Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương55

Cỡ chữ
Thực tập sinh thời Dân quốc (sáu) Tống Kỳ chỉ biến mất hai đêm, sau đó tần suất về nhà trở lại bình thường. Vu Mạn Di cố gắng tập trung ôn thi thay vì chú ý vào việc ở cùng nhà với Tống Kỳ, sự lo nghĩ của cô bắt nguồn từ tờ biên nhận mà Tống Kỳ mang về nhà sau khi ghi danh cho cô… Ghi danh là để được cấp số báo danh theo thứ tự, số báo danh của Vu Mạn Di có ba số đuôi là 267. Nghĩa là trước cô đã có 266 người ghi danh, ngày cô ghi danh đã là ngày đến hạn. Cô có linh cảm số lượng thí sinh sẽ hơn ba trăm người, mà năm nay chỉ có ba mươi suất thực tập sinh. Cô phỏng vấn cùng năm người còn không vượt qua nổi, tự dưng phải cạnh tranh với ba trăm người, đúng là xây xẩm mặt mày. Nhưng cũng có tin tốt, Vu Mạn Di không còn mơ thấy chuyện dinh thự nhà họ Vu bốc cháy. Ác mộng hiện tại của cô xoay quanh chuyện Thương vụ Ấn thư quán niêm yết kết quả của kỳ thi, một danh sách rất dài, từ đầu đến cuối đều là tên của người khác. Còn cô lại không đậu, tiền cũng không còn, lúc hoàn hồn, cô đã ngồi trên một chiếc kiệu hoa giống hệt như một cỗ quan tài, từ Nam đến Bắc, qua Trường Giang lại qua Hoàng Hà… Vu Mạn Di giật mình tỉnh giấc giữa đêm, thi rớt thì chỉ có thể về làm vợ lẽ của Lưu Phong Diêm! Cô mở to mắt, sau đó đi ra phòng khách bật đèn ôn thi, nửa đêm Tống Kỳ ra ngoài uống nước cũng giật mình. Có ánh sáng, anh ngủ không ngon, lại cầm một quyển sách hoàn toàn bằng tiếng Anh, ngồi trong phòng khách đọc cùng Vu Mạn Di. Trình độ tiếng Anh của Vu Mạn Di rất bình thường, lúc rảnh rỗi nhìn bìa sách của anh, cô chỉ thấy một từ “radio”. Radio là cái gì? Sao anh lại đọc cái này? Nhưng cô chỉ lo ôn thi, không có tâm trạng quan tâm đến Tống Kỳ. Nói tóm lại, Vu Mạn Di học hành miệt mài suốt bảy ngày, cuối cùng cũng đến ngày tham gia kỳ thi của Thương vụ Ấn thư quán. Để tránh gặp Lưu Phong Diêm trên đường dẫn đến phiền toái, Tống Kỳ nhờ Phương Thiên cho xe đưa đón cô, kỳ thi lại diễn ra vào cuối tuần, Lư Tương Thương ăn không ngồi rồi cũng đi theo. Vu Mạn Di vừa cảm kích vừa đau khổ, ba sinh viên đại học này không có chuyện gì để làm sao? Sao lại muốn đến xem một học viên hàm thụ như cô đi thi chứ? Bốn người ngồi trên xe, Tống Kỳ lái, cô cảm thấy cực kỳ áp lực. Không thể xem thường gia tài của nhà họ Phương, ghế sau bằng da thật dễ chịu hơn xe ngựa rất nhiều. Vu Mạn Di co ro ôm dụng cụ vẽ mới mua (cái này dẫn đến chuyện số tiền còn lại của cô sụt giảm), nghe Lư Tương Thương chậm rãi nói chuyện trên ghế phụ: “Thương vụ Ấn thư quán là Trường Quân sự Hoàng Phố (*) của giới xuất bản, nhất là Ban Mỹ thuật. Nghe nói nửa số họa sĩ thương mại hoạt động ở Thượng Hải hiện tại đều xuất thân từ nơi đó. Còn có vài người nổi danh, họ mở trường học và phòng vẽ, làm nên tên tuổi đấy! Làm thực tập sinh ba năm cũng tương đương với tốt nghiệp đại học chính quy, có chương trình vẽ tranh quốc họa, vẽ màu nước cùng than chì, còn có vẽ tranh trang trí quảng cáo thời thượng, giáo viên hoặc là có tiếng tăm, hoặc là người nước ngoài!” (*) Là danh xưng thông dụng để chỉ học viện quân sự đào tạo sĩ quan lục quân của Trung Hoa Dân Quốc hoạt động từ năm 1924 đến năm 1927. Cơ sở học viện được đặt tại đảo Trường Châu, khu Hoàng Phố, thành phố Quảng Châu. Đảo này còn có tên là đảo Hoàng Phố nên học viện này có tên gọi như trên. Trường Quân sự Hoàng Phố đã đào tạo ra nhiều danh nhân quân sự cho cả Quân đội Trung Hoa Dân Quốc lẫn Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Nhiều nhà cách mạng, tướng lĩnh của Việt Nam cũng từng học hoặc giảng dạy tại đây. “Cậu làm quá rồi đấy.” Phương Thiên nói, “Cậu nên đi làm báo mới đúng.” “Tớ cũng có ý định đó, nhưng không phải trình độ hội họa của tớ không ra gì sao! Không có trình độ, chỉ để ý đến chuyện ngoài lề trong ngành này thôi!” Rõ ràng Lư Tương Thương không hiểu lời bóng gió của Phương Thiên, tiếp tục ca ngợi Thương vụ Ấn thư quán. “Nhưng trong mắt tớ, vào được Thương vụ Ấn thư quán còn tốt hơn vào đại học. Đại học dạy chữ, đúng lúc ngành mà hai cậu học là nhu cầu của xã hội ngày nay, chẳng như tớ, học một ngành mà ba mẹ cảm thấy rất danh giá nhưng xã hội lại không cần đến, lúc tìm việc thì cực kỳ đau đầu!” “Mặc dù nói Thương vụ Ấn thư quán này làm xuất bản truyền thống, nhưng mấy năm trước đã chuyển sang hình thức công ty cổ phần, lại nằm giữa Thượng Hải chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa tư bản, việc đào tạo nhân tài cũng tập trung vào hai chữ “thương vụ”. Thượng Hải nhiều họa sĩ nổi tiếng thế này, sao người của Thương vụ Ấn thư quán lại mọc lên như nấm vậy chứ?” “Tớ nghĩ là vì lúc đào tạo nghề, họ không xem trọng học vẹt, từ đầu đã mang tư duy thương mại! Đó là mới là nhân tài mà xã hội ngày nay cần!” Bài phát biểu của Lư Tương Thương nâng Thương vụ Ấn thư quán lên tận trời mây, làm Vu Mạn Di vừa mong chờ vừa căng thẳng. Lúc họ nói chuyện, Tống Kỳ đã lái xe đến đường Kỳ Bàn, từ đầu đường đã bị dòng thí sinh và người thân đông đúc chặn lại. Xe không vào được, Tống Kỳ đành tìm đường khác, Phương Thiên dẫn Vu Mạn Di đến điểm thi trên đường Kỳ Bàn. Điểm thi nằm ngay trong tổng kho phát hành của Thương vụ Ấn thư quán, một tòa nhà bốn tầng, năm gian, kiến trúc châu Âu, tầng trệt là mặt tiền, ngoài cửa sổ tầng một có mái bạt che nắng, từ tầng hai trở lên có cửa sổ hình vòm cùng hoa văn chạm khắc, chính giữa tầng cao nhất là mái vòm kiểu Baroque. Trước tổng kho phát hành, dòng người đông đúc vô cùng, chen vai sát cánh, thỉnh thoảng có người mặc âu phục giày da bước ra, còn có mấy người đàn ông đeo mắt kính, trông rất có học thức. Vu Mạn Di thấy Phương Thiên chống hông, thở dài: “Băng qua con đường này là thị trấn Thượng Hải (*), trước đây, cả con đường đều là tiệm may, hoang tàn đến mức tôi cũng không muốn tới. Bây giờ thì phát đạt nhờ nhà xuất bản này, giả vờ như có văn hóa lắm, chậc chậc.” (*) Trước khi trở thành thành phố lớn, Thượng Hải là một làng chài nhỏ ven sông Hoàng Phố thuộc huyện Tùng Giang. Phương Thiên lớn lên ở nơi tấc đất tấc vàng, đã quen nhìn kiến trúc vạn quốc (*) bên sông Hoàng Phố, đương nhiên cũng không choáng ngợp trước tòa nhà Thương vụ Ấn thư quán. Nhưng đối với Vu Mạn Di, cảnh tượng này hơi chấn động… (*) Là kiến trúc của nhiều quốc gia. Cụm từ này thường gắn liền với các địa danh lịch sử, nổi bật nhất là quần thể kiến trúc vạn quốc tại Bến Thượng Hải. Cô đã đến rất nhiều nơi để phỏng vấn, nhưng nơi khác có xa hoa lắm thì cũng chỉ là một văn phòng thuê hoặc một hành lang trong một tòa nhà sang trọng. Còn Thương vụ Ấn thư quán xây cả một tòa nhà tinh xảo đến từng chi tiết. Theo lời của Lư Tương Thương, Thương vụ Ấn thư quán có bốn tòa nhà ở Thượng Hải! Tầng cao nhất có một chiếc đồng hồ, kim đồng hồ sắp chỉ đến số chín. Vài thí sinh đến trễ đã chen chúc vào trong, Vu Mạn Di cũng vội vàng tạm biệt Phương Thiên, sau đó vào trong điểm danh. Tên của cô được in cùng tên người khác trên một tờ giấy, Vu Mạn Di ra sức chen vào, nói với người phụ trách điểm danh: “Số 267, Rossela.” Mấy ngày nay cô luyện tập chăm chỉ, thật sự đã có thể bật lưỡi. Đó là cái tên nước ngoài duy nhất trong danh sách thí sinh, đương nhiên người điểm danh nhớ rõ, lúc ngẩng đầu nhìn cô, thấy cô mang đường nét phương Đông, người này hơi hoang mang. Vu Mạn Di vội vàng đưa hộ chiếu ra. “Tôi là con lai.” Cô dùng lý do mà Tống Kỳ đã dạy để giải thích, “Bề ngoài của tôi di truyền từ mẹ, nhưng tôi dùng họ cha.” “Vậy có tên tiếng Trung không?” Đối phương hỏi, “Để tôi ghi chú lại.” “Có công khai không?” Vu Mạn Di thận trọng. “Công bố kết quả và nhận việc đều dùng tên trên giấy chứng nhận.” Đối phương nói, “Nhưng tên của cô khó nhớ, tôi ghi chú lại bằng tiếng Trung để thuận tiện cho các giáo sư đọc trong nội bộ.” Nghe vậy, Vu Mạn Di thở phào nhẹ nhõm. Cô cầm lấy cây bút trên tay đối phương, viết một dòng chữ rồng bay phượng múa dưới dòng ghi chú: Vu Mạn Di, số báo danh 267, thi vào Ban Mỹ thuật của Thương vụ Ấn thư quán. * Đã bốn năm trôi qua kể từ khi thi đại học, Tống Kỳ cũng không còn nhớ tâm trạng chờ đợi tin trúng truyển. Nhưng mấy ngày nay Vu Mạn Di đứng ngồi không yên, làm anh hoài niệm về những năm tháng đó: “Nhất định là tôi không được nhận.” Đây là lời đầu tiên cô nói mỗi bữa sáng. Buổi tối Tống Kỳ tan làm về nhà, cô lại đứng trước cửa sổ nhìn trời đêm, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Thẩm mỹ của tôi như vậy, tôi nên quay về lập gia đình.” Thời gian chấm thi kéo dài đến mười ngày, Tống Kỳ cảm thấy mấy giáo viên này quá lười biếng, xem ba trăm bức tranh làm gì mất đến mười ngày? Chọn ra ba mươi bức khó lắm sao? Còn tiếp tục như vậy, Vu Mạn Di không điên thì anh cũng điên. Anh cố gắng giảm bớt áp lực cho cô, thậm chí còn nhẫn nhịn cắt rèm cửa cho cô, ngoài miệng thì hỏi Vu Mạn Di có muốn cắt may quần áo hay không, nhưng trong lòng lại muốn phân tán sự chú ý của cô đi. Nghe vậy, Vu Mạn Di bình tĩnh nói: “Thi rớt thì sau này em cũng có thể may rất nhiều quần áo.” Tống Kỳ không dám xía vào, người vừa thi xong rất dễ nóng giận, tàn dư phong kiến cũng không phải là ngoại lệ… Vậy là ngày thứ mười trôi qua, cuối cùng cũng đã đến ngày Thương vụ Ấn thư quán công bố kết quả thi! , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...