Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu
Chương116
Cỡ chữ
Rốt cuộc, đội ngũ huấn luyện vẫn đánh giá thấp bản lĩnh của đám nhà đầu tư này.
Chẳng cần đợi xe Ngô Ứng sắp xếp tới, chỉ trong thời gian ăn một bữa cơm, nhóm học viên đầu óc nhanh nhạy này đã mỗi người một cách, lo liệu xong chuyện ăn mặc, chỗ ở và đi lại.
Nhìn đoàn người vui mừng hớn hở lên chiếc xe buýt điều hòa thoải mái, một đường chạy thẳng tới khu biệt thự lớn nhất Lan Thành, Trương Quang đi theo xa xa phía sau dở khóc dở cười: “Được rồi, vốn định cho họ sinh tồn trên đảo hoang, ai ngờ thật sự biến thành nghỉ dưỡng trên đảo.”
Đội ngũ huấn luyện cũng không ngờ tới chuyện này. Để tăng độ khó sinh tồn, quy định cuộc thi nêu rõ ngoài bữa ăn đầu tiên, không được tiếp tục sử dụng tiền của bản thân, mỗi lần sử dụng sẽ bị trừ số điểm tương ứng. Ý định ban đầu là muốn hai đội nghĩ cách kiếm tiền, nào ngờ hai đội này lại tìm ra một con đường khác, tìm được người tặng xe, tặng nhà, còn tặng cả tiền.
“Vừa rồi tôi đã liên lạc với nội ứng, người cung cấp nhà là một LP ở Mã Quốc của một SVP bên đội A.” Bella nói cho họ biết tình hình mình nắm được. Thì ra, sau một thoáng hoảng loạn, những nhà đầu tư này lập tức nghĩ ra đường giải quyết, lần lượt đào xới các nguồn lực của mình, những LP và doanh nghiệp có hoạt động kinh doanh ở Mã Quốc đương nhiên trở thành mục tiêu sàng lọc đầu tiên.
“Haiz.” Trương Quang thở dài, “Một nhà đầu tư xuất sắc là phải tận dụng tối đa các nguồn lực, xét về điểm này thì họ chẳng có vấn đề gì.”
“Vậy…” Đội ngũ huấn luyện nhìn chiếc xe buýt điều hòa phía trước, “Chúng ta có cần đặt lại quy tắc cuộc thi không?”
“Thôi.” Trương Quang cười nói, “Là sơ suất trong khâu thiết kế của chúng ta, không thể nói rồi lại nuốt lời. Cứ để họ chơi mấy ngày đi, học hơn ba tuần rồi, cũng đủ mệt rồi.”
Thế là, một trò chơi sinh tồn trên đảo hoang khắc nghiệt đã hoàn toàn biến thành kỳ nghỉ thư giãn trong biệt thự ven biển.
Căn nhà họ mượn được là một căn biệt thự lớn, tổng cộng có tám phòng lớn nhỏ. Vì vừa khéo lẻ ra một nam một nữ, những học viên còn lại chẳng cần suy nghĩ đã quyết định để Ngô Ứng và Quý Úc Đồng mỗi người ở riêng một phòng, mười hai người còn lại thì hai người ghép một phòng ngủ.
Quý Úc Đồng và Ngô Ứng cũng không quá khách sáo, mỗi người chọn căn phòng nhỏ nhất ở tầng hai và tầng ba.
Sau khi ổn định chỗ ở, Trương Quang gửi một câu “Nghỉ dưỡng vui vẻ” vào nhóm, mọi người biết đội ngũ huấn luyện đã chấp nhận cách sinh tồn của họ, cũng lười phân chia đội anh đội tôi nữa, dứt khoát bung xõa chơi hết mình.
Cả đám chơi rất vui, Quý Úc Đồng lại càng vui không biết chán. Từ lúc dọn vào ở, cô đã nhắm chuẩn cơ hội để trêu ghẹo Ngô Ứng, dùng mỹ nhân kế đến cùng.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở rừng ngập mặn, sáng hôm sau, thấy phần lớn thành viên vẫn còn ngủ nướng, cô nhất quyết kéo Ngô Ứng vừa chạy bộ buổi sáng về đi siêu thị mua nguyên liệu cần dùng cho tiệc BBQ tối nay.
“Tối ăn đồ nướng, vậy đồ ăn trưa có phải cũng nên mua một ít không?” Cô hỏi Ngô Ứng đang đẩy xe mua hàng.
“Trong tủ lạnh vẫn còn hamburger và pizza.” Ngô Ứng không biểu cảm gì nói.
“Nhưng tôi muốn ăn mì.” Quý Úc Đồng dùng vai huých vào cánh tay anh, “Cậu làm mì trộn dầu hành cho tôi đi.”
“Không làm.” Ngô Ứng chẳng cần suy nghĩ đã từ chối, cúi người chọn mấy miếng bít tết từ tủ đông.
Quý Úc Đồng bĩu môi, ném lại một câu “đồ keo kiệt”, rồi vòng sang bên kia lấy trái cây.
Hai người đi một vòng, sau khi chất đầy một xe đồ thì đẩy tới quầy thanh toán.
Quý Úc Đồng đứng sau Ngô Ứng, nhìn anh lấy từng món hàng từ xe mua sắm ra đặt lên quầy thu ngân, không nhịn được nói: “Hình như mua nhiều quá rồi, có ăn hết không?”
Ngô Ứng nghiêng đầu liếc cô một cái, ánh mắt như viết rõ: Vừa rồi là ai cứ luôn miệng bảo lấy thêm chút nữa, lấy thêm chút nữa.
Quý Úc Đồng nghiêng đầu, chữa ngượng cho mình: “Ăn không hết thì ngày mai ăn tiếp.”
Ngô Ứng thu ánh mắt lại, tiếp tục lấy đồ, nhưng Quý Úc Đồng tinh mắt nhìn thấy một túi mì sợi khô, khiến cô không nhịn được bật cười, cố ý nói: “Mì cũng nướng BBQ được à?”
Động tác lấy đồ của Ngô Ứng khựng lại, im lặng hai giây rồi mới tiếp tục.
Bên kia, Quý Úc Đồng đã cười cong cả mắt, cúi người tựa lên tay cầm xe mua sắm, ung dung nhìn anh, lại ỷ vào việc nhân viên thu ngân không hiểu tiếng Trung, thản nhiên như chốn không người mà nói: “Ngô Ứng, cậu tốt quá đi mất, tôi thích cậu quá.”
Giọng điệu cố tình làm bộ làm tịch khiến Ngô Ứng nghiến răng ken két, phải hít sâu hai hơi mới đè được ngọn lửa đang chạy loạn trong lòng.
Nhìn hai má anh phồng lên xẹp xuống, trong lòng Quý Úc Đồng đã cười không chịu nổi, ngoài mặt lại nghiêm túc nói: “Cậu tốt như vậy, hay lát nữa tôi hôn cậu một cái nhé.”
Ngô Ứng càng nghiến chặt răng hàm, nhìn số tiền trên máy tính tiền rồi bắt đầu đếm tiền.
Vì không được dùng tiền của bản thân, họ mua đồ đều dùng số tiền mặt mà vị LP kia tặng. Kết quả, nhân viên thu ngân lục khắp ngăn kéo cũng không đủ tiền thối lại.
Nhân viên thu ngân bất đắc dĩ, đành bật bộ đàm lên, chuẩn bị tìm người đổi tiền lẻ, nhưng còn chưa kịp nói thì đã nghe Quý Úc Đồng dùng tiếng Anh nói: “Xin lỗi, tính thêm cái này nữa.”
Cô cúi mắt nhìn, trên quầy thu ngân trống không xuất hiện một chiếc hộp nhỏ màu xanh, là một hộp bao cao su.
Đương nhiên, không chỉ cô nhìn thấy, Ngô Ứng cũng đâu có mù.
Anh quay đầu nhìn Quý Úc Đồng, bắt gặp ánh mắt thản nhiên của cô, nghe cô bình tĩnh nói: “Mua thêm cho đủ tiền.”
Nhân viên thu ngân đã quá quen với chuyện này, quét mã tính thêm tiền, thấy chỉ cần thối lại hơn một đồng, không cần đổi tiền nữa, bèn đưa chiếc hộp nhỏ cùng tiền thối và tờ hóa đơn mua hàng dài ngoằng cho Quý Úc Đồng.
Thanh toán xong, Quý Úc Đồng đưa tay định xách một túi đồ, nhưng Ngô Ứng đã nhanh hơn cô một bước, xách hết tất cả lên.
“Để tôi xách một túi.” Cô vội nói.
Ngô Ứng không để ý đến cô, sải bước đi về phía bãi đỗ xe bên kia đường.
Quý Úc Đồng đi theo sau anh, giơ giơ chiếc hộp trong tay: “Vậy được thôi, tôi phụ trách cầm cái này.”
Một câu nói khiến má Ngô Ứng lại phồng lên.
Ngô Ứng chân dài, bước rộng, chẳng mấy bước đã bỏ cô lại phía sau, nhưng khi sắp đến giao lộ, anh đột nhiên chậm lại, đợi đến khi cô theo kịp mới sóng vai cùng cô qua đường.
Quý Úc Đồng đương nhiên hiểu được sự chu đáo này, còn thuận thế lấn tới, khoác lấy cánh tay anh, lúc anh liếc xéo nhìn mình, cô còn nghiêm trang nói: “Xe nhiều quá.”
Hai tay Ngô Ứng xách đầy đồ, không thể gạt cô ra, chỉ đành để cô khoác tay qua đường.
Thế nhưng, anh mãi mãi vẫn đánh giá thấp tốc độ được đằng chân lân đằng đầu của cô Quý.
Sắp đến chỗ xe, cô buông một câu: “Để tôi lấy chìa khóa giúp cậu.” Rồi nhân lúc anh không thể phản kháng, ngang nhiên thò tay vào túi quần anh, còn giả vờ như không biết, nhất quyết sờ túi không có chìa khóa trước.
Bị cô làm cho chân ngứa ran, Ngô Ứng trầm giọng gằn: “Quý Úc Đồng.”
Đương nhiên, cô Quý thông minh lắm, được đằng chân thì lân đằng đầu rất nhanh, mà rút lui còn nhanh hơn.
“Được rồi.” Cô lấy chìa khóa ra, nhìn anh đang trừng mắt với mình rồi nói: “Không sờ nữa.”
Ngô Ứng nghiến răng nhìn cô đi mở cốp xe, răng hàm gần như sắp bị anh cắn nát.
—-
Trên đường về, Quý Úc Đồng ngược lại ngoan ngoãn hơn nhiều.
Về đến biệt thự, những người còn lại đều đã dậy, nhận lấy đồ của hai người rồi mang vào bếp sắp xếp.
Nghĩ đến bữa tối sẽ ăn đồ nướng, bữa trưa mọi người vốn định ăn qua loa, ai ngờ Ngô Ứng lại đích thân xuống bếp làm mấy phần mì trộn dầu hành.
Màu sắc, hương thơm, mùi vị đều đủ cả, khiến cả đám thèm thuồng, lần lượt bỏ hamburger và pizza, bắt đầu tranh nhau ăn mì. Chẳng mấy chốc, mấy tô mì đã bị vét sạch không còn chút nào.
Ăn cơm xong, mấy người tranh nhau đi rửa bát. Những người còn lại tụ lại một chỗ, lại bắt đầu chơi Ma Sói.
Ngô Ứng không chơi cùng mọi người ở tầng dưới, anh lấy một quyển sách trên giá rồi trở về phòng ở tầng ba.
Vừa đến đầu cầu thang, anh đã nhìn thấy Quý Úc Đồng đang tựa bên cửa.
Anh không biểu cảm đi tới, nghe cô nói: “Bọn họ ăn như hổ đói, tôi còn chẳng ăn được mấy miếng.”
Ngô Ứng mở cửa, đáp: “Ai bảo cô không tranh lại người ta.”
Quý Úc Đồng bĩu môi, nhìn anh đầy mong chờ: “Hay là cậu cho tôi hôn hai cái, bù lại một…”
Rầm một tiếng, cánh cửa đóng lại ngay trước mặt cô.
Chưa đầy nửa phút, WeChat của Ngô Ứng ở trong phòng đã nhận được một tin nhắn: “Hai cái không được thì một cái nhé?”
Ngô Ứng cau chặt đôi mày, ném cả điện thoại lẫn sách lên giường.
————
Chập tối, họ dựng bếp nướng bên hồ bơi ngoài trời.
Ngô Ứng không ăn bao nhiêu, cầm một lon bia lên sân thượng trên tầng cao nhất, tựa vào lan can, nhìn ra mặt biển tối đen phía xa.
Đứng chưa được bao lâu, anh loáng thoáng nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Không cần quay đầu, anh cũng biết người tới là ai.
Chỉ là, nửa phút trôi qua vẫn không nghe thấy tiếng người, trái lại vang lên mấy tiếng xịt xịt, chân anh lập tức ướt nhẹp.
Anh cúi đầu nhìn, phát hiện cô đang khom người, cầm bình xịt chống muỗi xịt lên phần cẳng chân để lộ bên ngoài của anh.
“Buổi tối nhiều muỗi, xịt một chút đi, không thì ngày mai chân cậu đầy nốt đấy.” Nói xong, cô lại xịt một ít lên cánh tay anh.
Ngô Ứng cau mày, mặc cô loay hoay xong, lại nhìn cô sang một bên rửa tay rồi quay trở lại, chọc vào một nốt nhỏ trên cánh tay anh: “Cậu không thấy ngứa à?”
Không nghe thấy anh trả lời, Quý Úc Đồng lại dùng ngón tay chọc thêm mấy cái.
Ngô Ứng không để ý đến cô, xoay người định đi.
Nhưng gót chân vừa xoay, vạt áo đã bị cô kéo lại, ngón tay còn cuốn lấy áo anh.
Ngô Ứng cúi đầu, trầm giọng hỏi: “Quý Úc Đồng, cô có trẻ con không vậy?”
“Có.” Quý Úc Đồng đáp giòn tan, ngón tay vẫn tiếp tục cuộn vạt áo anh, vừa cuộn vừa bất chợt nói một câu chẳng đầu chẳng cuối: “Còn hai ngày nữa là chúng ta phải về thành phố Song Tử rồi.”
Những lời Ngô Ứng vốn định mắng cô bị chặn ngược trở lại, còn chưa kịp nghĩ ra lời khác đã nghe cô nói: “Từ năm ba đại học vào KR thực tập cho đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi nghỉ dài như vậy.”
KR có chế độ nghỉ phép hưởng lương hoàn thiện, nhưng từ năm hai mươi tuổi vào KR thực tập cho đến nay, suốt tròn mười năm, Quý Úc Đồng chưa từng nghỉ một kỳ nghỉ dài quá ba ngày.
Ai ai cũng chỉ nhìn thấy cô tuổi còn trẻ, chỉ mất vỏn vẹn mười năm đã ngồi vào vị trí mà rất nhiều người cả đời cũng không thể với tới, đứng ở một nơi cao đến vậy. Nhưng Ngô Ứng, người ở gần cô nhất, hiểu rõ hơn ai hết rằng mỗi một thành công trên chặng đường này của cô đều được đổi bằng mồ hôi và sự nỗ lực mà người bình thường khó lòng tưởng tượng nổi.
Trong lúc lòng Ngô Ứng ngổn ngang cảm xúc, anh chợt cảm thấy vai mình trĩu xuống, hóa ra cô đã nhân cơ hội tựa đầu lên vai anh.
Lần này, anh không lập tức đẩy cô ra, mà cụp mắt nhìn cô, nghe cô chậm rãi nói: “Nói ra thì, chuyến du lịch trong kỳ nghỉ dài lần trước của tôi cũng là đi cùng cậu.”
Kỳ nghỉ dài lần trước? Là dịp Quốc tế Lao động năm họ vừa mới ở bên nhau, tại Hàng Thành, chốn thiên đường nơi hạ giới——
Bên hồ, cô lẩm bẩm: “Trời ơi, chưa đi đến Đoạn Kiều thì chân tôi đã gãy trước rồi.”
“Sau này tuyệt đối không đi chơi vào ngày lễ nữa, người gì mà đông quá.”
Ở tháp Tịch Chiếu, cô ôm cánh tay anh nói: “Tôi thấy Hứa Tiên chắc chắn rất đẹp trai, giống như cậu vậy, nên mới khiến Bạch Tố Trinh chẳng muốn tu tiên, chỉ muốn làm một đôi vợ chồng tiêu dao với chàng.”
Trên phố cổ, cô đút đồ ăn vặt vào miệng anh: “Cái này ngon lắm, cậu ăn thử một miếng đi.”
Từng cảnh chuyện cũ lần lượt lướt qua, lòng Ngô Ứng như được rót đầy soda đào, ngọt đến mức sủi cả bọt.
Má bị chọc một cái, kéo anh ra khỏi những hồi ức ngọt ngào, giọng nói mang theo ý cười của Quý Úc Đồng lọt vào tai anh: “Ồ, khóe miệng cong lên rồi kìa.”
Ngô Ứng thu lại nụ cười, đưa tay đẩy đầu cô ra, nhưng Quý Úc Đồng đã nhanh hơn một bước, đổi sang ôm lấy eo anh.
Lần này, cô không còn tựa lên vai anh nữa, mà đặt cằm lên ngực anh, ngẩng đầu nhìn anh, giọng điệu đặc biệt nghiêm túc: “Tôi đã từng nói với cậu chưa, lần này cậu trở về đẹp trai lắm?”
Không đợi Ngô Ứng trả lời, cô đã tự nói tiếp: “Mỗi lần nhìn thấy cậu, tôi đều rất muốn hôn cậu.”
“Cho tôi hôn một cái được không?” Nói rồi cô ghé tới định hôn anh.
Ngô Ứng ngả người ra sau, tránh nụ hôn của cô, trầm giọng hỏi: “Quý Úc Đồng, cô có biết xấu hổ không?”
“Tôi cần xấu hổ làm gì? Tôi cần cậu.” Quý Úc Đồng đáp đầy lý lẽ.
“Cô muốn tôi thì cần tôi, không muốn thì vứt tôi sang một bên, rốt cuộc cô coi tôi là gì?” Giọng Ngô Ứng mang theo tức giận.
Nghe vậy, Quý Úc Đồng không đùa nữa, buông anh ra, nghe anh cười khẩy đầy giễu cợt: “Giờ cô đã là đối tác rồi, cảm thấy mình có thể yêu đương rồi, nên mới nhớ tới tôi à?”
Quý Úc Đồng lặng lẽ nhìn anh, im lặng một lát rồi chậm rãi, rõ ràng nói: “Ngô Ứng, trong lòng cậu hẳn rất rõ, đối tác tuyệt đối sẽ không phải đích đến của tôi.”
Cô nhất định sẽ đứng ở vị trí cao hơn, đi được xa hơn. Nhưng trong mắt rất nhiều người, bất kể đàn ông hay phụ nữ, dù leo cao đến đâu, đi xa đến mức nào, chỉ cần chưa kết hôn sinh con thì vẫn là cô độc một mình, vẫn rất đáng thương.
“Ở nơi cao không chịu nổi giá lạnh, cô độc lẻ loi, đời người không trọn vẹn…” Quý Úc Đồng bĩu môi, cảm thấy thật nực cười.
Tại sao cuộc đời cô lại cần người khác sưởi ấm? Nếu một người nhất định phải thông qua người khác, thông qua tình yêu và gia đình mới có thể có được hạnh phúc, cảm nhận được ý nghĩa của cuộc đời, vậy mới thực sự đáng thương.
Cô nhìn anh, thẳng thắn trả lời câu hỏi vừa rồi của anh: “Tại sao tôi muốn bắt đầu lại với cậu, không phải vì tôi đã ngồi vào vị trí đối tác, mà bởi vì chúng ta của hiện tại đã có đủ sức mạnh để yêu đối phương.”
“Ngô Ứng, cậu có biết năm đó tại sao cậu có thể khiến tôi rung động không? Bởi vì hôm ấy cậu đã nói——‘Tôi vẫn luôn cố gắng, cố gắng trưởng thành, cố gắng chín chắn, cố gắng đuổi kịp bước chân của chị, cố gắng khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, đủ để xứng với chị.’” Quý Úc Đồng nhắc lại từng câu từng chữ anh đã nói nhiều năm trước.
Từng chữ từng chữ gõ vào lòng Ngô Ứng.
Anh nghe cô mỉm cười nói: “Cậu đã làm được, hoặc nên nói là cả hai chúng ta đều đã làm được.”
Anh đang nỗ lực trưởng thành, cô chẳng phải cũng vậy sao?
Giờ đây, mười năm đã trôi qua, họ không chỉ đủ xứng đôi trên phương diện sự nghiệp và vật chất, mà còn có được sự hòa hợp mới về tâm hồn và tư tưởng.
Họ của hiện tại có thể bình đẳng, không áp lực mà trò chuyện và ở bên nhau, không cần lo đối phương không thể thấu hiểu, cũng không cần trước mỗi một quyết định đều phải bận tâm, đoán định cảm nhận của đối phương rồi do dự không biết có nên làm hay không.
Cô không cần phải cẩn thận gìn giữ sự nhạy cảm và lòng tự trọng của anh nữa, anh cũng sẽ không còn canh cánh trong lòng rằng nhất định phải vượt qua cô trong sự nghiệp.
Quý Úc Đồng giơ tay, nhẹ nhàng chạm vào đôi mày mắt sâu thẳm của anh: “Trước khi cậu đi Indonesia, chẳng phải cậu từng hỏi tôi, trong lòng tôi, rốt cuộc đến khi nào cậu mới trở thành lựa chọn hàng đầu của tôi sao?”
“Bây giờ tôi nói cho cậu biết câu trả lời. Tôi không biết trong tương lai có một ngày nào đó cậu sẽ trở thành lựa chọn hàng đầu của tôi hay không, nhưng cho đến tận giây phút này, cậu vẫn không phải.” Quý Úc Đồng thẳng thắn và trực tiếp nói: “Ngô Ứng, người tôi yêu nhất là chính mình, nhưng tôi cũng yêu cậu sâu sắc.”
“Vậy nên, cậu vẫn muốn tiếp tục tranh cao thấp với chính tôi, người mà tôi yêu nhất sao?”
Trong lòng cô không có người khác, chỉ có cô và anh.
Ngô Ứng bình tĩnh nhìn cô, nhưng trong lòng lại như vừa bị sóng thần quét qua, tất cả những nỗi canh cánh, không cam lòng và ấm ức đều bị cuốn sạch.
Cô yêu bản thân mình hơn thì có gì sai? Anh còn phải so đo xem giữa mục tiêu theo đuổi của đời cô và anh, ai quan trọng hơn sao? Chẳng phải anh đã tìm được câu trả lời này từ lâu rồi sao?
“Cô nghĩ tại sao tôi lại trở về?” Anh hỏi.
“Chẳng phải là do tôi giăng bẫy khiến cậu trở về sao?” Quý Úc Đồng chớp chớp mắt.
Ngô Ứng lườm cô một cái: “Cô thật sự cho rằng mấy năm làm trợ lý đặc biệt của tôi là làm không công à?”
Quý Úc Đồng “ồ” một tiếng, lập tức lại ôm lấy eo anh: “Hóa ra trợ lý Ngô đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, vậy bây giờ là buộc hay thả?”
Thấy Ngô Ứng liếc xéo mình, Quý Úc Đồng vén áo phông của anh lên: “Trợ lý Ngô, hay là chúng ta dùng món đồ mua thêm cho đủ tiền ở siêu thị đi?”
Ngô Ứng bực bội nói: “Quý Úc Đồng, cô không thể nghĩ chuyện khác à?”
“Tôi đã nhớ cậu gần một năm rồi, không nghĩ nổi chuyện khác.” Cô chẳng chút ngượng ngùng nói.
Trước khi anh đi Indonesia, hai người đã bắt đầu chiến tranh lạnh, anh sang Indonesia hơn chín tháng, cộng thêm tháng này, chẳng phải vừa đúng gần một năm sao.
Thấy anh không tỏ rõ ý từ chối, Quý Úc Đồng đương nhiên bắt đầu được đằng chân lân đằng đầu, ghé sát bên tai anh, hôn lên d** tai anh: “Cậu không muốn làm sao? Tôi muốn đấy.”
Cô như một con koala, cả tay lẫn chân đều quấn lấy anh, khiến ngọn lửa trong người Ngô Ứng bốc lên ngùn ngụt. Cuối cùng, anh nghiêng đầu, bóp cằm cô, mạnh mẽ hôn lên môi cô.
Xa xa là tiếng sóng biển từng hồi, dưới lầu vang lên tiếng cười nói vui vẻ. Khi hai người đang hôn nhau đến khó rời, Ngô Ứng loáng thoáng cảm thấy có thứ gì đó được nhét vào tay mình. Nhìn kỹ mới nhận ra, vậy mà lại là một gói màng nhôm mỏng. Người phụ nữ này đúng là được đằng chân lân đằng đầu……
Lại nghĩ đến những lần cô trêu chọc anh suốt hơn một tháng qua, nụ hôn của Ngô Ứng càng thêm dữ dội.
Thấy anh chỉ mải hôn cô mà không có thêm động tác nào khác, Quý Úc Đồng nhân lúc ngắt quãng giữa nụ hôn, vừa th* d*c vừa lẩm bẩm: “Không phải một năm không dùng nên cậu quên mất cách dùng rồi đấy chứ? Hay là để tôi dạy lại cậu.”
Một câu thành công khiến Ngô Ứng nhớ lại sự ngượng ngùng khi còn trẻ——
Cô nắm lấy bàn tay đang run của anh, đáy mắt đầy ý trêu chọc: “Không biết à? Không sao, không sao, chị dạy cậu.”
Năm đó, anh đỏ bừng cả mặt đè cô xuống, còn bây giờ, anh chọn cách bế bổng cô lên, sải bước trở về phòng.
………
Nửa đêm, giữa tiếng nước róc rách trong phòng tắm, vang lên giọng nói yếu ớt của Quý Úc Đồng: “Đừng hôn nữa, thật sự hết sức rồi.”
Không biết đã qua bao lâu, đến khi ra ngoài lần nữa, cô cuộn mình trong lòng Ngô Ứng, mệt đến mức ngáp một cái: “Ngày mai chúng ta lại cùng nhau đi siêu thị.”
Ngô Ứng vỗ một cái lên mông cô: “Mau ngủ đi!”
Quý Úc Đồng bật cười, ngẩng đầu hôn lên cằm anh, vui vẻ nhắm mắt lại, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Nghe tiếng hít thở đều đều của cô, Ngô Ứng cúi đầu, đặt một nụ hôn lên trán cô. Trong đầu anh nhớ lại lời Ninh Diên nói với mình trước khi về nước: “Tình yêu là hai người cùng chèo thuyền.”
Còn giờ đây, họ đã có cùng một nhịp.
Khi ở trên sân thượng, cô nói cảm ơn anh vì vẫn luôn trưởng thành. Thật ra, anh càng muốn cảm ơn cô vì chưa từng dừng bước, để anh trong lúc đuổi theo cô cũng trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Mười năm, họ mỗi người đều nỗ lực, mới có được cuộc gặp nhau trên đỉnh cao ngày hôm nay.
Tương lai, họ sẽ nắm tay nhau trèo lên ngọn núi cao hơn.
Đêm ấy, Ngô Ứng nằm mơ. Trong mơ, anh lại trở về khuôn viên Đại học A, trở về đêm giữa hè năm ấy, khi Quý Úc Đồng cùng ban nhạc Hôi Bạch biểu diễn trong đêm diễn tốt nghiệp.
Sau ca khúc 《It’s My Love》 làm bùng nổ cả khán phòng, những ngọn đèn màu chói mắt vụt tắt. Sau một thoáng tĩnh lặng, một luồng sáng bật lên, Quý Úc Đồng vừa rồi còn phóng khoáng xoay dùi trống đã đứng giữa sân khấu.
Giữa tiếng guitar du dương, cô chậm rãi cất giọng: “There’s a hero……”
Khán đài lập tức sôi trào, bởi đây là lần đầu tiên trong bốn năm chơi nhạc, cô cất tiếng hát. Còn cô nói: “Bài hát này tặng cho chàng trai của tôi, mong cậu ấy một đường vượt mọi chông gai, áo gấm ngựa hay, rực rỡ như lửa cháy hoa nở.”
——— Ngoại truyện hoàn ———
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...