Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương53

Cỡ chữ
Thực tập sinh thời Dân quốc (bốn) Lòng tự tôn của con người là một thứ rất kỳ diệu, càng thiếu thốn thì càng nóng lòng chứng tỏ mình sở hữu, ngược lại cũng vậy. Lúc mấy chữ này vang lên bên tai, thông qua Tống Kỳ, Vu Mạn Di chợt hiểu nguyên nhân thật sự anh họ vạch rõ giới hạn với cô: Chính xác là vì không tiến bộ đến vậy, cho nên anh ta mới nóng lòng cắt đứt mối liên hệ với cố hương, lại đẩy Vu Mạn Di ra đầu sóng ngọn gió không chút do dự. Cô không có quá nhiều tình cảm với anh họ, sau khi bị từ hôn, cô cũng không oán hận lắm. Anh ta là gã đàn ông trốn sau lưng nhà họ Vu. Họ thật sự che giấu tầng tầng lớp lớp, chú Ba trốn sau lưng mẹ ba, Vu lão gia trốn sau lưng chú Ba, anh họ lại trốn sau lưng Vu lão gia, chừa lại yêu hận thê thảm giữa Vu Mạn Di và Vu Thẩm thị. Vu Mạn Di dùng lửa đốt cháy yêu hận tình thù giữa mình và nhà họ Vu. Bây giờ, nỗi oán hận của cô dành cho anh họ cũng đã biến mất, người ta khó lòng oán hận người mà mình xem thường. Cô cũng không còn cho rằng anh ta vứt bỏ mình, giữa họ không có chuyện vứt bỏ, ngược lại còn cho cô lý do để thoát khỏi xiềng xích. Quá tốt, từ hôn với Vu Mạn Di là sự cống hiến lớn nhất của anh họ dành cho xã hội. Vu Mạn Di hoàn hồn, nghe Tống Kỳ tiếp tục chìm đắm vào giả thuyết của mình: “…Nhưng họ còn phải đi xác minh với những người thân khác của tôi, tôi chưa từng đính hôn, có sơ hở không nhỉ? Có lẽ em làm người xa lạ vẫn tốt hơn, làm giả hợp đồng thuê nhà cũng được…” “Không phải trước đây anh quả quyết không cho em vào nhà anh sao?” Rốt cuộc Vu Mạn Di cũng không nhịn được nữa. “Không phải em đứng dưới lầu xin tôi cho em ở à?” Tống Kỳ hỏi không do dự. Tư duy của anh nhanh nhạy kinh khủng! Vu Mạn Di lập tức phủ nhận: “Em xin anh bao giờ?” “Người gác cổng có thể làm chứng.” Tống Kỳ nói, “Lát nữa tôi còn phải đi giải thích với chú Tề, cứ như tôi là kẻ bội tình bạc nghĩa vậy. Tôi trong sạch mà.” Cái gì mà bội tình bạc nghĩa, cái gì mà… “Chú Tề?” “Ông lão gác cổng dưới tầng trệt.” Người gác cổng trên đời này đều mang họ Tề sao, Vu Mạn Di cảm thấy đau đầu, mà đau đầu hơn nữa là hiện tại cô không còn nơi nào khác để đi… Phương Thiên chưa tìm được chỗ ở, giấy thông hành chỉ mới tồn tại trong kế hoạch. Cô vẫn là Vu Mạn Di, mọi nhà trọ trên đường đều là cái bẫy đối với cô. “Nhưng ở lại chỗ của tôi không phải là kế hoạch lâu dài.” Tống Kỳ trêu chọc cô, sau đó chuyển về giọng điệu cũ, “Lần trước em cũng thấy rồi, cảnh sát có thể đến bất cứ lúc nào. Chờ người của Lưu Phong Diêm rời khỏi Thượng Hải, tôi sẽ giúp em tìm một nơi an toàn.” Lần này anh chủ động nhắc đến chuyện cảnh sát với cô, xem ra sau khi quyết định cho cô ở lại một thời gian ngắn, Tống Kỳ cũng cởi mở nói chuyện của bản thân mình hơn. Vu Mạn Di chần chừ một lát, lại hỏi dò: “Tống Kỳ, rốt cuộc cảnh sát tìm anh để làm gì? Thật sự là vì tờ báo đó sao?” Tống Kỳ giữ sắc mặt thoải mái, nhìn về phía Vu Mạn Di, sau đó ý nhị hỏi: “Em thật sự trốn khỏi nhà họ Vu sao?” Anh đã nhìn ra điểm kỳ lạ, nhưng cũng không tra hỏi đến cùng. Anh đang ám chỉ Vu Mạn Di cũng không nên tra hỏi. Ngón tay cầm ly nước thủy tinh của cô giật giật. Ánh mắt của Tống Kỳ chuyển từ mặt cô sang ly nước, anh cầm ly nước giúp cô. Bàn tay của Vu Mạn Di lại hạ xuống đầu gối. “Hành lý của em đâu? Cho tôi xem.” Vu Mạn Di cảm thấy vừa rồi mình tra hỏi như vậy là quá kích động, mà Tống Kỳ hỏi ngược lại làm cô cảm giác như con ốc sên có râu bị điện giật. Cô không biết nói gì, chỉ có thể bày hành lý trên bàn, lấy đồ cho anh xem. “Đây là văn bằng à?” Lần đầu tiên Tống Kỳ nhìn thấy văn bằng của cô, dù sao trong đây cũng có công sức của anh, anh cẩn thận đọc từng chữ một, quả quyết nói: “Không tệ.” … Anh giữ văn bằng và đơn đăng ký vào Thương vụ Ấn thư quán của Vu Mạn Di, lúc đăng ký tên cô, anh cần dùng đến hai thứ này. Sau đó anh lại cầm quyển sổ của xưởng dệt mà người phụ nữ giường bên đã cho cô, Vu Mạn Di giật lại, nói: “Không được xem cái này.” Tống Kỳ giơ tay đầu hàng, lại cầm lấy túi tiền của cô. Cái này là do bà chủ tiệm vải may cho cô, trên đó có thêu hoa quế trắng. Tống Kỳ cầm túi tiền trong tay, sau đó trả lại cho cô. Anh không đánh giá thẳng tình trạng tài chính của Vu Mạn Di, chỉ nói: “Can đảm lắm.” …Tức chết đi được! Cuối cùng là bộ váy áo thêu chim uyên ương thành tinh, hôm nay Vu Mạn Di mặc đồng phục học sinh. Hai bộ quần áo được giặt tẩy thường xuyên, vải vóc cũng mòn, Vu Mạn Di chỉ sợ anh nói “Cái này mà là quần áo cho người mặc à”, cô nhất định sẽ trở mặt, tình nguyện xuống lầu cho Lưu Phong Diêm bắt cô đi. Nhưng Tống Kỳ chỉ trầm tư nhìn quần áo của cô một lát, lại nói: “Du học sinh mà mặc quần áo thế này thì không đúng, cảnh sát sẽ nhận ra ngay lập tức.” “Vậy em sẽ may một bộ theo kiểu quần áo của Phương Thiên lần trước.” Niềm đam mê may vá của Vu Mạn Di lại rục rịch trỗi dậy, “Lấy rèm cửa của anh được không?” Tống Kỳ:… Rèm cửa của anh thật sự có hoa văn châu Âu, may quần áo phương Tây cũng hợp. Nhưng anh kiên quyết từ chối: “Đúng lúc tối nay tôi cần ra ngoài, tôi dẫn em đi mua quần áo.” “Em không mua nổi, em có thể dùng rèm cửa…” “Tôi mua được, xin em đừng dùng rèm cửa của tôi.” * Buổi tối, Vu Mạn Di và Tống Kỳ ra ngoài, có vẻ lén lén lút lút. Vu Mạn Di lén lút thật, cô ngồi trên xe kéo, dùng khăn trùm đầu che mặt, thận trọng quan sát trên đường có người của Lưu Phong Diêm hay không. Tống Kỳ khoanh tay nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng thỉnh thoảng cũng ngẩng đầu nhìn một cái. Anh đưa cô đến con đường bên cạnh trường của Lục Việt Đình, trên con đường đó, lần đầu tiên Vu Mạn Di nhìn thấy người ta uống cà phê, lần đầu tiên nhìn thấy một chiếc váy dài kiểu Tây được trưng bày trong cửa kính của một cửa hàng. Sau khi nghe vậy, Tống Kỳ lập tức dẫn Vu Mạn Di vào cửa hàng quần áo đó. Cửa hàng sắp đóng cửa, không nghĩ vẫn còn khách, nhưng trông hai người họ thật sự có ý định tiêu hoang, nhân viên cửa hàng cũng tận tâm tận lực đứng lên phục vụ họ. Ban đầu, Vu Mạn Di tưởng Tống Kỳ sẽ đưa ra gợi ý cho cô, nhưng anh không quá hứng thú với việc đi mua quần áo cùng phụ nữ. Vu Mạn Di thử xong bộ thứ ba đi ra, Tống Kỳ đã không còn ở đó. “Tiểu thư, vị tiên sinh kia nói cô thích cái gì thì cứ lấy, lát nữa anh ấy sẽ quay lại trả tiền.” Nhân viên cửa hàng nói. “Anh ấy đi đâu?” “Tôi không rõ lắm.” Vu Mạn Di hơi thất vọng, nhưng vốn dĩ chuyện này cũng không phải nghĩa vụ của Tống Kỳ, anh đã làm hơn trọng trách của mình rất nhiều. Cô chép miệng, sau đó nhìn mình trong gương một lát, lại hỏi nhân viên cửa hàng: “Tôi không thấy cái nào phù hợp, ở đây các cô có kiểu váy trắng, trước ngực có một hàng nút màu trắng vỏ sò, được may bằng vải có vân chữ thập không…” Nghe cô nói một hồi, rốt cuộc nhân viên cửa hàng mới hiểu ra: “Đó là kiểu dáng của năm ngoái.” “Đúng vậy, năm ngoái tôi thấy chiếc váy đó trong cửa kính của các cô.” “Vậy để tôi đi tìm cho cô, tôi nhớ còn một chiếc. Nhưng quần áo thay đổi theo mùa, kiểu dáng đó không còn thịnh hành, tiểu thư, cô có chắc…” “Không sao.” Vu Mạn Di nói theo bản năng, “Tôi cũng không phải một người thịnh hành lắm, mặc những kiểu dáng thịnh hành luôn thấy là lạ.” “Thịnh hành là nói đến quần áo, sao tiểu thư có thể dùng cho con người được chứ.” Nhân viên cửa hàng nói, “Con người không phải là vật tĩnh, trong lớp học ban đêm của người lao động chúng tôi có nói… ừm, một ngày đổi mới, ngày ngày đổi mới. Tôi đi lấy đồ cho cô.” Đại Thượng Hải thật sự tiến bộ, ngay cả nhân viên cửa hàng quần áo cũng có thể nói ra những lời như vậy. Trí tuệ của người lao động vừa chất phác vừa tràn đầy chân lý, trước đây có phu kéo xe ở Thiệu Hưng đứng trước mộ của Thừa tướng tổng kết sự thay đổi của từng triều đại, hôm nay có nhân viên cửa hàng quần áo truyền đạt kiến thức từ lớp học ban đêm cho Vu Mạn Di. Nhưng lớp học ban đêm của người lao động là cái gì? Có giống trường hàm thụ của cô không? Vu Mạn Di muốn hỏi Tống Kỳ, nhưng chờ thật lâu, Tống Kỳ cũng không trở lại. Cô ngồi trên sofa chờ nhân viên cửa hàng mang đồ đến, lúc mặc lên người, cô được khen ngợi ngay… Cũng có thể người ta đang vội tan làm, nhưng chính Vu Mạn Di cũng thấy bộ váy này đẹp mắt hơn mấy bộ trước. “Vậy lấy bộ này đi.” Cô nói. Cô thay quần áo, bảo nhân viên cửa hàng gói lại. Tống Kỳ chưa trở về, cô nói với nhân viên cửa hàng là mình muốn sang tiệm sách bên cạnh dạo một vòng. Tiệm sách chuẩn bị đóng cửa, cô vội vàng chọn mấy giáo trình mỹ thuật, hy vọng có thể bổ sung kiến thức mấy ngày trước khi thi vào Thương vụ Ấn thư quán, cố gắng để gu thẩm mỹ của mình không quá phong kiến. Mấy quyển sách này được in màu, lấy của cô hết một đồng ba hào. Chậc, tri thức thật đắt đỏ. Vu Mạn Di ôm sách đi sang tiệm quần áo, lúc đi vào, tự dưng cô có cảm giác ai đó đi ngang qua sau lưng mình. Hình ảnh của Lưu Phong Diêm cứ lảng vảng trong đầu cô, cô hoảng sợ quay đầu mới nhìn thấy hai bóng dáng đàn ông bước đi ở cuối con đường vắng, một bóng dáng rõ ràng là Tống Kỳ. Cô không nghe được giọng nói của họ, nhưng có thể thấy Tống Kỳ đưa thứ gì đó cho người còn lại. Cô chạy vào trong ngay khi Tống Kỳ phát hiện cô đứng trước cửa tiệm, ôm túi sách và túi quần áo mà nhân viên cửa hàng đã gói lại cho cô, ngồi xuống sofa. Cô im lặng chờ anh đẩy cánh cửa của cửa hàng quần áo, nói mấy câu với nhân viên, sau đó khoác vai cô đi ra ngoài. Phu kéo xe đã chờ ở đó, cô và Tống Kỳ cùng lên xe, anh không để ý đến túi sách mới mua mà cô đang ôm trong tay, cũng không hỏi gì. Cho nên cô cũng không hỏi, cô sợ râu ốc sên lại bị giật điện. Chung quy lại, chuyện anh họ từ hôn đã để lại dấu vết trên người cô, trước đây cô chỉ sợ đau đớn về mặt thể xác, bây giờ cô còn sợ đau đớn về mặt tâm lý. Vì nỗi sợ đau này, cô kiên quyết vờ như không biết để né tránh vấn đề. Họ cùng nhau về đến trước cửa căn hộ, Vu Mạn Di thật sự chưa sẵn sàng ở chung nhà với Tống Kỳ lần nữa, lần này khác với lần trước ở trong hẻm. Nhưng cô vẫn xuống xe trước, lúc quay đầu lại, cô thấy Tống Kỳ vẫn chưa xuống. Anh vẫy tay với chú Tề trước cửa, nói: “Làm phiền chú đưa cô ấy lên lầu, chú biết chìa khóa của tôi ở đâu rồi đấy.” Chú Tề lập tức đi đến đón Vu Mạn Di, Tống Kỳ khẽ nghiêng người về phía cô, nói: “Tạm thời tôi có một số việc, sáng mai tôi sẽ mua đồ vệ sinh cá nhân về cho em. Em tuyệt đối không được tùy tiện ra ngoài, hiểu chưa?” “Em hiểu rồi.” Vu Mạn Di lấy can đảm, nói, “Vậy anh về sớm một chút được không, em có thể chờ anh về rồi mới ngủ.” “E là không được.” Tống Kỳ nói. Sương mù dâng lên trong đêm, sương mù luôn luôn dâng lên trong đêm, giống hệt như lúc Vu Mạn Di rời khỏi nhà họ Vu. Cô nhìn xe kéo biến mất trong màn sương, giọng nói của chú Tề mông lung trong sương mù: “Tiểu thư, đi thôi, tôi dạy cô dùng thang máy.” Cô đành ôm sách và quần áo vào trong. Lần này, Tống Kỳ không dạy cô cách dùng đồ điện trong nhà, Vu Mạn Di lục lọi một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được một cây đèn pin. Cô bật công tắc, ánh đèn lóe lên, đó là đồ vật duy nhất quen thuộc với cô, là ánh sao tỏa sáng mà cô đã nhìn thấy trên kênh đào. Cô đặt đèn pin lên bàn, sau đó mở quyển sổ của xưởng dệt ra, viết trên một trang hoàn toàn mới: Mua sách, một đồng ba. Còn lại, mười bốn đồng. Tiền nợ, Tống Kỳ, váy, mười tám đồng. Chiếc váy này quá đắt tiền, lúc cầm lên, cô không nghĩ nó đắt tiền như vậy, kiểu dáng hết thời từ năm ngoái mà lại có cái giá này. Biết vậy cô đã không mua, cô cũng không hỏi trước một câu. Vu Mạn Di dụi mắt, sau đó viết tiếp: Lịch tháng cao cấp, thù lao bốn trăm một bức. Trợ cấp thực tập sinh ở Thương vụ Ấn thư quán, mười lăm đồng một tháng. Xem ra cô nhất định phải vượt qua kỳ thi này. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...