Kiều Loan - Xán Diêu

Chương9: Thân Thế

Cỡ chữ
Một giọt mồ hôi lạnh trượt dọc theo hõm cổ ấm nóng của Khương Ngâm Ngọc. Sống lưng nàng cứng đờ, mọi ký ức kinh hoàng về Vệ Yến trong quá khứ ùa về trong khoảnh khắc này. Phía sau truyền đến tiếng ra lệnh của Vệ Yến: "Lại đây." Khương Ngâm Ngọc cố trấn tĩnh, xoay người lại, vùi đầu thật thấp. Trong tầm mắt, một đôi ủng đen thêu chỉ vàng của nam nhân dừng lại ngay trước mặt nàng. Thân hình cao lớn của hắn gần như che khuất cả bầu trời đối với nàng, khí thế áp bức mạnh mẽ ập xuống từ trên cao, dồn ép người ta đến nghẹt thở. Khương Ngâm Ngọc hơi khuỵu gối, hành lễ: "Tham kiến Quân hầu." Có lẽ vì sợ hãi, giọng điệu của nàng khác hẳn so với bình thường. Vệ Yến không chú ý đến nàng, hắn quan sát những bụi hoa xung quanh, buột miệng hỏi: "Ngươi rất sợ ta?" Khương Ngâm Ngọc lí nhí: "Ngài là Quân hầu, nô tỳ kính sợ ngài là điều nên làm." Vệ Yến chẳng buồn để tâm đến lời này, hỏi thẳng vào vấn đề: "Ngươi ở Đông Cung, mấy ngày nay có thấy ai khả nghi không?" "Chưa từng ạ." "Thật sự không có?" Khương Ngâm Ngọc lắc đầu, im lặng không nói. Vệ Yến hỏi đi hỏi lại vài lần, không nhận được câu trả lời mong muốn, biết là không moi được gì từ miệng ả cung nữ này. Trước đây hắn cũng từng cài cắm không ít tai mắt vào Đông Cung, nhưng nơi này nhìn có vẻ lỏng lẻo, thực chất lại kín kẽ như bưng, chẳng dò la được chút tin tức nào. Hắn không hỏi nữa, chăm chú quan sát xung quanh. Bốn bề hoa cỏ cây cối um tùm, hương hoa hải đường và thược d.ư.ợ.c thoang thoảng, hương thơm luân chuyển trong không khí. Khương Ngâm Ngọc thấy cái bóng đổ trước mặt mình mãi không chịu rời đi, sợ hắn ngửi thấy mùi trên người mình, bèn bất động thanh sắc lùi lại vài bước. Thực ra nàng cũng từng tiếp xúc riêng với Vệ Yến vài lần. Vệ Yến tặng nàng châu báu, tặng nàng y phục gấm vóc, không che giấu chút nào việc bày tỏ lòng mình, thổ lộ tình cảm, thậm chí còn đưa nàng đến nơi ở riêng của hắn, muốn dẫn nàng đi tham quan "báo phòng" - niềm tự hào của hắn. Nhưng cảnh tượng những con ch.ó săn tranh giành thức ăn, c.ắ.n xé lẫn nhau khiến Khương Ngâm Ngọc nhìn mà lạnh cả người. Người ngoài nói đúng, thay vì nói Vệ Yến thích nuôi ch.ó dữ, chi bằng nói chính bản thân hắn là một con ch.ó dữ. Một khi bị mùi tanh m.á.u dụ dỗ, hắn sẽ nghĩ đủ mọi cách để nuốt chửng con mồi vào bụng, nhai đến mức xương cốt cũng chẳng còn. Cánh tay Khương Ngâm Ngọc vô thức siết chặt, con mèo trong lòng bị ôm đến khó chịu, kêu lên một tiếng "meo". Vệ Yến nhíu mày, ánh mắt lúc này mới thu về từ phía xa, rơi xuống người Khương Ngâm Ngọc. Thiếu nữ trước mắt khúm núm quỳ gối, lưng uốn cong thấp, dáng vẻ hèn mọn không đáng để mắt tới. Duy chỉ có vành tai nhỏ nhắn lộ ra dưới mái tóc mai hơi rối là trắng muốt hơn cả ngọc trai, làn da tỏa ra ánh sáng mịn màng, tựa như đóa ngọc lan trắng muốt đang e ấp. Khoảnh khắc này, góc nghiêng của người trước mặt bỗng trùng khớp với hình ảnh Khương Ngâm Ngọc trong ký ức hắn. Vệ Yến thoáng chần chừ, đôi môi mỏng khẽ mở: "Ngẩng đầu lên chút xem." Khương Ngâm Ngọc vẫn cúi gằm mặt, làm như không nghe thấy. Ánh mắt thiêu đốt của hắn như con d.a.o treo lơ lửng dừng lại trên mặt nàng, như muốn xuyên thủng da thịt nàng. "Bảo ngươi ngẩng đầu lên, không nghe hiểu à?" Vệ Yến cười cười, giọng cao lên, sắp mất hết kiên nhẫn. Khương Ngâm Ngọc căng thẳng đến toát mồ hôi tay, thấy một bàn tay nam nhân vươn tới định kéo cánh tay mình. Đúng lúc này, một tràng tiếng bước chân vang lên trên hành lang. "Quân hầu!" Một nhóm người chạy tới, dừng lại trước mặt Vệ Yến. Thống lĩnh Ngự lâm quân Lưu Chiếu chắp tay hành lễ: "Quân hầu hóa ra ở đây, thuộc hạ thấy ngài mãi không ra, còn tưởng xảy ra chuyện gì rồi." Bàn tay Vệ Yến đang nắm lấy cánh tay Khương Ngâm Ngọc lập tức buông ra, hắn quay người lại: "Bản hầu không sao. Đêm trước ngươi đến lục soát Đông Cung, có phát hiện tung tích Công chúa Nhu Trinh không?" Lưu Chiếu khựng lại, vô tình liếc mắt nhìn qua, đúng lúc Khương Ngâm Ngọc ngẩng đầu lên. Bốn mắt chạm nhau, hơi thở Khương Ngâm Ngọc rối loạn, còn Lưu Chiếu thì rất tự nhiên dời mắt đi, như thể hoàn toàn không nhận ra nàng. Giọng hắn chắc nịch: "Chưa từng." Vệ Yến dường như cực kỳ tin tưởng hắn, nghe vậy thì không hỏi thêm gì nữa, nói thẳng: "Vậy thì đi chỗ khác tìm tiếp." Sau khi đám người đi xa, lưng áo Khương Ngâm Ngọc đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nàng thậm chí chẳng nhớ nổi mình đã đi về Đông Cung bằng cách nào. Về đến nơi, Ngô Hoài chạy ra đón, thấy sắc mặt nàng không còn chút máu, sửng sốt hỏi: "Công chúa sao vậy? Sao lại ăn mặc thành ra thế này?" Khương Ngâm Ngọc đưa mu bàn tay lau lớp phấn chì trên mặt, nói: "Ta thấy trong Đông Cung vẫn còn cung nữ khác, sợ bị họ nhìn thấy thì không hay nên xin Tào công công ít phấn chì để che giấu dung mạo." Ngô Hoài gật gù như đã hiểu. Cũng may Khương Ngâm Ngọc có dung mạo xuất trần, nếu là người thường mà bôi trát thế này e là chẳng dám nhìn. Phải công nhận nhan sắc này đúng là món quà trời ban, có làm thế nào cũng không bị lu mờ. Nhưng lúc này Ngô Hoài đâu rảnh mà ngắm nghía, hắn chỉ tay vào bình phong, hạ thấp giọng: "Công chúa mau vào thỉnh an đi, tinh thần Điện hạ không tốt, vốn định nghỉ ngơi rồi, nhưng thấy người mãi không về nên vẫn đang đợi đấy." Khương Ngâm Ngọc nghe vậy vội gật đầu, rảo bước về phía bình phong. Vào trong, nàng đặt con mèo nhỏ lên đầu gối Khương Diệu trước, rồi hành lễ: "Ca ca." Khương Diệu đối với con mèo này lại cực kỳ kiên nhẫn, mặc cho nó leo trèo c.ắ.n nghịch trên người mình cũng không tỏ vẻ khó chịu, tay hắn lơ đãng xoa vài cái, như nắm được thóp của con mèo khiến nó nằm im ngay lập tức. Khương Ngâm Ngọc nhìn động tác của hắn đến ngẩn người, không để ý hắn đang nói chuyện với mình, bị Ngô Hoài huých nhẹ vào tay mới hoàn hồn, hỏi: "Ca ca nói gì cơ?" Khương Diệu nhìn nàng một lúc, hỏi: "Sao đi lâu vậy?" Ánh mắt Khương Ngâm Ngọc lảng tránh sang một bên: "Muội gặp Vệ Yến bên ngoài, bị hắn hỏi vài câu nên trễ nải." Có lẽ cảm nhận được tâm trạng bất ổn của nàng, giọng Khương Diệu nhẹ đi nhiều: "Hắn không phát hiện ra muội chứ?" Hàng mi dài của Khương Ngâm Ngọc rũ xuống, ngoan ngoãn đáp một câu: "Không ạ." Giọng thiếu nữ nghẹn ngào, mũi sụt sịt đầy vẻ yếu đuối, rõ ràng là đã chịu không ít kinh hãi. Ngô Hoài đứng bên cạnh nhìn Khương Ngâm Ngọc mắt đỏ hoe, chực trào nước mắt, tim cũng thắt lại. Mỹ nhân lê hoa đái vũ luôn khiến người ta xót xa, lúc này khóe mắt nàng đọng lệ, tựa như đóa hải đường kiều diễm vương vài giọt sương. Tiếc là cảnh đẹp này Khương Diệu lại không nhìn thấy. Ngô Hoài bẩm báo với Thái tử: "Điện hạ, hình như Công chúa bị dọa sợ không nhẹ đâu ạ." Khương Ngâm Ngọc nghe vậy, ngước đôi mắt ngập nước lên: "Không sao đâu, muội chỉ bị giật mình chút thôi, lát nữa bình tĩnh lại là ổn." Nàng sợ Hoàng huynh thấy nàng phiền phức, lại càng không đồng ý cho nàng ở lại. Có lẽ vì từ lúc gặp Vệ Yến xong, cả người nàng cứ thẫn thờ, Khương Diệu bèn nói: "Nếu muội thực sự không muốn rời khỏi Đông Cung hôm nay, có thể ở lại thêm một đêm nữa." Nhưng cũng chỉ là một đêm thôi. Khương Ngâm Ngọc ngẩn người, vội vàng nói lời cảm tạ. Lại nói sau khi Khương Ngâm Ngọc vào phòng phụ, nàng ngồi xuống bên mép giường. Lát sau, Ngô Hoài xách hộp thức ăn vào, lấy từ trong hộp lưu ly ra từng đĩa điểm tâm. Hắn đặt một đĩa bánh hoa hình hải đường lên bàn, vừa quan sát sắc mặt Khương Ngâm Ngọc: "Công chúa, bánh hải đường này là do nô tài làm, người ăn tạm một chút nhé." Khương Ngâm Ngọc mỉm cười nhạt: "Đa tạ ý tốt của ngươi." Ngô Hoài cười nói: "Công chúa quá lời rồi." Đây cũng không phải Ngô Hoài khiêm tốn, thực ra những món điểm tâm này đều là do Thái t.ử sai hắn chuẩn bị. Nỗi uất ức của Công chúa, Thái t.ử cũng để trong lòng, làm huynh trưởng, dù sao cũng phải an ủi đôi chút, nên mới bảo Ngô Hoài mang đồ đến. Ngô Hoài nghĩ vậy, lại hỏi han ân cần vài câu rồi lui ra ngoài. Bên mép giường, Khương Ngâm Ngọc trấn tĩnh hồi lâu nhưng đầu óc vẫn hỗn độn. Cảnh tượng gặp Vệ Yến ban nãy cứ hiện lên mồn một trước mắt, nàng chỉ thấy tim như bị một bàn tay lớn bóp chặt, sắp không thở nổi. Nàng cũng mới biết nỗi sợ hãi của mình đối với Vệ Yến đã đến mức độ này. Vệ Yến chắc hận nàng lắm, hôm đó mới bất chấp tất cả, thả ch.ó săn lên núi dồn nàng vào chỗ c.h.ế.t. Khương Ngâm Ngọc đứng dậy, đến bên bàn rót một chén trà hoa táo núi, uống vài ngụm trà thanh mát mới thấy đỡ hơn chút. Nàng cúi đầu xòe lòng bàn tay ra, ở đó nằm gọn một mảnh giấy. Ban nãy khi đám thị vệ rời đi, có người nhân cơ hội nhét mảnh giấy này vào tay áo nàng. Vệ Hầu có mặt ở đó, tinh thần Khương Ngâm Ngọc vốn đang căng như dây đàn, đâu kịp nhìn kỹ mặt mũi người đó, chỉ nhớ mang máng bên cạnh bàn tay hắn có một vết sẹo thô ráp. Lúc này nàng mới có tâm trí xem kỹ mảnh giấy. Chữ viết trên giấy không nhiều, chỉ vẻn vẹn vài câu: "Lan Chiêu nghi mất sớm, trong đó có ẩn tình khác, sự việc hệ trọng, giờ Tý đêm nay gặp nhau tại Ngự Hoa Viên, sẽ kể hết sự tình." Nét chữ mạnh mẽ xuyên qua mặt giấy, chứng tỏ nội lực của người viết. Lông mi Khương Ngâm Ngọc run lên. Ẩn tình? Trong lòng nàng dấy lên nỗi nghi hoặc, rồi lại thấy chuyện này thật hoang đường, nhíu mày lắc đầu. Phụ hoàng từng nói với nàng, Mẫu phi mất sớm là do sau khi sinh nở nhớ quê hương quá độ, u uất thành bệnh tâm, cuối cùng hương tiêu ngọc nát. Chuyện này thì có ẩn tình gì? Kỳ lạ hơn là, nàng đã trốn đến tận Đông Cung, ai còn hẹn nàng gặp mặt? Ai đã phát hiện ra nàng? Là người trong nhóm thuộc hạ của Vệ Yến vừa nãy sao? Nếu hắn đã phát hiện ra nàng, tại sao lại không tố cáo với Vệ Yến? Khương Ngâm Ngọc nghĩ mãi không ra, nhìn mảnh giấy càng thấy rợn người như đang cầm hòn than nóng, vội vàng vo nát nó, châm vào ngọn đèn dầu đốt sạch sẽ. Từ sau khi đào hôn, nàng trốn chui trốn lủi, dầm mưa dãi nắng, sức lực cạn kiệt, nay lại bị Vệ Yến dọa cho một trận, tinh thần hoảng hốt. Trời chưa tối hẳn, Khương Ngâm Ngọc đã lên giường nằm. Nàng nằm đó suốt đêm, trong mơ ác quỷ quấn thân, lúc thì mơ thấy Vệ Yến, lúc lại mơ thấy Mẫu phi đã mất, cuối cùng toát mồ hôi đầm đìa mới mở mắt ra. Tỉnh dậy đã là sáng sớm hôm sau, ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ rọi vào. Đêm qua giờ Tý, nàng đã không đến chỗ hẹn. Trong lòng Khương Ngâm Ngọc vẫn canh cánh về mảnh giấy kia, trăm ngàn lần không hiểu ai đã phát hiện ra mình. Buổi chiều, đến giờ Khương Diệu phải dùng thuốc, Khương Ngâm Ngọc chủ động đề nghị với Tào công công để nàng sắc t.h.u.ố.c cho Thái tử. Nàng ra khỏi đại điện Đông Cung, nhóm bếp lò trong một khoảng sân. Đông Cung rộng lớn, các điện xung quanh bỏ trống, bình thường cung nhân chẳng dám bén mảng đến gần chính điện làm phiền Thái t.ử tĩnh dưỡng, Khương Ngâm Ngọc lại đặc biệt dịch dung rồi nên cũng mạnh dạn hơn chút. Nàng vừa sắc t.h.u.ố.c vừa nhớ lại chuyện hôm qua, quá đỗi xuất thần nên không để ý phía sau có tiếng bước chân đang đến gần. Có người chậm rãi từng bước tiếp cận. Khương Ngâm Ngọc vừa định đứng dậy thì một bàn tay to lớn bất ngờ bịt chặt miệng nàng từ phía sau. Thân hình người đàn ông cao hơn nàng, lồng n.g.ự.c như bức tường đồng chặn đứng đường lui, bàn tay thô ráp bịt chặt mũi miệng nàng, mặc cho nàng giãy giụa thế nào cũng không buông tha. Khương Ngâm Ngọc cố cạy tay hắn ra, miệng ú ớ: "Ưm ưm..." Giọng người đàn ông âm nhu, cực kỳ dễ nhận biết. "Đêm qua nô tài hẹn Công chúa ra ngoài nói chuyện về Lan Chiêu nghi, người không đến đúng hẹn, là không muốn biết về thân thế của mình sao?" Khương Ngâm Ngọc cảm nhận bên cạnh bàn tay đang bịt miệng mình có những vết sẹo lồi lõm, cả người cứng đờ. Người nọ buông nàng ra. Khương Ngâm Ngọc nhân cơ hội thoát khỏi lòng hắn, quay đầu lại, đập vào mắt là một gương mặt lạ hoắc chưa từng gặp bao giờ. Nam t.ử mặc áo bào xanh của thái giám, mặt mũi trắng trẻo, cung kính cúi chào Khương Ngâm Ngọc, rồi thẳng người lên. Khóe môi hắn nở nụ cười như có như không, khiến người ta nhìn mà lạnh sống lưng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn âm u, giọng nói lại cực kỳ nhẹ nhàng, nữ tính. "Nô tài là cố nhân của Lan Chiêu nghi. Công chúa muốn xuất cung, nô tài có thể giúp người một tay." , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...