Tìm Thấy Sự Thật

Chương33: Chương 33

Cỡ chữ
Ngọc Mây đang đi vào trong phòng làm việc thì thấy Muội Muội đứng ở trước cửa phòng cô Ngọc Mây đi tới chào hỏi " em tìm chị có việc gì sao vào trong đi " Ngọc Mây mở cửa Muội Muội bước theo sau Ngọc Mây ngồi xuống ghế nhìn Muội Muội hỏi " em có việc gì cứ nói " Muội Muội ngập ngừng 2 bàn tay cứ bấu vào nhau " em! thích!. anh Thế Nam " Ngọc Mây lất giấy tờ ra ung dung nói " vậy rồi còn gì khác không " Muội Muội bất ngờ trước thái độ của Ngọc Mây, Muội Muội bức xúc nói " chị không sợ tôi sẽ cướp đi người yêu chị sao " Ngọc Mây đứng dậy nhìn thấy Thế Nam đang đi tới thờ ơ nói với Muội Muội " em cao tay đấy em thường dùng chiêu này với nhiều cặp đôi sao " Muội Muội kinh ngạc giọng nói tức giận. " ý chị là sao " Ngọc Mây bước tới gần cười khẩy " em biết Thế Nam sẽ tới nên em. cố tình tới đây kích động chị để chị làm những hành động không tốt với em chứ gì " Muội Muội nhếch mép nhìn thấy Thế Nam bước tới liên giả vờ té xuống sàn " a sao chị lại đối xử với em như vây " Ngọc Mây mỉm cười Thế Nam nghe tiếng động liên đi vào nhìn Muội Muội dưới đất anh đỡ Muội Muội dậy rồi đi tới Ngọc Mây " nè đồ ăn của em " Ngọc Mây nhận lấy túi đồ ăn,Muội Muội nắm tay Thế Nam nước mắt rơi " anh coi chị Ngọc Mây kia chị ấy xô em " Thế Nam nhìn Ngọc Mây rồi hất tay Muội Muội ra " người yêu của anh không phải là người như vậy đâu " Muội Muội bối rối kèm theo tức giận, Ngọc Mây phì cười " em gái này cái chiêu trò này cũ lắm rồi! trước đây em thuận lợi là do người đàn ông em gặp tàn là người sống lỗi thôi " Ngọc Mây bước tới bàn ngồi xuống nói tiếp " như tiếc cho em Thế Nam nhà chị là người thông minh thôi giờ em có thể đi cho không gian cho 2 tụi chị không " Muội Muội tức giận bước đi ra Nguyệt Ánh này giờ né nghe nên khi Muội Muội bước ra Nguyệt Ánh nói " thật tội nghiệp tưởng mình là cáo già ai ngờ lại là chùm nho " Muội Muội giận đùng đùng bước đi Nguyệt Ánh đi vào phòng nói " chị cao tay thật đây đúng là đỉnh của đỉnh,thôi em đi làm việc tiếp đây " để lại Thế Nam và Ngọc Mây cười, Ngọc Mây mở đồ ăn mà Thế Nam mang tới nhìn vào trong là 1 hộp cơm bình thường thôi như khi cô đang thì Thế Nam lấy ra 1 hộp quà nhỏ " nè cái này của em " Ngọc Mây mở ra đó là 1 chiếc nhẫn khắc tên cô và Thế Nam, Ngọc Mây nhìn Thế Nam rồi nhéo má anh " làm cái trò con nít gì vậy " Thế Nam tức giận lấy ra đeo cho Ngọc Mây rồi vừa đeo vừa giải thích " cái gì mà trẻ con cái này là nhẫn có thiết bị định vị khi em cần anh thì cứ nhấp vào đây rồi anh sẽ biết em. ở đâu sẽ có mặt ngay" Ngọc Mây gật gù khen ngợi Thế Nam " hay ho quá ta " Thế Nam hất mặt hãnh diện rồi đưa tay mình ra khi 2 cái nhẫn chạm vào nhau thì phát sáng lên Thế Nam giải thích " chỉ cần chúng ở khoảng cách gần nó sẽ phát sáng như vậy nè " Ngọc Mây cười tươi nói " em sẽ dám xác anh coi anh còn kiếm được ai nữa không " Thế Nam ôm lấy cô " anh sao có thể yêu ai ngoài em " bỗng nhiên Nguyệt Ánh bước vào nói gấp gáp " có vụ án!" Ngọc Mây và Thế Nam nhanh chóng chuẩn bị và có mặt tại hiện trường, Mỹ Kỳ đang giám sát xung quanh gặp Ngọc Mây nói " có tận 2 xác nữ " Ngọc Mây gật đầu rồi đi vào trong.

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...