Phong Diêm đang tìm cô bên ngoài, cô không có hứng thú ra ngoài chuốc phiền phức.
Đến đêm hôm sau, rốt cuộc Tống Kỳ cũng trở lại.
Mũi của Vu Mạn Di rất nhạy, đầu tiên cô ngửi thấy mùi dầu máy len lỏi qua khe cửa, sau đó mới nghe tiếng bước chân khe khẽ. Cô nhận ra tiếng bước chân của Tống Kỳ, lập tức đứng lên đi mở cửa.
Tống Kỳ đang lục tìm chìa khóa, đột nhiên thấy cửa mở ra, anh vô thức lùi về sau một bước, thấy Vu Mạn Di qua khe cửa, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô giống như con mèo, hoặc là chuột đồng, hoặc là chim sẻ, chưa từng giống người lắm, đôi mắt đen của cô nhìn qua khe cửa, quan sát anh. Tống Kỳ phát hiện cô đang mặc chiếc váy trắng mới mua, chiết eo gọn gàng, không còn là quần áo rộng thùng thình che giấu đường cong cơ thể của cô.
Vu Mạn Di cũng thấy anh đang nhìn quần áo của cô, lại nói: “Em sợ cảnh sát đột ngột đến nhà.”
“Mấy ngày nay yên tĩnh hơn nhiều rồi.” Tống Kỳ nói, lách qua khe cửa mà cô mở ra cho anh.
Hai người cùng ở trong nhà khác hẳn lúc chỉ có một người, Tống Kỳ vừa về đến, Vu Mạn Di đã cảm thấy căn nhà lập tức nhỏ lại, không chỉ còn mình cô đi tới đi lui.
Tống Kỳ mua cơm về, ngửi thấy mùi cồn còn sót lại trong bếp, anh thở dài: “May mà chưa đốt nhà anh.”
“Có gì khó đâu, cái gì em cũng biết làm.”
Cô vội vàng xếp mấy quyển sách chồng chất trên mặt bàn vào sát tường, chờ Tống Kỳ dọn cơm ra. Hình như anh áy náy vì đã bỏ Vu Mạn Di ở nhà một mình hết mấy ngày, mặc dù cô không để ý lắm.
Tống Kỳ liếc mắt nhìn mấy quyển sách, phát hiện người ta đang học.
Lúc vừa về nhà, anh không cảm thấy gì, nhưng khi ngồi xuống mới phát hiện trên người mình nồng nặc mùi dầu máy. Vu Mạn Di không hỏi anh, xem ra cô đã quyết định không hỏi anh bất cứ cái gì. Tống Kỳ lập tức vào phòng tắm xối qua nước lạnh, thay quần áo sạch, sau đó ngồi vào bàn ăn cơm với cô.
Hai người nói chuyện trong nhà mấy câu, sau đó Tống Kỳ lấy một phong bì trong chiếc áo mà anh ném trên sofa. Phong bì hé mở, có ít nhất ba món đồ rơi ra từ trong đó…
Một hợp đồng thuê nhà được gấp làm ba, một quyển sổ xanh có ghi chữ “PASSPORT”, còn có một tấm vé tàu bị biến hóa cho cũ kỹ.
Ba món đồ được đưa vào tay của Vu Mạn Di, cộng thêm chiếc váy kiểu Tây mà cô đang mặc, là trọn vẹn bốn món đồ giả.
Hợp đồng và vé tàu còn hiểu được, nhưng đây là lần đầu tiên Vu Mạn Di nhìn thấy hộ chiếu, cô lập tức mở ra. Bức ảnh trong hộ chiếu là bức ảnh trước đây đã đăng báo, chỉ được thu nhỏ và cắt bớt. Làm giả tài liệu in ấn thì không khó, nhưng mấy con dấu nước ngoài được khắc giống đến mức thật giả lẫn lộn, cô không hiểu một chữ.
Cô thấy một cái tên rất dài dưới bức ảnh, cô chưa từng nghĩ con người có thể có cái tên dài thế này.
“R…” Cô chỉ có thể đánh vần từng chữ.
“Rossela Borrelli.” Tống Kỳ đọc giúp cô, “Tên Ý, hộ chiếu Úc.”
Cô đã đến Thượng Hải được nhiều ngày, nhờ tô giới mà cũng biết đến Anh, Mỹ, Pháp, cô cứ tưởng là ba nước này, không nghĩ Tống Kỳ lại tạo nên một sự kết hợp độc nhất vô nhị như vậy. Vu Mạn Di mạnh dạn hỏi: “Sao lại quyết định như vậy?”
“Hộ chiếu Anh, Mỹ, Pháp quá phổ biến, dễ bị phát hiện là giả.” Tống Kỳ nói, “Ở đây rất ít người Úc, hộ chiếu Úc cũng không phổ biến, dù có bị kiểm tra thì cũng không tìm được bản mẫu để so sánh.”
Hợp lý.
“Còn về nước Ý…” Tống Kỳ đè cuốn hộ chiếu trong tay cô xuống, chỉ vào đó, “Rất nhiều người Ý nhập cư vào nước Úc, anh tìm họ và tên phổ biến nhất dành cho phụ nữ. Còn có một điểm quan trọng, giọng Anh và độ lưu loát của người Ý rất…”
Vu Mạn Di:…
“Vậy thì khi không thể nói chuyện, em có thể viện cớ.” Tống Kỳ khéo léo nói.
“Không phải cái này cũng giống khẩu âm Ninh Ba và khẩu âm Thiệu Hưng ở Thượng Hải sao?” Vu Mạn Di học một biết mười, “Có thể nghe ra mà.”
“Em có thể nghe ra, nhưng người phương Bắc không nghe ra.” Tống Kỳ nói, “Chỉ cần không đụng phải người Ý, người nước khác cùng lắm chỉ nói khẩu âm của em đặc biệt. Vấn đề duy nhất bây giờ là…”
Còn có vấn đề gì nữa sao? Vu Mạn Di chăm chú lắng nghe.
“Tiếng Ý có nhiều âm phải bật lưỡi, đây là kiến thức thông thường trong mắt người phương Tây. Người Ý làm hộ chiếu giúp anh xong mới nói chuyện này, khi giới thiệu bản thân với người khác, chữ R ở đầu tên Rossela phải bật lưỡi.”
…Bật lưỡi?
Đúng là một vấn đề bí ẩn.
Vậy là Vu Mạn Di hỏi dò: “Anh… anh có bật lưỡi được không?”
“Anh biết một chút, hỏi còn nhỏ cũng học qua hết nửa năm.” Tống Kỳ nói, “Đại khái là…”
Âm rung thật sự phát ra từ cổ họng anh. Vu Mạn Di bắt chước, nhưng chỉ phát ra tiếng chim hót khô khốc.
“Không, không.” Tống Kỳ tận tình hướng dẫn cô, “Vị trí phát âm của em quá thiên về phía trước…”
Anh hướng dẫn rất chuyên nghiệp, nhưng chỉ giúp chuyển tiếng chim hót của Vu Mạn Di từ phía trước ra phía sau cổ họng. Bật âm là năng khiếu bẩm sinh, chẳng hạn như Tống Kỳ sinh ra đã biết, không cần nghĩ cách thực hành.
Nhưng mà cách phát âm là một chuyện hết sức hệ trọng, hướng dẫn mấy lần mà không có kết quả, thầy Tống cũng hơi lo lắng. Anh thở dài, đột ngột cầm lấy tay của Vu Mạn Di trên bàn, đưa đầu ngón tay cô chạm vào cổ họng của anh, hỏi:
“Em có cảm nhận được vị trí này không?”
Anh vừa tắm xong, Vu Mạn Di cảm thấy đầu ngón tay mát lạnh, theo sau là dòng máu nóng dâng lên. Làn da nơi cổ họng của anh khẽ nhúc nhích, độ rung rất nhỏ, làm toàn bộ bàn tay của Vu Mạn Di nóng hổi lại tê dại.
“Em có cảm giác gì không?” Tống Kỳ hỏi thật lòng, không hề mang tà niệm.
Vu Mạn Di:…
Có, cô có cảm giác.
Cô nhanh chóng rút tay về, khớp ngón tay cọ vào yết hầu của Tống Kỳ, đầu ngón tay lướt qua xương quai xanh ẩm ướt của anh. Cô không trả lời câu hỏi của Tống Kỳ, chỉ bắt đầu tập trung ăn cơm.
Vu Mạn Di từ chối bật lưỡi, cũng từ chối nhớ lại chuyện vừa rồi. Hệ thống phòng vệ đang báo động, nói Vu Mạn Di là tàn dư phong kiến, cảnh tượng lúc nãy thật sự quá tiến bộ rồi.
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...