Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi
Chương26
Cỡ chữ
Ánh sáng và bóng tối trong căn mật thất chật hẹp lay động, trên tường dán đầy ảnh của Tuế Ninh, dày đặc đến mức khiến cậu không khỏi cảm thấy rùng mình.
Thẩm Vọng Hàn ôm Tuế Ninh đặt cậu xuống chiếc giường lớn màu xám sát tường, giường ở đây cũng to lớn và mềm mại y hệt chiếc trong phòng ngủ.
Ga giường sạch không một hạt bụi, trên tường treo những sợi dây thừng đỏ mềm mại và những sợi xích vàng.
Ánh mắt Tuế Ninh run rẩy khi nhìn thấy những thứ đó, cậu co người lùi lại.
“Em không, em không muốn ở lại đây.”
Nói xong, cậu liền cúi thấp người, chạy nhanh về phía lối đi.
Gót chân cậu còn chưa kịp chạm đất đã bị Thẩm Vọng Hàn vươn tay một cái lôi ngược trở lại.
“Chạy cái gì, chúng ta là tới xem phim mà.” Thẩm Vọng Hàn thân mật hôn lên vành tai cậu, “Đừng sợ.”
Trên bức tường đối diện giường, một màn hình chiếu khổng lồ sáng lên.
Ánh mắt Tuế Ninh ngẩn ra, cậu nhìn thấy trên màn hình chiếu phim rất nhiều video về chính mình.
Tuy nhiên, đó không phải là loại video như Tuế Ninh tưởng tượng.
Tuế Ninh thấy rất nhiều cảnh mình đang diễn thuyết trên bục giảng, ca hát hoặc nhảy múa.
Thậm chí có những đoạn được phóng to và cắt ra từ các buổi biểu diễn hợp xướng.
Chất lượng hình ảnh của mỗi đoạn phim đều rất rõ nét. Gương mặt cậu thời thanh xuân thanh tú, từng cái nhíu mày hay nụ cười đều được thể hiện rõ mồn một.
Tuế Ninh thậm chí còn không nhớ rõ nguồn gốc của một số video, vậy mà Thẩm Vọng Hàn lại lưu giữ chúng vô cùng vẹn toàn.
“Trước đây em không thích để ý đến tôi, hầu như ngày nào tôi cũng đến đây nằm xem video của em.”
Thẩm Vọng Hàn nhìn về phía màn hình chiếu không xa, ánh mắt đong đầy tình yêu, “Mỗi bài hát em từng hát, mỗi điệu nhảy em từng nhảy, thậm chí em đứng ở vị trí nào trong cuộc thi hợp xướng, tôi đều nhớ rõ mười mươi. Tuế Ninh, em thật đẹp.”
“Trong vô số những đêm mất ngủ, tôi đều mong mỏi có một ngày được ôm em đến tận bình minh, cùng nhau đi hết quãng đời còn lại.”
Thế giới của Tuế Ninh luôn sạch sẽ lại tràn ngập ánh sáng.
Khiến người ta hướng tới, khiến người ta dòm ngó.
Thẩm Vọng Hàn luôn đứng trong góc tối ảo tưởng về tương lai với Tuế Ninh, thèm khát kéo Tuế Ninh vào thế giới tăm tối của chính mình.
Tuế Ninh nhìn đến ngây người, cậu cảm thấy thật không thể tin nổi.
Tình yêu của Thẩm Vọng Hàn còn cố chấp và mãnh liệt hơn nhiều so với những gì cậu hình dung.
Vì dấu vết đánh dấu vĩnh viễn, hiện tại chỉ cần pheromone của Thẩm Vọng Hàn hơi có biến động, Tuế Ninh cũng sẽ bị ảnh hưởng theo.
Tuế Ninh rũ mắt, hóa ra Thẩm Vọng Hàn vẫn luôn coi cậu là toàn bộ cuộc sống.
c** nh* giọng khuyên bảo: “Vậy trong cuộc sống của anh ngoài em ra không còn gì khác sao? Thực ra, anh cũng có thể thử đi bồi dưỡng một chút sở thích khác xem sao.”
“Không, tôi có mà.”
“Cái gì?”
Thẩm Vọng Hàn nâng cằm Tuế Ninh lên, đầu ngón tay m*n tr*n khuôn mặt cậu: “Sở thích của tôi chính là em đó.”
Dứt lời, Thẩm Vọng Hàn liền giơ tay lên, giật xuống sợi dây thừng đỏ tươi trên tường.
Tuế Ninh không kịp phòng bị.
“Ưm…!”
Cậu trở nên giống như một món quà được đóng gói tinh xảo.
“Ninh Ninh, tôi nhớ em có một điệu nhảy cực kỳ đẹp, có thể nhảy lại cho tôi xem được không?”
Ánh đèn trong lối đi của căn phòng bí mật được chỉnh tối xuống nhưng bên trong phòng lại sáng như ban ngày.
Trong phòng vang vọng tiếng nức nở ngọt ngào và tiếng cầu xin tha thứ.
Lúc đầu cậu còn phản kháng mắng Thẩm Vọng Hàn hai câu “b**n th**”.
Nhưng về sau, pheromone của cậu bị pheromone của Thẩm Vọng Hàn áp chế quấn quýt lấy nhau, cậu rốt cuộc chỉ có thể mê man mà khản giọng cầu xin.
Tuế Ninh: “Ưm không… Thẩm Vọng Hàn… Thẩm Vọng Hàn…”
Giọng của Tuế Ninh mang theo tiếng khóc, mềm mại nũng nịu đến chết người.
Thẩm Vọng Hàn: “Vừa mới dạy xong đã quên rồi, gọi là gì?”
“Ưm… ông xã, ông xã.”
Thẩm Vọng Hàn vừa nghe thấy, đuôi mắt càng trở nên đỏ rực.
…
Một giờ chiều ngày hôm sau.
Tuế Ninh tỉnh lại sau cơn mê man. Cậu thấy mình đang nằm trong phòng ngủ rộng rãi sáng sủa, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Ngoài cửa sổ tuyết bắt đầu rơi, những bông tuyết vụn điểm xuyết trên cành lá, trắng trong mộng ảo, mang một vẻ đẹp và ý thơ riêng biệt.
Nhưng Tuế Ninh lúc này ngay cả sức lực ngắm tuyết cũng không còn.
Cậu chậm chạp ngồi dậy, một tay cầm ly nước, một tay mở điện thoại trả lời tin nhắn.
Hứa Thập An hỏi cậu khi nào về, Tuế Ninh nói chiều nay sẽ về.
Chiều nay nhất định có thể về.
Tuế Ninh tin tưởng sắt đá nghĩ như vậy, uống một ngụm canh do Thẩm Vọng Hàn đút cho.
Tuế Ninh phát hiện Thẩm Vọng Hàn mấy ngày nay còn không thèm đi làm, cả ngày cứ canh chừng cậu.
Cậu lướt xuống dưới, thấy tin nhắn của Lâm Lạc tối qua:
【Sao rồi Tuế Ninh, có tin tức gì không?】
Cậu nhấn vào khung chat của Lâm Lạc, trả lời:
【Xin lỗi nha Lâm Lạc, hôm qua tớ hỏi hết rồi, đều không có nguồn máu Rh. Hôm qua tớ gặp chút rắc rối nên giờ mới thấy tin nhắn, ngại quá đi.】
Thẩm Vọng Hàn ngồi đối diện Tuế Ninh, có thể nhìn rõ từng chữ Tuế Ninh gõ.
Anh lau khóe miệng cho cậu: “Bình thường sao không thấy em trả lời tôi nhiều chữ thế này.”
Tuế Ninh lườm anh một cái, tiếp tục kiểm tra xem còn tin nhắn nào chưa trả lời không.
…
Đợi sau khi ăn cơm xong, Tuế Ninh liền ôm gối nói: “Em, muốn, về, nhà.”
Thẩm Vọng Hàn vẻ mặt như thường thu dọn bát đũa, dịu dàng nói: “Buổi tối muốn ăn gì bé yêu, sườn xào chua ngọt thấy sao?”
Tuế Ninh chớp chớp mắt.
Không lẽ nào.
Thẩm Vọng Hàn đang nuốt lời.
Cậu bám vào đầu giường, lấy hết can đảm giẫm chân lên chăn, sau khi đứng dậy mới muộn màng nhận ra hai chân mình đang run rẩy, eo lại càng không thẳng nổi.
“Bé yêu em cẩn thận một chút, đừng để ngã.” Thẩm Vọng Hàn đứng một bên vươn tay ra đỡ hờ ở khoảng không quanh cậu.
“Tối qua anh rõ ràng đã hứa với em rồi.”
Nụ cười của Thẩm Vọng Hàn vô cùng anh tuấn: “Tôi hứa cái gì cơ?”
Giả ngu à???
Tuế Ninh trợn tròn mắt, tuy rằng Thẩm Vọng Hàn hiện tại biểu hiện rất dịu dàng nhưng cậu vẫn không khỏi chột dạ.
Thẩm Vọng Hàn thỉnh thoảng buổi tối cũng sẽ dịu dàng dỗ dành cậu vài câu.
Tuy nhiên chỉ có dỗ dành thôi.
Chứ không dừng lại.
“Em muốn về nhà.” Tuế Ninh nhấn mạnh từng chữ nói lại một lần.
Tay Thẩm Vọng Hàn hạ xuống, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía Tuế Ninh.
Tuế Ninh bỗng cảm thấy sau gáy lạnh toát. Cậu đặt gối xuống, từ từ ngồi lại lên chăn.
“Hừ.”
Cậu co hai chân lại, tay nắm chặt lấy chăn trông vừa mềm yếu vừa đáng thương.
Thẩm Vọng Hàn mủi lòng ôm cậu vào lòng: “Nhưng Ninh Ninh à, không có em, cả đêm tôi sẽ không ngủ được mất.”
Tuế Ninh nghe vậy, ngước mắt liếc nhìn đôi mắt sâu thẳm của anh.
Cằm Thẩm Vọng Hàn cọ lên gò má cậu: “Tôi sẽ cứ nhớ em mãi thôi.”
Tuế Ninh thấy gò má ngưa ngứa, cậu nhìn qua đôi mắt Thẩm Vọng Hàn, thấy tràn đầy không nỡ cùng mất mát.
Tuế Ninh bỗng hơi mủi lòng, chỉ một chút xíu thôi.
“Nhưng mà em muốn về nhà rồi mà.” Tuế Ninh nghe nhịp tim của Thẩm Vọng Hàn, nhịp tim của chính mình dường như cũng bị ảnh hưởng theo.
Lòng bàn tay Tuế Ninh bị nắm đến phát nóng, cả nhịp tim cũng theo đó mà đập nhanh hơn.
“Hay là thế này đi, Ninh Ninh. Tôi có mua cho em một chiếc khăn quàng cổ, để ở trong phòng thay đồ ấy. Bên ngoài đang tuyết rơi, em quàng khăn vào rồi hãy đi, đừng để bị cảm lạnh.” Thẩm Vọng Hàn nâng mặt Tuế Ninh lên: “Tôi đưa em về.”
Tuế Ninh cọ cọ cằm vào đầu ngón tay anh, gật đầu: “Được, em đi lấy, ở đâu cơ?”
“Tủ quần áo thứ tư bên tay trái, ở giữa.” Thẩm Vọng Hàn ở phía sau chậm rãi nói.
“Ừm.” Tuế Ninh đẩy cửa phòng thay đồ ra, cậu chậm rãi bước đi, mở cái tủ thứ tư: “Ở đây không có khăn quàng mà.”
Tay cậu khựng lại, cậu không thấy khăn quàng đâu, trái lại thấy một bộ đồ tai mèo đen trắng xen kẽ.
Cậu mở hẳn cửa tủ ra, một cái đuôi mèo lông xù dài cuộn tròn liền rơi xuống đất.
Tiếng chuông kêu leng keng khe khẽ.
Cái thứ lông xù kia trông chẳng có vẻ gì là đáng yêu cả.
Tuế Ninh ngây ra: “…”
Giọng nói trầm thấp của Thẩm Vọng Hàn truyền đến từ phía sau cậu: “Đặt may theo kích cỡ của em đó, mặc vào thử xem sao nhé?”
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...