Kiều Loan - Xán Diêu

Chương10: Gần Gũi

Cỡ chữ
Ba chữ "Lan Chiêu nghi" vừa thốt ra, Khương Ngâm Ngọc siết chặt lòng bàn tay, nhìn chằm chằm người trước mặt. Đêm qua chính là hắn hẹn nàng gặp mặt? Nhưng người trước mắt rõ ràng còn rất trẻ, chẳng lớn hơn Khương Ngâm Ngọc là bao, làm sao có thể là cố nhân của Mẫu phi nàng? So với việc đó, tình huống rắc rối hơn là việc Khương Ngâm Ngọc trốn trong Đông Cung đã bị người ta phát hiện. Nam t.ử nhận ra sự phòng bị của nàng, rất tự nhiên lùi lại một bước, giữ khoảng cách nhất định, giơ hai tay lên ra hiệu mình sẽ không làm hại nàng. "Công chúa biết nô tài sẽ không hại người là được rồi. Nô tài tên là Trần Kỳ, đến đây để giúp người." Khương Ngâm Ngọc không định nói chuyện tiếp với hắn, quay người định bỏ đi. Sau lưng vang lên tiếng hắn: "Hôm Công chúa đào hôn, nô tài vẫn luôn âm thầm đi theo người phía sau, tận mắt thấy người trốn tránh suốt dọc đường, cuối cùng vào Đông Cung. Nô tài không tố cáo chuyện này ra ngoài, chứng tỏ không hề có ác ý với người." Bước chân Khương Ngâm Ngọc khựng lại. Chính khoảnh khắc khựng lại đó đã cho Trần Kỳ thời gian để tiến lên, hắn nói: "Lan Chiêu nghi c.h.ế.t mang theo nỗi hận, nếu dưới suối vàng biết con gái mình thờ ơ với bà ấy, một mực nhận giặc làm cha, thì sẽ cảm thấy thế nào?" Khương Ngâm Ngọc nhìn hắn thật sâu. Trần Kỳ nói tiếp: "Hoàng gia tuyên bố Lan Chiêu nghi c.h.ế.t vì bệnh, đó chỉ là lời ngụy biện. Cái c.h.ế.t của bà ấy ẩn chứa nhiều uẩn khúc, đương kim Thánh thượng căn bản không phải cha ruột của người." Khương Ngâm Ngọc quả nhiên sa sầm mặt mày: "Mẫu phi và Phụ hoàng ta cực kỳ ân ái, ngươi đừng có ngậm m.á.u phun người. Ngươi luôn mồm nói là cố nhân của Mẫu phi ta, nhưng mười mấy năm trước ngươi bao nhiêu tuổi? Lúc đó đã vào cung rồi sao?" Nàng lên tiếng bảo vệ Mẫu phi, giọng điệu hiếm khi cứng rắn. Lan Chiêu nghi sủng quán lục cung, người đời đều biết. Đại điển sắc phong năm xưa phong quang vô hạn, đến nay vẫn được người đời ca tụng. Và sự sa sút tinh thần, bỏ bê triều chính của Thiên t.ử cũng bắt đầu từ khi Lan Chiêu nghi qua đời. Vậy nên những lời này của Trần Kỳ đối với Khương Ngâm Ngọc là cực kỳ mạo phạm. Trần Kỳ cười cười, thừa nhận: "Đúng, nô tài quả thực không phải cố nhân của Lan Chiêu nghi." Hắn đổi giọng: "Cố nhân không phải nô tài, mà là nương của nô tài. Nhà nô tài nghèo, bao đời làm nô, nương của nô tài năm xưa từng vào cung, chính là cung nữ thân cận của Lan Chiêu nghi, bà ấy biết không ít chuyện quá khứ của Lan Chiêu nghi." Trần Kỳ nói xong, đợi Khương Ngâm Ngọc hỏi tiếp. Nhưng Khương Ngâm Ngọc không mắc bẫy. Cũng phải, một sự thật đã ăn sâu bén rễ, được mặc định từ lâu, làm sao có thể thay đổi chỉ vì vài lời nói của người ngoài? Chuyện này đặt vào ai e cũng sẽ có phản ứng như Khương Ngâm Ngọc thôi. Trần Kỳ nói: "Nương nô tài bảo, trên người Công chúa có một vết bớt nhỏ hình con bướm, đúng không?" Khương Ngâm Ngọc bình tĩnh đáp: "Không có." Đáy mắt Trần Kỳ tối sầm lại: "Tại sao Công chúa phải nói dối? Vết bớt đó rõ ràng nằm ở mặt trong xương hông của người. Còn nữa, trong di vật Lan Chiêu nghi để lại cho người, chẳng phải có một miếng ngọc bội chạm khắc sơn thủy màu thiên thanh sao?" Khương Ngâm Ngọc nói: "Những chuyện ngươi nói, tỳ nữ thân cận của ta cũng biết." Trần Kỳ hỏi vặn lại: "Nhưng nô tài đâu phải tỳ nữ của người." Chính vì hắn không phải, nên việc Trần Kỳ biết rõ về vết bớt trên người nàng mới càng đáng suy ngẫm. Im lặng một lát, Khương Ngâm Ngọc hỏi: "Nương ngươi tên họ là gì, nhập cung năm nào?" Trần Kỳ trả lời trôi chảy từng câu hỏi. Cách một bức tường vọng lại tiếng bước chân người đi lại, Trần Kỳ sợ ở lâu sẽ bị phát hiện nên nói ngắn gọn: "Lan Chiêu nghi tính tình cương liệt, là người dám yêu dám hận. Ban đầu bị ban hôn cho Bệ hạ, thực ra Nương nương không muốn gả, nên đã trực tiếp kháng chỉ đào hôn, một người một ngựa bỏ nhà ra đi." "Trên đường đi về phía Tây, Nương nương gặp thiếu công t.ử của phủ Tây Vực Đô hộ, hai người đã định chung thân, cùng nhau chung sống bốn năm năm. Chỉ là sau này, trong một lần dẫn đường cho thương nhân người Hồ đi sâu vào hoang mạc, thiếu công t.ử mãi mãi không trở về. Đó mới là cha ruột của người." Trần Kỳ nhìn góc nghiêng của Khương Ngâm Ngọc, nàng quả thực sinh ra cực đẹp, đôi mắt long lanh như nước mùa thu, sống mũi cao thẳng tú lệ, đôi môi đỏ mọng ánh lên vẻ rạng rỡ, tựa như trái anh đào mùa hạ đợi người hái. Trên gương mặt này, không tìm thấy nửa điểm giống với Thiên tử. Trần Kỳ hạ thấp giọng: "Nếu Công chúa muốn biết thêm, sau này nô tài sẽ hẹn gặp người." Khương Ngâm Ngọc từ chối: "Không cần." Hắn thì thầm: "Năm ngày nữa trong cung có yến tiệc, thị vệ ở Ngự Hoa Viên sẽ bị điều đi quá nửa, đến lúc đó nô tài đợi Công chúa ở Ngự Hoa Viên." Khương Ngâm Ngọc không tin hắn. Trong lời Phụ hoàng, Mẫu phi rõ ràng tính tình hiền thục ôn nhu, việc làm ngông cuồng nhất đời bà là đào hôn năm mười sáu tuổi. Chỉ tiếc là bà gặp người không tốt, kẻ đó cưới bà rồi lại nhẫn tâm bỏ rơi bà, nên Mẫu phi mới nản lòng thoái chí, theo Phụ hoàng về Trường An. Lời Phụ hoàng chính miệng nói ra, sao có thể là giả? Khương Ngâm Ngọc cũng từng hỏi các ma ma trong cung, đều nhận được câu trả lời y hệt. Nàng quay người định đi, Trần Kỳ kéo nàng lại từ phía sau. Khương Ngâm Ngọc cố gỡ tay hắn ra, trong lúc giằng co không cẩn thận ngã xuống đất. Trần Kỳ vội vàng ngồi xổm xuống: "Công chúa?" Khương Ngâm Ngọc nằm rạp trên mặt đất, tóc đen xõa tung, bờ vai khẽ run lên. Trần Kỳ thấy nàng mãi không dậy, tưởng nàng bị ngã đau ở đâu, một lát sau Khương Ngâm Ngọc mới khó khăn thẳng người dậy. Dưới mắt trái bị đá cào xước da, m.á.u tươi rỉ ra, trông như đang khóc ra máu. Trần Kỳ lấy khăn tay trong tay áo đưa cho nàng, Khương Ngâm Ngọc không nhận, từ từ đứng dậy, lùi lại một bước, tránh hắn như tránh tà. "Sau này đừng đến tìm ta nói những chuyện này nữa." Nàng lấy tay che mặt, đi khập khiễng ra ngoài. Trần Kỳ đứng tại chỗ, lần này không đuổi theo, nhìn theo bóng lưng nàng rời đi. Không sao, nhất thời không tin cũng được. Nhưng hạt giống nghi ngờ một khi đã gieo xuống, sớm muộn gì cũng sẽ nảy mầm. Trần Kỳ phủi bụi đất trên người, nhìn về hướng cửa viện. Hôm nay hắn lẻn được vào Đông Cung là do nơi này bình thường không bố trí lính canh, nay Công chúa trốn ở đây, lần sau muốn vào e là không dễ dàng như vậy nữa. Lại nói sau khi Trần Kỳ rời đi, bên này Khương Ngâm Ngọc thất thần trở về chính điện. Vừa bước qua cửa điện, đã nghe tiếng đàn vọng ra từ sau bức bình phong. Khương Ngâm Ngọc biết Thái t.ử đang gảy đàn, không dám làm phiền, rón rén trở về tẩm điện của mình. Hai tay nàng bị thương cần bôi thuốc, nhưng trong phòng lại không có lọ t.h.u.ố.c nào. Khương Ngâm Ngọc thở dài, nhìn con mèo nhỏ trên bàn, hỏi: "Hết t.h.u.ố.c rồi, có nên ra ngoài tìm Hoàng huynh không nhỉ?" Nàng nhất thời không quyết định được, sợ Hoàng huynh chê mình phiền phức. Con mèo kêu "meo" một tiếng, vẫy vẫy cái đuôi. Khương Ngâm Ngọc quyết định, ôm con mèo lên, lặng lẽ đi ra ngoài, vòng qua bình phong, quỳ xuống trên chiếc đệm cói đối diện Khương Diệu, đặt con mèo lên bàn. Con mèo vươn cái móng vuốt hồng hào, ấn phắt vào dây đàn. "Tưng" một tiếng, dây đàn căng lên. Kẻ đầu têu nhìn Khương Diệu, đôi mắt sáng rực, như cố tình quậy phá. Nửa khắc sau, con mèo hống hách bị Khương Diệu túm lấy gáy xách lên, tứ chi khua khoắng giữa không trung nhưng không sao thoát được, miệng rên ư ử. Con mèo bị đặt lại xuống đất, tinh nghịch giẫm lên vạt áo bào của Khương Diệu. Khương Ngâm Ngọc vừa định nhắc nhở thì Khương Diệu đã lấy khăn lụa ra, tay kia nâng chân con mèo lên, lau sạch bùn đất dính trên đó. Nghe hắn chậm rãi mở miệng: "Máu trên người muội ở đâu ra vậy?" Khương Ngâm Ngọc giật mình: "Dạ?" Khi người ta bị mù, các giác quan khác thường trở nên nhạy bén lạ thường. Ví như lúc này, mùi m.á.u tanh thoang thoảng trong không khí không thể nào qua mắt được cái mũi của Khương Diệu. Khương Ngâm Ngọc không biết hắn đang nghĩ gì, bị hỏi bất ngờ, nàng do dự không biết có nên kể chuyện Trần Kỳ cho hắn nghe không. Nghe hắn nói "Lại đây", Khương Ngâm Ngọc xách váy, đứng dậy đi đến bên cạnh hắn. Tà váy màu hoa đào xòe ra như đóa hoa, một góc phủ lên vạt áo hắn. Ngón cái của hắn nhẹ nhàng chạm lên mặt nàng, giọng trầm thấp hỏi: "Máu trên người muội từ đâu ra?" Có sự so sánh với giọng nói âm nhu của Trần Kỳ ban nãy, lúc này giọng Khương Diệu lọt vào tai Khương Ngâm Ngọc chẳng khác nào tiếng đàn êm ái. Ngữ điệu chậm rãi, thậm chí có thể nói là dịu dàng. Chỉ là đầu ngón tay hắn lạnh quá, vừa chạm vào cổ nàng, Khương Ngâm Ngọc đã không nhịn được mà run lên. Giọng hắn trầm ấm: "Sao lại bị thương?" Khương Ngâm Ngọc đáp: "Ban nãy đi sắc t.h.u.ố.c cho Hoàng huynh, lúc ra cửa không cẩn thận vấp phải ngạch cửa ngã bị thương ạ." Nói rồi, nàng cảm giác bàn tay đặt trên cổ mình hơi siết lại. Hắn trầm giọng hỏi lại lần nữa: "Là ngã bị thương sao?" Khương Ngâm Ngọc "vâng" một tiếng, chột dạ hỏi: "Hoàng huynh sao vậy?" Bàn tay trên cổ nàng cuối cùng cũng buông ra, Khương Diệu nghiêng mặt đi: "Không có gì, là ta nghĩ nhiều rồi." Khương Ngâm Ngọc không biết rằng, trên người nàng đã vương vấn hơi thở của kẻ khác. Khương Diệu không vạch trần nàng. Nghe nàng nói muốn xin thuốc, hắn mở ngăn tủ bên cạnh, lấy ra một lọ sứ đưa cho nàng, động tác ung dung thành thục. Hành động ấy cứ như thể hắn đã ghi nhớ vị trí của mọi vật, hoàn toàn không giống người mù. Khương Ngâm Ngọc ghé sát lại: "Ca ca có thể giúp muội bôi t.h.u.ố.c không?" Khương Diệu quay đầu nhìn nàng. Hôm nay hắn không che mắt bằng dải lụa mỏng, đôi mắt cứ thế lộ ra dưới ánh sáng. Đôi mắt ấy sinh ra cực đẹp, lai giữa mắt hoa đào và mắt phượng, không quá lẳng lơ cũng không quá đa tình. Vạn vật trên đời thường thiếu một chút để đạt đến độ hoàn hảo, nhưng ở Khương Diệu, mọi thứ đều đẹp đến cực điểm. Tuy mắt hắn không nhìn thấy, nhưng ánh nhìn vô hình ấy rơi trên người nàng lại như ánh mặt trời ngày đông, thiêu đốt tim nàng nóng rực. Yêu cầu này vượt quá giới hạn tình cảm anh em thông thường, e rằng Khương Diệu đối với Công chúa An Dương - em gái ruột cùng mẹ cũng chưa chắc đã làm được như vậy. Tim Khương Ngâm Ngọc đập hơi nhanh, thành thật giải thích: "Cả hai tay muội đều bị thương, đầu ngón tay không cầm chắc đồ vật, không tự bôi t.h.u.ố.c được." Nàng nói thật, lòng bàn tay cả hai tay đều bị trầy xước rớm máu. Khương Diệu cụp mắt, tầm mắt như có như không rơi trên người nàng. Khương Ngâm Ngọc nhìn vào đôi mắt ấy, cố tìm kiếm cảm xúc của hắn, nhưng đáy mắt hắn đen láy như đầm nước sâu thẳm, hoàn toàn không thể nhìn thấu. Nàng dè dặt gọi một tiếng: "Ca ca?" Con mèo nhỏ trên bàn cũng "meo" theo một tiếng, giọng điệu mềm nhũn y hệt Khương Ngâm Ngọc. Một lúc lâu sau, tay hắn đặt lên cổ tay nàng. "Bị thương ở đâu?" "Ở lòng bàn tay ạ." Khương Ngâm Ngọc biết hắn không nhìn thấy, phải s* s**ng tìm vết thương từng chút một. Ý định ban đầu của nàng là muốn nhân cơ hội này kéo gần khoảng cách với Hoàng huynh, nhưng khi đầu ngón tay bị hắn nắm trong tay, nhẹ nhàng mân mê qua lại, nàng bỗng dưng muốn rút tay về, ngón tay hơi co lại. Khương Diệu khẽ nói: "Đừng lộn xộn." Khương Ngâm Ngọc không dám động đậy nữa, để mặc hắn v**t v*. Mu bàn tay nàng chốc chốc lại chạm vào da thịt hắn, chỉ cảm thấy lực hắn đỡ cổ tay mình nhẹ như lông vũ, vô cùng êm ái. Sau khi bôi t.h.u.ố.c xong cho lòng bàn tay nàng, Khương Diệu hỏi: "Còn bị thương ở đâu nữa không?" Khương Ngâm Ngọc nói: "Còn ạ, trên mặt cũng có vết thương." Dưới mắt trái nàng có một vết xước nhỏ, cảm giác đau rát. Khương Diệu dùng đầu ngón tay chấm chút bột thuốc, từ từ chạm lên mặt nàng. Vóc dáng nam nhân cao lớn hơn nàng rất nhiều, khi quỳ ngồi hắn phải cúi xuống để chiều theo nàng. Khương Ngâm Ngọc ngẩng đầu là có thể nhìn thấy hàng mi dày rậm của hắn, dưới ánh nắng trông như cánh bướm đang rung rinh. Chỉ cảm thấy chỗ vết thương bị hắn chạm vào, trong khoảnh khắc như có hàng ngàn con kiến nhỏ đang c.ắ.n đốt, đôi môi nàng bật ra một tiếng: "Đau." Tay Khương Diệu dừng lại, hỏi: "Ở đâu?" Khương Ngâm Ngọc nắm lấy đầu ngón tay hắn, đặt lên má phải của mình, giọng nói nũng nịu: "Ở đây, đau quá đi mất." Lông mày hắn khẽ nhíu lại, tay giữ lấy chiếc cằm nhỏ nhắn tinh xảo của nàng, xoay nhẹ sang phải, hỏi: "Má phải cũng bị thương sao?" Thực ra là không có. Khương Ngâm Ngọc không chịu nổi d.ư.ợ.c tính mạnh của thuốc, bèn cậy hắn không nhìn thấy mà nói bừa: "Đau lắm ạ, bị mèo cào một cái, ca ca mau bôi t.h.u.ố.c lên má phải cho muội đi." Con mèo nhỏ trên bàn bị oan uổng: “meo" một tiếng, giơ vuốt cào cào vào người Khương Ngâm Ngọc. Khương Diệu nhìn chằm chằm vào má nàng rất lâu, lâu đến mức Khương Ngâm Ngọc tưởng hắn đã phát hiện ra nàng đang nói dối. Nàng cảm giác hắn đã phát hiện ra rồi, nhưng không vạch trần ngay, lại còn giúp nàng bôi thuốc, chắc là nể mặt nàng. "Gần lại chút, ta không nhìn thấy." "Là chỗ này sao?" Giọng hắn trầm thấp dịu dàng, lướt qua bên tai nàng. Hắn ghé sát lại, một tay nâng má trái của nàng. Bên tai Khương Ngâm Ngọc toàn là hơi thở nóng ấm của hắn, nàng có chút không chịu nổi, muốn tránh ra xa một chút, thuận thế nghiêng mặt vào lòng bàn tay hắn, để hắn bôi t.h.u.ố.c cho bên má kia. Khương Diệu bất động, cúi xuống nhìn nàng. Khương Ngâm Ngọc lập tức ngoan ngoãn, để thẳng đầu lại, chớp mắt nói: "Bôi đi ạ." Lúc này hắn mới tiếp tục động tác trên tay. Khương Ngâm Ngọc chìm đắm trong hơi thở của hắn, lén nhìn vào mắt hắn. Đôi mắt ấy ảm đạm, thiếu đi ánh sáng, giống như biển sâu có thể nuốt chửng con người, dưới vẻ bình lặng ẩn chứa những con sóng ngầm dữ dội, chỉ cần chạm mắt là sẽ tan xương nát thịt trong đó. Bỗng nhiên nàng không kìm chế được, ma xui quỷ khiến mở miệng hỏi: "Ca ca, huynh có từng gặp Mẫu phi của muội không? Bà ấy là người như thế nào?" Nàng cảm thấy Khương Diệu nhất định sẽ không lừa nàng. "Họ nói muội và Mẫu phi tính tình rất giống nhau, có thật vậy không?" Nàng buột miệng hỏi, tưởng rằng câu trả lời chắc chắn sẽ là "giống", nhưng đợi mấy nhịp thở mà Khương Diệu vẫn chưa lên tiếng. Nàng có chút căng thẳng, khẽ gọi: "Ca ca?" , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...