Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi
Chương24
Cỡ chữ
Ánh mắt Tuế Ninh căng thẳng, cậu áp sát vào cửa kính, “Cái… cái gì, anh nói khó chịu ở đâu?”
Thẩm Vọng Hàn trong bóng tối khẽ thở dài một tiếng.
Anh cúi đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bóng người bên ngoài cửa, ánh nhìn ngày càng rực cháy đến đáng sợ.
Tuế Ninh ở ngoài cửa sốt ruột đi đi lại lại, nhưng Thẩm Vọng Hàn vẫn đứng bên trong không chịu ra.
Cậu lo lắng Thẩm Vọng Hàn xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Sau khi chờ hơn hai mươi phút, cậu lại gõ cửa phòng Thẩm Vọng Hàn một lần nữa.
“Anh vẫn ổn chứ, có phải khó chịu lắm không?” Tuế Ninh quan tâm nói: “Hay là để em giúp anh gọi bác sĩ nhé.”
“… Không cần.” Một tay Thẩm Vọng Hàn chống lên cửa kính, vị trí vừa vặn như đang v**t v* gò má Tuế Ninh, “Tuế Ninh, em có thể gọi tên tôi một tiếng được không?”
Tuế Ninh hơi khó hiểu, lúc này tâm trí cậu đang rối bời vì lo lắng, đành phải làm theo.
Giọng cậu dịu dàng lại nhẹ nhàng: “Thẩm Vọng Hàn…”
Thẩm Vọng Hàn rũ mắt thở hắt ra một tiếng, pheromone nồng đậm bắt đầu tán phát ra xung quanh.
Ngay khi Tuế Ninh muốn gõ cửa lần nữa, Thẩm Vọng Hàn đã mở cửa ra.
Pheromone nồng nặc ập thẳng vào mặt, chân mày Tuế Ninh khẽ nhíu lại. Cậu bị pheromone của alpha ảnh hưởng, không tự chủ được mà lùi lại hai bước.
Đôi chân cậu bất giác trở nên mềm nhũn, run rẩy.
Gò má Tuế Ninh ửng hồng, đôi mắt vô tội mà đơn thuần, “Kỳ nhạy cảm của anh cũng đến rồi sao?”
Vừa bị thương lại vừa đến kỳ nhạy cảm.
Như vậy thì thật sự quá khó chịu luôn.
Tuế Ninh chỉ nghĩ thôi đã thấy khổ thay cho Thẩm Vọng Hàn.
“Ừ.” Thẩm Vọng Hàn chống tay lên vai Tuế Ninh, sống mũi cao thẳng khẽ cọ vào vành tai đỏ bừng của Tuế Ninh, nói, “Nhưng em đừng sợ, Ninh Ninh, tôi sẽ không làm tổn thương em đâu, tôi sẽ uống thuốc ức chế.”
Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn dịu dàng trầm thấp, lúc này lại tỏa ra mùi pheromone vô cùng mãnh liệt.
Tuế Ninh không nhịn được cảm thấy toàn thân như phải bỏng. Cậu ngẩng đầu lên, Thẩm Vọng Hàn giống như đứng không vững mà cúi đầu hôn lên môi Tuế Ninh.
“Ưm.” Tuế Ninh khẽ kinh hô một tiếng.
Cậu không kịp đề phòng mà lùi về phía sau, được Thẩm Vọng Hàn che chở mà ngã nhào xuống giường bệnh.
Răng môi của Tuế Ninh bị anh dễ dàng cạy mở. Đầu lưỡi non mềm bị ngậm lấy m*t mát một cách cường thế, môi lưỡi bọn họ giao triền, Thẩm Vọng Hàn không ngừng hôn cắn cậu.
Kỳ ph*t t*nh của Tuế Ninh vừa mới được khống chế, bị Thẩm Vọng Hàn k*ch th*ch như vậy ngược lại lại mất kiểm soát.
Lưỡi của cậu bị hôn đến mức tê dại, gần như sắp nghẹt thở. Vậy mà Thẩm Vọng Hàn vẫn như không biết mệt mỏi mà hôn cậu.
Tuế Ninh bất lực phát ra tiếng “ư ư”, một tay cậu vô lực chống lên vai Thẩm Vọng Hàn, ánh mắt mê ly, toàn thân nóng hầm hập.
Rất lâu sau, Thẩm Vọng Hàn mới không nỡ mà kết thúc nụ hôn dài này. Giữa môi Tuế Ninh bị kéo ra một sợi chỉ bạc, Thẩm Vọng Hàn vươn tay nhẹ nhàng lau đi cho cậu.
“Xin lỗi… tôi đã không nhịn được.”
Anh cúi người, đôi môi vô tình lướt qua cằm và cổ của Tuế Ninh, trong mắt tràn đầy d*c v*ng chiếm hữu u ám và si mê.
Tuế Ninh rùng mình một cái. Cậu hít hà không khí trong lành, đôi chân lại bất giác khép chặt lại.
Pheromone của Thẩm Vọng Hàn nồng đến mức khiến cậu không thể chống đỡ. Cậu giống như một con hươu non bị bắt giữ, yếu ớt thu mình trên nệm giường run lẩy bẩy.
“Đừng sợ.” Thẩm Vọng Hàn nhẹ nhàng xoa mặt cậu, lấy một viên thuốc ức chế ngậm vào miệng rồi mớm cho Tuế Ninh.
Tuế Ninh nếm được một vị đắng nhẹ, viên thuốc ức chế bị cậu khó khăn nuốt xuống.
Thẩm Vọng Hàn cúi người hôn lên cổ cậu, rồi thuận theo bả vai hôn lên mu bàn tay, đầu ngón tay…
Thành kính mà nồng nhiệt.
Tuế Ninh rụt rụt đầu ngón tay. Dưới tác dụng của thuốc, nhịp tim tăng nhanh của cậu dần dần bình ổn lại.
Hơi nóng của Thẩm Vọng Hàn phả xuống trước ngực cậu, nhịp thở của Tuế Ninh bất giác bị làm cho rối loạn.
Thẩm Vọng Hàn đỡ bả vai Tuế Ninh dìu cậu ngồi dậy. Ý thức của Tuế Ninh đã tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng vệt hồng trên mặt vẫn chưa hoàn toàn tan đi.
“Tuế Ninh, hiện tại pheromone của em không ổn định, về nhà nghỉ ngơi trước đi. Mai lại đến thăm tôi.”
Gò má Tuế Ninh được Thẩm Vọng Hàn v**t v*.
Tuế Ninh có hơi do dự nhìn về phía cổ của Thẩm Vọng Hàn, “Vậy còn vết thương của anh…”
Thẩm Vọng Hàn nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng ngần của Tuế Ninh, trong mắt hiện lên tia tối tăm khó đoán, “Tôi một mình cũng được, về đến nhà thì nhắn tin cho tôi.”
“Được… được rồi.” Tuế Ninh xoắn xuýt một hồi, vẫn là đứng dậy cầm lấy ba lô của mình, “Vậy buổi tối anh nếu có chuyện gì nhớ gọi y tá nhé.”
Thẩm Vọng Hàn mỉm cười gật đầu.
Lưỡi và môi của Tuế Ninh đều tê rần, cậu thẫn thờ đi ra mở cửa phòng bệnh.
Thẩm Vọng Hàn đột ngột gọi cậu lại, “Tuế Ninh.”
Tuế Ninh quay đầu, vừa vặn đối diện với ánh mắt chân thành nóng bỏng của Thẩm Vọng Hàn, “Sao thế?”
“Tôi nhớ là tôi đã nói rất nhiều lần rồi, nhưng tôi vẫn muốn nói lại với em một lần nữa.” Thẩm Vọng Hàn một tay gối sau đầu, đôi mắt chứa đựng sự mê luyến nhìn cậu, “Tôi yêu em.”
Bàn tay đang nắm tay nắm cửa của Tuế Ninh không tự chủ được mà siết chặt, thế giới của cậu dường như đột ngột tĩnh lặng trong một giây.
Đầu óc cậu trống rỗng, ấp úng nói: “Ngày mai em lại đến thăm anh.”
Cậu nói xong liền nhanh chân bước ra khỏi phòng bệnh.
Tuế Ninh tựa lưng vào tường, hít một hơi thật sâu.
…
“Cái gì?”
Lâm Lạc ngồi trong phòng làm việc của Tuế Ninh, cậu ta đẩy đẩy gọng kính, “Cậu nói Kỷ Vân Chu đâm Thẩm Vọng Hàn, còn làm anh ta phải nhập viện rồi hả?”
Tuế Ninh gật đầu, “Nếu không phải Kỷ Vân Chu hiện tại cũng đang ở bệnh viện thì anh ta sớm đã vào trại tạm giam rồi.”
“Anh ta đang yên đang lành tại sao lại đi đâm người ta chứ?” Lâm Lạc vẻ mặt khó hiểu, cảm thán về tâm lý bất ổn của con người trong thời đại mì ăn liền ngày nay.
“Cũng may anh trai tớ đã chia tay với Kỷ Vân Chu rồi.” Lâm Lạc sắp xếp lại tài liệu học tập của Tuế Ninh, “Nếu không, tớ còn cảm thấy tức giận thay cho anh trai mình.”
Lâm Cẩn và Kỷ Vân Chu đã chia tay rồi à?
Tuế Ninh trái lại có hơi bất ngờ, kiếp trước họ không chia tay sớm như vậy.
Vận mệnh của tất cả mọi người đều không phải là một con đường thẳng tắp, đều có thể thay đổi được.
Lâm Lạc cho những tài liệu mình cần vào thùng giấy. Cậu ta vẫn rất ỷ lại vào Lâm Cẩn, đồng thời chưa bao giờ nghi ngờ thân phận giả của Lâm Cẩn.
Tuế Ninh kiếp trước không quan tâm đến họ, cũng không biết thân phận giả của Lâm Cẩn đã bị phát hiện như thế nào.
Tuế Ninh không đáp lời mà chỉ mỉm cười.
“Những thứ này tớ đều có thể mang đi sao!” Lâm Lạc ôm một chồng tài liệu lớn, kinh ngạc vui mừng nói: “Chúng đều rất có ích đó!”
Tuế Ninh gật đầu: “Ừ, cậu muốn thì cứ mang hết đi.”
“Tuế Ninh cậu tốt quá đi mất! Tớ nhất định sẽ trân trọng chúng!” Lâm Lạc cảm kích ôm chầm lấy Tuế Ninh.
Tuế Ninh mỉm cười nhẹ nhàng.
Không hiểu sao, tâm trạng của cậu ngày hôm nay bỗng nhiên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Cậu mở điện thoại ra, Thẩm Vọng Hàn đã gửi cho cậu hai tin nhắn:
[Về đến nhà chưa?]
[Ninh Ninh.]
Tuế Ninh trả lời: [Ừm ừm.]
Khung soạn thảo của cậu gõ rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ, cuối cùng nhập một hồi lâu mới chọn lựa kỹ càng rồi gửi lại một cái meme:
[Mèo con uống nước.jpg]
Hứa Thập An đi đến gõ cửa phòng Tuế Ninh, “Ninh Ninh, Tiểu Lạc, ra ăn cơm trước đã nào.”
“Vâng, thưa chú Hứa.”
“Con biết rồi daddy”
Tuế Ninh và Lâm Lạc cùng đến bàn ăn ngồi xuống.
Bữa tối hôm nay gia đình họ có mặt đầy đủ, Tuế Mặc, Tuế Hoành và Tống Ngọc Xuyên đều ở đây.
Điều này khiến Lâm Lạc ăn uống có hơi mất tự nhiên.
Trên bàn ăn có vẻ rất yên tĩnh, Hứa Thập An nhiệt tình nói với Lâm Lạc: “Tiểu Lạc đừng khách sáo, muốn ăn gì thì cứ tự nhiên gắp nhé.”
Lâm Lạc bưng bát gật đầu, lộ vẻ lễ phép hơi cứng nhắc: “Vâng, cảm ơn chú Hứa ạ.”
Sau bữa cơm, Lâm Lạc ôm một thùng lớn tài liệu học tập mãn nguyện trở về nhà.
Tống Ngọc Xuyên vừa đi công tác về không lâu, anh ta mang cho Tuế Ninh một bàn đầy các loại bánh ngọt.
Tuế Ninh ngồi bên bàn, đang bận rộn nếm thử từng loại bánh một.
Anh ta lười biếng dựa vào sofa, rót cho Tuế Ninh một ly nước trái cây, “Tuế tiểu Ninh, Lâm Lạc chẳng phải là em trai của cái người Lâm Cẩn gì đó sao.”
Tuế Ninh hút nước trái cây: “Đúng vậy, có chuyện gì sao.”
“Vậy mà em còn làm bạn với em trai của tình địch à?” Tống Ngọc Xuyên cười một tiếng, trêu chọc cậu, “Thật không nhìn ra đấy, em lại rộng lượng như vậy nha.”
“Làm gì có, tình địch gì chứ, anh họ đừng nói linh tinh.” Tuế Ninh lườm anh một cái, “Em chưa từng yêu đương với Kỷ Vân Chu bao giờ, hơn nữa em sớm đã không còn liên lạc gì với Kỷ Vân Chu nữa rồi.”
Tống Ngọc Xuyên đương nhiên biết, anh ta chỉ trêu chọc Tuế Ninh một chút thôi.
Anh cười một cách phong lưu phóng khoáng: “Cắt đứt sớm cũng tốt, cái thằng mặt trắng đó đúng là chẳng ra làm sao. Anh nghe nói hôm qua lại bị vị hôn phu kia của em đánh cho nhập viện rồi. Chậc chậc, yếu ớt không chịu nổi đòn thế này, em mà thực sự kết hôn với nó thì còn ra thể thống gì nữa.”
Tuế Ninh đặt ly nước trái cây xuống giải thích: “Không phải đâu, là lúc đó Kỷ Vân Chu đâm vào Thẩm Vọng Hàn trước, cổ của Thẩm Vọng Hàn còn bị thương nữa.”
Tống Ngọc Xuyên nhướn mày: “Tuế tiểu Ninh, sao em đột nhiên bắt đầu nói đỡ cho Thẩm Vọng Hàn thế?”
Trước đây khi anh ta nhắc đến ba chữ “vị hôn phu”, Tuế Ninh nhất định phải ra sức phản bác trước cơ mà.
“Không phải là em đã…”
Tuế Ninh đứng bật dậy cắt ngang lời Tống Ngọc Xuyên: “Em buồn ngủ rồi, em đi ngủ đây!”
Tuế Ninh sải bước nhanh về phía thang máy, ngay cả món bánh ngọt yêu quý cũng quên cầm theo.
Tống Ngọc Xuyên quay đầu nhìn theo bóng lưng của Tuế Ninh: “?”
Anh ta còn chưa kịp nói gì mà.
…
Tuế Ninh nằm trên sofa, trong đầu toàn là hình ảnh lúc Thẩm Vọng Hàn đè cậu lên giường bệnh hôn lấy hôn để.
Đầu óc cậu sắp rối thành một mớ bòng bong. Cậu nhấn vào album ảnh bắt đầu xóa bớt hình để đánh lạc hướng chú ý.
Ngón tay cậu lướt xuống dưới, nhìn thấy tấm ảnh chụp chung của cậu và Thẩm Vọng Hàn dưới trời tuyết hôm đó.
Tuế Ninh nhìn tấm ảnh chụp chung đầu tiên của hai người, không kìm được mà phóng to khuôn mặt của Thẩm Vọng Hàn lên.
Ngũ quan của Thẩm Vọng Hàn cực kỳ xuất chúng, đôi mắt ưng trầm lạnh sắc bén, đuôi mắt dài hẹp, ngay cả đôi môi mỏng cũng rất ngầu.
Tuế Ninh nhìn đến ngẩn ngơ.
Tuy rằng Thẩm Vọng Hàn có hơi b**n th**, nhưng anh đúng là rất đẹp mã.
Hơn nữa mỗi lần dù pheromone có mất kiểm soát, anh cũng chưa từng cưỡng ép đánh dấu cậu.
Mà là đút cho cậu uống thuốc ức chế.
Trong lòng Tuế Ninh rối loạn, cậu bất an tắt điện thoại.
Giống như một con rùa rụt cổ trốn tiệt vào trong chăn.
Ngày hôm sau, Tuế Ninh cố ý đặt báo thức lúc sáu giờ rưỡi.
Cậu mơ màng mở mắt, mở điện thoại ra xem thì lại nhận được tin nhắn Thẩm Vọng Hàn đã xuất viện.
Cậu ngồi bật dậy, gửi tin nhắn cho Thẩm Vọng Hàn:
【Sao tự nhiên lại xuất viện rồi, vết thương của anh chẳng phải vẫn chưa lành sao?】
Thẩm Vọng Hàn: 【Tôi không sao, một mình ở bệnh viện buổi tối cũng không ngủ được.】
Tuế Ninh khẽ nhíu mày, vừa định hỏi tại sao thì phía đối diện đã nhảy ra một dòng tin nhắn trước.
Thẩm Vọng Hàn: 【Cả đêm toàn nghĩ đến em thôi.】
Đầu ngón tay Tuế Ninh khựng lại, cậu đỏ mặt trả lời: 【Vết thương của anh nhớ phải thay thuốc đúng giờ đấy.】
Thẩm Vọng Hàn: 【Hôm nay chắc tôi sẽ khá bận, có mấy cuộc họp phải tham dự. Vết thương không sao đâu, đừng lo lắng. Em còn thấy khó chịu không?】
Thẩm Vọng Hàn: 【Ninh Ninh.】
Tuế Ninh vẫn không yên tâm: 【Vậy anh bận xong nhớ thay thuốc nhé.】
Thẩm Vọng Hàn: 【Tôi không sao, đừng lo.】
Tuế Ninh nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không an lòng, cậu lo lắng cổ của Thẩm Vọng Hàn bị nhiễm trùng: 【Ba của em hôm nay có hầm canh, hay là, chiều nay em mang qua cho anh một ít nhé.】
Sẵn tiện xác nhận xem anh có thay thuốc hay không.
Thẩm Vọng Hàn gần như trả lời ngay lập tức.
: 【Có thể chứ?】
: 【(Thông tin định vị)】
: 【Đến nơi thì bảo tôi, tôi xuống lầu đón em.】
Tuế Ninh trả lời: 【Được.】
Cậu nhìn vào trang trò chuyện của hai người, thầm nghĩ hình như mình có hơi bốc đồng rồi.
Cậu xách theo hộp cơm đến công ty của Thẩm Vọng Hàn. Tòa nhà công ty cao tới sáu mươi tầng, cậu vừa bước chân vào cửa đã thoáng thấy Thẩm Vọng Hàn đang ngồi trên sofa cách đó không xa chờ mình.
Thẩm Vọng Hàn tiến lên nhận lấy hộp cơm, tay nắm lấy tay Tuế Ninh.
Tuế Ninh cúi đầu liếc nhìn tay hai người, ngại ngùng muốn rút ra: “Sao anh còn xuống đây làm gì, em tự đi thang máy lên là được rồi.”
Thẩm Vọng Hàn nắm rất chặt, mười ngón tay đan vào nhau: “Tôi còn tưởng em không đến chứ.”
Đây là lần đầu tiên Tuế Ninh đến công ty của Thẩm Vọng Hàn, nhân viên đi ngang qua nhìn thấy họ đều tự nhiên chào hỏi: “Chào sếp Thẩm, chào cậu út Tuế.”
Tuế Ninh ngơ ngác mỉm cười với họ.
Thẩm Vọng Hàn ôm vai cậu đi vào thang máy riêng, Tuế Ninh ngẩng đầu hỏi anh: “Sao họ đều quen biết em hết vậy?”
Thẩm Vọng Hàn rũ mắt nhìn cậu, đáy mắt chan chứa ý cười không nói lời nào.
Tuế Ninh cúi đầu.
Cũng phải, lúc trước tin tức hai bên gia đình gặp mặt đã lên đầu đề trang tin tức của thành phố H, muốn không biết cậu cũng khó.
Tuế Ninh ngồi xuống sofa trong văn phòng của Thẩm Vọng Hàn. Anh rốt cuộc cũng buông tay cậu ra, mở hộp cơm nếm một ngụm canh.
Tuế Ninh nhìn về phía cổ Thẩm Vọng Hàn: “Anh đã thay thuốc chưa?”
“Chưa.” Thẩm Vọng Hàn vừa uống canh vừa nhìn Tuế Ninh, ánh mắt dần trở nên sâu hơn: “Tuế Ninh, gần đây em hình như ngày càng quan tâm đến tôi rồi.”
“Làm… làm gì có.” Tuế Ninh nhỏ giọng phản bác, “Em chỉ lo cổ của anh bị viêm nhiễm rồi thối rữa ra thôi.”
“Xì.” Thẩm Vọng Hàn cười khẽ đầy u ám, “Yên tâm, thể chất của tôi tốt, hồi phục rất nhanh.”
Dáng ngồi của Tuế Ninh rất ngoan ngoãn, hai tay cậu đặt trên đầu gối: “Vậy bây giờ anh mau thay thuốc đi.”
“Không vội, tôi hơi đói rồi. Chúng ta cùng ăn bữa cơm đã rồi mới thay.”
Thẩm Vọng Hàn nói xong liền kéo Tuế Ninh đứng dậy đi về phía cửa.
“Đợi đã… chúng ta đi đâu vậy?”
…
Tuế Ninh không lường trước được sự việc lại diễn biến theo hướng này.
Cậu ngơ ngác ngồi trước bàn ăn dài. Ánh nến trên bàn lung linh lay động, trên mặt đất cách đó không xa rải đầy hoa hồng đỏ.
Trong căn biệt thự rộng lớn chỉ có hai người bọn họ.
Thẩm Vọng Hàn rót cho cậu một ly vang đỏ: “Nếm thử xem hương vị thế nào?”
Tuế Ninh bưng ly rượu lên nhấp một ngụm: “Cũng được.”
Ngon ngon ngon siêu cấp ngon luôn.
Đôi mắt cậu sáng lấp lánh, lại nếm thử một miếng cá, thịt cá vào miệng tươi ngọt.
Tuế Ninh ăn đến ngon lành, Thẩm Vọng Hàn ngồi đối diện chống cằm nhìn cậu ăn.
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn ngưng đọng trên người cậu, nhìn gò má cậu dần dần ửng hồng, ánh mắt cũng trở nên mê ly.
“Ninh Ninh.” Thẩm Vọng Hàn bưng ly rượu lên, “Đến đây.”
Tuế Ninh ngây ngô ngẩng đầu, “Hả? Ồ.”
Cậu cầm ly rượu chạm nhẹ vào ly của Thẩm Vọng Hàn.
Thẩm Vọng Hàn dịu dàng nhắc nhở: “Phải uống hết nhé.”
“Được.” Tuế Ninh gật đầu, cậu nheo mắt uống cạn một hơi.
“Lần trước em đến nhà tôi thấy ở đây thế nào?”
Tuế Ninh lại cảm thấy toàn thân có hơi khô nóng, cậu khép chặt chân: “Ừm, rất tốt, ở đây rất rộng.”
Giọng nói của cậu ngày càng nhẹ nhàng mềm mại, nghe ra được là đã có chút men say.”Thích là tốt rồi, chỗ này là tôi m
ua từ ba năm trước, trang trí cũng là tôi tự tay thiết kế.”
Thẩm Vọng Hàn cười nhìn cậu, ánh mắt sâu thẳm: “Đã xem qua phòng ngủ chưa?”
Tuế Ninh mơ màng trả lời: “Xem rồi mà.”
Thẩm Vọng Hàn ngồi xuống bên cạnh Tuế Ninh, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gò má cậu: “Tôi là nói, căn phòng nằm bên trong phòng ngủ kia kìa.”
Tuế Ninh rùng mình một cái, “Em… em không biết anh đang nói gì hết.”
Thẩm Vọng Hàn cười nói, “Vậy là đã xem rồi, chắc là cũng thích nhỉ?”
Tuế Ninh liên tục lắc đầu, lông mi cậu run rẩy, “Không, không thích.”
Thẩm Vọng Hàn một tay nâng cằm Tuế Ninh lên: “Không sao, quen rồi thì sẽ từ từ thích thôi.”
Gò má Tuế Ninh đỏ rực, toàn thân cậu bắt đầu nóng lên.
Kỳ ph*t t*nh lại đến rồi.
Tuế Ninh vô lực nhìn về phía Thẩm Vọng Hàn, đôi mắt ướt át, khó chịu đến mức tông giọng cũng mang theo vài phần tủi thân.
“Ưm khó chịu… Thẩm Vọng Hàn, thuốc ức chế.”
Mỗi lần cậu đến kỳ đặc biệt, Thẩm Vọng Hàn đều sẽ đút thuốc ức chế cho cậu.
Lần này Thẩm Vọng Hàn đút cho cậu hai viên.
Tuế Ninh vội vàng nuốt xuống, cậu mong chờ dược hiệu nhanh chóng phát huy.
Nhưng giây tiếp theo, Thẩm Vọng Hàn lại đổ thêm hai viên thuốc nữa bỏ vào miệng mình.
Tuế Ninh nghi hoặc nhìn anh, cậu bị Thẩm Vọng Hàn bế thốc lên đặt lên sofa.
Đầu ngón tay Thẩm Vọng Hàn nhẹ nhàng m*n tr*n vành tai cậu: “Cảm thấy thế nào?”
Toàn thân Tuế Ninh càng nóng hơn, thậm chí ngay cả việc ngồi dậy cậu cũng khó lòng làm được.
Cậu cảm thấy khắp người như có thứ gì đó đang cắn xé, cảm giác ngứa ngáy bủa vây lấy cậu.
“Càng khó chịu hơn rồi, phải làm sao đây?” Đuôi mắt Tuế Ninh vương lệ, cầu cứu Thẩm Vọng Hàn.
Thẩm Vọng Hàn hôn lên gò má cậu, đuôi mắt anh cũng ửng đỏ, giọng nói dịu dàng: “Là bình thường thôi, đừng lo lắng…”
Tuế Ninh khó chịu lắc đầu.
Một lúc sau, cậu mới phản ứng lại được rằng thứ thuốc mình vừa nuốt vào không phải thuốc ức chế.
“Ninh Ninh, em để tâm đến tôi như vậy, trong lòng em chắc chắn cũng thích tôi, có phải không?”
Thẩm Vọng Hàn vừa nói vừa cúi người hôn lên cằm Tuế Ninh, giọng nói tràn đầy tình ái cố chấp nóng bỏng “Tôi biết mà.”
Tuế Ninh bị hôn đến mức càng thêm choáng váng. Cậu mềm nhũn cả người, hỏi: “Anh cho em uống cái gì vậy?”
Thẩm Vọng Hàn nhẹ nhàng thủ thỉ: “Tôi lo lắng lần đầu tiên của em sẽ khó chịu, nên đây là thuốc tôi đặc biệt chuẩn bị cho em.”
Một tay anh nhẹ nhàng x** n*n phần sau gáy trắng ngần mềm mại của cậu, ánh mắt tham lam đánh giá cậu từ trên xuống dưới.
Thẩm Vọng Hàn mở một chiếc hộp nhung đen, đeo một chiếc nhẫn kim cương rực rỡ vào ngón giữa của Tuế Ninh.
Sau đó, anh mang theo ái dục hôn lên đầu ngón tay của Tuế Ninh.
Anh bế Tuế Ninh đối mặt với mình, ép cậu xuống chiếc giường lớn trong phòng ngủ để hôn.
Cánh cửa hẹp ở bên cạnh theo đó mở ra, ánh đèn sáng choang lần lượt bật lên trong lối đi.
Chiếc cà vạt màu xám đen bị giật xuống, trói vào cổ tay mảnh khảnh của Tuế Ninh.
“Bé yêu à…”
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...