Quái Vật Cũng Phải Kết Hôn Sao?
Chương115
Cỡ chữ
Sao mình lại ở đây? Evelyn? Hình như... mình vừa đang đi tìm Evelyn mà?
Nhưng... Evelyn chẳng phải đang ở đây sao?
Evelyn là người bạn từ nhỏ của cậu, hôm nay là cuối tuần, họ đã hẹn nhau chiều nay chơi bóng...
Giản Ninh cảm thấy như mình đã quên điều gì đó.
"Ninh Ninh, Tiểu Lâm
*
, ăn cơm thôi!"
(*Evelyn伊芙林 /Yī fú lín/: tên hán việt Y Phù Lâm)
Giọng người phụ nữ vang lên sau cánh cửa.
Nghe thấy tiếng gọi ấy, Giản Ninh giật mình, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
"Đi thôi, dì đang gọi chúng ta."
Evelyn gấp sách lại, đứng dậy đi về phía cửa, mở ra.
Giản Ninh vội vàng bước theo Evelyn ra khỏi phòng ngủ.
Cậu đảo mắt nhìn quanh, nhanh chóng nhận ra - đây là nhà của mình.
Giang Phong Nguyên vừa về đến nhà, đứng ở cửa, tay còn cầm xấp tài liệu, đang giúp vợ tháo tạp dề.
Thấy Giản Ninh bước ra từ phòng, ông cau mày nói:
"Suốt ngày chỉ biết chơi, chẳng giúp mẹ làm gì cả!"
Giản Tân Nguyệt quay đầu trừng mắt:
"Anh cáu cái gì mà cáu!"
"......"
Giang Phong Nguyên lập tức im bặt, mặt trầm xuống, đặt xấp tài liệu sang một bên.
Giản Ninh nhìn cảnh ấy, mất một lúc mới hoàn hồn trở lại.
Cậu chăm chú nhìn gương mặt rạng rỡ của người phụ nữ, thì thầm như mất hồn:
"Mẹ..."
Khi nhìn thấy ánh mắt của Giản Ninh, Giản Tân Nguyệt dịu giọng ngay:
"Được rồi, đừng đứng ngẩn ra nữa, mau ăn cơm đi!"
Dưới sự thúc giục của mẹ, Giản Ninh ngồi xuống bàn, được nhét vào tay một đôi đũa.
Evelyn cũng ngồi xuống đối diện cậu.
Khung cảnh này có phần lạ lẫm, nhưng kỳ lạ thay, Evelyn lại hòa nhập một cách tự nhiên.
Giản Ninh ngơ ngác nhìn bát cơm trắng đầy trước mặt.
Cơm được nấu với nhiều nước, khiến hạt cơm mềm nhuyễn như gạo nếp, dính vào nhau từng hạt trắng muốt.
Cậu chợt nhớ lại, hồi nhỏ đang thay răng, rất ghét cơm vì dễ mắc vào kẽ răng, nên thường ngậm một miếng cơm rồi nuốt chửng, không chịu nhai, dù mẹ có khuyên thế nào cũng không thay đổi.
Giản Tân Nguyệt lo cậu bị nghẹn, nên mỗi lần đều nấu cơm thật mềm, vừa thơm vừa dẻo, đưa vào miệng là tan ngay trên đầu lưỡi.
Giản Ninh rất thích vị cơm ấy, đến mức sau này chỉ chịu ăn loại cơm như vậy.
Giang Phong Nguyên thì luôn càu nhàu, cho rằng vợ quá nuông chiều con, nhưng mỗi lần bị Giản Tân Nguyệt liếc một cái, ông lại im bặt không dám nói thêm.
Nhưng...
Cậu dường như đã rất lâu rồi không được ăn bữa cơm như thế này.
Giản Ninh chớp mắt, cảm thấy mắt hơi cay xè.
Giản Tân Nguyệt ngồi cạnh nhận ra cậu đang thất thần, gõ nhẹ vào thành bát, mỉm cười nói:
"Ngốc con, lại ngẩn người rồi. Chẳng phải chiều nay hẹn Tiểu Lâm đi chơi bóng sao?"
"
Vâng
, con biết rồi."
Giản Ninh mắt đỏ hoe, xúc một thìa cơm lớn, vội vàng nuốt xuống đầy lúng túng.
Ánh mắt cậu cứ lượn quanh gương mặt của Giản Tân Nguyệt và Giang Phong Nguyên, thỉnh thoảng lại liếc sang Evelyn đang ngồi đối diện.
Thanh niên kia ăn uống chậm rãi, nhưng cách cầm đũa lại có phần vụng về.
Giản Ninh khẽ thu lại ánh nhìn.
Sau bữa ăn, Giang Phong Nguyên giúp dọn dẹp bàn ăn, Giản Ninh cũng định giúp, nhưng bị ông ngăn lại.
"Thằng nhóc này, lại muốn tranh công với bố à?"
Giản Ninh bị đẩy ra khỏi bếp, đành đứng ở cửa, nhìn hai người trong bếp vừa nói cười vừa bận rộn.
Một lúc sau, Giản Ninh quay người, cùng Evelyn rời khỏi nhà.
Vừa ra đến cửa, họ gặp "dì Gấu Trúc" hàng xóm, người luôn có quầng thâm dưới mắt, đang mỉm cười chào Giản Ninh.
Cậu khẽ nhếch môi, gật đầu đáp lại.
Xuống đến tầng dưới, con mèo sữa đen trắng hay bám lấy cậu chạy tới, dụi đầu vào người cậu đầy nũng nịu.
Thấy Giản Ninh không phản ứng, nó lăn ra đất, phát ra tiếng "grừ grừ", như đang chờ được v**t v*.
Giản Ninh nhìn con mèo vài giây, rồi quay người rời đi.
Evelyn bước theo, ngạc nhiên hỏi:
"
Em
chẳng phải rất thích con mèo này sao?"
Giản Ninh liếc nhìn hắn, không đáp.
Sân bóng rổ cách nhà Giản Ninh không xa.
Những thiếu niên tuổi dậy thì tụ tập, cười đùa rôm rả, bắt đầu trận đấu.
Trước khi ra ngoài, Giản Ninh đã thay đồ thể thao, đứng giữa sân. Khi quả bóng được chuyền đến tay, cậu lại đứng yên, ôm bóng không nhúc nhích.
"Giản Ninh, chuyền bóng đi!"
Tiếng thúc giục vang lên bên cạnh.
Cậu im lặng, ánh mắt lướt qua từng gương mặt xung quanh - họ như bạn bè, bạn học của cậu, nhưng nhìn kỹ lại, cậu không nhận ra ai cả.
Cậu từng nói với Evelyn rằng mình là thiên tài bóng rổ từ nhỏ.
Nhưng sự thật là -
Cậu chưa từng biết chơi bóng rổ.
Giản Ninh hít một hơi thật sâu, buông lỏng ngón tay - quả bóng rổ trong tay lập tức rơi xuống đất "bịch" một tiếng, nảy lên rồi lăn về phía rìa sân, nằm yên lặng ở đó.
"Evelyn, đừng tiếp tục nữa."
Ngay khi Giản Ninh cất lời, tiếng ồn ào xung quanh lập tức tan biến, từng bóng người như bong bóng vỡ vụn, chỉ còn lại Evelyn đứng phía sau đám đông.
Evelyn nhìn cậu chăm chú, nhẹ giọng nói:
"Xin lỗi,
anh
tưởng
em
sẽ thích."
Hắn sắp hoàn tất quá trình ấp nở cuối cùng, nên biết rõ Giản Ninh đang tiến gần với mục đích gì, vì thế hắn kéo cậu vào biển ý thức của mình, dệt nên một giấc mơ.
Trong giấc mơ ấy, không có sự xâm lược của chủng Andehes, Giản Ninh được sống cùng gia đình, bạn bè, tận hưởng khoảng thời gian tự do và hạnh phúc.
Giản Ninh lắc đầu:
"Giấc mơ này rất đẹp... nhưng không thuộc về tôi."
Giấc mơ Evelyn tạo ra đầy sơ hở, phần lớn dựa trên những ký ức Giản Ninh từng kể, mang tính chủ quan rõ rệt.
Ngoài việc cậu không biết chơi bóng rổ, còn có nhiều chi tiết sai lệch.
Ví dụ như - "Dì Gấu Trúc" hàng xóm mà cậu từng nhắc đến, thực chất chỉ là một nữ sinh đại học khoảng mười tám, mười chín tuổi.
Hồi đó, dù còn nhỏ tuổi nhưng Giản Ninh cực kỳ nghịch ngợm. Lần đầu tiên thấy quầng thâm dưới mắt của cô gái hàng xóm, cậu buột miệng gọi một câu:
"Dì Gấu Trúc!"
Câu nói ấy khiến đối phương tức giận không thôi, và từ đó hai người trở thành "oan gia". Trong ký ức của Giản Ninh, suốt mấy năm sau đó, chưa từng có lần nào họ chào nhau tử tế.
Còn con mèo sữa đen trắng dưới tầng, vốn rất thân thiện với con người, vì không có chút cảnh giác nào, nên không lâu sau bị bảo vệ phát hiện xác trong thùng rác của khu dân cư.
Giản Ninh tự trách mình rất lâu vì chuyện đó, từ đó về sau không dám tùy tiện thân thiết với mèo hoang, sợ lại xảy ra bi kịch tương tự.
Và... cậu cũng không còn là đứa trẻ chỉ ăn cơm mềm vì được mẹ chiều chuộng.
Sự bướng bỉnh là vì biết có người yêu thương mình. Sự trưởng thành là vì không muốn người mình yêu phải lo lắng.
Sau khi thảm họa bắt đầu, và Giản Tân Nguyệt biến dị rồi bị tiêu diệt tại căn cứ 107, thì chỉ cần được ăn no đã là một điều xa xỉ.
Phòng thí nghiệm ở căn cứ Nguyệt Thỉ chỉ là một điểm khởi đầu. Khi khôi phục ký ức, Giản Ninh đã chấp nhận toàn bộ quá khứ của mình.
Gần mười năm, ngày nào cũng bị yêu cầu ở trong cùng một căn phòng - với bất kỳ đứa trẻ nào, đó không thể là một ký ức vui vẻ.
Mỗi lần Giang Phong Nguyên cắt bỏ đôi cánh mọc ra trên người cậu, hoặc những chi dị chủng kỳ quái khác, Giản Ninh đều đau đến mức khóc không ngừng.
Nhưng cậu chưa từng oán hận Giang Phong Nguyên.
Cậu biết ông làm vậy là để bảo vệ mình.
Thứ thực sự khiến cậu sợ hãi, là quãng thời gian trong phòng thí nghiệm.
Giữa cậu và Giang Phong Nguyên, dù không thể thân thiết như trước khi mọi chuyện xảy ra, nhưng ít nhất hiện tại, cả hai vẫn còn sống.
Hơn nữa... cậu đã có người mình yêu.
Giấc mơ kia rất đẹp. Nhưng hiện tại của cậu cũng rất đẹp.
Giản Ninh không phải người chỉ biết chìm đắm trong quá khứ.
Evelyn nhìn cậu, giọng bình thản:
"Vậy thì, tiểu hồ điệp...
em
định giết
anh
sao?"
"Phải."
Giản Ninh đáp không chút do dự.
Evelyn khẽ nhíu mày, vẻ mặt thoáng chút buồn bã.
Hắn nhẹ giọng nói:
"
Anh
đã dành cho
em
sự nhân từ lớn nhất, còn giữ lại sức mạnh thuộc về Vương
t
rùng trong người
em
."
"Dù chủng Andehes có chiếm trọn hành tinh này, thì tất cả côn trùng, tinh chủng ... cũng không thể làm hại
em
.
Em
có thể sống mãi dưới sự bảo hộ của Andehes."
Chủng Andehes cực kỳ bài xích sinh vật khác, những hành tinh chúng chiếm đóng tuyệt đối không dung nạp bất kỳ sinh vật nào ngoài chúng. Nhưng khi Evelyn phá hủy phôi thai Vương Trùng trong cơ thể Giản Ninh, hắn đã muốn phá lệ, để cậu trở thành một phần của chúng, chứ không phải vật chứa cho bất kỳ phôi thai nào.
"
Anh
từng nghĩ... chúng ta là bạn."
Giản Ninh thở dài:
"Nhưng lần đầu gặp nhau, anh đã biến mẹ tôi thành dị chủng, đúng không?"
Evelyn khựng lại:
"Xin lỗi."
Hắn cúi mắt, giải thích:
"
Anh
không cố ý. Khi bà ấy xuất hiện, quá trình thức tỉnh của Vương
t
rùng bị gián đoạn...
Anh
đã nổi giận."
Phôi thai trong cơ thể Giản Tân Nguyệt bị kích hoạt bởi khí tức của mẫu trùng, Evelyn nhận ra điều đó, nhưng không ngăn lại.
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...