Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi

Chương19

Cỡ chữ
Trong phòng tối om. Thẩm Vọng Hàn mở mắt trong bóng tối, anh nhìn sang chiếc điện thoại bên cạnh, khẽ nheo mắt. Buông một tiếng thở dài giữa màn đêm. …… Tuế Ninh tắm xong thì chậm chạp đi ra từ phòng tắm. Trên người cậu còn vương hơi ẩm làm nổi bật khuôn mặt trắng trẻo như sứ, mềm mại nõn nà. Cậu liếc nhìn chiếc hộp bị mình ném ra xa trên mặt đất. Do dự hồi lâu, cậu mới không tình nguyện nhét đống đồ rơi ra vào lại trong hộp, giấu xuống dưới gầm giường. Thứ này sớm muộn gì cũng phải tiêu hủy đi. Sinh nhật lần này cậu không mời Kỷ Vân Chu, đương nhiên cũng không mời nhánh phụ nhà họ Tuế, trái lại thanh tịnh không ít. Tống Ngọc Xuyên vẫn đang đi công tác ở nước ngoài nhưng đã gửi quà tới rồi. Tuế Ninh vừa cầm điện thoại lên, liền nghe thấy một tiếng “tinh tong”. Ngân hàng gửi tới một thông báo giao dịch. Số dư: + 6.888.888 tệ. Tống Ngọc Xuyên: 【 Tuế Tiểu Ninh sinh nhật vui vẻ! 】 Tống Ngọc Xuyên: 【 Tuổi mới mỗi ngày đều phải thật hạnh phúc nhé 】 Tuế Ninh mỉm cười, cậu trả lời: 【 Cảm ơn anh họ. 】 Quản lý đã cho người khử trùng, làm sạch và bảo dưỡng đống thú bông. Hiện tại chúng đã được bày trên kệ đồ chơi trong phòng ngủ của cậu, tổng cộng có sáu con, mỗi con một màu sắc và phong cách khác nhau. Lông của chúng sờ vào mềm mại mịn màng, đều rất đáng yêu. Tuế Ninh ôm lấy một con, cậu v**t v* lớp lông mềm mại của nó, rúc vào trong chăn. Giường của cậu vừa ấm vừa mềm, khiến cậu rúc vào rồi là không muốn cử động nữa. Tuế Ninh thuận tay vuốt lông con thú nhỏ trong lòng, mơ màng khép mắt lại. Cậu chân chính cảm nhận được. Sinh nhật lần này hạnh phúc hơn kiếp trước rất nhiều. — Sáu giờ rưỡi sáng. Tuế Ninh bị tiếng điện thoại bên gối đánh thức, cậu mơ màng vươn tay tìm điện thoại, áp lên tai nghe máy. “A lô.” “Tuế Ninh, em từng nói là sẽ mời tôi ăn cơm mà.” Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn rất hay, âm vực trầm lạnh lại khàn khàn. Tuế Ninh nhắm mắt, nhỏ giọng đáp: “Ưm… em biết mà.” Để sau đi mà. Thẩm Vọng Hàn nghe giọng Tuế Ninh, dịu dàng nói: “Vậy bây giờ tôi qua đón em.” Tuế Ninh đột nhiên mở bừng mắt, tỉnh táo hẳn lại: “Bây giờ á?” “Đúng vậy.” Thẩm Vọng Hàn tựa vào ban công, một tay cầm điện thoại, đầu ngón tay gõ nhẹ lên lan can. Mặt trời mọc lên từ mặt sông xa xăm, tĩnh lặng như một bức tranh. Anh từ sau khi tỉnh mộng đã thức trắng cả đêm. Chỉ cần nhắm mắt lại là trong đầu toàn là hình bóng Tuế Ninh. Giọng nói của Tuế Ninh mơ hồ mềm mại, chắc là vừa mới tỉnh, hiện tại có lẽ là sắp ngủ thiếp đi lần nữa. Đôi mắt Thẩm Vọng Hàn chan chứa ý cười, khẽ gọi cậu một tiếng: “Tuế Ninh?” Lông mi Tuế Ninh khẽ run, mơ màng đáp lại: “Ưm? Lát nữa em phải đi thăm bạn em, để… buổi trưa đi.” Dù sao bữa cơm này sớm muộn gì cũng phải mời. Mời sớm cho nhẹ nợ. Thẩm Vọng Hàn: “Được, anh đợi em.” Tuế Ninh khẽ “ừm” một tiếng, cậu dụi dụi vào gối, lại ngủ thiếp đi. Thẩm Vọng Hàn không cúp máy, anh áp điện thoại bên tai, lắng nghe tiếng thở của Tuế Ninh. Cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ. Giống như Tuế Ninh đang ngủ ngay bên cạnh mình. Thẩm Vọng Hàn tựa bên giường, nói khẽ với Tuế Ninh: “Ngủ ngon, Tuế Ninh.” …… Mười giờ sáng. Tuế Ninh đến phòng bệnh của Lục Đại Hành. Cậu đặt hoa quả lên đầu giường, Lục Đại Hành đang tựa bên cửa sổ chơi trò “Hoa quả nổi giận”, chơi đến mức toát cả mồ hôi. Game thua, Lộc Đại Hành thở dài: “Bao giờ tớ mới được xuất viện đây, sắp mốc meo đến nơi rồi.” “Cậu là quả xoài hay sao mà đòi mốc, bác sĩ bảo còn phải theo dõi thêm vài ngày nữa.” Tuế Ninh mở nắp bát cháo sườn cho Lục Đại Hành, “Cháo này là dì ở nhà tớ đặc biệt nấu cho cậu đấy, phải tranh thủ ăn lúc còn nóng.” “Thay tớ cảm ơn dì nhé! Đúng rồi, cho cậu xem cái này.” Lục Đại Hành cười thần bí nhìn Tuế Ninh. Tuế Ninh: “Cái gì thế?” Lục Đại Hành xoay người, từ sau giường như làm phép lấy ra một lá cờ màu đỏ. Bên trên viết tám chữ lớn: Ơn nặng như núi, anh dũng không sợ. “Ngầu không?” Tuế Ninh ngẩn ra, cầm lấy xem kỹ: “Oa, lợi hại quá. Ai tặng thế?” “Con trai của một bà cụ, ảnh dẫn bà cụ tìm tận đến phòng bệnh của tớ. Bà cụ lúc đó còn định quỳ xuống dập đầu với tớ, may mà lúc đó Lộc Gia Doãn cản lại kịp.” Lục Đại Hành nụ cười rạng rỡ: “Cho nên Tuế Ninh à, cứ thuận theo bản tâm là tốt nhất. Làm điều mình muốn, khiến bản thân vui vẻ là được.” Cô ấy hy vọng Tuế Ninh sau này cũng như vậy. Tuế Ninh mỉm cười, gật đầu: “Ừ.” Hôm nay tuyết rơi nhẹ, những bông tuyết điểm xuyết bên cửa sổ xe. Cậu một tay tì lên cửa sổ, nhìn tuyết tan chảy. Thẩm Vọng Hàn gọi điện tới: “Tuế Ninh, em có một bộ quần áo còn để lại ở nhà anh, tự đến lấy đi.” Tuế Ninh đã chọn xong nhà hàng, lầm bầm: “Lúc nào anh đi ăn cơm thì mang hộ em không phải là được rồi sao.” Giọng Thẩm Vọng Hàn trầm thấp: “Một giờ tôi đột nhiên có cuộc họp phải tham dự. Hay là em trực tiếp đến nhà tôi đi, nấu cho tôi một bữa cơm cũng được, thấy sao?” Tuế Ninh: “Nhưng mà…” Lời của cậu còn chưa nói xong, Thẩm Vọng Hàn đã cười cắt ngang: “Vậy cứ quyết định thế đi, anh đợi em.” Tuế Ninh nhìn điện thoại, bất đắc dĩ bảo tài xế quay đầu xe. Ô tô chạy về phía khu biệt thự Hoa Nam. Thẩm Vọng Hàn sống một mình trong một căn biệt thự hướng sông, phong cách trang trí đơn giản nhưng bề ngoài vẫn không kém phần sừng sững xa hoa. Nghe nói đây là dinh thự đắt nhất vùng này. Tuế Ninh lần đầu tiên đến đây, cậu đi tới bên cửa, ghé sát vào mắt mèo nhìn thử. Chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, sợ cái gì. Cậu giơ tay nhấn chuông cửa. Cửa ngoài tự động mở ra. Tuế Ninh chậm rãi đi về phía cửa lớn của nhà chính. Cửa được mở ra. Thẩm Vọng Hàn mặc một bộ đồ mặc nhà màu xám, thong dong đứng ở cửa. Hiện tại đã mười hai giờ rồi. Cách một giờ chưa đầy sáu mươi phút. Nhưng Tuế Ninh nhìn anh chẳng giống như sắp đi họp chút nào. “Vào đi.” Thẩm Vọng Hàn tìm cho cậu một đôi dép lê dày dặn. Tuế Ninh ngồi xuống chiếc sofa dài ở huyền quan, vừa định cúi người thay giày, Thẩm Vọng Hàn đã quỳ một chân xuống trước, thay dép lê cho Tuế Ninh. Size dép vừa vặn hoàn hảo. “Quần áo của em đâu.” Tuế Ninh cúi đầu nhìn anh. Thẩm Vọng Hàn nhìn chằm chằm vào cổ chân trắng ngần của Tuế Ninh, ánh mắt u tối: “Lát nữa lấy cho em, ăn cơm trước đã.” “Được rồi.” Tuế Ninh theo Thẩm Vọng Hàn đến phòng ăn, lại thấy trên bàn ăn đã bày đầy thức ăn, lúc này đang bốc hơi nóng hổi. Hương thơm lan tỏa, Tuế Ninh ngửi thấy cũng có hơi đói rồi. Tuế Ninh đi tới bên bàn: “Chẳng phải nói để em nấu cho anh à?” “Em đến là được rồi.” Thẩm Vọng Hàn múc cho Tuế Ninh một bát canh, anh nhìn chằm chằm cậu không rời mắt. “Nếm thử xem mùi vị thế nào.” Tuế Ninh múc một thìa canh, vị ngọt thanh, cậu gật đầu: “Cũng được đấy.” Bữa cơm này cơ bản trôi qua khá yên tĩnh. Tuế Ninh cắn một miếng rau xanh, ngước mắt liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn. Cậu phát hiện Thẩm Vọng Hàn chỉ ăn vài miếng, cơ bản không động đũa mấy. Cứ lặng lẽ nhìn cậu suốt. Tuế Ninh hỏi: “Anh không ăn à?” Đôi mắt Thẩm Vọng Hàn ẩn hiện sự thâm thúy, “Anh không đói.” Tướng ăn của Tuế Ninh rất đẹp, khi ăn hai má phúng phính như một bé chuột hamster. Thẩm Vọng Hàn nhìn cậu, “Món quà anh tặng em đã xem chưa?” Tuế Ninh đột nhiên bị sặc, cậu uống một ngụm nước. “Xem rồi, thú bông rất đẹp.” Đôi môi mỏng của Thẩm Vọng Hàn nhếch lên: “Còn gì nữa không?” Tuế Ninh bị nhìn đến mức mất tự nhiên. Cậu chớp mắt nhanh chóng, giả ngu, “Còn… còn cái gì cơ?” Thẩm Vọng Hàn không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn cậu, nụ cười đầy ẩn ý. Tuế Ninh cúi đầu. Trong lòng thầm mắng một câu b**n th**. “Vậy em cứ từ từ ăn, ăn xong không cần dọn dẹp, tôi đi họp đây.” Thẩm Vọng Hàn đứng dậy đi về phía cầu thang. Tuế Ninh vừa ăn no một nửa, ngơ ngác nhìn theo Thẩm Vọng Hàn. Cậu lại cúi đầu nhìn đĩa thức ăn của Thẩm Vọng Hàn, đồ ăn trên đó cơ bản vẫn còn nguyên. Không đói thật sao? Tuế Ninh ăn xong, đơn giản thu dọn bàn ăn một chút. Cậu vào nhà bếp đi một vòng tìm nguyên liệu, sau đó thắt tạp dề, nấu cho Thẩm Vọng Hàn một bát mì. Tuế Ninh thực ra biết nấu ăn. Hồi trước cậu thường xuyên phụ giúp Hứa Thập An, lâu dần cũng tự biết nấu. Mì nhanh chóng nấu xong, Tuế Ninh rắc thêm chút hành lá, trứng lòng đào chiên vừa khéo. Tuế Ninh mãn nguyện đặt bát mì lên khay, bưng lên tầng hai. Từ phòng làm việc ở tầng hai phát ra tiếng nói chuyện khe khẽ, nghe có vẻ như là tiếng Đức. Cửa phòng làm việc khép hờ, Thẩm Vọng Hàn đang ngồi trong phòng nhìn vào màn hình trình chiếu phía trước, có vẻ đang họp video. Tuế Ninh đứng ở cửa lén nhìn một cái rồi đặt bát mì vào ngăn chứa đồ của robot nhỏ đặt ở cửa. Như vậy coi như cũng đã mời anh ta ăn một bữa cơm rồi nhỉ? Cậu đắc ý chống nạnh, sau đó rón rén đi tìm quần áo của mình. Theo lý mà nói, quần áo của cậu thường sẽ được cất trong phòng thay đồ. Nhưng khi Tuế Ninh đi vào phòng thay đồ quan sát một vòng, quần áo bên trong đều là của Thẩm Vọng Hàn, chủ yếu là màu đen và xám. Tuế Ninh nhẹ nhàng đóng cánh cửa tủ kính lại, không hề chạm vào đồ đạc của anh. Cậu lại đi sang phòng ngủ phụ ở tầng hai, tủ quần áo bên trong trống không, chẳng có gì cả. Tuế Ninh tìm một vòng, cuối cùng quay lại phòng ngủ của Thẩm Vọng Hàn. Phòng ngủ của Thẩm Vọng Hàn rất rộng, cạnh giường có một chiếc tủ quần áo màu đen cánh hẹp. Tuế Ninh tiến lên mở ra xem, bên trong chỉ treo duy nhất một chiếc áo màu xanh của cậu. Tuế Ninh lấy áo xuống. Đúng khoảnh khắc khép cửa tủ lại, cậu không biết tay mình đã chạm vào công tắc nào. Chiếc tủ đột ngột thụt vào trong tường, từ từ di chuyển sang bên phải. Đôi mắt Tuế Ninh mở to, trước mắt cậu xuất hiện một lối đi khép kín. Bên trong giống như một căn phòng chứa đồ, u tối và tĩnh mịch. Tuế Ninh nhìn xuyên qua lối đi vào bức tường bên trong, lờ mờ thấy một bức ảnh của mình. Cậu bước vào lối đi, ngay lập tức một dãy đèn bật sáng, chiếu rọi căn phòng chật hẹp. Ở đây không có cửa sổ, cũng không có ánh nắng mặt đời. Khắp tường đều dán ảnh của cậu… Có ảnh cậu mặc đồng phục trường, có ảnh mỗi lần cậu đứng trên bục nhận giải, thậm chí có cả ảnh cậu nằm gục xuống bàn học nghỉ trưa… Tuế Ninh nhìn thấy rất nhiều phiên bản của chính mình, có những bức ảnh ngay cả cậu cũng quên mất là chụp ở đâu. Tuế Ninh bàng hoàng nhìn quanh, một chiếc tủ lưu trữ đột nhiên tự động đẩy ra. Trong tủ cũng đặt ảnh của cậu, ở giữa bày một chiếc hộp trong suốt. Trong chiếc hộp đó là mười mấy hạt gỗ đàn hương chất lượng thượng hạng. Tuế Ninh sững sờ, cậu nhớ ra rồi. Đây là chuỗi hạt bị đứt vào ngày mẹ Thẩm Vọng Hàn qua đời, cậu còn từng giúp anh nhặt lại. Bên trên có một tờ giấy, nét chữ của Thẩm Vọng Hàn rõ mồm một, viết chằng chịt lặp đi lặp lại bốn chữ: “ Muốn cưới Tuế Ninh.” Ngay sau đó, những chiếc tủ lưu trữ khác cũng lần lượt được kéo ra. Nhờ ánh đèn, Tuế Ninh nhìn rõ những thứ bên trong: những sợi dây thừng đỏ rực rỡ, những sợi dây xích tinh mỹ, những chiếc vòng tay bạc… và cả những tồn tại khó hiểu như vòng cổ choker và bộ tai mèo. Tuế Ninh kinh ngạc trợn tròn mắt, cảm thấy sống lưng lạnh toát một cách kỳ lạ. Cậu nhớ lại trước kia, lần đầu tiên Thẩm Vọng Hàn gọi điện cho cậu là vào một đêm khuya. Tuế Ninh mơ màng bắt máy, Thẩm Vọng Hàn dùng giọng nói sâu kín nói với cậu: “Tuế Ninh, anh rất muốn cưới em.” , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...