Âm Thanh Của Cái Chết
Chương11: Bí mật của bảo bối
Cỡ chữ
Khi ánh sáng mờ nhạt của đèn dầu lấp lánh trong không gian tối tăm, nhóm của Thảo Vy đã tập trung tại một góc khuất của căn phòng. Họ vừa hoàn thành việc tìm kiếm thông tin về bảo bối cổ xưa mà Khải đang muốn chiếm đoạt. Một cuốn sách cũ kỹ nằm giữa bàn, trang giấy ố vàng chứa đựng những bí mật mà hàng thế kỷ qua chưa ai dám khám phá.
“Đây rồi,” Vy nói, tay chỉ vào một đoạn văn mờ nhạt. “Nó nói về một bảo bối có khả năng điều khiển âm thanh, và người sở hữu nó sẽ có sức mạnh vô biên.”
“Nhưng tại sao Khải lại muốn nó?” Ngọc hỏi, ánh mắt cô lấp lánh sự tò mò.
“Bởi vì hắn biết rằng âm thanh có thể quyết định số phận. Hắn muốn biến mình thành kẻ thống trị,” Tuấn trả lời, giọng đầy căng thẳng.
Vy cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Nhưng còn một điều quan trọng hơn… Nó nói rằng chỉ có người mang trong mình dòng máu đặc biệt mới có thể mở ra sức mạnh của bảo bối.”
“Người đó là ai?” Huy, người mới trở lại từ một chuyến đi ngắn, nhướng mày hỏi.
Vy chần chừ, lòng cô dấy lên một cảm giác kỳ lạ. “Chắc chắn không ai khác ngoài… chính tôi.”
Cả nhóm lặng im, không ai dám lên tiếng. Ánh mắt họ đổ dồn về phía Vy, như thể đang tìm kiếm một lời giải thích. “Tôi có thể cảm nhận được những âm thanh của cái chết, và có lẽ đó chính là lý do.”
“Điều đó có nghĩa là gì?” Ngọc hỏi, giọng đầy lo lắng.
“Tôi là chìa khóa,” Vy nói, nhấn mạnh từng từ. “Nếu tôi không thể kiểm soát sức mạnh này, nó có thể rơi vào tay Khải. Và điều đó sẽ dẫn đến thảm họa.”
“Chúng ta cần phải hành động ngay,” Tuấn nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. “Chúng ta không thể để hắn có được bảo bối đó.”
“Nhưng làm thế nào chúng ta có thể tìm ra nó?” Huy hỏi, vẻ mặt đầy nghi ngại.
“Chúng ta cần phải quay lại nơi bắt đầu,” Vy đề xuất. “Ngôi nhà cũ nơi mẹ tôi đã mất. Có thể ở đó sẽ có manh mối.”
“Điều đó rất nguy hiểm,” Ngọc nhấn mạnh. “Khải có thể đang chờ đợi chúng ta.”
“Đúng vậy, nhưng không còn lựa chọn nào khác,” Vy nói, giọng đầy quyết tâm. “Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ biết được sự thật.”Nhóm quyết định lên đường vào đêm khuya. Khi họ bước ra khỏi căn phòng, bầu không khí nặng nề bao trùm. Tiếng gió gào thét như một điềm báo trước khi họ đối mặt với những điều chưa biết.
Đến ngôi nhà cũ, ánh trăng mờ ảo chiếu sáng những bức tường rêu phong. Vy cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ, như thể có điều gì đang chờ đợi họ bên trong.
“Cẩn thận,” Tuấn thì thầm, bàn tay nắm chặt lại, sẵn sàng cho bất kỳ mối nguy nào.
Vy tiến vào, từng bước chân vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cô nhắm mắt lại, lắng nghe những âm thanh xung quanh. “Có một linh hồn đang gọi tôi,” cô nói, giọng thì thầm. “Hãy để tôi thử liên lạc.”
Trong khoảnh khắc, không khí xung quanh dường như ngưng đọng. Vy cảm nhận được sự hiện diện của linh hồn, một mùi hương nhẹ nhàng thoảng qua. “Mẹ?” Vy gọi lớn, lòng đầy hy vọng.
Một hình bóng mờ ảo xuất hiện trước mắt họ, ánh sáng nhè nhẹ bao quanh. “Con không được đến đây,” giọng nói vang lên, đầy sự lo lắng. “Khải đang theo dõi con.”
“Mẹ, con cần biết sự thật về bảo bối,” Vy nói, nước mắt tràn mi. “Con không thể để hắn có được nó.”
“Con chính là chìa khóa, nhưng cũng là mục tiêu của hắn,” mẹ cô cảnh báo. “Hãy cẩn thận, con có thể bị tổn thương.”
“Con sẽ không để điều đó xảy ra,” Vy khẳng định. “Con sẽ chiến đấu.”
Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Cả nhóm quay lại, thấy bóng đen của Khải hiện ra, đôi mắt đỏ ngầu lấp lánh trong bóng tối. “Các ngươi thật ngu ngốc khi dám bước vào đây,” hắn cười khẩy. “Chẳng ai có thể ngăn cản ta.”
Vy cảm thấy một sức mạnh đang trỗi dậy trong mình, âm thanh của cái chết như vang vọng quanh cô. “Chúng ta sẽ không để ngươi chiếm đoạt sức mạnh này,” cô nói, lòng đầy quyết tâm.
Khải bước lên, ánh mắt hắn chứa đựng sự tàn nhẫn. “Ta sẽ lấy đi mọi thứ mà ngươi yêu quý.”
“Ngươi không thể làm thế,” Ngọc thét lên, nhưng Khải đã tiến gần hơn, như một cơn bão ập đến.
Cả nhóm dồn sức chuẩn bị đối mặt. Vy cảm nhận được dòng máu của tổ tiên chảy trong huyết quản, sức mạnh của bảo bối như đang chờ đợi. “Chúng ta cùng nhau,” cô kêu lên, tay nắm chặt quyền năng.
Âm thanh của cái chết vang lên, lấp đầy không gian. Họ biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến vì bảo bối, mà còn là cuộc chiến vì tương lai của chính mình. Khi bóng tối lấn át, ánh sáng sẽ tìm cách chiếu rọi.
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...