
Vứt Đi Nương Nương
Nội Dung
Tại một vách núi, một nữ tử đứng đó đón gió, tầm mắt thực mơ hồ. Nam nhân tuấn mỹ kia không hề dùng ánh mắt chán ghét nhìn nàng, ngược lại, khóe miệng vung lên một đạo ôn nhu. Ánh mắt Mộc Tiểu Văn trống rỗng cuối cùng hiện ra một tia quang hoa, như bị thôi miên, nàng chậm rãi té người xuống dưới. “Điện hạ! Nếu có kiếp sau, hy vọng người có thể yêu ta!” Năm 2008, Mục Tiểu Văn đi du lịch ngắm cảnh tại một địa điểm nổi tiếng, không may trượt chân rớt xuống vách núi, xuyên qua thời gian.. Mục Tiểu Văn nghi hoặc mà quay đầu đi, đôi mắt thoáng chốc như bị phủ mờ. Người này trông như một thiếu niên, sự đắc ý tỏa ra từ bên trong, da tay nhìn qua thì so với nàng còn mềm mại hơn. Lông mi tựa hồ so với búp bê vẫn cứ lơ muốn cong dài hơn… thật là một người xinh đẹp. Nàng xem đãng đảo qua liếc nàng một cái khiến Mục Tiểu Văn Barbie còn hắn có chút ngây dại. Nhưng mỹ nam kia ngẩn ra. Ánh mắt này… quá lạnh lùng.. lạnh trung mang theo một điểm phức tạp. Không phải trong tiểu thuyết thường miêu tả kiểu nhìn này là do yêu mà sinh ra phức tạp, phẫn hận, chán ghét không có lấy một tia cảm tình, thậm chí là khinh thường. Tại sao hắn lại dùng loại ánh mắt đó mà nhìn nàng? Chẳng lẽ nàng đã làm sai chuyện gì sao? Mục Tiểu Văn mỉm cười nhìn lại hắn, mặc kệ thế nào thì nàng hy vọng làm như vậy sẽ có thể khiến quan hệ hòa hoãn một chút. Nhưng thiếu niên đắc ý kia lại dứt khoát thể hiện sự chán ghét mà dời đi hai tròng mắt, hắn không thèm nhìn nàng, giống như là chỉ cần xem một tý là bị bẩn mắt vậy. Ánh mắt này.. rất dễ làm cho người ta bị tổn thương.. Chờ một chút, nhạc phụ đại nhân? Ta là nữ nhi của tể tướng, tể tướng là nhạc phụ của hắn, ta đây chẳng phải là của hắn... Hiểu rồi, ta là phi tử của nhị hoàng tử, vậy hắn không phải vốn là nhị hoàng tử sao? Người như vậy rất được a, rõ ràng lão công của mình, không tệ đây. Mục Tiểu Văn có chút mừng khởi lập tức hồi phục lại tinh thần. Không biết có đúng hay không, ta không phải là lão bà của hắn mà Mộc Tiểu Văn mất tích kia mới đúng.
Danh Sách Chương (156 chương)
- Chương156: Những ngày đầu hôn lễ16/7/2026
- Chương155: Đại hôn16/7/2026
- Chương154: Đại hôn buông xuống16/7/2026
- Chương153: Mê muội16/7/2026
- Chương152: Biểu lộ16/7/2026
- Chương151: Chi bằng rời đi16/7/2026
- Chương150: Vỡ lẽ16/7/2026
- Chương149: Sơn động16/7/2026
- Chương148: Hắc y nhân16/7/2026
- Chương147: Ngự hoa viên mê người16/7/2026
- Chương146: Hạ Huân vương gia16/7/2026
- Chương145: Nhẫn ngọc gây chuyện16/7/2026
- Chương144: Nhẫn ngọc16/7/2026
- Chương143: Hoa viên nhỏ16/7/2026
- Chương142: Trong phủ Tể tướng16/7/2026
- Chương141: Tan nát cõi lòng16/7/2026
- Chương140: Tại sao tình yêu lại khó khăn như vậy?16/7/2026
- Chương139: Điều cẩn thận của Đức công công16/7/2026
- Chương138: Về nhà16/7/2026
- Chương137: Gặp thoáng qua16/7/2026
- Chương136: Cáo từ16/7/2026
- Chương135: Năm tháng yên tĩnh thật tốt16/7/2026
- Chương134: Len lén cùng ngươi16/7/2026
- Chương133: Được cứu (2)16/7/2026
- Chương132: Được cứu (1)16/7/2026
Đánh Giá (0)
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!