Đối Thủ Chung Phòng
Chương 20: Đêm Trước
Cỡ chữ
# Chương 20: Đêm Trước
Đến hai giờ sáng, phần lớn nhân viên đã về nhà từ lâu, chỉ còn lại ánh đèn từ văn phòng của Khánh Vy và Duy Khang sáng lên giữa toà nhà K&D Media gần như vắng lặng. Họ đã rà soát qua bản trình bày ba lần, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ, đảm bảo mọi con số, mọi câu chuyện, mọi hình ảnh đều hoàn hảo tuyệt đối.
"Tôi nghĩ chúng ta cần thêm một phần mở đầu mới," Khánh Vy nói, xoa mắt vì mệt mỏi nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo lạ thường. "Một phần trực tiếp khẳng định sự đoàn kết giữa hai đội ngũ, không phải chỉ ngầm thể hiện qua chất lượng chiến dịch."
"Chị nghĩ chúng ta nên nói thẳng về chuyện tin đồn sao?" Duy Khang hỏi, có phần ngạc nhiên trước đề xuất đó.
"Không phải nói về tin đồn cụ thể," cô giải thích, "mà kể một câu chuyện thật về hành trình của chúng ta — từ hai đội ngũ đối lập, đến một đội ngũ thống nhất, được minh chứng bằng chính những chiến dịch chúng ta đã cùng nhau tạo ra. Không phải để thanh minh, mà để chủ động kể câu chuyện theo cách của chính chúng ta, trước khi bất kỳ ai khác có cơ hội kể nó theo cách khác."
Duy Khang im lặng một lúc, cân nhắc đề xuất đó với sự nghiêm túc thường thấy. "Đó là một ý tưởng thông minh. Không phòng thủ, mà chủ động định hình câu chuyện."
Họ cùng nhau xây dựng phần mở đầu mới, kể lại một cách ngắn gọn nhưng chân thực về hành trình sáp nhập — không giấu diếm những khó khăn ban đầu, mà biến chính những khó khăn đó thành minh chứng cho sức mạnh thực sự của sự hợp nhất. Khánh Vy viết phần lời dẫn đầy cảm xúc, còn Duy Khang bổ sung những con số cụ thể về ba chiến dịch thành công liên tiếp, tỷ lệ hài lòng khách hàng tăng vọt, thời gian hoàn thành dự án được rút ngắn nhờ sự phối hợp hiệu quả giữa hai phong cách làm việc khác biệt.
"Tôi nghĩ phần này hoàn hảo rồi," Khánh Vy nói khi họ hoàn thành, nhìn lại toàn bộ bản trình bày với một sự tự hào lặng lẽ. "Đây không chỉ là một bài thuyết trình về sản phẩm nữa. Đây là câu chuyện thật về cách hai công ty, hai con người khác biệt, có thể tạo ra điều gì đó lớn hơn tổng của từng phần riêng lẻ."
Duy Khang nhìn cô, ánh mắt anh trong ánh đèn văn phòng lúc gần ba giờ sáng mang một vẻ dịu dàng hiếm thấy. "Tôi không nghĩ chúng ta sẽ đi đến được điểm này, khi buổi họp đầu tiên của chúng ta suýt biến thành một trận chiến công khai."
"Tôi cũng không nghĩ vậy," Khánh Vy đáp, bật cười nhẹ khi nhớ lại. "Tôi còn nhớ tôi đã tức giận đến mức nào khi anh nói Sáng Việt 'đang ở thế công ty bị thâu tóm'."
"Tôi vẫn ước tôi có thể rút lại câu nói đó," anh nói, giọng có phần hối tiếc thật sự dù đã qua nhiều tuần.
"Không cần đâu," cô nói, giọng nhẹ nhàng. "Nếu không có câu nói đó, có lẽ chúng ta đã không bao giờ thực sự đối diện với những khác biệt sâu sắc giữa hai chúng ta ngay từ đầu, và có lẽ chúng ta sẽ mãi chỉ là hai người đồng cấp lãnh đạo hời hợt, không bao giờ thực sự tin tưởng nhau như bây giờ."
Duy Khang im lặng một lúc, nhìn cô với một biểu cảm mà Khánh Vy chưa từng thấy ở anh trước đây — không phải sự điềm tĩnh kiểm soát quen thuộc, mà một sự cởi mở hoàn toàn, không phòng thủ.
"Khánh Vy," anh nói, giọng khẽ khàng hơn hẳn, "tôi muốn chị biết, dù ngày mai buổi trình bày có kết quả thế nào, dù chúng ta có giữ được Kim Long hay không, tôi sẽ không bao giờ hối tiếc về hai tháng vừa qua. Tôi chưa từng có ai làm việc cùng khiến tôi cảm thấy... được thách thức và được thấu hiểu cùng lúc, theo cách chị đã làm."
Khánh Vy cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, một sự ấm áp lan toả khắp người trước lời thừa nhận chân thành đó. "Tôi cũng vậy," cô nói, giọng cũng nhỏ đi. "Tôi chưa từng nghĩ mình có thể tin tưởng một người sâu sắc đến vậy trong công việc, sau tất cả những gì đã xảy ra với tôi trước đây."
Họ ngồi đó một lúc lâu, không ai nói thêm gì, chỉ có tiếng đồng hồ trên tường và ánh đèn văn phòng lặng lẽ chứng kiến một khoảnh khắc mà cả hai đều cảm nhận được sức nặng của nó, dù không ai đủ can đảm gọi tên nó ngay lúc này, giữa áp lực của một cuộc khủng hoảng chưa hoàn toàn qua đi.
"Chúng ta nên nghỉ một chút," Duy Khang cuối cùng nói, phá vỡ sự im lặng, giọng có phần tiếc nuối. "Ngày mai là một ngày quan trọng, chúng ta cần tỉnh táo."
"Ừ," Khánh Vy gật đầu, dù trong lòng cũng cảm nhận được sự tiếc nuối tương tự khi khoảnh khắc đó phải kết thúc. "Cảm ơn anh, Duy Khang. Vì tất cả mọi thứ."
"Cảm ơn chị," anh đáp lại, đứng dậy thu dọn tài liệu. "Hẹn gặp lại chị sáng mai, tại buổi trình bày quan trọng nhất của chúng ta."
Khi Khánh Vy rời khỏi văn phòng, bước ra bãi đỗ xe vắng lặng dưới bầu trời đêm Hải Đăng đang dần chuyển sang màu xanh nhạt của bình minh sắp tới, cô nhận ra rằng dù ngày mai mang lại kết quả gì, cô đã có được một điều quý giá hơn nhiều so với bất kỳ hợp đồng nào — một người đồng đội thực sự, người đã chứng minh bằng hành động, không phải lời nói, rằng anh xứng đáng với sự tin tưởng tuyệt đối mà cô chưa từng dám trao cho ai kể từ sau biến cố ba năm trước.
*Hết chương 20.*
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...