Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi

Chương17

Cỡ chữ
Tuế Ninh đặt đũa xuống, cậu thẹn quá hóa giận nhìn cái hộp kia. “Vứt đi!” Thẩm Vọng Hàn đóng hộp lại, cười ý vị thâm trường. Anh đợi Tuế Ninh ăn no, dẫn cậu bước ra khỏi thang máy. Quản lý đại sảnh đang cung kính đứng ở cửa, Thẩm Vọng Hàn giơ tay đặt cái hộp kia lên trước mặt ông ta. Quản lý vội vàng dùng hai tay tiếp lấy. “Trả lại cho Đỗ Bùi Tư, bảo cậu ta giữ lại mà tự dùng đi.” Tâm trạng Thẩm Vọng Hàn không tệ, đôi mắt thâm thúy chứa đựng vài phần ý cười u tối, đôi môi mỏng khẽ nhếch. Tuế Ninh ngước mắt liếc Thẩm Vọng Hàn một cái, không tự chủ được mà dịch sang bên cạnh hai bước. “Tôi phải về nhà rồi.” Tuế Ninh quấn khăn len, hai tay đeo găng tay xù xì, cậu thở ra những làn sương mờ ảo, giọng nói mềm mại. Ngày mai cậu còn có một buổi thi nữa. Cửa thang máy mở ra, Thẩm Vọng Hàn cùng cậu đi về phía cửa. Bên ngoài tuyết đang rơi, tuy trắng tinh khôi đẹp đẽ nhưng cũng rất lạnh. Tuế Ninh hà hơi vào làn sương, xoa xoa đôi găng tay của mình. Thẩm Vọng Hàn giúp Tuế Ninh mở cửa ghế phụ, Tuế Ninh nghiêng người ngồi vào. Thẩm Vọng Hàn ngồi ở ghế lái, cúi người muốn thắt dây an toàn cho Tuế Ninh. Tuế Ninh nhanh tay lẹ mắt, tự mình nắm lấy dây an toàn trước, “Không, không cần, tự tôi làm là được rồi.” Khi Thẩm Vọng Hàn tiến lại gần, Tuế Ninh ngước mắt nhìn, liền thấy trên cổ Thẩm Vọng Hàn có ba vết cào rõ rệt. Tuế Ninh có tật giật mình cúi đầu xuống. Đêm qua cậu rốt cuộc đã làm cái gì vậy chứ! Cậu hoàn toàn không nhớ ra được chút gì. Thẩm Vọng Hàn một tay nắm vô lăng, ô tô chạy ổn định trên đường, những bóng cây màu trắng nhanh chóng lướt qua ngoài cửa sổ. Trong xe im lặng vài giây. “Tuế Ninh, em muốn cái gì?” “Hả?” Tuế Ninh đang nỗ lực hồi tưởng lại chuyện đêm qua. Cậu nghe không rõ, ngơ ngác ngẩng đầu, “Cái gì cơ?” “Em muốn quà sinh nhật gì?” Tuế Ninh chớp chớp mắt, “Không cần đâu…” Thẩm Vọng Hàn đã sớm đoán được Tuế Ninh sẽ không nói, giọng điệu anh thong dong: “Em không nói thì tôi mua đại đấy.” “Thật sự không cần đâu.” Tuế Ninh lắc đầu, cậu thực ra không thích đón sinh nhật cho lắm, “Tôi không có muốn gì cả.” Tuế Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ, góc nghiêng của cậu thật nhu hòa. Kiếp này có thể sống tốt, cậu đã cảm thấy rất mãn nguyện rồi. Thẩm Vọng Hàn liếc nhìn cậu một cái, giơ tay bật một bản nhạc không lời. Ngoài cửa sổ tuyết bay phấp phới, trong xe ấm áp như mùa xuân, tiếng đàn piano hòa quyện cùng tiếng violin trầm bổng khiến người ta cảm thấy rất an tâm. Tuế Ninh nghe bản nhạc “Mùa xuân của Monlis”, từ từ nhắm mắt lại. Cậu không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cậu có thể khẳng định. Cuộc đời cậu sẽ trôi qua an bình hơn kiếp trước. … Tuế Ninh thức đêm chạy về nhà họ Tuế, lúc cậu về đến nhà đã là mười giờ tối. Hứa Thập An vẫn chưa ngủ, chuẩn bị cho cậu một cốc sữa. Mấy ngày không gặp, Hứa Thập An đứng bên cạnh quan sát cậu: “Đi chơi vui không?” Tuế Ninh uống sữa: “Vui ạ.” “Có bị thương không đấy?” Tuế Ninh mắt cười cong cong, “Daddy yên tâm, không có ạ.” “Vui là tốt rồi.” Hứa Thập An vuốt lọn tóc của cậu, “Đúng rồi bé con, sao con lại đi cùng Thẩm Vọng Hàn?” Tuế Ninh bưng bát, lấp l**m nói: “Thì… tình cờ gặp thôi ạ.” “Ồ.” Hứa Thập An hiểu ý. Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Thẩm Vọng Hàn, ông đã không mấy thiện cảm với người này. Nghe Tuế Mặc muốn gả Tuế Ninh cho anh ta, ông lại càng phản đối từ tận đáy lòng. Trực giác của Hứa Thập An rất chuẩn, ông phát hiện ánh mắt Thẩm Vọng Hàn nhìn Tuế Ninh giống như ác linh trong bóng đêm đang ký sinh nơi nhân gian, tràn đầy d*c v*ng chiếm hữu cực đoan. Ông lo lắng con trai út của mình sau khi kết hôn cũng sẽ giống như ông. Trở thành chim trong lồng, thành người vợ mất đi tự do. Nhất là hai năm đầu khi ông mới kết hôn. Mặc dù Hứa Thập An hiện tại đã có được nhiều tự do hơn nhưng ông hy vọng Tuế Ninh được tự do, bất kể là về tinh thần hay trong cuộc sống. Ông hy vọng con trai có được một cuộc hôn nhân hạnh phúc và tự do. “Vậy thì tốt.” Tuế Mặc cũng chưa ngủ. Ông đang làm việc một lát trong phòng làm việc. Bình thường giờ này ông đã cùng Hứa Thập An nghỉ ngơi rồi, hôm nay thức muộn thế này cũng là có ý đợi Tuế Ninh về. Tuế Ninh quay đầu: “Ba.” Tuế Mặc đi tới ngồi xuống cạnh Hứa Thập An, “Đã về rồi thì ngày mai tập trung thi cử cho tốt.” “Vâng, con biết rồi ạ.” Tuế Mặc hỏi: “Đúng rồi, sinh nhật muốn tổ chức ở đâu, để quản gia còn đi sắp xếp thiệp mời.” Hứa Thập An nhìn về phía Tuế Ninh. Tuế Ninh xua xua tay, “Thôi ạ. Con thấy cả nhà mình cùng ông nội ăn một bữa cơm là được rồi, không cần long trọng thế đâu.” Hứa Thập An hiểu Tuế Ninh, “Em cũng thấy vậy, Ninh Ninh đã không thích kiểu phô trương đó thì cả nhà mình cùng ăn bữa cơm là được.” Tuế Mặc: “Ninh Ninh, con cứ lộ mặt là được rồi. Quyết định ở căn biệt thự núi ở Đông Giao của chúng ta đi.” Quyết định của Tuế Mặc thường không ai phản bác lại được. Ông rất coi trọng sinh nhật lần này của Tuế Ninh, tiệc mời các thế gia ở thành phố H tham gia thực chất cũng là để Tuế Ninh lộ diện trong bữa tiệc sinh nhật này. Tuế Ninh nhớ rõ, sau sinh nhật không lâu, Tuế Mặc liền công khai tuyên bố hạn mức cổ phần mà cậu sở hữu. Tuế Ninh đành nói: “Vâng, cảm ơn ba.” Tuế Ninh từ lúc về đến giờ vẫn chưa xem điện thoại. Cậu bấm vào WeChat muốn xem ngày mai thi ở phòng thi nào, khóe mắt liếc xuống khung chát phía dưới. “???” Ba chữ Thẩm Vọng Hàn biến mất rồi, tên liên lạc không biết đã bị Thẩm Vọng Hàn đổi thành “Ông xã” từ lúc nào. Da mặt dày thật! Tuế Ninh vội vàng đổi tên lại như cũ. Cậu càng ngạc nhiên hơn là, làm sao Thẩm Vọng Hàn biết được mật khẩu điện thoại của cậu? Tuế Ninh nghĩ thầm, vội vàng đổi một mật khẩu mới. Tuế Ninh về phòng của mình, những bức ảnh chụp trên núi Trường Bạch nhanh chóng được rửa ra, Tuế Ninh còn giữ một bản ảnh điện tử lưu trong điện thoại. Trong đó có hơn hai mươi tấm ảnh phong cảnh, còn có năm tấm ảnh chụp chung với Thẩm Vọng Hàn. Tuế Ninh nằm bò trên giường, cầm lấy một tấm ảnh. Đây là tấm ảnh chụp chung đầu tiên của cậu và Thẩm Vọng Hàn, vì chụp có hơi vội vàng nên bọn họ không đứng quá gần, còn cách nhau mười mấy centimet. Nụ cười của cậu còn sống sượng gượng gạo, Thẩm Vọng Hàn trong tuyết mắt nhìn thẳng phía trước, ánh mắt đen thẳm. Trên đầu bọn họ dính những bông tuyết nhỏ. Tuy có khoảng cách nhưng lại cực kỳ có ý cảnh. Cậu nhìn tấm ảnh này, lầm bầm một câu, “Chụp cũng đẹp phết.” Cậu gửi tấm ảnh này cho Thẩm Vọng Hàn. Thẩm Vọng Hàn bấm vào hình ảnh, phóng đại khuôn mặt của Tuế Ninh lên nhìn một phút, lại thu nhỏ về ảnh gốc nhìn cậu hai phút, sau đó mới lưu nó vào album ảnh. [Em thật xinh đẹp.] [Sao không có tấm anh ôm em? Anh nhớ là không chỉ có một tấm đâu nhỉ.] Vành tai Tuế Ninh hơi đỏ lên. Cậu đã đoán được Thẩm Vọng Hàn sẽ nói ra những lời này mà. Cậu gõ chữ trả lời: [Xóa rồi.] — Buổi sáng, Tuế Ninh đến phòng thi từ sớm. Lần thi đầu tiên bắt đầu lúc chín giờ, vẫn còn hơn một tiếng nữa. Nhưng thật trùng hợp là, cậu và Lộc Gia Doãn được phân vào cùng một phòng thi. “Ổn rồi, ổn rồi.” Lộc Gia Doãn kích động đứng phía trước nắm tay Tuế Ninh lắc nhẹ. Tuế Ninh mỉm cười để cậu ta lắc, nói: “Cậu ngồi ngay phía trước tớ mà.” Gương mặt tươi cười của Lộc Gia Doãn xoẹt một cái liền biến mất. Cậu ta cũng mới phản ứng lại. “Đệch.” Lộc Gia Doãn ôm mặt tự bế mười giây đồng hồ, “Thế thì tớ chỉ có thể tự cầu phúc thôi.” Tuế Ninh vỗ vỗ Lộc Gia Doãn, “Không sao đâu, cố lên.” “Haizz.” Lộc Gia Doãn trưng ra bộ mặt táo bón, nhưng cậu ta tiêu hóa rất nhanh. Hai phút sau lại hưng phấn quay lại, giơ điện thoại khoe với cậu tài khoản video của mình. “Mau xem mau xem, video tớ quay cho cậu hot rồi nè, có cả triệu lượt tim luôn!” Tuế Ninh ghé sát vào nhìn, là hai tấm ảnh cậu tình cờ chụp chung với Lộc Gia Doãn trong giờ ra chơi trước đó. Tuế Ninh lúc đó mặc áo len xanh trắng, gương mặt thanh tú tao nhã, cầm một cốc cà phê nở nụ cười dịu dàng. Trên cổ tay cậu đeo chiếc đồng hồ mà Tuế Hoành tặng. Khu bình luận nhanh chóng có người bới ra được giá cả, ai nấy đều kinh ngạc cảm thán. Tuế Ninh bấm vào khu bình luận, đọc vài bình luận có lượt thích cao: : Làm ơn chuyển sang kênh nông nghiệp đi (đẹp quá mức). : Nữ Oa có đó không, con hình như hơi khó ở (khóc) (khóc) (khóc). : Bản thân thuộc gia đình trung lưu, từng có may mắn gặp cậu ấy ở một bữa tiệc từ thiện, người thật còn đẹp hơn trong ảnh, đẹp tưởng người trời luôn á. : Cậu út của tập đoàn Tuế Thị, dự kiến nắm giữ 15% cổ phần (khóc). Hơn nữa cậu ấy còn học đại học H, đại học H đấy! (khóc). : Nhà cậu ấy không chỉ giàu, mà vị hôn phu còn họ Thẩm, là cái vị họ Thẩm của tập đoàn Thẩm Thị ở thành phố H đó nha. : Cho hỏi cậu út khi nào kết hôn với nhà họ Thẩm, để tôi còn đi đầu thai. Khu bình luận hoặc là hâm mộ gia thế của cậu, hoặc là đang khen ngợi ngoại hình và học vấn của cậu. Cái xu hướng nổi tiếng của mấy ứng dụng video này cũng thật kỳ lạ, Lộc Gia Doãn không ngờ cậu ta tùy tiện đăng hai tấm ảnh mà lại nổi đình nổi đám như vậy. Tuế Ninh cảm thấy những lời khen này có hơi quá lời. Kiếp trước cậu không mấy khi đăng ảnh lên mạng xã hội. Nhưng kiếp này cậu cảm thấy chụp vài tấm ảnh cũng chẳng sao. Nhà cậu cũng kinh doanh hợp pháp chính quy, có nổi tiếng cũng không vấn đề gì. Lộc Gia Doãn hai tay chống cằm, vẻ mặt bỉ ổi: “Cậu út khi nào kết hôn với nhà họ Thẩm thế, tớ cũng muốn đi đầu thai rồi.” “Nói bậy bạ gì đó.” Tuế Ninh nhẹ nhàng vỗ vào đầu Lộc Gia Doãn một cái, “Tớ không muốn làm ba cậu đâu nhá.” Tuế Ninh đối với mấy lời sống chết vốn khá nhạy cảm, nhất là khi những người bên cạnh cậu nói ra điều đó. Ngay cả trêu đùa cũng không được. “Ây da, đùa chút thôi mà.” Lộc Gia Doãn cười hi hi, “Lát nữa thi xong đi ăn cá nướng nhé.” Tuế Ninh vốn thích ăn, cậu vui vẻ gật đầu, “Được.” Đề thi buổi sáng không khó, Tuế Ninh nộp bài sớm. Cậu và Lộc Gia Doãn đã hẹn trước, ai ra khỏi phòng thi trước thì đến tiệm cá nướng gọi món trước. Tiệm cá nướng nằm ngay con đường đối diện cổng trường, cũng không xa. Tuế Ninh đeo ba lô bước ra khỏi cổng trường, cúi đầu gửi tin nhắn cho Lộc Gia Doãn: 【 Tớ đi gọi món trước đây 】 【 Mèo con lắc đầu.jpg 】 Tâm trạng cậu đang khá tốt, vừa tắt điện thoại ngẩng đầu lên, một đôi bàn tay già nua đã siết chặt lấy cánh tay cậu. “Cháu là… cháu là con trai của Phán Phán phải không?” Trần Nguyệt Quý mắt lệ nhòa, nắm lấy tay Tuế Ninh rồi khóc rống lên, “Ôi trời! Cuối cùng cũng tìm thấy cháu rồi, cháu ngoại của bà ơi!” Tuế Ninh cau mày, “Bà ơi, bà nhận nhầm người rồi.” Trần Nguyệt Quý túm chặt không buông: “Bà không nhầm! Phán Phán chẳng phải đã gả vào nhà giàu sao, cháu họ Tuế đúng không?” Tuế Ninh lùi lại một bước, gắng sức thoát khỏi bàn tay của người phụ nữ già nua này, “Bà thực sự nhận nhầm người rồi.” Trần Nguyệt Quý vừa khóc vừa kích động, lại dính lấy tay cậu như keo chó, bà ta quỳ sụp xuống trước mặt Tuế Ninh. Bà ta gào khóc thảm thiết, “Cháu ngoại ơi, bà thực sự là bà ngoại của cháu mà. Những năm qua bà tìm ba của cháu khổ sở biết bao, cháu ngoại ơi!” Trần Nguyệt Quý cứ một câu “cháu ngoại”, hai câu “cháu ngoại”, tiếng gào khóc vừa vang vừa khó nghe. Khiến không ít học sinh ra khỏi cổng trường phải ngoái nhìn, thậm chí có người còn lén lấy điện thoại ra quay. Tuế Ninh nghe tiếng khóc này mà trong lòng dâng lên một ngọn lửa vô danh. Cậu đỡ lấy hai tay Trần Nguyệt Quý, hơi nhoài người về phía trước rồi khéo léo lùi lại hai bước sang bên cạnh. Cậu thành công giãn khoản cách với Trần Nguyệt Quý. “Bà ơi, nếu bà muốn dàn cảnh ăn vạ thì quanh cổng trường này chỗ nào cũng có camera giám sát. Còn nếu bà muốn tạo tin đồn thất thiệt, nhà cháu có những luật sư giỏi nhất, cho nên mời bà suy nghĩ kỹ rồi hãy làm loạn.” Lời này của Tuế Ninh khiến người đàn ông đứng sau Trần Nguyệt Quý phải chần chừ một chút. Trần Nguyệt Quý thấy Tuế Ninh tránh được, liền giả vờ đứng không vững quỳ rạp bên cạnh Tuế Ninh, đấm đất khóc lóc. “Trời ơi, cái số tôi sao mà khổ thế này, vất vả lắm mới tìm thấy con trai mà cháu ngoại lại không nhận bà! Tôi sống còn có ích chi nữa, thà chết quách đi cho xong!” Mặt Trần Nguyệt Quý đầy nếp nhăn, trên người mặc bộ đồ hoa cũ nát, trên tay đeo một chiếc vòng xanh. Tuế Ninh nhận ra, đó là vòng tay của người đi chăm bệnh ở bệnh viện. Một người đàn ông tầm năm mươi tuổi tiến lên. Khuôn mặt Trần Dũng đen sạm, răng vàng khè, mỉm cười dò xét, “Ninh Ninh, cháu tên là Ninh Ninh đúng không? Ta là ông cậu của cháu đây.” Tuế Ninh: “Tôi thực sự không quen biết ông.” Tuế Ninh đeo ba lô quay người đi. Lại nghe thấy Trần Dũng ở phía sau cuống quýt gọi: “Ba cháu có phải tên là Hứa Phán Nhi không! Trên tay trái nó có một vết bớt rất lớn, lúc nó sinh ra chính tay ta đã bế về nhà đấy.” Bước chân Tuế Ninh khựng lại, hơi thở cậu đình trệ. Hứa Thập An từng kể với cậu rằng khi ông được ông bà ngoại đưa về Pháp, thực ra ông còn có một cái tên khác. Tên là Hứa Phán Nhi. Khi Hứa Thập An sinh ra bị phát hiện là omega, cha mẹ đẻ của ông rất ghét bỏ, cảm thấy không giữ được, bèn đặt tên là Hứa Phán Nhi, ý phán là sẽ có thêm một đứa con trai Alpha, thậm chí còn không làm hộ khẩu cho ông. Thế là bốn năm sau, họ như ý nguyện sinh được một cậu con trai út, liền đưa Hứa Thập An đến chợ phiên ở huyện khác rồi tùy tiện vứt bỏ. May mắn là Hứa Thập An lúc đó được viện mồ côi nhặt được, rồi được một cặp vợ chồng người Pháp giàu có nhận nuôi. Cha mẹ nuôi cảm thấy cái tên Hứa Phán Nhi không hay nên mới đổi tên thành Hứa Thập An. Lúc đó Tuế Ninh còn nhỏ, Hứa Thập An ôm Tuế Ninh kể chuyện, mỉm cười dịu dàng nói. “Daddy rất thích cái tên mới này.” Lòng Tuế Ninh đau nhói một trận, cậu quay đầu liếc nhìn hai người kia. “Chẳng phải ban đầu các người đã không cần ông ấy rồi sao, sao giờ lại quay lại tìm?” Tuế Ninh lạnh lùng nhìn họ. Cậu hiểu rồi, là vì cái video đó. Họ phát hiện đứa con trai bị vứt bỏ năm xưa vậy mà lại gả vào một gia đình cực kỳ giàu có. Nên mới đánh hơi mà tìm tới đây. “Lúc đó bà cũng không muốn đâu, thật sự là nuôi hai đứa con trai khó khăn quá mà!” Trần Nguyệt Quý khóc lóc, “Ninh Ninh, Ninh Ninh, cháu cho bà gặp Phán Nhi đi, bao nhiêu năm qua bà thực sự rất nhớ nó!” Tuế Ninh đâm trúng tim đen: “Sao bao nhiêu năm qua không thấy nhớ mà đi tìm, giờ thấy nhà tôi có tiền rồi mới bắt đầu nhận thân à?” “Ninh Ninh, không thể nói như vậy được, dù sao chúng ta cũng là người một nhà.” Trần Dũng nhíu mày, tiến lên một bước nói: “Thật ra chúng ta cũng đường cùng rồi mới phải đến làm phiền cháu. Em trai của ba cháu, tức là chú nhỏ của cháu ấy, năm kia bị chẩn đoán mắc bệnh máu trắng, đang cần gấp ghép tủy. Bên này chúng ta đều thử cả rồi, đều không tương thích, cha cháu và chú cháu là anh em ruột, nói không chừng…” “Các người lúc trước vứt bỏ ông ấy dứt khoát như vậy, hôm nay lại muốn ông ấy hiến tủy?” Tuế Ninh giận dữ nhìn Trần Dũng, “Các người còn có mặt mũi đó sao?” “Trước kia là chúng ta sai, nhưng dù sao người kia cũng là chú ruột của cháu mà!” Trần Dũng giọng điệu kích động, tay nắm lấy cổ tay Tuế Ninh, “Cháu nhìn chiếc đồng hồ cháu đeo này, ta nghe trên mạng nói cũng phải tiền triệu đấy. Nếu đổi thành tiền, chắc chắn có thể trả hết toàn bộ số tiền chữa bệnh cho chú cháu rồi!” Ánh mắt Trần Dũng tham lam, lời nói cũng mang vẻ hiển nhiên. Tuế Ninh hất tay Trần Dũng ra, nhấc ba lô lên, hung hăng đập mạnh vào mặt Trần Dũng. “Cút đi, tôi không có họ hàng gì với các người cả, ba tôi cũng sẽ không hiến tủy gì hết. Lúc các người vứt bỏ ông ấy, ông ấy đã không còn bất kỳ quan hệ nào với các người rồi.” Trần Dũng đau đớn, ông ta khom lưng bịt miệng r*n r*. Ông ta không dám ra tay, chỉ dám lầm bầm chửi, “Cái thằng ranh này có tiền là quên ngay người thân, đúng là đồ vong ân bội nghĩa máu lạnh.” Bà già kia thì nằm bò trên đất khóc càng dữ hơn: “Ối giời ơi, đúng là gia môn bất hạnh mà!” Tuế Ninh quay người bước đi, hơi thở dồn dập. Cậu thấy ấm ức thay cho Hứa Thập An. Thấy ấm ức vì ông có những người thân cùng huyết thống như thế này. Cậu chưa đi được bao xa, một chiếc Rolls-Royce màu đen đã dừng lại bên cạnh, cửa xe từ từ hạ xuống. “Thi xong rồi chứ?” Thẩm Vọng Hàn nhìn về phía Tuế Ninh, “Lúc trước chẳng phải em nói sẽ mời tôi ăn cơm sao?” Tuế Ninh quay mặt đi chỗ khác. Mắt Thẩm Vọng Hàn hơi nheo lại. Ánh mắt anh sắc bén phát hiện đuôi mắt Tuế Ninh hơi đỏ. “Sao vậy?” Thẩm Vọng Hàn mở cửa xuống xe, cầm lấy chiếc ba lô Tuế Ninh đang đeo. Tuế Ninh hoàn hồn, đột nhiên hỏi: “Thẩm Vọng Hàn, tại sao anh lại thích em? Nếu em không phải là con trai ruột của nhà họ Tuế, anh có còn thích em không?” Thẩm Vọng Hàn đưa tay, nâng lấy mặt Tuế Ninh, “Tuế Ninh, người tôi thích là chính em, liên quan gì đến việc em là con trai của ai.” Lòng bàn tay to lớn của Thẩm Vọng Hàn áp vào khuôn mặt hơi lạnh của cậu, cảm giác dần trở nên ấm áp. Tuế Ninh đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Thẩm Vọng Hàn. Đúng vậy. Nhưng có những kẻ từ trong xương tủy đã tham lam. Dù có khinh rẻ đến đâu, cũng sẽ vì cậu là con trai của ai đó, hoặc vì Hứa Thập An là bạn đời hợp pháp của ai đó mà hận không thể bám víu quan hệ. Mặt cậu bị Thẩm Vọng Hàn tác động khiến cái miệng hơi chu lên, đôi môi hồng hào mềm mại. Thẩm Vọng Hàn nhìn, không kìm được cúi người xuống hôn một cái, phát ra một tiếng động khẽ. “Ưm, anh làm gì thế!” Nói được hai câu lại đột nhiên hôn cậu. Tuế Ninh né tránh, thẹn quá hóa giận nhìn anh. “Bên ngoài lạnh, lên xe đi.” Tuế Ninh ngồi trên xe, hơi ấm trong xe lan tỏa. Thẩm Vọng Hàn đỗ xe vào chỗ trống ven đường, quay sang nhìn cậu: “Nói đi, có chuyện gì?” Tuế Ninh: “Daddy em thực ra là được nhận nuôi. Bạn em lúc trước đăng hai tấm ảnh của em lên mạng, chắc là những người họ hàng vứt bỏ ba em năm xưa đã nhìn thấy, phát hiện ba em bây giờ sống rất tốt nên đã chạy đến cổng trường tìm em.” Cái video đó Thẩm Vọng Hàn biết, anh còn tải về lưu trữ nữa. Ánh mắt anh trở nên u ám lạnh lẽo, nhìn kỹ Tuế Ninh, “Em không bị thương chứ?” Tuế Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ, “Không có, em còn dùng cặp đập cho mũi của em trai bà ta tím lại luôn.” “Không cần lo lắng, để tôi xử lý.” Thẩm Vọng Hàn ôn tồn nói. Chuyện này thực ra rất dễ giải quyết, thậm chí còn chưa cần dùng đến luật sư. “Không cần.” Tuế Ninh nhìn Thẩm Vọng Hàn, trong mắt không có sự sợ hãi, “Em muốn tự mình giải quyết.” Thẩm Vọng Hàn im lặng, đưa tay dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào đuôi mắt đỏ hồng của cậu. “Tuế Ninh, lúc nãy không phải em hỏi tôi tại sao lại thích em sao?” Tim Tuế Ninh đập nhanh hơn một nhịp một cách khó hiểu, “Tại sao?” “Bởi vì đôi mắt của em, rất đẹp.” Thẩm Vọng Hàn sợ bật lửa, nên anh đổi sang hút thuốc lá điện tử. Anh rít một hơi khói, ánh mắt nhìn thẳng vào Tuế Ninh. Thẩm Vọng Hàn cũng không nhớ rõ là từ khi nào nữa. Anh chỉ nhớ đó là một đêm mưa. Mẹ anh phát điên hơn nửa đời người, từ nhỏ đã hận không thể b*p ch*t anh, ngày nào cũng lải nhải mong anh chết đi. Đáng tiếc bà ta lại chết trước. Trong linh đường có không ít người đến, một đám người mặc đồ đen đến để viếng tang một cách giả tạo. Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn lạnh lùng, anh nhìn một lượt. Phát hiện chỉ có một đôi mắt là khác biệt. Tuế Ninh từ phía sau đám đông từ từ xếp hàng, ánh mắt mang theo vài phần đồng cảm và thương xót ngây ngô, nghiêm túc dâng hoa trước di ảnh của mẹ anh. Sau khi Tuế Ninh tiến lại gần. Thẩm Vọng Hàn phát hiện đôi mắt đó còn đẹp hơn những gì anh tưởng tượng. Khuôn mặt Tuế Ninh thanh tú non nớt, đôi mắt ướt át như một chú hươu con, sạch sẽ đến mức khiến người ta không kìm được muốn vấy bẩn. Đôi mắt cậu linh động. Còn đẹp hơn cả những đôi mắt hươu mà anh từng móc ra làm tiêu bản trước đây. Phía đối diện có những người họ hàng không sợ chết đã trở mặt ngay tại chỗ, chỉ vào mũi Thẩm Vọng Hàn mà mắng: “Chắc chắn là nó giết rồi, nó chính là một kẻ điên! Mẹ nó lúc sinh nó ra đáng lẽ nên b*p ch*t nó luôn cho rồi!” Trong lúc tranh cãi, một chuỗi hạt gỗ đàn hương đen bị giật đứt. Cảnh tượng hỗn loạn, hai gia đình cãi nhau không ngớt, cha Thẩm và bà nội Thẩm lão biện giải thay Thẩm Vọng Hàn, thậm chí suýt chút nữa đã động thủ. Thẩm Vọng Hàn lạnh lùng nhìn, ánh mắt u ám lãnh đạm, ngồi ở nơi không xa quan tài châm lên một điếu thuốc. Khói thuốc lượn lờ. Tuế Ninh cứ thế ngây ngô đứng bên cạnh. Những người xung quanh vì di sản và di vật mà tranh giành không thôi. Cậu vô thức ngồi xổm xuống, nhanh chóng nhặt từng viên hạt châu trên mặt đất lên. Đây là di vật, chắc hẳn đối với người nhà người quá cố là rất quan trọng. Tuế Ninh thầm nghĩ, dùng một tờ khăn giấy gói kỹ hạt châu lại, do dự một chút rồi đưa những hạt châu đó cho Thẩm Vọng Hàn. Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn lạnh lẽo, Tuế Ninh nhìn mà thấy hơi sợ. “Cất kỹ nhé.” Tuế Ninh nhỏ giọng nói,”À… ừm, nén… nén bi thương.” Thẩm Vọng Hàn nhìn chăm chú Tuế Ninh đơn thuần, đôi mắt đen kịt nám sâu hun hút. Anh phát hiện. Tuế Ninh không chỉ có đôi mắt đẹp. Mà toàn thân cậu từ trên xuống dưới đều rất đẹp. Anh nhận lấy chuỗi hạt đó, thấp thoáng ngửi thấy một làn hương hoa nhài, xúc cảm ngón tay Tuế Ninh mềm mại. Giống như một chiếc lông vũ đang nhẹ nhàng gãi vào trái tim anh. Có lẽ chính vào khoảnh khắc này anh xác định, anh muốn biến Tuế Ninh thành của riêng mình. Tuế Ninh bị Thẩm Vọng Hàn nhìn chằm chằm cảm thấy nổi da gà một cách lạ kỳ. Cậu giống như một con thú nhỏ, sợ sệt nép lại sau lưng Hứa Thập An. Tuế Ninh giống như một thiên sứ vô tình rơi xuống phàm trần, đơn thuần lại lương thiện. Không khỏi khiến kẻ đang chìm trong bóng tối nảy sinh h*m m**n chiếm lấy. Tối hôm đó, lễ tang giải tán trong không vui, Thẩm Vọng Hàn trái lại tâm trạng rất tốt. Anh nói với cha Thẩm và bà nội Thẩm. Anh muốn cưới Tuế Ninh. Anh muốn kéo thiên sứ xinh đẹp kia vào thế giới đen tối tịch mịch đến chết chóc của mình. Vĩnh viễn chiếm hữu cậu. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...