Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu
Chương113
Cỡ chữ
Ngô Ứng đương nhiên không thể để Quý Úc Đồng ngồi lên thanh ngang phía trước. May mà sau khi bị Quý Úc Đồng vui vẻ trêu chọc một trận, anh vẫn có thể đi cùng cô đến lấy máy tính.
Hai người đi bộ tới tòa nhà âm nhạc. Quý Úc Đồng bảo Ngô Ứng đứng ngoài đợi cô, còn mình quay về phòng tập lấy máy tính.
Vừa mở cửa, cô đã bị mùi thuốc lá nồng nặc xộc vào mũi, khắp phòng khói thuốc lượn lờ.
Cô cau mày thật sâu, đưa tay che mũi, trước tiên liếc hai nam sinh đang ngồi xếp bằng dưới đất, cuống quýt dụi tắt thuốc lá, sau đó nhìn sang người đàn ông ngồi trên ghế, ôm đàn guitar, miệng ngậm điếu thuốc, bực bội quát một câu: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, không được hút thuốc trong phòng tập.”
Hai nam sinh dụi thuốc đã lồm cồm bò dậy, người mở cửa sổ thì mở cửa sổ, người đi đổ tàn thuốc thì đi đổ tàn thuốc, chỉ có người đàn ông ôm guitar kia vẫn không hề nhúc nhích, đầu điếu thuốc ngậm trên môi đỏ rực.
Quý Úc Đồng bực mình, đi mấy bước tới, giơ tay giật điếu thuốc khỏi miệng anh ta, ném vào lon bia đã mở dưới chân anh ta.
Tàn lửa gặp nước, khẽ kêu xèo một tiếng, bốc lên một làn khói trắng.
Nam sinh bị cô thô bạo dập thuốc dường như cũng không tức giận, chỉ hơi ngẩng đầu, vẻ mặt lơ đãng nhìn Quý Úc Đồng: “Sao lại quay về? Tối nay chẳng phải cậu đi liên hoan sao?”
Quý Úc Đồng ghét bỏ che mũi miệng, nói: “Đừng nói chuyện với tôi, hôi chết đi được.”
Nam sinh vẫn không giận, vẫn lười nhác nhìn cô, nhưng ánh mắt lại đặc biệt tỉnh táo: “Uống rượu rồi à?”
Quý Úc Đồng liếc anh ta một cái, không trả lời, xoay người đi thẳng tới tủ đựng đồ, lấy túi máy tính từ bên trong ra rồi chuẩn bị rời đi.
“Tôi tiễn cậu.” Nam sinh đặt đàn guitar xuống, đứng dậy.
“Không cần.” Quý Úc Đồng không ngoảnh đầu lại, từ chối: “Có người đi cùng tôi rồi.”
Nam sinh lại coi như không nghe thấy, đi tới bên cửa, nói: “Vậy tôi tiễn cậu ra cửa.”
Quý Úc Đồng còn định nói gì đó, nam sinh đã giơ tay đặt lên đầu cô, giục: “Đi thôi, đừng để người ta đợi lâu.”
Quý Úc Đồng nghiêng đầu tránh khỏi tay anh ta, quay sang lườm anh ta một cái thật dữ.
Nam sinh hơi cong môi, thu tay về đút vào túi, đi theo sau cô. Xuyên qua hành lang, từ xa đã nhìn thấy Ngô Ứng đang đứng đợi bên ngoài tòa nhà giảng dạy.
Ánh đèn đường vàng mờ dịu dàng phác họa bóng dáng anh, cao gầy thẳng tắp, nhã nhặn điển trai.
“Trông khá trẻ.” Nam sinh hờ hững nói, “Giờ cậu thích trai trẻ à?”
“Liên quan quái gì đến cậu.” Quý Úc Đồng không ngoảnh đầu lại nói.
Nam sinh chỉ cười không nói, nhưng khi sắp tới cửa tòa nhà, anh ta bỗng từ phía sau kéo cánh tay cô lại.
Vì hoàn toàn không đề phòng, Quý Úc Đồng suýt bị anh ta kéo cho loạng choạng, sau khi đứng vững, cô quay đầu hỏi gay gắt: “Làm gì đấy?”
“Phía trước có vũng nước.” Nam sinh hất cằm, chỉ vào một vũng nước trên mặt đất.
Quý Úc Đồng liếc qua, thấy còn cách cô mấy bước, không khỏi mắng một câu: “Có bệnh à, tôi có mù đâu.”
Nam sinh cười, thu tay về, đứng yên tại chỗ nói: “Được rồi, tiễn cậu đến đây thôi, đi đi.”
Quý Úc Đồng lười để ý đến anh ta nữa, đến câu tạm biệt cũng không nói, liền nhảy xuống bậc thềm, nói với Ngô Ứng đang đợi bên đường: “Đi thôi.”
Ngô Ứng gật đầu, gạt chân chống lên, lúc quay đầu xe, anh liếc vào trong tòa nhà một cái.
Nam sinh kia vẫn đứng nguyên tại chỗ, hai tay đút túi. Ánh sáng trong tòa nhà tối, không nhìn rõ diện mạo của anh ta, nhưng Ngô Ứng biết anh ta là ai — Cừu Dương, tay guitar kiêm hát chính của ban nhạc Hôi Bạch, sinh viên năm tư khoa Vật lý, cũng là nam sinh duy nhất ở Đại học A từng dính tin đồn tình cảm với Quý Úc Đồng.
Có rất nhiều phiên bản về chuyện giữa Cừu Dương và Quý Úc Đồng. Có người nói họ trên mức bạn bè nhưng chưa tới mức người yêu, cũng có người nói họ từng yêu nhau từ hồi cấp ba nhưng đã chia tay, song nhiều nhất vẫn là suy đoán hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình. Còn ai là hoa, ai là nước thì mỗi người nói một kiểu.
Nhưng bất kể là phiên bản nào, có một điều có thể chắc chắn, quan hệ giữa hai người không hề bình thường.
Về điểm này, nghĩ đến cảnh vừa rồi Cừu Dương và Quý Úc Đồng cùng đi ra, Ngô Ứng không hề nghi ngờ, nhưng trong lòng vẫn thấy nghèn nghẹn khó chịu.
“Nhìn gì đấy?” Một tiếng quát lanh lảnh đánh tan nỗi phiền muộn của Ngô Ứng.
Ngô Ứng lập tức quay đầu lại, chìa tay ra, ra hiệu cho Quý Úc Đồng đưa túi máy tính cho anh.
Xe đạp địa hình không chở người được, nhưng chở túi thì không thành vấn đề.
Quý Úc Đồng nghe vậy đưa túi cho anh, dẫn anh đi về phía khu ký túc xá. Vừa đi được một đoạn, điện thoại vang lên hai tiếng. Cô lấy ra xem, là tin nhắn của Cừu Dương: “Về đến ký túc xá thì báo cho tôi”
Quý Úc Đồng không trả lời, cất điện thoại lại vào túi xách.
Tòa nhà âm nhạc cách ký túc xá nữ một quãng khá xa. Trên đường, Quý Úc Đồng chủ động trò chuyện với Ngô Ứng: “Chắc cậu học ngành Kỹ thuật phần mềm nhỉ?”
Dưới khoa Máy tính của Đại học A còn có ba ngành học cấp một, lần lượt là Khoa học và Kỹ thuật máy tính, Kỹ thuật phần mềm và *n n*nh kh*ng g**n m*ng. Quý Úc Đồng nghĩ, anh đã được tuyển thẳng nhờ cuộc thi ACM, khả năng cao là học phần mềm.
“Đúng.” Ngô Ứng nói.
Quý Úc Đồng: “Bây giờ phát triển phần mềm và mô hình thiết kế đang rất thịnh hành.”
Ngô Ứng gật đầu. Khoa Máy tính của Đại học A trước nay luôn là ngành học được ưa chuộng, đặc biệt hai năm nay, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của ngành Internet, Kỹ thuật phần mềm càng khiến sinh viên đổ xô theo học.
“Sau này cậu định học tiếp cao học hay vào công ty lớn?”
“Vẫn chưa nghĩ kỹ.” Với thành tích hiện tại của anh, nếu không có gì bất ngờ, chắc chắn anh có thể nhận được offer từ các trường đại học nước ngoài, sau đó giống như phần lớn đàn anh đàn chị, ở lại nước ngoài, tới Thung lũng Silicon.
Nhưng sau một học kỳ vừa qua, trong lòng Ngô Ứng luôn có một tiếng nói không muốn cứ đi theo con đường đã được vạch sẵn, âm thầm rục rịch.
“Mục tiêu vẫn nên xác định sớm một chút.” Quý Úc Đồng nói bằng giọng của người đi trước, “Như vậy mấy năm tới mới có thể nhắm đúng mục tiêu mà cố gắng.”
Ngô Ứng nghiêng đầu nhìn cô: “Vậy đàn chị đã xác định mục tiêu chưa? Đi làm hay học cao học?”
Quý Úc Đồng đã là sinh viên năm ba, so với anh, cô càng đang đứng trước ngã rẽ của hai con đường, Ngô Ứng rất muốn biết lựa chọn của cô là gì.
“Đi làm.” Cô không cần suy nghĩ đã đáp, “Tôi thích đi làm, không thích học.”
“Tại sao?” Ngô Ứng tò mò.
“Đi làm sẽ thú vị hơn, đặc biệt là ngành của tôi.” Quý Úc Đồng nói, “Tài chính cần thực tiễn, cần lăn lộn trên thị trường, chỉ ngồi trong tháp ngà thì không thể chạm tới cốt lõi của tài chính.”
Cô đang nói về tài chính, nhưng Ngô Ứng lại cảm thấy ngành máy tính chẳng phải cũng như vậy sao?
Nghiên cứu lý thuyết đương nhiên quan trọng, nhưng trong thực tế, những thứ thúc đẩy cách mạng công nghệ và đổi mới kỹ thuật phần mềm hầu như đều đến từ các nhà cung cấp dịch vụ và ứng dụng phần mềm ở tuyến đầu, chứ không phải những học giả nghiên cứu trong tháp ngà.
Thấy anh như đang suy nghĩ điều gì, Quý Úc Đồng đột nhiên hỏi: “Cậu thích máy tính không?”
Ngô Ứng khẽ cau mày, không trả lời.
“Hiểu rồi.” Quý Úc Đồng lập tức hiểu ý, “Thật ra cậu cũng không nói được mình có thích hay không, chỉ là hồi đó thầy cô bảo cậu học thì cậu học thôi.”
Ngô Ứng nhìn cô, thầm nghĩ, như vậy có vấn đề gì sao?
Dường như nhìn thấu suy nghĩ của anh, Quý Úc Đồng khẽ cười: “Như vậy quả thật chẳng có vấn đề gì, dù sao phần lớn mọi người đều không biết mình muốn đi con đường nào, thích làm gì. Nhưng tôi cảm thấy, nếu ông trời đã cho cậu một bộ óc thông minh, để cậu có thể giải được đủ loại chương trình và công thức phức tạp, vậy tại sao không dành ra một chút để nghiêm túc suy nghĩ xem mình thích gì, tháo gỡ những khúc mắc trong lòng? Chẳng phải việc này có ý nghĩa hơn giải công thức sao?”
Trong lòng Ngô Ứng khẽ lay động. Anh nhìn Quý Úc Đồng, cô gái luôn tỏa sáng trong mắt anh và rất nhiều người, thử hỏi: “Vậy đàn chị thích kinh tế sao?”
“Đương nhiên là thích, không thích thì tôi học làm gì.” Nhắc đến chuyên ngành mình yêu thích, hai mắt Quý Úc Đồng sáng lên, “Kinh tế là một ngành rất thú vị, rất nhiều người cho rằng kinh tế chính là tiền, thật ra không phải.”
Quý Úc Đồng nói với Ngô Ứng rằng kinh tế học gần như có thể bao quát, giải thích mọi hành vi, ngay trong cuộc sống hằng ngày cũng ẩn chứa một số nguyên lý kinh tế học thú vị.
“Ví dụ như?” Ngô Ứng hỏi.
“Ví dụ…”
Quý Úc Đồng đưa ra một ví dụ sinh động cho Ngô Ứng — gần Đại học A có hai quán lẩu làm ăn rất đông khách, một quán là Lẩu Ba Thích nơi hôm nay họ liên hoan, quán còn lại là Lẩu Yếu Đắc, cả hai đều là những địa điểm sinh viên thường chọn để tụ tập ăn uống.
“Cậu từng ăn ở Yếu Đắc rồi nhỉ?” Quý Úc Đồng hỏi.
“Ăn rồi.” Ký túc xá của họ mỗi khi tụ tập ăn lẩu thì đều đến Yếu Đắc.
“Vậy cậu thấy quán đó và Ba Thích, quán nào ngon hơn?” Quý Úc Đồng lại hỏi.
“Ba Thích.”
Từ nước lẩu đến món ăn, Yếu Đắc đều kém Ba Thích rất xa, điểm này không chỉ Ngô Ứng mà những sinh viên khác cũng đều có chung nhận định.
“Vậy tại sao các cậu lại đến Yếu Đắc?” Quý Úc Đồng lại hỏi.
Tại sao? Ngô Ứng suy nghĩ một lát rồi tìm ra câu trả lời: “Vì quán họ cung cấp bia và nước uống miễn phí.”
Quý Úc Đồng cười: “Đây chính là kinh tế học miễn phí. Yếu Đắc cung cấp bia và nước uống miễn phí là để khiến cậu bỏ tiền ăn lẩu.”
Bia và nước uống miễn phí thu hút sự chú ý của khách hàng, thành công khiến họ quên mất mục đích ban đầu khi đến quán lẩu là ăn lẩu chứ không phải uống bia nước miễn phí, từ đó làm mờ đi nhu cầu căn bản, lựa chọn một phương án hoàn toàn đi ngược lại mục đích tiêu dùng ban đầu.
“Ví dụ kiểu này còn rất nhiều, chẳng hạn như nạp tiền điện thoại được tặng điện thoại, mua cà phê được tặng máy pha cà phê.” Quý Úc Đồng nói, “Người bán cung cấp những sản phẩm miễn phí nhưng thực chất có giá trị thấp để khiến cậu mua thứ thực sự có thể đem lại lợi nhuận lớn cho họ. Nhưng nếu chúng ta hiểu một chút nguyên lý kinh tế học thì có thể thoát khỏi cái bẫy này, từ đó nắm đúng nhu cầu ban đầu của mình.”
Ngô Ứng hiểu ra, còn biết suy một ra ba: “Nói vậy thì thầy cô bên phòng tuyển sinh cũng đã lợi dụng kinh tế học miễn phí.”
Đại học B nói: “Trường chúng tôi có thể cấp học bổng.”
Đại học A nói: “Chúng tôi không chỉ có học bổng, còn có trợ cấp sinh hoạt, quan trọng là ký túc xá của chúng tôi còn đặc biệt tốt.”
Quý Úc Đồng cố ý chậc chậc hai tiếng: “Xem ra cậu bị thầy cô phòng tuyển sinh dụ không nhẹ rồi.”
……
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, bất giác đã tới khu ký túc xá nữ.
Quý Úc Đồng nhận lại túi máy tính, nhưng bảo anh khoan hãy đi, đứng dưới lầu đợi cô một lát.
Ngô Ứng chẳng hiểu ra sao, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng dưới lầu chờ, mãi đến hơn mười phút sau, cô mới quay lại.
“Cái này cho cậu.” Quý Úc Đồng đưa cho anh một túi nilon nhỏ.
“Gì vậy?” Ngô Ứng không nhận.
“Thuốc xịt Vân Nam Bạch Dược.” Quý Úc Đồng nói, “Chiều nay tôi định mang đến quán lẩu, nhưng lúc đi lại quên mất.”
Thấy anh vẫn không nhận, Quý Úc Đồng bực mình: “Làm gì đấy, sợ tôi đầu độc chết cậu à?”
“Không phải.” Ngô Ứng nhìn thẳng vào cô, biết rõ còn cố hỏi: “Tại sao chị lại cảm thấy tôi cần cái này?”
Quý Úc Đồng lườm anh một cái: “Tôi có mù đâu.”
Lúc thi leo núi đá buổi sáng, anh đi theo phía sau cô, để đỡ cô lên, khuỷu tay và đầu gối mấy lần va vào vách đá. Sau khi cuộc thi kết thúc, anh lại chạy về tiếp tục làm nhân viên hỗ trợ, từ xa cô còn thấy anh xắn tay áo lên xem cánh tay, đau đến nhe răng nhăn mặt.
“Không biết cậu va có nghiêm trọng không, nhưng bác sĩ trường nói thuốc này khá ổn.” Quý Úc Đồng lại nhét túi thuốc cho anh, dặn: “Cứ làm theo hướng dẫn mà xịt.”
Ngô Ứng nhận lấy túi thuốc, siết chặt trong tay. Dưới ánh đèn đường, đôi mắt anh sáng long lanh khi nhìn Quý Úc Đồng: “Cảm ơn chị.”
“Khách sáo gì chứ.” Quý Úc Đồng không để tâm, phẩy tay một cái, “Được rồi, tôi về đây, tạm biệt.”
“Đàn chị.” Ngô Ứng lập tức gọi cô lại.
Quý Úc Đồng: “Sao vậy?”
Ngô Ứng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sáng rực, hơi căng thẳng hỏi: “Chị có thể cho tôi số điện thoại được không?”
Quý Úc Đồng hơi nghiêng đầu, trên mặt mang theo nụ cười, giọng điệu lại hết sức nghiêm túc: “Trẻ con thì lo học hành cho tử tế, không được yêu sớm.”
Nói xong, cô xoay người, chẳng ngoảnh đầu lại mà đi mất.
Bỏ lại Ngô Ứng tức đến như cá nóc, phồng mang trợn mắt nhìn bóng lưng cô càng lúc càng xa.
—-
Nửa đêm, ký túc xá nam.
Ngô Ứng hết lần này đến lần khác bị chê là trẻ con bỗng bật mạnh khỏi giường, ba bước thành hai nhảy xuống, đi tới trước một chiếc giường khác, vỗ vỗ người bạn cùng phòng đang ngủ say.
Bạn cùng phòng bị vỗ tỉnh, nhìn anh đứng trước giường, giật nảy mình: “Sao thế?”
“Cái crawler lần trước còn không?”
Bạn cùng phòng đầu óc còn chưa tỉnh hẳn, sợ đến bật dậy: “Con gì? Đâu ra con gì?”
Tiếng động quá lớn, đánh thức cả hai người bạn cùng phòng còn lại, ai nấy đều hỏi: “Sao thế?”
Ngô Ứng bình tĩnh ấn người bạn cùng phòng vừa bật dậy nằm trở lại giường, nói: “Code crawler, tôi muốn thu thập ít dữ liệu.”
“Co… code?” Nghe thấy từ quen thuộc, đầu óc người bạn cùng phòng cuối cùng cũng hoạt động trở lại, chửi tục hai câu rồi mới nói với anh: “Trong email chung ấy, nhưng đoạn code đó chỉ có một nửa thôi, không đầy đủ.”
Ngô Ứng đáp một câu không sao, rời khỏi bên giường, đi tới bàn học bật máy tính.
Bạn cùng phòng thò người ra nhìn anh, hạ giọng nói: “Nửa đêm nửa hôm cậu còn chạy crawler gì thế? Với cả Trần Kiệt có code đầy đủ đấy, sáng mai cậu hỏi cậu ấy lấy không được à?”
Thấy Ngô Ứng coi như không nghe thấy, người bạn cùng phòng thầm mắng một câu đúng là có bệnh, rồi lại ngả xuống giường. Đương nhiên, vẫn không quên nhắn tin cho hai người bạn cùng phòng kia: “Thằng nhóc này ôn thi đến phát điên rồi à”
—-
Sáng sớm hôm sau, Quý Úc Đồng bị chuông báo thức trên điện thoại đánh thức.
Cô lim dim mắt, mò lấy điện thoại tắt báo thức, phát hiện trên màn hình chính có một tin nhắn chưa đọc, người gửi là một số điện thoại lạ, thời gian gửi là 3 giờ 19 phút sáng.
Cô nhấn mở, tin nhắn tải mất vài giây rồi hiện ra: “Còn 39 ngày”
Quý Úc Đồng lập tức hiểu ra, không nhịn được cười, trả lời: “39 giây cũng vẫn là trẻ con. Với cả, trẻ con phải ngủ cho tử tế, không thì sẽ không cao được đâu”
Sau đêm đó, mỗi ngày thức dậy, Quý Úc Đồng đều nhìn thấy một tin nhắn: “38, 37, 36, 35……”
Là đếm ngược đến sinh nhật 18 tuổi của Ngô Ứng.
Mà còn đúng giờ hơn cả những con số ấy là những hành động kiên trì và kiên định của anh —
Trong hòm thư, thỉnh thoảng cô sẽ nhận được số mới nhất của một tuần san kinh tế có uy tín; lúc xếp hàng lấy thức ăn, anh thanh toán trước một bước rồi đặt phần ngô xào tôm cuối cùng vào khay cơm của cô; vào buổi chiều tối bất chợt đổ mưa như trút nước, anh để ô lại cho cô, một mình lao vào màn mưa; khi biết máy tính của cô bị hỏng, anh thức trắng hai đêm giúp cô khôi phục dữ liệu; còn mỗi đêm cô đi thực tập về muộn, luôn có một người một xe lặng lẽ đợi ở trạm xe buýt, sau đó đi theo phía sau cô với khoảng cách không gần không xa, cùng cô đi hết đoạn đường về ký túc xá……
Từ nhỏ đến lớn, Quý Úc Đồng đã gặp quá nhiều người theo đuổi, cũng từng thấy đủ kiểu cách và phương thức theo đuổi khác nhau. Những việc anh làm không hẳn mới lạ đến mức nào, nhưng chẳng hiểu vì sao, khi nhìn thấy bóng anh bị ánh đèn đường kéo dài, lòng cô lại gợn lên đôi chút. Song cô rất rõ, viên đá tạo nên những gợn sóng ấy tuyệt đối không phải những sự âm thầm vun đắp của anh.
Khi con số trong tin nhắn đếm xuống còn 10, nội dung có một chút thay đổi: “Từ ngày mai, tôi phải tập huấn tập trung. Mấy hôm nay đều có mưa, chị nhớ để sẵn một chiếc ô trong túi, ngoài ra buổi tối về đừng đi đường tắt, gần đây có nhiều mèo lắm”
Quý Úc Đồng có xem mạng nội bộ của trường, biết cuộc thi ACM sắp diễn ra, anh là thành viên chủ lực của đội tuyển Đại học A, phải tập trung chuẩn bị cho cuộc thi.
Ngày diễn ra chung kết ACM, Ngô Ứng vẫn như thường lệ gửi một con số: “2”
Gửi xong, lúc đang chuẩn bị rời giường, điện thoại rung lên một cái, là một tin nhắn: “Cố lên”
Đây là lần đầu tiên Quý Úc Đồng trả lời tin nhắn của anh, Ngô Ứng vừa kích động vừa vui mừng, gõ rồi xóa hết lần này đến lần khác, cuối cùng gửi một câu: “Tôi sẽ giành giải”
“Tự tin thế à? Vậy chờ tin tốt của cậu.”
Một ngày sau, tin vui về trận chung kết tràn ngập mạng nội bộ của trường. Đại học A áp đảo Đại học C, giành huy chương vàng đồng đội, còn Ngô Ứng giành huy chương bạc cá nhân.
Tuy không phải hạng nhất, nhưng có thể giành được tấm huy chương bạc này từ tay một loạt tuyển thủ năm trên giàu kinh nghiệm hơn, quả thực không dễ dàng.
Tối hôm đó, Quý Úc Đồng từ công ty trở về trường, trước cửa ký túc xá, cô gặp chàng trai vừa mang vinh quang trở về.
“Tôi giành giải rồi.” Anh đưa huy chương cho cô xem, đôi mắt rất sáng, ánh đèn đường rơi vào đôi mắt đen của anh.
Quý Úc Đồng không nhìn huy chương, chỉ nhìn anh: “Muốn nghe chúc mừng, hay chúc mừng sinh nhật?”
Ngô Ứng sững ra, nghiêng đầu nhìn đồng hồ, 0 giờ 3 phút, sinh nhật 18 tuổi của anh.
Quý Úc Đồng không đợi anh trả lời, bước lên một bước, kiễng chân, hôn lên má anh, nói: “Chúc mừng sinh nhật, chào mừng đến với thế giới của người trưởng thành.”
Một cái chạm rất khẽ, rất khẽ, lại khiến pháo hoa rực rỡ tưng bừng nổ tung trong lòng Ngô Ứng.
Sau đêm đó, cô không còn gọi anh là nhóc con, trẻ con hay đàn em nữa, mà dùng đủ loại giọng điệu và ngữ điệu gọi hai tiếng “Ngô Ứng”.
Tin nhắn và điện thoại Ngô Ứng gửi cho cô cũng không còn chỉ là những con số nữa, mà là hỏi: “Ngày mai chị có nhiều tiết không? Tôi muốn mời chị ăn cơm”
“Chiều nay tôi không có tiết, có cần tôi đến thư viện giữ chỗ cho chị không?”
“Nghe nói phim chiếu thứ Bảy tuần này khá hay, tôi mua hai vé rồi, cùng đi xem nhé”
……
Nhưng họ cũng không thường xuyên ở bên nhau. Quý Úc Đồng rất bận, bận học, bận hoạt động câu lạc bộ, bận tập cùng ban nhạc, bận thực tập, phần lớn thời gian đều không thể đáp lại những lời rủ rê của anh. Hơn nữa, quan hệ giữa họ cũng không đặc biệt thân mật, vẫn luôn dừng lại ở nụ hôn khẽ lên má vào đêm hôm đó. Đến cả nắm tay cũng phải tới cuối học kỳ, khi Ngô Ứng tiễn cô ra ga, anh mới nhân lúc qua đường mà nắm lấy tay cô.
Bạn cùng phòng và các đàn anh trêu anh quá ngây thơ trong chuyện tình cảm, nhưng Ngô Ứng không mấy để tâm. Theo anh thấy, họ vẫn còn cả một chặng đường rất dài phải đi, vội gì chứ?
Đáng tiếc, Ngô Ứng ở tuổi mười tám, tràn đầy sức sống, không ngờ rằng chặng đường đầu tiên của họ lại ngắn ngủi đến vậy.
Sau kỳ nghỉ hè trở lại trường, trên hành lang tòa nhà giảng dạy của khối Kinh tế và Quản lý, Ngô Ứng nói với Quý Úc Đồng: “Tôi chuyển sang khối Kinh tế và Quản lý rồi.”
Nào ngờ, Quý Úc Đồng không hề tỏ ra vui mừng, trái lại còn cau mày: “Ngô Ứng, sao cậu vẫn cứ như trẻ con vậy.”
Sau ngày hôm đó, Ngô Ứng có thể cảm nhận được Quý Úc Đồng đang lạnh nhạt với anh. Cô không còn trả lời tin nhắn của anh, không còn đùa với anh nữa. Rõ ràng họ ở cùng một học viện, vậy mà lại chẳng hề tình cờ gặp nhau lần nào.
Ngô Ứng như mất hồn, bị giày vò đến ăn không ngon ngủ không yên, cuối cùng anh chặn cô dưới ký túc xá khi cô vừa tự học trở về.
“Tại sao?” Anh cố chấp muốn có một câu trả lời.
“Bởi vì tôi không thích trẻ con.”
“Tôi không phải trẻ con, tôi đã trưởng thành rồi.” Ngô Ứng bực bội nói.
Quý Úc Đồng nhìn vào ánh mắt vừa tức giận vừa ấm ức của anh, thở dài một tiếng: “Ngô Ứng, lúc cậu nói câu này, cậu vẫn còn là một đứa trẻ.”
——-
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...