Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Chương105

Cỡ chữ
Chớp mắt đã đến nửa cuối năm, chi nhánh KR tại Indonesia khai trương, Ninh Diên mời Chu Hề cùng đi. Là dự án quan trọng nhất trong hợp tác tài chính giữa Indonesia và Trung Quốc, quan chức hai bên đều dành cho KR và Ninh Diên sự tiếp đón với quy cách rất cao, không chỉ cử quan chức cấp cao đến cắt băng khánh thành, mà còn nhiệt tình mời Ninh Diên cùng bạn đồng hành tham dự tiệc tối đặc biệt. Cứ như vậy, họ không ngừng nghỉ xem dự án, bàn chuyện hợp tác, nói chuyện đầu tư, ký hợp đồng… Bận rộn suốt hai ngày, Ninh Diên cuối cùng cũng kết thúc lịch trình công việc, đưa Chu Hề bay đến một hòn đảo nhỏ gần đó nghỉ dưỡng. Hòn đảo họ sắp đến là đảo tư nhân của một vị đại phú hào địa phương, vị quý tộc này không chỉ hào phóng bao trọn chuyện ăn mặc, ở và đi lại của họ. Trước lúc khởi hành, ông còn thần thần bí bí dặn người đặt một chiếc rương vào khoang sau, rồi dùng tiếng Anh mang đậm âm điệu cà ri, nháy mắt ra hiệu với Ninh Diên mà nói: “Toàn là đồ tốt, hai người nhất định sẽ thích.” Chu Hề vô cùng tò mò về chiếc rương kia, nhưng tiếc là nó được đặt ở khoang sau, chỉ có thể đoán mò: “Anh nói xem ông ấy cho chúng ta thứ gì?” “Không biết.” “Em thấy nó cũng khá nặng, không phải là đá quý Ấn Độ đấy chứ?” Chu Hề đùa. “Không đến mức đó.” Ninh Diên nghiêm túc nói, “Nếu thật sự muốn tặng châu báu thì cũng chẳng cần để chúng ta xách đến khu nghỉ dưỡng, rồi lại phải xách về.” Chu Hề nghĩ thấy cũng đúng, lại đoán: “Đồ ăn?” Có lẽ vì cân nhắc khẩu vị Trung Quốc của họ, sợ lên đảo ăn không quen nên đã chuẩn bị cả một rương lớn đồ ăn Trung Quốc. Phỏng đoán này hình như cũng khá hợp lý, nhưng Ninh Diên nhớ lại vẻ mặt thần thần bí bí vừa rồi của vị đại phú hào, cảm thấy nếu là đồ ăn thì hình như cũng chẳng đến mức phải làm ra vẻ như vậy… Chu Hề dường như cũng nghĩ đến điểm này, lập tức bác bỏ suy đoán ấy. Nhưng may mà cả hai đều không phải kiểu người tự chuốc phiền não, nhất thời đoán không ra thì cũng thôi, dù sao lát nữa xuống máy bay là sẽ biết đáp án. Chu Hề uống một ngụm nước có ga, chuyển sang nói với anh chuyện khác: “Ngô Ứng sẽ không ở Indonesia mãi chứ?” Trước khi quỹ an sinh xã hội được triển khai, Ngô Ứng một mình đến Indonesia khai phá thị trường. Giờ chi nhánh đã thuận lợi khai trương, mấy dự án trọng điểm cũng lần lượt được triển khai, hơn nữa Chu Hề nhìn ra được, vị phó tổng giám đốc mà lần này cậu ấy dẫn theo bên mình hẳn chính là người quản lý thực sự mà cậu ấy và Ninh Diên đã chọn. Đã thành công mở mang thị trường, lại có người kế nhiệm thích hợp, theo lý mà nói, vị công thần lớn như cậu ấy cũng có thể cân nhắc trở về trụ sở chính. “Vị trí phó tổng giám đốc điều hành của KR vẫn luôn để trống, anh để dành cho cậu ấy đúng không?” Chu Hề hỏi. “Đúng là để dành cho cậu ấy, nhưng…” Ninh Diên ngừng một chút, “cậu ấy chưa chắc muốn.” “Cậu ấy không muốn về?” Ninh Diên gật đầu, nhớ đến cuộc trò chuyện ngắn với Ngô Ứng tối qua—— “Ninh tổng, giao chi nhánh Indonesia cho Khâu Thế Kiệt chắc sẽ không có vấn đề gì.” “Cậu nhìn người rất chuẩn, cũng bồi dưỡng cậu ấy rất tốt.” Ninh Diên khẳng định. “Đó là việc tôi nên làm.” Ninh Diên nghe giọng điệu khuôn phép của anh, thầm lắc đầu, nói: “Nếu bên Indonesia đã đi vào quỹ đạo rồi, tôi nghĩ cậu cũng có thể về nước. Vị trí phó tổng giám đốc…” “Ninh tổng.” Ngô Ứng đột ngột ngắt lời anh, “Tạm thời tôi vẫn chưa muốn về.” Ninh Diên khẽ cau mày, chần chừ mấy giây mới hỏi: “Là vì…” “Không phải.” Ngô Ứng chưa nghe hết đã lại ngắt lời Ninh Diên. “Không liên quan đến bất kỳ ai.” Anh hơi cụp mắt, giọng điệu thêm vài phần cứng nhắc, “Chỉ là tôi muốn ở bên ngoài rèn luyện thêm một thời gian, tôi muốn đến Brazil.” Cứ điểm ở nước ngoài tiếp theo mà KR nhắm đến là Brazil, một nước BRICS. Trước đó Ninh Diên đã sắp xếp người sang thăm dò đường đi nước bước, nhưng thiếu một tướng giỏi như Ngô Ứng, tiến độ và hiệu quả không thể coi là thần tốc. Xét từ góc độ công ty, Ngô Ứng có thể chủ động xin đi đương nhiên là chuyện tốt, nhưng… Ninh Diên lặng lẽ nhìn anh, hồi lâu sau khẽ thở dài: “Ngô Ứng, chuyện cá nhân của cậu, tôi không có lập trường để nói quá nhiều. Nhưng với tư cách là người từng trải, có một câu tôi muốn nói với cậu——tình yêu là hai người cùng chèo thuyền, nếu cứ mãi xoay vòng tại chỗ, thậm chí lật cả thuyền, có lẽ không phải vì chưa dùng đủ sức, mà là phương hướng và nhịp độ của hai người không khớp nhau.” Ngô Ứng im lặng, rất lâu sau mới cười khổ: “Tôi biết, tôi chưa từng đúng nhịp.” Nhìn dáng vẻ chán nản của anh, Ninh Diên vỗ vai anh: “Cậu đã ở bên ngoài liên tục tám tháng rồi. Bàn giao công việc trong tay cho Khâu Thế Kiệt đi, nghỉ phép một tháng trước, về thăm bố mẹ, tiện thể cũng suy nghĩ kỹ xem có muốn đến Brazil hay không.” “Tôi không cần suy nghĩ, cũng không cần nghỉ phép.” Ngô Ứng phản đối. “OK, vậy tôi bảo HR sắp xếp cho cậu về trụ sở chính luân chuyển đào tạo.” Ninh Diên nói. Thấy anh nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, Ninh Diên nhún vai, cố làm ra vẻ bất đắc dĩ: “Không còn cách nào, cậu biết rồi đấy, KR có quy định, tất cả nhân viên được cử ra nước ngoài cứ mỗi nửa năm đều bắt buộc phải nghỉ phép một lần, cậu đã quá hạn nghiêm trọng rồi.” —- Trên máy bay, nghe xong, Chu Hề trêu: “Không nhìn ra đấy, anh còn có tố chất làm ông Tơ.” “Anh đâu có muốn làm ông Tơ gì chứ, chẳng qua là nhận lời nhờ vả của người khác thôi.” Chu Hề phản ứng mất một lúc: “Người cầm mái chèo còn lại?” Ninh Diên gật đầu. Trước khi đến Indonesia, Quý Úc Đồng đã tới văn phòng anh, bất cần đời tuyên bố: “Tôi muốn đổi phần thưởng cống hiến đặc biệt của mình.” Mỗi năm, KR đều sẽ căn cứ tổng hợp vào thành tích và các phương diện khác để bình chọn ra 7 người nhận giải cống hiến đặc biệt. Nhân viên đoạt giải có thể đưa ra một yêu cầu với công ty hoặc với chính Ninh Diên, bao gồm cả tăng lương, thăng chức. Chỉ cần hợp tình hợp lý, đều sẽ được đáp ứng. Ví dụ, có nhân viên đề nghị nghỉ phép dài ngày, cũng có nhân viên muốn tham gia một số chương trình giao lưu, đào tạo vượt cấp. Quý Úc Đồng vì biểu hiện xuất sắc nên gần như năm nào cũng nhận được giải cống hiến đặc biệt, nhưng bao nhiêu năm nay cô chưa từng đổi lấy một lần nào. Theo lời cô nói: “Thăng chức tăng lương tôi có thể tự mình giành lấy, những thứ khác muốn thì cũng có thể có, chẳng có gì đáng để đổi.” Vì vậy, vừa nghe cô nói muốn đến đổi thưởng, Ninh Diên hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn cô: “Cô muốn đổi lấy gì?” “Để cậu ấy về.” Khóe môi Ninh Diên cong lên, cố ý hỏi: “Để ai về?” Quý Úc Đồng không né tránh ánh mắt dò xét của anh, thẳng thắn nói: “Ngô Ứng.” Ninh Diên ngả người ra sau: “Úc Đồng, tôi không thích can thiệp vào chuyện riêng của nhân viên, đặc biệt là chuyện của cô và Ngô Ứng.” “Có bảo anh can thiệp đâu, cậu ấy ở bên ngoài tám tháng rồi, cũng nên về nghỉ ngơi rồi.” Quý Úc Đồng lẩm bẩm: “Anh chỉ cần sắp xếp cho cậu ấy về nước, tôi có bảo anh sắp xếp cho cậu ấy gặp tôi đâu.” Ninh Diên nhớ đến giám đốc HR đã nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần rằng thời gian Ngô Ứng được cử đi công tác bên ngoài đã quá hạn, nhưng mỗi lần muốn sắp xếp cho anh trở về nghỉ phép, anh đều lấy đủ loại lý do để trì hoãn. Còn nguyên nhân thực sự… Ninh Diên nhìn Quý Úc Đồng đang hùng hổ trước mặt, thầm thở dài trong lòng, thôi thì xen vào chuyện bao đồng một lần vậy. “Được.” Anh đồng ý. ———— Hai người vừa đi vừa trò chuyện, bất giác đã đến hòn đảo nghỉ dưỡng. Máy bay cập bến. Trên bờ, quản gia của đảo đã dẫn theo một nhóm nhân viên xếp hàng chào đón họ, dùng tiếng Trung lưu loát cất lời chào: “Anh Ninh, cô Chu, chào mừng hai vị lên đảo.” Loại đảo này tuy là tài sản tư nhân, nhưng ngoài dùng để chủ đảo nghỉ ngơi, nghỉ dưỡng, còn có một công dụng quan trọng nhất là tiếp đãi đủ loại khách quý. Vì vậy, trên đảo không chỉ có đầy đủ mọi tiện nghi, mà thường còn thuê các đơn vị quản lý khách sạn hàng đầu đến quản lý. Quản gia phụ trách toàn đảo về cơ bản đều là những nhân sự quản lý khách sạn cao cấp đến từ nhiều quốc gia, thông thạo nhiều thứ tiếng là yêu cầu tiêu chuẩn. Quản gia đích thân đưa họ đến một căn biệt thự nhỏ bên bờ biển. Sau khi lần lượt giới thiệu các dịch vụ trong biệt thự và trên đảo, đồng thời xác nhận với họ món ăn bữa trưa cùng những chi tiết khác, ông dẫn nhân viên phục vụ rời đi. “Có muốn thay quần áo không?” Ninh Diên hỏi Chu Hề. “Lát nữa thay.” Chu Hề đi thẳng đến chỗ đặt vali, ngồi xổm xuống: “Em xem bên trong đựng gì trước đã.” Vali không khóa mật mã, vừa đẩy chốt khóa, “tách” một tiếng đã bật mở. Chu Hề cầm nắp vali phía trên, nhấc lên, chân tướng lập tức rõ ràng. Cô và Ninh Diên vừa bước tới xem cùng đồng thời sững ra, sau đó nhìn nhau, rồi cùng phì cười. Chu Hề nhặt chiếc băng đô lông xù nằm trên cùng lên, cười không ngừng được: “Vị này đúng là boy đầy tình thú!” Ninh Diên nhìn cả một vali đầy ắp đủ loại trang phục và đạo cụ, vô cùng tán thành gật đầu: “Còn là dân mê thứ này nữa.” Chu Hề đeo đôi tai mèo trong tay lên đầu, lắc lắc đầu: “Đáng yêu không?” “Đáng yêu.” Ninh Diên cười. Chu Hề lật xem sơ qua một lượt, phát hiện không chỉ chuẩn bị đầy đủ đồ tình thú, vị phú thương này còn chu đáo đến từng li từng tí, vậy mà trong ngăn kép còn để cả dầu trợ hứng và mấy viên thuốc nhỏ. “Ha ha ha.” Chu Hề cầm lọ thuốc nhỏ ấy, cười nghiêng ngả: “Ông ta lo anh có lòng mà không đủ sức à?” Ninh Diên không muốn cô xem tiếp mấy thứ linh tinh này nữa, kéo cô đứng dậy: “Thay quần áo đi, chúng ta ra ngoài dạo một vòng.” Chu Hề lại lắc lắc lọ thuốc trong tay: “Không thử xem hiệu quả thế nào à?” Ninh Diên liếc cô một cái, lấy lọ thuốc khỏi tay cô, ném trở lại vali: “Không thử, đưa em đi chơi thứ thú vị hơn.” —- Ninh Diên nói được làm được. Mấy ngày tiếp theo, ngày nào anh cũng đưa cô trải nghiệm hết một lượt các trò chơi trên đảo. Trong số đó, Chu Hề thích nhất là lướt sóng. Đừng thấy ngày thường Ninh Diên trông nho nhã lịch thiệp mà lầm, anh lại là một cao thủ lướt sóng. Nhớ năm xưa ở Hạ Thành, khi họ cùng được sắp xếp ra biển chơi, Chu Hề đứng trên boong tàu đã bị dáng vẻ cưỡi gió vượt sóng của anh thu hút đến mức không thể rời mắt. Bây giờ, khi anh một tay xách ván lên thuyền, tháo kính xuống, cả người ướt sũng đi về phía cô, Chu Hề cuối cùng cũng thực hiện được điều mình từng tưởng tượng khi ấy — bước nhanh tới, vòng tay qua cổ anh, trao cho anh một nụ hôn lưỡi triền miên. Hôn xong vẫn chưa thỏa, cô còn cắn nhẹ môi dưới của anh, hơi thở không ổn định nói: “Hơi mặn.” Đáp lại cô là Ninh Diên một tay giữ cằm cô, buộc cô ngẩng đầu lên, tiếp tục nụ hôn ấy. …… Sau một tuần vui chơi vô lo vô nghĩ, kỳ nghỉ cũng sắp kết thúc. Đây là một tuần nghỉ dài nhất, cũng là một tuần Chu Hề chơi vui nhất kể từ khi vào đại học. Nó còn khiến cô quyết định sau này mỗi năm đều phải dành ra ít nhất một tuần, gác lại tất cả mọi thứ, cùng Ninh Diên chuyên tâm đi nghỉ dưỡng, đương nhiên với điều kiện là không mang theo cả một vali lớn đồ tình thú như thế. Một ngày trước khi rời đảo, họ chọn yên tĩnh tận hưởng thêm khoảng thời gian thanh bình hiếm có này, không sắp xếp bất kỳ hoạt động vui chơi nào, chỉ ngồi ngoài sân hiên của căn phòng hóng gió biển, sau đó lại tay trong tay ra bãi biển ngắm hoàng hôn. Mặt trời từ từ khuất xuống dưới đường chân trời trên biển, ánh chiều tà nhuộm đỏ cả bầu trời. Gió biển lúc chạng vạng thổi tung mái tóc dài và chiếc váy voan trắng của cô, trên bãi cát trắng mịn để lại một chuỗi dấu chân thật dài. “Chu Hề.” Ninh Diên đột nhiên gọi cô. “Ừm?” Chu Hề theo bản năng đáp lại. Ninh Diên đã dừng bước, hơi dùng sức kéo cô dừng lại theo. “Chu Hề.” Anh lại gọi tên cô một lần nữa. Chu Hề nghiêng người, bắt gặp đôi mắt anh được ánh hoàng hôn soi sáng, trong lòng thoáng qua một ý nghĩ. Ninh Diên nắm lấy hai tay cô, đôi mắt đen sâu thẳm đầy tình cảm và dịu dàng: “Chu Hề, lúc anh bị bệnh, em từng nói muốn điền tên anh vào mục người phối ngẫu.” Chu Hề khẽ “ừm” một tiếng, hơi phá hỏng bầu không khí mà hỏi: “Cho nên, bây giờ anh định cầu hôn à?” “Không phải.” Ninh Diên lắc đầu. Chu Hề sững ra, trong mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu. Ninh Diên chỉ khẽ siết tay cô, thong thả nói: “Hơn nửa năm nay, anh vẫn luôn nghĩ xem mình nên cầu hôn em thế nào. Thế nhưng… càng nghĩ anh càng cảm thấy, bất kể là xin em lấy anh, hay nói anh rất muốn cưới em, đều không phải điều lòng anh thực sự muốn nói.” “Anh không muốn dùng hình thức kết hôn để khiến em trở thành người phối ngẫu hợp pháp của anh, không muốn dùng một tờ khế ước ấy để định nghĩa cho em một thân phận mới, không muốn dùng những quy tắc của hôn nhân để giới hạn em, ràng buộc em, không muốn em chỉ thuộc về anh…” Ninh Diên chăm chú nhìn cô, chậm rãi nói từng câu từng chữ: “Anh muốn em mãi mãi tự do, muốn em bất cứ lúc nào cũng có thể chỉ nghĩ cho bản thân mình, muốn em luôn có quyền chủ động lựa chọn, muốn cả đời em đều có thể ung dung tự tại quay lưng rời đi bất cứ lúc nào, mà không phải vì quan hệ hôn nhân mà bị động gánh vác trách nhiệm và nghĩa vụ.” “Chu Hề, chỉ cần em bằng lòng, mục người phối ngẫu của anh sẽ mãi mãi là tên em, nhưng không phải vì pháp luật trao cho, mà vì chúng ta yêu nhau, vì chúng ta thuộc về nhau, và càng thuộc về chính mình.” Anh có muôn vàn cách để chia sẻ tài sản với cô, bảo đảm cô cả đời không phải lo nghĩ, nhưng nhận hay không nhận, muốn gì không muốn gì, khi nào muốn, quyền lựa chọn mãi mãi nằm trong tay cô. Sóng biển khẽ vỗ vào bãi cát, đưa thủy triều tràn vào lòng cô, khiến lồng ngực cô căng đầy một cảm giác ươn ướt. Chu Hề nén cảm giác chua xót nơi cổ họng, nhìn anh lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn giản dị, đưa đến trước mắt cô. Giọng anh hòa cùng gió biển từng chút một lọt vào tai cô: “Hôm nay anh không muốn cầu hôn, mà muốn hỏi em—— “Chu Hề, em có bằng lòng để anh mãi mãi nắm tay em, đứng bên cạnh em, dùng cách chỉ thuộc về riêng chúng ta, cùng nhau đi hết quãng đời còn lại không?” Nơi cuối biển, ráng chiều phủ kín trời. Chu Hề nhìn vào đôi mắt đen ngập ánh ráng chiều của anh. Rất lâu sau, cô chậm rãi đưa tay ra, trịnh trọng nói: “Em bằng lòng.” ———— Rất lâu về trước, khi muốn thu hút cô cùng xây dựng một mối quan hệ ổn định, anh từng nói: “Kết hôn chỉ là dùng pháp luật để ràng buộc lẫn nhau, là chuẩn mực thấp nhất. Chỉ cần chúng ta có chung nhận thức, hoàn toàn có thể theo đuổi những điều cao hơn, có thể có lựa chọn tốt hơn.” Khi ấy, anh nói với cô: “Trước khi gặp em, anh chưa từng suy nghĩ về vấn đề này; sau khi gặp em, anh muốn cùng em tìm câu trả lời.” Giờ phút này, họ đã cùng nhau tìm ra đáp án, đồng thời quyết định nắm chặt tay nhau, sóng bước bên nhau, dùng quãng đời còn lại để thực hiện. Thế nào là sự theo đuổi cao hơn và lựa chọn tốt hơn? Tôn trọng, chung thủy, bảo vệ, đồng hành, trân trọng… Ninh Diên lý tưởng hóa mà mong rằng tất cả những từ ngữ đẹp đẽ có thể dành cho một mối quan hệ thân mật này sẽ không pha lẫn dù chỉ một chút nguyên do nào khác, không phải vì anh là chồng cô, càng không phải vì bị pháp luật và đạo đức ép buộc, mà chỉ đơn giản là vì họ thật lòng yêu sâu sắc đối phương. Độc lập mà yêu nhau, quyến luyến mà vẫn giữ mình, thân mật mà vẫn có khoảng cách, tương đồng mà vẫn khác biệt. Hôn nhân không phải chốn về, chỉ có tình yêu, trải muôn dặm không bờ bến, không bằng không chứng. hết chương 105. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...