Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi
Chương3
Cỡ chữ
Trên đường trong khuôn viên trường dòng người đông đúc, một chiếc Maybach dừng lại trước cổng trường đại học.
Tống Ngọc Xuyên giúp Tuế Ninh xách ba lô: “Đi thôi, anh đưa em vào trong.”
Tuế Ninh lắc đầu như trống bỏi: “Không cần đâu anh họ, em có thể tự vào được mà.”
Từ lúc Tuế Ninh bắt đầu học tiểu học, anh trai và anh họ của cậu thường xuyên đưa cậu tới tận cửa lớp, nhìn cậu ngồi ngoan ngoãn trong phòng học xong còn phải đứng bên ngoài cửa sổ quan sát một hồi lâu mới yên tâm rời đi.
Nhưng hiện tại nếu cậu vẫn để Tống Ngọc Xuyên giúp mình xách ba lô vào lớp thì đúng là quá khoa trương rồi.
“Sao cảm thấy hôm nay em cũng ủ rũ thế này?”
Tống Ngọc Xuyên là con cả của nhà họ Tống, là con ông cháu cha nổi danh trong giới ở thành phố H, tính tình lại quái đản.
Chỉ cần anh có mặt ở nhà họ Tống, mấy bà vợ bé của nhà họ Tống thậm chí đến cả cha ruột anh cũng không một ai là không sợ anh.
Đối với Tống Ngọc Xuyên, nhà họ Tống chính là một nơi chỉ ham danh lợi, không có nhân tính chỉ có phân tranh, tuy không có mùi máu tanh nhưng lại giả tạo và áp lực đến mức khiến người ta buồn nôn.
Nhưng nhà họ Tuế đối với anh lại mang ý nghĩa khác. Nhà họ Tuế tương đương với bến đỗ bình yên của anh.
Chỉ có ở nhà họ Tuế, anh mới có thể cảm nhận được hơi thở nhân tính bình thường, cảm nhận được hương vị ấm áp của gia đình. Cho nên anh đã sớm tự coi mình là người nhà họ Tuế, coi Tuế Ninh như em trai ruột của mình.
Tuế Ninh dụi dụi mắt, ngẩng đầu nhìn anh họ: “Có ạ?”
“Tối nay chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, coi em bị dọa kìa.” Tống Ngọc Xuyên xoa xoa mái tóc mềm mại của Tuế Ninh, lại nói: “Trước đó không phải em bảo anh tìm người âm thầm điều tra Thẩm Vọng Hàn sao? Yên tâm đi, anh vẫn luôn điều tra đấy. Chỉ cần phát hiện Thẩm Vọng Hàn nuôi tình nhân bên ngoài, hôn sự này nhất định sẽ hỏng bét.”
Tống Ngọc Xuyên sớm đã không còn lạ lẫm với chuyện bao nuôi tình nhân hay làm loạn này, bản thân anh ở trong nước ngoài nước cũng bao nuôi không ít, có những người thậm chí anh còn không nhớ nổi tên. Huống chi Alpha vốn dĩ rất nhiều h*m m**n, anh không tin Thẩm Vọng Hàn lại có thể nhẫn nhịn như thế.
Lúc đó Tuế Ninh sợ Thẩm Vọng Hàn đến muốn chết, đến mức chỉ cần nghĩ đến chuyện phải kết hôn với Thẩm Vọng Hàn là buổi tối sẽ gặp ác mộng.
Thế là cậu mới khóc lóc cầu xin Tống Ngọc Xuyên, bảo anh nghĩ cách giúp cậu hủy bỏ hôn ước. Kết quả cách mà Tống Ngọc Xuyên nghĩ ra lại là đi âm thầm điều tra lịch sử đen của người ta.
Chuyện quá phức tạp, Tuế Ninh không tiện giải thích. c** nh* giọng nói: “Anh họ, sau này không cần điều tra anh ấy nữa đâu.”
“Tại sao? Mấy ngày nay chẳng phải em liên tục gặp ác mộng vì tên đó sao?”
Tuế Ninh lắc đầu: “Không phải, không phải vì anh ấy.”
Tống Ngọc Xuyên: “Vậy là vì cái gì?”
Cảm xúc của Tuế Ninh mấy ngày nay rõ ràng rất thấp thỏm, khuôn mặt nhỏ cũng trở nên tiều tụy đi nhiều.
Ngoại trừ cái hôn ước khiến cậu sợ hãi ra, Tống Ngọc Xuyên thực sự không nghĩ ra cậu còn có thể có phiền não gì khác.
“Em không sao đâu, có lẽ qua một thời gian nữa sẽ ổn thôi.” Tuế Ninh cố gắng tìm một lý do, lại khẽ nhíu mày khuyên bảo: “Anh họ, đừng tra anh ấy nữa. Em lo lắng anh ấy sẽ phát hiện ra là anh đang âm thầm điều tra.”
Tống Ngọc Xuyên xưa nay vốn là kiểu tính tình không phục là bắt tay vào làm. Anh không quan tâm mà nhún vai, xem ra Tuế Ninh hai ngày nay ủ rũ như vậy chính là do chuyện hôn sự làm loạn.
“Anh mà sợ tên đó hả?” Anh hừ lạnh một tiếng, an ủi Tuế Ninh: “Yên tâm đi, hôn sự này chắc chắn không thành được. Có anh ở đây, anh tuyệt đối sẽ không để em phải khóc lóc gả vào cửa nhà họ Thẩm.”
Tuế Ninh: “…”
Tống Ngọc Xuyên đặt hai tay lên bờ vai gầy nhỏ của cậu: “Được rồi, Ninh Ninh. Từ ngày chú Hứa sinh em ra, em không cần phải làm bất cứ chuyện gì khiến em phải nghiến răng chịu đựng hay phải nhịn ấm ức để cầu toàn. Mọi chuyện đã có anh và Tuế Hoành lo, biết chưa?”
Thời tiết đã vào đông. Hơi ẩm trong gió chỉ qua một đêm đã ngưng kết thành sương. Sáng sớm, kính xe phủ một lớp trắng mỏng, những cành cây đằng xa cũng được bọc trong những tinh thể băng vụn.
Tuế Ninh đột nhiên rất hoài niệm cảm giác được thiên vị này. Cậu không dám nghĩ sau khi mình chết ở kiếp trước, anh họ, anh trai và các ba của mình sẽ đau lòng đến mức nào.
Tuế Ninh suýt chút nữa đỏ hoe vành mắt, cậu dùng giọng mũi trả lời: “Vâng.”
“Được rồi, sắp vào học rồi, vào đi thôi.”
Tuế Ninh thở ra một ngụm khói trắng, khuôn mặt nhỏ lạnh đến mức trắng hồng.
“Vậy em đi học đây, bye bye anh họ.”
Tống Ngọc Xuyên gật đầu, nhìn Tuế Ninh vẫy tay chào tạm biệt mình.
“Đi đi.”
—
Tuế Ninh sinh ra trong hào môn gia thế giàu sang, từ nhỏ đã bị vô số người ngưỡng mộ đố kỵ vì mệnh tốt. Bản thân cậu cũng cực kỳ nỗ lực, mười lăm tuổi đã thi đậu vào một trong những trường đại học tốt nhất toàn quốc.
Tuy hiện tại cậu chỉ vừa mới tròn mười tám tuổi, nhưng thực chất đã là sinh viên năm ba rồi.
Không chỉ vậy, cậu còn từng xin thành công một suất học bổng du học của nhà nước.
Đáng tiếc Daddy của cậu không cho cậu đi du học, đến cả bước thảo luận cũng không có đã trực tiếp cho người bác bỏ đơn xin đã thành công của cậu.
Tuế Ninh lúc đó biết chuyện đã uất ức tức giận làm loạn một trận trong thư phòng của Tuế Mặc. Bởi cậu đã vì suất học bổng này mà dốc sức chuẩn bị suốt nửa năm, còn phải trải qua một cuộc tuyển chọn cạnh tranh gay gắt với một đám người, khó khăn lắm mới giành được.
Tuế Ninh ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trong giảng đường bậc thang, ánh sáng vàng kim chiếu lên gò má cậu mang theo chút hơi ấm.
Thực ra, cậu muốn đi du học nước ngoài một phần là vì muốn chứng minh bản thân, còn một phần lớn nguyên nhân chính là vì Kỷ Vân Chu.
Kỷ Vân Chu từ lúc Tuế Ninh học cấp ba đã luôn tẩy não cậu. Gã nói Tuế Mặc là một người có h*m m**n kiểm soát mạnh mẽ lại máu lạnh, giúp cậu và Thẩm Vọng Hàn đính hôn cũng chỉ là để hai nhà liên minh, từ đó mưu cầu lợi ích lớn hơn cho bản thân.
Không chỉ vậy, Kỷ Vân Chu còn nhồi nhét cho cậu một số tư tưởng, lấy danh nghĩa là khuyến khích cậu đấu tranh phản kháng lại chế độ phụ hệ lạnh lùng để đi tìm kiếm cuộc sống tự do của chính mình.
Tuế Ninh kiếp trước đúng thật là không thích kiểu đính hôn theo ý cha mẹ mai mối này, cũng sợ hãi việc trở thành chim sơn ca trong lồng son của cuộc hôn nhân.
Kiếp này, cậu đã hạ quyết tâm thay đổi vận mệnh chết thảm, sẽ không bị người ta xúi giục đi đường vòng nữa.
Cửa sổ của thế giới rất cao, cậu có thể tự mình nỗ lực nhón chân lên, cũng có thể đạp lên vai của các ba và anh trai để đi ngắm nhìn thế giới rộng lớn xinh đẹp này.
Tuế Ninh nghiêm túc nghe giảng suốt một buổi sáng, mở điện thoại ra phát hiện Daddy đã gửi cho cậu mấy tin nhắn.
【Xin lỗi bé con nha, hôm nay Daddy dậy hơi muộn, lại không cùng con ăn sáng được.】
【Vẫn còn vì chuyện du học mà không vui à? Hay là vì hôn ước?】
【Đừng lo lắng bé con nhé, Daddy sẽ cố gắng khuyên nhủ cha con thêm chút nữa.】
【Trên đời sẽ không có chuyện gì khiến con mãi không thể giải tỏa được phiền não đâu, nếu có, Daddy sẽ giúp con, vui vẻ lên nhé bé con.】
【Ôm ôm.jpg】
Một luồng hơi ấm tràn vào lòng Tuế Ninh. Cậu nhận được rất nhiều tình yêu khác nhau, nhưng chỉ có tình yêu mà Hứa Thập An dành cho cậu là đặc biệt nhất, đó là tình yêu vĩnh viễn mang theo ánh hào quang hiền hòa của tình mẫu tử.
Tuế Ninh trả lời:
【Không sao đâu ạ, cảm ơn Daddy】
【Yêu Daddy.jpg】
Tiết học buổi chiều của Tuế Ninh rất ít, ba giờ cậu đã hết tiết.
Lộc Gia Doãn ngồi xuống bên cạnh cậu, khoác vai Tuế Ninh: “Tuế Tiểu Ninh, lát nữa có đi ăn lẩu cùng nhau không?”
Tuế Ninh thu dọn sách vở, mỉm cười lắc đầu: “Hôm nay tớ phải đi ăn cơm cùng người nhà. Cuối tuần rảnh tớ sẽ đi ăn cùng cậu.”
Lộc Gia Doãn là một trong những người bạn thân của Tuế Ninh, cũng là một Omega nam, lớn hơn cậu ba tuổi.
“Được thôi.” Lộc Gia Doãn bĩu môi, tựa vào bờ vai phảng phất hương thơm của Tuế Ninh: “Lát nữa cậu đi đâu? Hôm nay tớ vừa tự mình lấy một chiếc xe mới, tớ chở cậu một đoạn.”
Tuế Ninh nhìn Lộc Gia Doãn bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Cậu ngay cả ra khỏi cửa cũng phải báo cáo.
Mà bạn thân của cậu đã có thể tự mình mua xe mới rồi.
Tuế Ninh gật đầu: “Được nha.”
—
“Nhìn xem, đây là xe mới của tớ, oai không.”
Tuế Ninh và Lộc Gia Doãn đi tới bãi đỗ xe bên lề đường khu học xá. Cậu đeo ba lô, ngơ ngác nhìn chiếc Lamborghini màu bạc… bên cạnh nó là một chiếc Yadea* màu đen bạc.
*Yadea: Hãng xe máy điện
Tuế Ninh một tay nắm quai ba lô, gật đầu: “Ngầu.”
“Đương nhiên.” Lộc Gia Doãn rất hưởng thụ. Cậu ta đội mũ bảo hiểm vào, lại đưa cho Tuế Ninh một chiếc mũ bảo hiểm màu vàng.
“Lên xe.”
Tuế Ninh đội mũ bảo hiểm vào, trên mũ còn có một con vịt vàng nhỏ, gió thổi một cái là con vịt vàng nhỏ liền lắc lư theo.
Làn gió lạnh thổi tạt vào mặt Tuế Ninh, thổi cho tóc cậu hơi rối.
Tuế Ninh không cảm thấy khó chịu, ngược lại cậu thấy cảm giác này rất mới mẻ, giống như đang tự do du hành trong gió.
“Gia Dĩnh.” Tuế Ninh ở trong gió tiến sát tai Lộc Gia Doãn, cố gắng phóng đại âm thanh: “Chiếc xe này của cậu…”
Lộc Gia Doãn: “Làm sao? Thiếu gia cấm bình phẩm đời sống dân nghèo.”
“Không phải không phải.” Cằm Tuế Ninh tựa lên vai cậu, giọng nói vang vọng trong gió lớn.
“Chiếc xe này của cậu bao nhiêu tiền vậy? Tớ cũng muốn mua một chiếc.”
“Hả?”
…
Sau khi đến đích, Tuế Ninh chào tạm biệt Lộc Gia Doãn, xoay người ngẩng đầu nhìn lên cổng lớn của khách sạn này.
Khách sạn này cao hơn một trăm tầng, phong cách kiến trúc tương tự như cung điện cổ phong, cao điệu xa hoa.
Quầy tiếp tân được chế tác từ nguyên khối gỗ đặc sẫm màu, các góc cạnh bằng đồng thau tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Nhân viên phục vụ mặc vest đuôi tôm phẳng phiu, khi di chuyển động tác nhẹ nhàng.
Tuế Ninh lại cúi đầu nhìn đồng hồ.
Hình như đến hơi sớm.
Thời gian nhà họ Thẩm hẹn là sáu giờ rưỡi, nhưng bây giờ mới năm giờ.
Khách sạn này là sản nghiệp của nhà họ Thẩm cho nên quản lý đại sảnh vừa liếc mắt đã nhận ra Tuế Ninh, cười rạng rỡ tiến lên đón: “Cậu Tuế, cậu đến rồi, mời đi theo tôi.”
“Vâng.”
Quản lý đại sảnh dẫn Tuế Ninh đi về phía thang máy VIP: “Để tôi cầm ba lô giúp cậu nhé.”
Tuế Ninh lễ phép nói: “Dạ thôi, tôi tự cầm được.”
“Vâng ạ.” Quản lý đại sảnh cúi mình cười, thang máy nhanh chóng dừng lại ở tầng 101: “Yến tiệc vẫn đang được chuẩn bị, mời cậu vào phòng chờ đợi một lát.”
Tuế Ninh gật đầu, đi theo quản lý đại sảnh đến trước cửa phòng chờ.
Cậu đi trên hành lang dài ngước mắt nhìn lên. Phía xa có một quầy bar lộ thiên rộng rãi, xuyên qua lớp kính trong suốt, cậu thấy bóng dáng của Thẩm Vọng Hàn.
“Ngài Thẩm đang ở bên trong, có cần tôi đưa cậu vào không ạ?”
Tuế Ninh ngẩn người đứng chôn chân tại chỗ, lắc đầu: “Dạ không cần đâu ạ.”
Sau khi quản lý đại sảnh rời đi, cậu bước nhỏ biến thành bước lớn, cuối cùng gần như là chạy đến trước cửa kính của quầy bar lộ thiên.
Trong quầy bar lộ thiên không chỉ có mình Thẩm Vọng Hàn. Trên quầy bar còn có mấy chai rượu đã khui, mấy người bạn nối khố của anh đang ngồi quây quần một chỗ, bên cạnh mỗi người đều có hai Omega mặc đồ gợi cảm vây quanh, đang cùng nhau đùa giỡn uống rượu.
Khung cảnh vô cùng xa hoa.
Thẩm Vọng Hàn ngồi một mình trên ghế sofa.
Đường xương hàm của anh căng cứng sắc lẹm, đôi lông mày ép xuống rất thấp che đi cảm xúc nơi đáy mắt. Tư thế tựa lưng tùy ý, những ngón tay thon dài đang kẹp một điếu thuốc.
Mạnh Nguy và mấy người bạn nối khố đứng ở cách đó không xa nói chuyện bâng quơ, không ai dám tiến lên quấy rầy.
Mạnh Nguy có hơi quá chén, gã mon men tiến lại gần với vẻ mặt hèn hèn: “Người anh em à, theo tôi thấy thì chuyện của cậu và Tuế Ninh có vẻ tiêu tùng rồi. Trên đời này làm gì có chỗ nào không có hoa thơm cỏ lạ, người ta không thích cậu, cậu việc gì phải cưỡng cầu. Đúng không?”
“Cút.” Giọng điệu không chút gợn sóng của Thẩm Vọng Hàn mang theo một áp lực không thể chối từ.
Anh giơ đôi chân dài, đá Mạnh Nguy văng ra xa.
Mạnh Nguy bấy giờ mới biết điều, vừa xoa mông vừa vây quanh mấy người anh em nhỏ to chê bai. Bọn họ luôn nghi ngờ Thẩm Vọng Hàn vì cầu mà không được quá lâu dẫn đến tinh thần không ổn định.
Thậm chí còn bị nghi là mắc chứng rối loạn lưỡng cực.
Tuế Ninh nhìn về hướng Thẩm Vọng Hàn. Cậu cũng không biết mình bị làm sao, cứ thế đi vòng qua cửa kính, chạy một mạch đến thẳng trước mặt Thẩm Vọng Hàn.
Thời tiết đã vào đông, buổi chiều nhiệt độ giảm xuống cực kỳ nhanh.
Cậu không biết là do căng thẳng hay do chạy nhanh, đôi môi đỏ hồng quyến rũ hơi hé mở, mỗi nhịp thở đều tỏa ra hơi nước mờ ảo.
Thẩm Vọng Hàn ngẩng đầu lên liền nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Tuế Ninh xuất hiện đột ngột giống như một tinh linh từ trên trời rơi xuống vậy.
Thẩm Vọng Hàn thậm chí còn nghi ngờ có phải do mình cả đêm không ngủ, lại vừa mới xuống máy bay nên đã xuất hiện ảo giác hay không.
Vào khoảnh khắc Tuế Ninh chạm mắt với Thẩm Vọng Hàn.
Trong đầu cậu liền hiện lên biển lửa nơi xưởng sản xuất bỏ hoang ở kiếp trước, Thẩm Vọng Hàn khi đó cổ đang chảy máu đầm đìa, vết thương sau lưng cũng như cào xé trái tim cậu.
Sự sợ hãi và tủi thân đan xen trong mắt Tuế Ninh, những cảm xúc phức tạp hóa thành những giọt lệ trong suốt xoay tròn trong đôi mắt. Rồi sau đó, những giọt lệ nối thành dòng rơi xuống.
“???”
Mạnh Nguy và mấy người bạn thấy cảnh này nhất thời đều ngẩn người trong chốc lát, đưa mắt nhìn nhau.
Thẩm Vọng Hàn nhìn những giọt nước mắt của Tuế Ninh thì cau mày, ánh mắt âm lãnh liếc xéo về phía Mạnh Nguy.
“Vãi thật.”
Mạnh Nguy lập tức phản ứng lại. Gã vội vàng phẩy tay, bảo mấy người anh em đưa đám Omega gợi cảm kiều diễm kia ra ngoài.
“Cái đó, em dâu ơi, em nhất định đừng hiểu lầm nha. Bọn anh chỉ uống rượu thôi, không phải…”
“Cậu ra ngoài trước đi.” Thẩm Vọng Hàn ngắt lời gã, trực tiếp hạ lệnh đuổi khách.
“Được thôi.”
Mạnh Nguy cầm theo hai chai rượu, liếc nhìn hai người họ với vẻ hóng hớt rồi mới thong thả rời khỏi hiện trường.
Tuế Ninh thấy Thẩm Vọng Hàn cứ im lặng mãi, xung quanh dường như thời gian tĩnh lặng. Trong cảm giác trời đất như quay cuồng, cậu chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Vọng Hàn.
Trong ánh mắt cậu chứa đựng cảm xúc phức tạp, nước mắt không ngừng rơi, đôi mắt và chiếc mũi cao vút đỏ lên thấy rõ.
Đây là lần đầu tiên Tuế Ninh chủ động đến tìm anh, Thẩm Vọng Hàn ngoài cảm thấy bất ngờ, đáy mắt lại phủ lên một lớp âm lãnh tĩnh mịch.
Anh vươn bàn tay to lớn nắm lấy hai bên vai của Tuế Ninh.
Tuế Ninh nghi hoặc ngước mắt: “Dạ?”
Sau đó, Tuế Ninh bị Thẩm Vọng Hàn nhấc bổng lên như xách gà con, đặt xuống chiếc sofa mềm mại.
Thẩm Vọng Hàn tùy ý kéo một chiếc ghế, ngồi hiên ngang ngay trước mặt Tuế Ninh. Hai bàn tay lớn chống hai bên người cậu trông như thể sắp ôm chặt cậu vào lòng.
“Em bị sao vậy?”
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn chứa đựng tình yêu và d*c v*ng thầm kín. Tuế Ninh cứ nhìn anh mà khóc, anh còn xấu xa mà thất thần, cứ nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mềm mại mọng nước của người ta.
Đợi Tuế Ninh khóc xong mới bình tĩnh lại đôi chút.
Thẩm Vọng Hàn hỏi: “Muốn cầu xin tôi cứu Kỷ Vân Chu ra tù sao?”
Tuế Ninh có hơi mệt vì khóc, ngơ ngác nhìn Thẩm Vọng Hàn: “Hả?”
Hình như có hơi quá gần…
Thẩm Vọng Hàn cách cậu chưa đầy mười centimet, Tuế Ninh cảm nhận được hơi thở trầm đục nóng hổi của anh.
Thẩm Vọng Hàn bao trùm toàn bộ cơ thể Tuế Ninh với hơi thở của mình. Đôi mắt kia sâu không thấy đáy, trong con ngươi cuộn trào vẻ hờ hững và khí thế hung ác bẩm sinh.
Ý cười của Thẩm Vọng Hàn không chạm tới đáy mắt, giọng nói âm u lạnh lẽo: “Nếu em thực sự cầu xin vì Kỷ Vân Chu, vậy thì tôi sẽ để hắn mục ruỗng trong tù đến chết mới thôi.”
Tuế Ninh nhớ ra rồi.
Thẩm Vọng Hàn thường xuyên cử người theo dõi Kỷ Vân Chu, mục đích chính là để bắt thóp gã.
Loại người như Thẩm Vọng Hàn chưa bao giờ biết hai chữ “đạo đức” viết như thế nào. Nếu hôm nay Tuế Ninh cầu xin cho Kỷ Vân Chu, anh hận không thể ngày mai liền sai người đâm chết gã.
Thời gian trước Thẩm Vọng Hàn để Mạnh Nguy lập một cái bẫy cho người giả vờ hợp tác với Kỷ Vân Chu, kết quả Kỷ Vân Chu ngu ngốc đến mức khiến người ta rất an lòng, quả nhiên đã sập bẫy, bị kiện tội làm giả giấy tờ và gây rối quản lý xã hội, nghe nói vốn dĩ phải xử hai năm, nhưng qua ba lần kháng cáo của luật sư cuối cùng chỉ miễn cưỡng bị tạm giam bốn mươi lăm ngày.
Kiếp trước Tuế Ninh hình như cũng không dám tìm Thẩm Vọng Hàn giúp đỡ, mà là khóc lóc cầu xin cha của cậu.
Bây giờ hồi tưởng lại, cậu thực sự rất hối hận.
Đáng lẽ kiếp trước nên để Kỷ Vân Chu ngồi tù đến mọt gông luôn mới phải!
“Không, không phải.” Tuế Ninh lau nước mắt, lắc đầu nói: “Em không phải vì anh ta.”
Cậu dùng hai tay lau sạch nước mắt, trông vừa căng thẳng vừa vụng về.
Tâm trạng Thẩm Vọng Hàn tức khắc tốt lên không ít. Anh ngửi thấy mùi hương thanh khiết đan xen giữa gỗ tuyết tùng và hoa nhài từ trên người Tuế Ninh, ánh mắt âm lãnh dần trở nên mê đắm.
Thẩm Vọng Hàn có thể đưa ra một đánh giá khách quan.
Pheromone của Tuế Ninh là thứ thơm nhất trên đời.
“Vậy em bị làm sao mà khóc thành thế này?” Giọng Thẩm Vọng Hàn dịu lại đôi chút, hỏi: “Vẫn còn muốn từ hôn à?”
Tuế Ninh cúi đầu không lên tiếng.
“Em yên tâm đi, hôn ước này là không thể từ chối được đâu. Ngay cả khi em có tuẫn tình cùng Kỷ Vân Chu, tôi cũng sẽ cưới em về nhà, chúng ta kết minh hôn.”
Thẩm Vọng Hàn thong dong nói, lại nhìn vào cái cổ trắng ngần mịn màng của Tuế Ninh, sắc mắt lại trở nên u ám.
Trông thật yếu ớt, chỉ cần cắn một cái là sẽ để lại dấu vết rất sâu.
Biết đâu chừng đến ngày nào đó anh không nhịn được nữa dứt khoát trực tiếp bắt Tuế Ninh về nhà cưỡng chế đánh dấu. Cậu chắc cũng sẽ giống như vừa nãy mà khóc lóc thảm thương, đến cả đôi mắt cũng đỏ hoe sưng húp…
Tuế Ninh rùng mình một cái, ngước mắt lên lại chạm phải ánh mắt của Thẩm Vọng Hàn. Đôi mắt đẹp đẽ của cậu phủ một lớp sương mù, đồng tử đen thẫm, đuôi mắt còn vương lệ, trông càng thêm vẻ yếu đuối đáng thương.
Thẩm Vọng Hàn hô hấp khó khăn, ngay cả hơi thở cũng trở nên nóng bỏng nguy hiểm.
“Em…”
Tuế Ninh định nói gì đó, nhưng cậu sợ phải nói thật.
Vì chuyện sống lại này nếu nói ra một cách vô duyên vô cớ thì chẳng ai tin được cậu cả.
Tứ chi của Tuế Ninh hơi nhũn ra, bởi vì cậu ngửi thấy một tia pheromone của Thẩm Vọng Hàn, Đó là một mùi hương nồng đậm của đàn hương pha lẫn với mùi nước hoa cổ điển lạnh lùng.
Thẩm Vọng Hàn là một Alpha cấp cao, cho dù chỉ là một chút pheromone thì đối với Tuế Ninh mà nói cũng là không thể chống đỡ nổi.
Gò má Tuế Ninh trở nên nóng hơn, đôi mắt đẫm sương mù càng thêm vẻ quyến rũ.
Thẩm Vọng Hàn không ép hỏi tiếp. Anh nói: “Tuế Ninh, đã có ai nói với em chưa, trên người em ngoài pheromone ra còn có một mùi khác.”
Tuế Ninh vội cúi đầu, cuống cuồng ngửi trái ngửi phải bản thân.
Cậu căng thẳng hỏi: “Mùi gì cơ ạ?”
“Rất nồng, tự em không ngửi thấy sao?”
Tuế Ninh trở nên lúng túng, khuôn mặt nhỏ trắng hồng, lại cố gắng tự ngửi mình. Cậu vẫn không ngửi ra được.
Khóe môi Thẩm Vọng Hàn nhếch lên: “Lừa em đấy.”
Tuế Ninh vẫn dễ trêu như vậy, vừa trêu một cái là cậu liền căng thẳng đến đỏ mặt, dáng vẻ vừa ngốc vừa đáng yêu.
“Ninh Ninh.”
Đáy mắt Thẩm Vọng Hàn chứa đựng ý cười nóng bỏng và sự mê đắm. Anh nhìn cậu chằm chằm, giọng trầm khàn: “Trên người em thơm quá đi mất.”
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...