Âm Thanh Của Cái Chết
Chương12: Cuộc chiến với Khải
Cỡ chữ
Khải xuất hiện với một nụ cười lạnh lẽo, ánh mắt đỏ ngầu như lửa địa ngục. “Các ngươi thật sự nghĩ rằng có thể đánh bại ta sao?” Hắn nói, giọng điệu chế giễu. “Chỉ cần ta có được bảo bối, mọi thứ sẽ nằm trong tay ta.”
“Chúng ta không để ngươi có cơ hội đó,” Vy nói, hơi thở gấp gáp. Cô cảm nhận được sức mạnh từ tổ tiên đang dâng trào, như một dòng điện chạy qua cơ thể. “Chúng ta sẽ chiến đấu.”
“Làm gì có chuyện ấy,” Khải cười, đôi tay hắn vung lên. Ngay lập tức, không khí xung quanh họ bắt đầu rùng mình, như thể bị bóp nghẹt bởi sức mạnh của hắn. “Hãy xem các ngươi có thể chịu đựng được bao lâu.”
Tuấn bước lên, cơ bắp căng cứng, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta không sợ hãi,” anh nói, giọng trầm và mạnh mẽ. “Hãy để chúng ta cho ngươi thấy sức mạnh của tình bạn.”
Ngọc đứng bên cạnh, nắm chặt tay Vy. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Mẹ của Vy đã nói, chúng ta chính là hy vọng.”
Âm thanh của cái chết vang lên xung quanh họ, như một lời cảnh báo. Vy nhắm mắt lại, lắng nghe và cảm nhận. Hình ảnh của mẹ cô hiện lên, ánh sáng ấm áp bao quanh. “Con có thể làm được,” mẹ cô thì thầm.
“Chúng ta cùng nhau,” Vy kêu lên, đôi mắt mở ra đầy quyết tâm. Cô giơ tay lên, cảm nhận sức mạnh từ những linh hồn đang vây quanh. “Hãy cho chúng ta sức mạnh!”
Khải nhíu mày, bất ngờ trước sức mạnh dâng trào từ nhóm của Vy. “Ngươi nghĩ rằng chỉ bằng sức mạnh của một linh hồn có thể chống lại ta sao?” Hắn quát lên, đôi tay giơ cao như muốn điều khiển mọi thứ xung quanh.
“Không chỉ một,” Vy đáp, giọng chắc nịch. “Chúng ta là nhiều, và chúng ta sẽ không lùi bước.”
Khải lao về phía họ, sự tàn nhẫn trong từng bước chân. Tuấn nhanh chóng chạy tới, đỡ đòn đầu tiên. Hai người va vào nhau, sức mạnh tỏa ra như một cơn bão. Ngọc và Huy đứng sau, sẵn sàng hỗ trợ.
“Đừng để hắn chiếm ưu thế!” Huy gầm lên, ánh mắt rực lửa. “Chúng ta phải giữ vững!”
Vy cảm nhận được âm thanh của cái chết đang dần tăng lên, như một cơn sóng vỗ. Cô tập trung, hình ảnh bảo bối hiện lên trong tâm trí. “Nó nằm ở đâu?” cô tự hỏi, một phần linh hồn đang chờ đợi được giải phóng.
Khải bỗng nhiên quay lại, nhìn thẳng vào Vy. “Ngươi không thể trốn tránh số phận. Ngươi là chìa khóa, nhưng cũng là con mồi.”
“Không!” Vy thét lên, sức mạnh từ các linh hồn dâng trào. Cô cảm thấy một luồng sáng mạnh mẽ, đưa tay ra, âm thanh vang vọng quanh. “Ta sẽ không để ngươi thắng!”
“Ngươi không có sự lựa chọn nào,” Khải nói, nụ cười tàn nhẫn vẫn trên môi. “Ta sẽ lấy đi mọi thứ.”“Ngươi có thể thử,” Tuấn hô to, nắm chặt tay, lao vào trận chiến. Huy theo sát, đôi mắt đầy quyết tâm. Ngọc đứng vững, lòng đầy lo lắng nhưng không thể lùi bước.
Cuộc chiến diễn ra kịch liệt, từng đòn đánh, từng âm thanh vang lên như những nhát chém. Vy cảm nhận được sức mạnh từ tổ tiên, từ những linh hồn đang chờ đợi. “Hãy cùng nhau!” cô kêu lên.
Khải gầm lên, sức mạnh của hắn dường như không có giới hạn. “Các ngươi sẽ không thể ngăn cản ta!” Hắn vung tay, một cơn gió mạnh ập đến, đẩy lùi cả nhóm.
“Cùng nhau!” Vy hét lên, lòng quyết tâm không bao giờ suy giảm. Cô dồn hết sức lực vào một cú đánh mạnh mẽ, âm thanh của cái chết vọng lại như một lời thách thức.
Một ánh sáng bất ngờ phát ra từ tay cô, chạm vào Khải. Hắn ngã lùi lại, đôi mắt mở to, hoảng loạn. “Không thể nào!”
“Chúng ta không chỉ là những cá nhân,” Ngọc nói, bước lên phía trước. “Chúng ta là một!”
“Đúng vậy,” Huy thét lên, sức mạnh từ mọi người hòa quyện. “Chúng ta sẽ không để ngươi chiếm đoạt sức mạnh này!”
Khải lùi lại, ánh mắt đầy thù hận. “Ngươi không thể thoát khỏi số phận. Ta sẽ quay lại!” Hắn quát lên, rồi biến mất vào bóng tối.
Cả nhóm đứng thở hổn hển, sức nặng của chiến thắng vẫn còn vương vấn. “Chúng ta đã làm được,” Vy nói, giọng đầy mệt mỏi nhưng ánh mắt sáng lên hy vọng. “Nhưng hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng.”
“Chúng ta phải chuẩn bị cho cuộc chiến tiếp theo,” Tuấn nói, nhìn quanh. “Hắn sẽ trở lại.”
“Đúng vậy,” Huy gật đầu. “Chúng ta phải tìm ra bảo bối trước khi hắn làm điều đó.”
Ngọc nhìn Vy, vẻ mặt lo lắng. “Cậu có cảm thấy điều gì không ổn không?”
Vy khẽ gật đầu, lòng đầy lo âu. “Âm thanh… nó vẫn còn vang vọng. Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”
Bầu không khí nặng nề bao trùm, họ biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Những âm thanh kỳ bí vẫn vang lên, nhắc nhở họ về những gì đang chờ đợi phía trước.
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...