Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu
Chương90
Cỡ chữ
Vạn Hoành giơ biển mua cổ phần Trường Sơn? Tin tức vừa được tung ra lập tức thu hút sự chú ý của thị trường.
Tuy hai công ty có đôi nét tương đồng về bối cảnh, nhưng ngành nghề chính và mô hình kinh doanh lại khác nhau một trời một vực. Hoạt động chính của Vạn Hoành là thương mại xuất nhập khẩu và kinh doanh sản phẩm nhượng quyền. Nhiều năm qua, công ty vẫn áp dụng mô hình chuyển nhượng lại quyền đại lý và quyền kinh doanh cho các công ty khác để thu về lợi nhuận cao, ngành nghề chưa hề liên quan đến lĩnh vực thực nghiệp; còn Trường Sơn tuy cũng khởi nghiệp nhờ kinh doanh nhượng quyền, nhưng cùng với việc mở rộng quy mô, lĩnh vực kinh doanh từ lâu đã trải rộng sang các ngành thực nghiệp như bất động sản, bách hóa, ăn uống…, đồng thời vài năm trước đã được cơ quan quản lý phê chuẩn, thuận lợi niêm yết trên thị trường cổ phiếu A.
Vạn Hoành là một công ty chưa niêm yết, tại sao lại đột nhiên giơ biển mua cổ phần của một công ty niêm yết có ngành nghề chính chẳng liên quan gì đến mình?
Nghi vấn này khiến các chuyên viên nghiên cứu ngành của các tổ chức từ bỏ giờ nghỉ trưa, nhanh chóng lôi biểu đồ giao dịch gần đây của Trường Sơn ra xem. Sau đó, mọi người kinh ngạc phát hiện, Vạn Hoành vậy mà chỉ trong ba ngày ngắn ngủi kể từ khi thị trường mở cửa trở lại sau Tết, đã dùng 1,5 tỷ để nhanh chóng gom sạch 6,6% cổ phần Trường Sơn trên thị trường thứ cấp. Động tác nhanh gọn đến mức vừa nhìn đã biết phía sau có cao nhân chỉ điểm.
Những người nhạy bén hơn còn phát hiện, trước Vạn Hoành, khoảng hai ngày trước Tết đã có một dòng vốn bí ẩn âm thầm mua vào cổ phần Trường Sơn. Tuy chưa vượt quá 5%, nhưng xem ra dường như cũng không còn xa nữa…
Lẽ nào Vạn Hoành muốn thâu tóm Trường Sơn?
Xét theo tình hình hiện tại, đây dường như là lời giải thích hợp lý nhất. Thế nhưng, điều khiến người ta nghĩ mãi vẫn không sao hiểu nổi là: Tại sao Vạn Hoành lại muốn mua lại Trường Sơn?
Đương nhiên, người nghĩ mãi không thông không chỉ có quần chúng hóng chuyện, mà còn có Đằng Hướng Dương: “Mạc tổng, Vạn Hoành có ý gì đây? Sao, các ông muốn nuốt Trường Sơn à?”
Đối mặt với lời chất vấn hùng hổ của Đằng Hướng Dương, lão Mạc đã sớm có chuẩn bị: “Đằng tổng nói gì vậy, sao lại gọi là nuốt chứ? Chẳng phải chúng tôi thấy dưới sự dẫn dắt của Đằng tổng, Trường Sơn đang phát triển như mặt trời giữa ban trưa, nên Vạn Hoành muốn kiếm chút cổ phần Trường Sơn, theo Đằng tổng kiếm chút tiền, phát chút tài thôi sao.”
Đằng Hướng Dương đương nhiên không tin mấy lời quỷ quái của ông ta, thẳng thừng buông lời cảnh cáo: “Lão Mạc, sau lưng ông có người, sau lưng tôi cũng chẳng phải không có ai. Thật sự đấu nhau, ông chưa chắc chiếm được lợi đâu.”
“Ôi chao, đấu đá gì chứ.” Mạc tổng bị uy h**p cũng chẳng hề tức giận, trái lại còn thấm thía dạy bảo ông ta: “Lão Đằng à, làm ăn phải lấy hòa khí sinh tài. Ông suốt ngày đấu người này, đánh người kia thế thì làm ăn sao mà tốt được.”
Bị ông ta lên lớp một trận, Đằng Hướng Dương tức nghẹn, không còn khách sáo nữa: “Bớt nói mấy lời thừa thãi đi. Tôi biết ông đang tính toán chuyện gì. Chẳng phải ông thấy khoảng thời gian trước vốn của Trường Sơn xảy ra chút vấn đề nên muốn thừa nước đục thả câu sao? Tôi nói cho ông biết, đừng nói chút vấn đề vốn đó chúng tôi đã giải quyết từ lâu, cho dù chưa giải quyết thì chỉ dựa vào ông, hừ, cũng không nuốt nổi chúng tôi đâu.”
“Ông xem ông kìa, tôi đã nói rồi, tôi chỉ muốn kiếm chút tiền lẻ thôi, thật sự không hề có ý định thâu tóm Trường Sơn của các ông…”
Mạc tổng còn chưa nói hết câu, Đằng Hướng Dương ở đầu bên kia đã thẳng tay cúp máy.
Nghe tiếng tút tút truyền ra từ điện thoại, lão Mạc nhún vai, nhìn Chương Mục Chi đang ngồi đối diện, bất đắc dĩ thở dài: “Cậu nói xem, sao ông ta cứ không chịu tin nhỉ?”
Chương Mục Chi đùa: “Không sao, chẳng bao lâu nữa ông ta sẽ phát hiện những gì ông nói đều là lời thật lòng.”
Lão Mạc lại thở dài một hơi: “Haiz, thời buổi này làm người thật thà đúng là khó.”
Nói xong, chính ông cũng bị mình chọc cười, cười mấy tiếng rồi mới nói tiếp: “Nói ra thì tôi còn phải cảm ơn cậu và Chu tổng đã chỉ cho tôi một con đường kiếm tiền tốt như vậy.”
Trước Tết, chuyện Trường Sơn nẫng tay trên số trái phiếu chuyên biệt của Bộ An sinh khiến lão Mạc tức không nhẹ. Tuy sau đó, khi Đằng Hướng Dương quay ngược lại cầu ông mua, ông đã trút được một cục tức, nhưng rốt cuộc vẫn mất một nửa số trái phiếu, khiến lão Mạc xót của không ít.
Không ngờ trong kỳ nghỉ Tết, Chương Mục Chi chủ động tìm đến ông, nói rằng đã tìm được một cách giúp ông bù lại tổn thất — mời ông tham gia vào cuộc chiến thâu tóm Trường Sơn.
“Trường Sơn là công ty niêm yết, có uy tín tín dụng tốt, chi phí huy động vốn rất thấp. Sau khi Vạn Hoành trở thành cổ đông của họ, có thể đem cổ phần đi thế chấp để có được nguồn vốn lãi suất thấp, đòn bẩy cao, từ đó nâng cao tỷ suất sinh lời trên vốn của tập đoàn.”
Ngoài việc huy động vốn thuận tiện và rẻ hơn, Chương Mục Chi còn đưa ra một miếng mồi khác hấp dẫn hơn: “Sở dĩ những năm qua Trường Sơn luôn căng thẳng về vốn là vì họ đã ôm không ít dự án phá dỡ, cải tạo ở các thành phố tuyến ba, tuyến bốn, trong tay nắm rất nhiều quỹ đất dành cho nhà ở bảo đảm. Tôi biết hai năm nay Vạn Hoành cũng có ý định nhảy vào mảng này, sao không nhân cơ hội thông qua Trường Sơn để thử sức trước?”
Thương nhân không có lợi thì chẳng dậy sớm, hai món lợi hậu hĩnh này đủ để lão Mạc và Vạn Hoành không ngại đứng về phía đối lập với Trường Sơn. Huống hồ, Đằng Hướng Dương đã nẫng tay trên trước, chẳng lẽ còn không cho ông đánh trả?
Nghĩ đến đây, lão Mạc càng cảm thấy mình làm vậy là lẽ đương nhiên, bèn hỏi Chương Mục Chi: “Đúng rồi, Chu tổng bên cậu đang bận gì thế? Tôi muốn mời cô ấy một bữa để cảm ơn, cô ấy nói thẳng là không có thời gian.”
Chuyện Ninh Diên bị bệnh chưa được công khai ra bên ngoài, Chương Mục Chi lựa chọn trả lời qua loa: “Gần đây Chu tổng có chút việc quan trọng cần xử lý.”
“Việc quan trọng?” Lão Mạc nghĩ đến tin lá cải sáng nay, mắt chợt sáng lên, nửa đùa nửa dò hỏi: “Không phải đang bận chuẩn bị hôn lễ đấy chứ?”
“Không đến mức đó đâu, dù sao tôi cũng chưa nghe nói.” Chương Mục Chi cười ha hả, chuyển chủ đề: “Đúng rồi, sau lần giơ biển mua cổ phần này…”
—-
Trong phòng bệnh ở bệnh viện, Chu Hề ngồi trên ghế xử lý công việc, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía giường bệnh.
Mấy tiếng trôi qua, sắc mặt Ninh Diên đã khá hơn đôi chút so với lúc vừa ra khỏi phòng phẫu thuật, nhưng trông anh vẫn tái nhợt, yếu ớt.
Do sau phẫu thuật trong khoang ngực có dịch tích tụ, nằm thẳng sẽ khiến dịch chèn ép phổi, nên chỉ có thể nâng đầu giường lên để anh nửa nằm nửa tựa mà ngủ. Tư thế này rõ ràng không mấy dễ chịu, dù thuốc mê vẫn còn tác dụng, anh vẫn luôn ngủ không yên.
Mãi đến khi mặt trời chiều ngả về tây, anh mới từ từ tỉnh hẳn.
Như thể có cảm ứng, Chu Hề vốn đang cúi đầu xem bản kế hoạch dự án chợt ngước mắt nhìn về phía giường bệnh.
Ánh chiều tà màu cam vàng hắt vào từ ngoài cửa sổ, phủ lên căn phòng một lớp màu ấm áp.
Bốn mắt nhìn nhau, không khí chậm rãi mà tĩnh lặng.
Một lúc lâu sau, Ninh Diên cong môi, dịu dàng mỉm cười với Chu Hề, rồi không rời mắt nhìn cô từng bước đi đến bên cạnh mình.
“Có đói không?” Chu Hề hỏi.
“Cũng ổn.” Ninh Diên nắm lấy tay cô, khẽ hỏi: “Em ăn chưa?”
“Em ăn một phần salad bơ rồi. Anh có muốn ăn chút gì không? Bác sĩ nói anh tỉnh rồi thì có thể uống một ít bột protein.”
Trong lúc hai người nói chuyện, nhân viên chăm sóc đã đi tới trước giường bệnh, kiên nhẫn hỏi han và kiểm tra tình trạng của Ninh Diên rồi đi pha bột protein cho anh.
Pha xong mang tới, Chu Hề đưa tay nhận lấy.
Cô ngồi bên giường, vừa đút cho anh từng thìa nhỏ, vừa kể với anh tin mới Leo mang đến vào buổi chiều: “Kết quả giải phẫu bệnh cho thấy đúng là ung thư biểu mô tại chỗ. Tuy có thể điều trị bảo tồn, nhưng họ vẫn cho rằng cắt bỏ ngay bây giờ sẽ giải quyết dứt điểm một lần cho xong.”
Ninh Diên khẽ “ừ” một tiếng, không có ý kiến gì. Tuy phẫu thuật sẽ mang đến đau đớn và tổn thương, nhưng anh làm đầu tư mạo hiểm, đối với loại chi phí rủi ro đã biết này, anh tính toán rất rõ ràng. Cho dù ban đầu xác định là ung thư biểu mô tại chỗ, có thể lựa chọn theo dõi bảo tồn, anh vẫn sẽ chọn cắt bỏ.
Sau phẫu thuật không thể ăn uống quá nhiều, Chu Hề đút cho anh gần nửa cốc thì y tá mang phần còn lại đi.
Có lẽ vì đã ăn được chút gì đó, đôi môi trắng bệch của Ninh Diên đã có thêm một chút sắc máu.
Chu Hề lấy khăn ướt lau khóe miệng cho anh, nhìn hàng mày vô thức nhíu chặt của anh, hỏi: “Bắt đầu đau rồi phải không?”
Theo lời Leo, lúc này tác dụng của thuốc mê hẳn đã hết. Tuy đã dùng bơm giảm đau, nhưng nghe nói hiệu quả sẽ không quá tốt.
Ninh Diên không cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt cô, gật đầu.
“Em bảo y tá cho anh một viên thuốc giảm đau nhé?”
“Để lát nữa, trước khi ngủ rồi uống.”
Chu Hề gật đầu, hạ mắt xuống, ánh nhìn rơi vào ống dẫn lưu kéo ra từ bên hông anh. Một ống trong suốt nhỏ dài, một đầu c*m v** lá phổi vừa phẫu thuật, dẫn dịch tích tụ và máu trong phổi vào túi.
Mặc dù y tá cứ cách một tiếng lại thay một lần, nhưng trong túi dẫn lưu vẫn có gần nửa túi chất lỏng màu đỏ.
Chu Hề nhìn chiếc túi ấy, trái tim như bị ai bóp chặt. Đúng lúc từng cơn đau nhói dâng lên, một bàn tay đưa tới che khuất tầm mắt cô.
“Anh không nên để em ở lại chăm anh.” Ninh Diên xoay mặt cô lại, thở dài nói.
Dù cô có mạnh mẽ đến đâu, nhìn thấy những thứ này vẫn sẽ khó chịu trong lòng.
Chu Hề kéo tay anh xuống: “Nếu chúng ta thật sự có thể ở bên nhau đến già, những thứ này sớm muộn gì cũng phải đối mặt và tiếp xúc.”
Mấy chục năm đằng đẵng, có niềm vui và hạnh phúc, cũng khó tránh khỏi bệnh tật và già yếu. Vui vẻ, buồn bã, đau khổ, đủ mọi chuyện tốt xấu đều sẽ trải qua. Có lẽ đó mới là một ý nghĩa khác của việc ở bên nhau.
Lời tuy là vậy, nhưng Ninh Diên vẫn không nỡ để cô nhìn mình khó chịu, bèn cứng nhắc chuyển chủ đề: “Chiều nay giá cổ phiếu Trường Sơn tăng bao nhiêu?”
“3%.” Chu Hề đáp, “Nằm trong dự tính.”
Trước khi thị trường nghỉ phiên buổi sáng, Vạn Hoành giơ biển mua cổ phần Trường Sơn, thu hút sự chú ý của thị trường. Không ít tổ chức nhỏ lẻ và nhà đầu tư cá nhân phán đoán lần giơ biển này là tin tốt, đua nhau lên tàu, từ đó đẩy giá cổ phiếu Trường Sơn tăng cao.
“Ngày mai chắc sẽ tăng kịch trần.” Ninh Diên khẳng định.
“Đằng Hướng Dương nên cảm ơn Vạn Hoành và Ngô Ứng, giúp giá trị tài sản của ông ta tăng vọt, hai ngày tăng thêm mấy tỷ, trên bảng xếp hạng Forbes lại có thể tiến thêm mấy bậc.” Chu Hề nói.
Ninh Diên: “Còn có thể tiến thêm vài bậc nữa, cứ để ông ta vui thêm chút.”
Chu Hề không tỏ ý kiến, cùng anh bàn về bố cục tiếp theo, tiện thể kể sơ qua chuyện sáng nay NA phản công dư luận nhằm vào Trường Sơn.
Tuy nhiên, xét đến việc sau phẫu thuật anh không thể nói quá nhiều, Chu Hề thấy thời gian cũng không còn sớm nên dừng câu chuyện, để anh nghỉ ngơi trước.
Ninh Diên giơ tay áp lên má cô, nói: “Tối qua em cũng không ngủ ngon, hôm nay ngủ sớm đi.”
Chu Hề đáp được, kéo tay anh qua hôn một cái.
Ai ngờ Ninh Diên lại không thỏa mãn, lắc đầu, chỉ vào môi mình.
Chu Hề nhướng mày, ghé lại, khẽ chạm vào đôi môi hơi khô của anh. Ngay sau đó, lại bị anh hôn ngược trở lại, nhẹ nhàng m*t lấy môi cô.
Một nụ hôn chỉ nếm qua rồi thôi, chỉ lưu luyến nơi cánh môi, không quấn quýt thêm, nhưng lại khiến Chu Hề hơi choáng váng.
Mãi đến khi phía sau vang lên tiếng gõ cửa đột ngột.
Chu Hề tỉnh táo lại, lùi về sau một bước, quay đầu, qua ô kính trên cửa nhìn thấy mấy gương mặt đang đứng bên ngoài.
Cô đưa tay vén tóc trước, sau đó bình tĩnh nói: “Vào đi.”
Cửa mở ra, bốn người lập tức ùa vào, hai nam hai nữ. Tề Kỳ đi đầu cười nói: “Bọn tớ đến không đúng lúc phải không?”
“Ừ, vậy các cậu định đi à?” Chu Hề nghiêm túc hỏi ngược lại.
“Cũng không phải không được.” Quý Úc Đồng đứng cạnh Tề Kỳ chẳng hề nao núng: “Dù sao bọn tôi cũng chỉ đến xem lão đại đã đỡ hơn chưa, giờ xem ra…”
Cô cố ý hơi nghiêng người, nhìn về phía giường bệnh: “Hình như khá ổn.”
“Tôi thấy cũng khá ổn.” Tề Kỳ phụ họa.
Ninh Diên nằm trên giường khẽ cong môi, dùng ánh mắt chào Tông Chính đang đứng phía sau Tề Kỳ.
Tông Chính bước lên trước, ân cần hỏi thăm bệnh tình của Ninh Diên, đồng thời nói với anh rằng ngày mai anh ấy sẽ cùng Tề Kỳ và Hạ Tuấn Nghị sang Úc, nên tối nay tranh thủ đến thăm bệnh trước, sau đó gặp Ngô Ứng và Quý Úc Đồng ở dưới lầu.
Nhân lúc mấy người họ đang trò chuyện, Tề Kỳ kéo nhẹ tay áo Chu Hề, đưa mắt ra hiệu cho cô.
Chu Hề hiểu ý, đi theo Tề Kỳ ra khỏi phòng.
Ngoài hành lang, Tề Kỳ lấy từ trong túi ra một chiếc USB đưa cho cô: “Kiều Bách nhờ tớ đưa cho cậu.”
“Cái gì vậy?”
Tề Kỳ lắc đầu: “Tớ không biết, cũng chưa xem. Anh ấy chỉ nói là Doãn San nhờ anh ấy đưa cho cậu, mật khẩu là ngày sinh của Ninh Diên.”
hết chương 90.
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...