Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi

Chương14

Cỡ chữ
Tuế Ninh ngủ đến mức tóc tai có hơi rối, còn vểnh lên một sợi tóc ngốc, ngơ ngác như thể vẫn chưa tỉnh ngủ. Tay đang thay quần áo của cậu khựng lại, ngước mắt nhìn thấy bóng đen đã rời đi mới buông lỏng cảnh giác. Cậu đối diện với gương chỉnh lại mái tóc rối của mình, vệt đỏ nóng bừng trên mặt vẫn chưa hề tan biến. Đặc biệt là cổ chân dường như vẫn còn cảm nhận được hơi nóng nhàn nhạt. Trong gương, gương mặt cậu trắng trẻo ửng hồng, vài giọt nước tinh khiết đọng trên mặt càng tôn lên vẻ thanh xuân diễm lệ. Cậu lề mề đi ra ngoài, vừa ngẩng mặt lên lại thấy Thẩm Vọng Hàn vẫn ung dung ngồi trên sofa, căn bản không hề rời đi. Gò má Tuế Ninh ửng hồng nhàn nhạt, chỉ tay về phía sau, “Cái đó, tôi không tìm thấy khăn mặt mới nên đã dùng tạm của anh.” Thẩm Vọng Hàn rất ít khi ở đây, nhưng đồ dùng bên trong đều có người làm định kỳ quét dọn và thay mới. Tuế Ninh thấy chiếc khăn đó khá sạch sẽ nên đã dùng để lau mặt. Trong không khí lan tỏa mùi hương thoang thoảng, hương hoa nhài tràn ngập trong phòng ngủ khiến người ta sảng khoái tâm hồn, lại cũng gần như si mê. Trong căn phòng của anh đã vương hơi thở của Tuế Ninh. Thẩm Vọng Hàn thích cảm giác này. Cứ như thể bọn họ thân mật khăng khít, pheromone quấn quýt quyến luyến lấy nhau. “Đi thôi, dẫn em xuống dưới.” “Ồ, được.” Thẩm Vọng Hàn đi lên phía trước, anh mở cửa thang máy để Tuế Ninh vào trước. Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn rủ xuống, liếc nhìn vành tai tròn trịa của Tuế Ninh, “Tối qua ngủ thế nào?” “Cũng ổn ạ.” “Em và Thẩm An Dư cùng nhau về à?” Tuế Ninh có thể đến nhà họ Thẩm làm khách khiến Thẩm Vọng Hàn rất bất ngờ. Nhưng điều đáng tiếc hơn là, Thẩm An Dư tối qua vậy mà không biết báo cho anh một tiếng. “Đúng vậy, hôm qua chị An Dư thất tình, em ở bên cạnh chị ấy nói chuyện đến rất muộn.” Tuế Ninh nói xong mới chợt nhận ra, tại sao mình phải giải thích nhiều với cái tên b**n th** này làm gì. Cửa thang máy vừa mở, Thẩm Vọng Hàn để Tuế Ninh ra trước, bản thân chậm rãi đi theo sau cậu. Tuế Ninh lễ phép chào hỏi: “Chú Thẩm, dì Cù.” “Chao ôi Ninh Ninh tới rồi à? Con cái nhà này thật là, khách tới nhà mà cũng không biết nói một tiếng, để dì còn tiếp đãi con.” Cù Nghiên gả vào  nhà họ Thẩm đã được vài năm, thứ không thiếu nhất chính là khả năng nhìn mặt đoán ý. Bà biết bà cụ và Thẩm Vọng Hàn đều coi trọng Tuế Ninh, đương nhiên phải dốc sức xây dựng quan hệ tốt với Tuế Ninh. “Lại đây,” Cù Nghiên kéo tay Tuế Ninh đi tới bàn ăn, nhiệt tình nói: “Con xem có hợp khẩu vị không, ăn không quen dì bảo nhà bếp làm lại.” Nói xong, bà dùng nĩa xiên một miếng hoa quả đưa tới tận miệng Tuế Ninh. Tuế Ninh có hơi chống đỡ không nổi, “Cảm ơn dì Cù. Bữa sáng như này đã rất phong phú rồi, con ăn quen mà.” Cậu nhận lấy chiếc nĩa đó, đưa hoa quả vào miệng. Cù Nghiên cười nói: “Đứa nhỏ này ngoan quá mà. Đừng khách sáo nhé, đây sớm muộn gì cũng là nhà của con.” Bữa sáng cha Thẩm ăn rất ít, ông đang cầm một tờ báo đọc chăm chú. Ông đeo một cặp kính lão, trên gương mặt đã có tuổi toát lên khí chất nghiêm nghị. “Ừm, muốn ăn gì thì tự gắp, cứ coi như nhà mình.” Tuế Ninh lễ phép mỉm cười, “Vâng ạ.” Trong quá trình ăn cơm, Cù Nghiên không lúc nào là không quan sát sắc mặt của Thẩm Vọng Hàn. Nụ cười trên mặt bà chưa từng tắt, mặt sắp cười đến cứng đờ rồi. Thẩm Vọng Hàn ngồi bên cạnh cậu, suốt quá trình không nói lời nào, tiện tay rót đầy vào chiếc ly sữa trống không mà Tuế Ninh vừa uống hết. Sau bữa sáng, Tuế Ninh muốn đi về nhưng lại bị Cù Nghiên nhiệt tình dẫn đi tham quan hoa viên. Biệt thự nhà họ Thẩm có vài căn, kiến trúc kiểu thông tầng uy nghiêm bề thế. Hoa viên rộng bằng cả một sân bóng đá, trồng đầy các loại hoa tươi đủ màu sắc, hương hoa lan tỏa. Tuế Ninh nhìn đến hoa cả mắt. Cậu khom lưng, loại nào cũng muốn nhìn ngắm kỹ càng một chút. Thẩm An Dư mới tỉnh, cô uể oải đi xuống lầu, vươn vai một cái rồi ngồi xuống bàn ăn. Thẩm Vọng Hàn đứng trước cửa kính nhìn chằm chằm bóng dáng Tuế Ninh, thấy cậu ở trong hoa viên tò mò đi vài bước lại ngồi xổm xuống, vừa đáng yêu lại vừa vụng về. “Anh, em thất tình rồi, cái thằng cặn bã đó dám bắt cá hai tay.” Thẩm An Dư than vãn, nhưng ngữ điệu cũng chẳng có mấy phần đau lòng. Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn khẽ híp lại, đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn cô lấy một cái. Thẩm An Dư và Thẩm Vọng Hàn là anh em cùng cha cùng mẹ nhưng tình cảm cũng chẳng sâu đậm gì cho cam, có lẽ là do gen của người nhà họ Thẩm nằm là như thế, đối với tình thân đều khá lãnh đạm. Thẩm An Dư đi tới bên cạnh Thẩm Vọng Hàn, quan sát sắc mặt của anh, lại nói: “Hôm qua em đưa Tuế Ninh về nhà mình, còn báo cho anh rồi đấy.” Mặc dù là sáu giờ sáng tỉnh dậy giữa chừng mới sực nhớ ra phải báo cho Thẩm Vọng Hàn. Thẩm Vọng Hàn giơ một tấm thẻ đen ra trước mặt Thẩm An Dư, mắt không liếc nhìn lấy một cái, “Lần sau báo sớm một chút.” Thẩm An Dư cười hì hì nhận lấy tấm thẻ đó, “Được rồi, cảm ơn anh trai.” Ngay sau đó, cô tùy tiện đặt chiếc nĩa xuống, gọi một cuộc điện thoại rồi dẫm trên đôi giày cao gót đi ra ngoài. Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn lãnh đạm, “Đừng làm chết người, xử lý rất phiền phức.” Thẩm An Dư đương nhiên biết, cô không giống Thẩm Vọng Hàn coi mạng người như cỏ rác. Ngữ điệu của cô mang theo vẻ trêu chọc, “Anh, sao dạo này anh trở nên có nhân tính thế, đúng là đàn ông sắp kết hôn có khác.” … Thịnh tình khó khước từ, Tuế Ninh ôm một bó hoa tươi khổng lồ quay trở lại phòng khách. “Anh đưa em về.” “Ồ.” Tuế Ninh ôm hoa quay đầu lại, “Chào chú Thẩm, chào dì Cù con về ạ.” “Ừm.” “Đi đường cẩn thận nhé, thường xuyên tới chơi.” Tuế Ninh hôm nay chỉ có tiết vào buổi chiều, còn tính là khá nhẹ nhàng. Thẩm Vọng Hàn đưa cậu về tới  nhà họ Tuế, “Ngày mai cùng đi câu cá không?” “Không đi đâu, tôi còn phải lên lớp.” Tuế Ninh cúi đầu, né tránh ánh mắt của Thẩm Vọng Hàn, ôm hoa chạy thẳng xuống xe. …… Sáng sớm ngày hôm sau. Thầy giáo môn Sinh học của Tuế Ninh có phương pháp giảng dạy độc đáo, quyết định đưa bọn họ tới rừng Đông Sơn để học tập thực địa. Tuế Ninh mặc bộ đồ leo núi, đeo chiếc ba lô nặng trịch đi theo đội ngũ leo lên núi. Bọn họ có tổng cộng chưa tới hai mươi người, đi theo thầy giáo Sinh học hướng về phía sâu trong rừng rậm. “Các em xem, loại nham thạch này phân bố nhiều ở sườn núi. Rừng cây, cây cối đều phân bố theo kiểu đông thưa tây rậm, là một khu sinh thái nhỏ điển hình. Bây giờ cứ bốn bạn ghép thành một nhóm, đi tìm kiếm loại thực vật hoặc động vật mà các em cho là đặc thù nhất của khu rừng này.” Thầy giáo Sinh học chưa tới bốn mươi tuổi, luôn duy trì tinh thần mạo hiểm thực tiễn. Thầy ngồi trên một tảng đá lớn, chậm rãi mở bình giữ nhiệt uống một ngụm trà nóng. Lộc Gia Doãn hôm nay xin nghỉ, Tuế Ninh bèn tìm ba người bạn học khác cùng đi tìm. Lúc này ánh mặt trời vừa đẹp, những tia sáng vàng kim xuyên qua tán cây chiếu xuống mặt đất xanh rì. Trong núi còn có tiếng chim hót lảnh lót, trên sườn núi nở đầy hoa dại. Tuế Ninh nhìn những bóng sáng vàng nhạt trên cây cổ thụ, không nhịn được mà nheo mắt lại. Đúng là thú vị hơn ngồi trong lớp nghe thầy giáo đọc slide nhiều. Bọn họ ở trong rừng gần như đến tận năm giờ chiều. Bầu trời chẳng biết từ lúc nào đã phủ kín mây đen, trong núi nổi lên trận gió lớn, giống như điềm báo bão sắp tới. Thầy giáo cũng nhận ra điều đó, “Các em, hôm nay tới đây thôi. Chúng ta xuống núi ngay bây giờ, một tuần sau đem những thứ các em tìm được làm thành tiêu bản nộp cho thầy.” Tuế Ninh đi theo đội ngũ xuống núi. Bởi vì phía trên có một đoạn đường núi hẹp và gập ghềnh nên xe đã đỗ sẵn ở bên cạnh đường cái dưới chân núi. Bọn họ phải đi bộ khoảng một cây số. Càng đi xuống dưới, trời càng tối. Gió lớn càn quét rừng núi, thổi lá cây xào xạc, gần như muốn làm gãy cả cành cây. Xung quanh âm u lại lạnh lẽo, Tuế Ninh không tự chủ được mà rùng mình một cái. Đột nhiên, những hạt mưa to bằng hạt đậu đập vào trán Tuế Ninh. Tuế Ninh ngẩng đầu nhìn lên. Một màn mưa lớn từ trên trời giáng xuống kèm theo tiếng sấm rền, nước mưa đập dữ dội xuống mặt đất. Mưa to đến quá đột ngột, tất cả bọn họ đều bị ướt sũng hoàn toàn. Mưa càng lúc càng lớn, ngay cả việc di chuyển cũng cực kỳ khó khăn. Không ít cành cây bị gió quật gãy nặng nề rơi xuống đất. Vì cân nhắc đến an toàn, thầy giáo đành phải đưa các bạn học tới địa điểm an toàn để tránh mưa, đợi mưa nhỏ rồi mới tiếp tục đi xuống. Đáng tiếc trận mưa này tới vô cùng hung hãn, rơi một mạch gần ba tiếng đồng hồ vẫn chưa ngừng lại. Gió lớn đường tối, lúc này độ nguy hiểm của việc đi xuống núi tăng lên rất cao. Đợi khi mưa rơi không còn quá dữ dội, hai bạn học đề nghị đi trước dẫn đường. Thế nhưng khi bọn họ cầm đèn pin từ trong bóng tối quay trở lại lại mang theo một tin tức chẳng lành. Đoạn đường núi phía trước đã bị sạt lở rồi. “Ồ đúng rồi, thầy cứ bảo tại sao trên ngọn núi này lại có nhiều cây Tử Sơn Mao như vậy, vậy mà không ngờ tới đất đai ở đây tơi xốp!” Thầy giáo Sinh học hối hận vỗ vỗ trán, “Các em, chúng ta chớ có nóng nảy, bây giờ chỉ có thể gọi 119 chờ đợi cứu viện thôi.” Cũng may có không ít bạn học mang theo lều bạt, bọn họ dựng vài cái lều ở khu vực an toàn bên cạnh. Tuế Ninh ngồi trong chiếc lều chật hẹp, nhìn về phía trước tối đen như mực, không kìm được mà bắt đầu phát run. Cái lạnh bao trùm toàn thân cậu, cách đó không xa thậm chí có một người đã lạnh đến mức sốc mà ngất đi. Tuế Ninh lấy quần áo dày trong ba lô của mình đắp lên người đó, nhìn khóe miệng trắng bệch co giật của cậu ta, đôi vai Tuế Ninh không ngừng run rẩy. Lại một lần nữa, cái chết ở gần cậu đến thế. Tuế Ninh quay trở lại lều, cậu co rúm người lại, ánh mắt trở nên rệu rã. Cậu sợ cảm giác này, cận kề cái chết, mà lại chẳng thể làm được gì. Chỉ có thể chờ đợi sự đau đớn xâm chiếm. Cậu nhắm nghiền hai mắt, hai tay siết chặt lấy nhau, bên tai vang lên một hồi ù tai nhức nhối. Thật quá dày vò. Cậu không biết mình đã chờ bao lâu, chờ đến khi tứ chi đông cứng gần như không còn cảm giác. Cuối cùng, từ xa truyền đến tiếng còi xe cứu hỏa. Trên bầu trời cũng truyền đến tiếng gầm rú chói tai, còn tưởng là ảo giác của Tuế Ninh, cho đến khi có người nhẹ nhàng đẩy đẩy bả vai cậu. Tuế Ninh như một con hươu nhỏ bị kinh động. Bả vai cậu run lên, hoảng hốt mở to mắt. Đôi mắt của Thẩm Vọng Hàn sâu thẳm như mực, đem một chiếc áo lông vũ bọc lên người cậu. “Tuế Ninh, rủ em đi câu cá thì không đi, ở đây chịu rét thì vui lắm hả?” Tuế Ninh ngơ ngác, “Thẩm…… Thẩm Vọng Hàn?” Tuế Ninh được Thẩm Vọng Hàn ôm ngang hông đưa lên máy bay trực thăng, cậu được Thẩm Vọng Hàn ôm vào lòng. Toàn thân cậu dần dần ấm lại, cậu ghé vào tai Thẩm Vọng Hàn hỏi lớn, “Thẩm Vọng Hàn, sao anh biết em ở đây?” Thẩm Vọng Hàn cúi người nói: “Em nói cái gì, tôi không nghe thấy.” Ngay sau đó, những nụ hôn như mưa sa nối gót mà tới. Thẩm Vọng Hàn hôn lên vành tai, gò má, chóp mũi…… cuối cùng hôn lên đôi môi đang run rẩy của cậu. Tuế Ninh lúc này giống như một con sóc nhỏ, vậy mà lại quên mất việc phản kháng. Trực thăng hạ cánh ổn định xuống một bãi đất trống. Tuế Ninh được Thẩm Vọng Hàn bế vào phòng khách, trong phòng tràn ngập hơi ấm nồng nàn, xua tan nỗi sợ hãi của Tuế Ninh. Tuế Ninh cuộn tròn trên sofa. Cậu vẫn còn chưa hoàn hồn, cúi đầu ngẩn ngơ hồi lâu. Thẩm Vọng Hàn cầm khăn mặt lau mái tóc ướt cho cậu. Tuế Ninh đột nhiên nói, “Thẩm Vọng Hàn, em suýt nữa đã chết rồi.” “Em sẽ không chết.” Thẩm Vọng Hàn cởi chiếc áo khoác ướt sũng của cậu ra, “Tôi sẽ cứu em.” Tuế Ninh nhớ tới biển lửa đáng sợ kia. Thẩm Vọng Hàn thật sự đã tìm thấy cậu. Dường như bất kể cậu ở đâu, Thẩm Vọng Hàn đều sẽ tìm thấy cậu. Nỗi đau trong ký ức quá mức đau khổ, hốc mắt Tuế Ninh ầng ậc nước mắt, trước khi những giọt lệ rơi xuống, cậu đã giơ tay quệt đi. Thẩm Vọng Hàn nhìn về phía Tuế Ninh, tay anh khựng lại. Đây là lần thứ hai Tuế Ninh khóc trước mặt anh. “Tại sao anh luôn có thể tìm thấy em?” Thẩm Vọng Hàn đáp rất dứt khoát: “Bởi vì tôi thích em.” Tuế Ninh chớp chớp mắt, ngước mắt nhìn Thẩm Vọng Hàn, “Vậy nhỡ đâu em không xứng đáng để anh thích thì sao?” Kiếp trước cậu một lòng hướng về tên cặn bã Kỷ Vân Chu, luôn coi tình yêu của Thẩm Vọng Hàn là ác ý, tránh như tránh tà. “Thích cũng không phải là mua bán, không có gì là đáng hay không đáng.” Thẩm Vọng Hàn rủ mắt, nhìn chằm chằm làn môi đỏ mọng nước của cậu, “Tôi thích em là đủ rồi.” Đôi mắt Thẩm Vọng Hàn u ám lại rực cháy, nhưng Tuế Ninh lại không nhận ra. “Áo len của em ướt rồi, cởi ra đi.” “Ồ.” Tuế Ninh đang chìm trong những hồi ức sợ hãi và đau khổ, cậu ngoan ngoãn đưa tay ra, để Thẩm Vọng Hàn cởi bỏ áo khoác, áo len…… cuối cùng ngay cả áo trong cũng không thoát được. “Nhưng mà…… nhưng mà em đã phụ lòng yêu thích của anh, mà em còn rất ngốc nữa.” Ngu ngốc đến mức cuối cùng bị người ta đâm chết trong nhà kho. “Em không ngốc.” Thẩm Vọng Hàn đỡ lấy bả vai Tuế Ninh, dùng khăn lau sạch bả vai cậu. Xương quai xanh của Tuế Ninh trắng ngần, hai điểm hồng hào kia lại thật xinh đẹp, phập phồng theo hơi thở dồn dập của cậu giống như đang quyến rũ người ta nếm thử. Tuế Ninh là người thông minh nhất thế giới. Thẩm Vọng Hàn nói thầm trong lòng. Anh ngửi hương thơm trên người Tuế Ninh, ánh mắt u ám rực cháy, chứa đựng d*c v*ng chiếm hữu tham lam và si mê. Tay anh móc vào túi sau quần của Tuế Ninh, lực không nặng cũng không nhẹ, giọng nói trầm lạnh. “Tuế Ninh, chỗ này của em cũng ướt rồi.” Tuế Ninh bị dính mưa, quần áo đều ướt cả, dính dớp lên người cực kỳ khó chịu. “Mặc thế này dễ bị cảm lạnh lắm.” Đầu ngón tay Thẩm Vọng Hàn vô tình lướt qua hõm eo của cậu, chỉ thấy cổ họng khô khốc. Giọng nói êm tai của anh mang theo vài phần dụ dỗ, ngón tay thon dài móc lấy chiếc quần của cậu. “…… Thay ra đi.” , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...